Tản văn

Có phải em, mùa thu…

Tản văn của Võ Thị Thu Hương 26/09/2024 05:52

Bầu trời hôm nay như rộng hơn, mây như xanh hơn, gió như thanh mát hơn, mênh mang đến tận cùng. Gió cuối hạ lang thang đầu dãy phố, la đà trên vòm phượng xanh biếc còn sót lại những bông hoa cuối mùa bừng lên rực rỡ. Có phải em, mùa thu…!

xe-hoa-ha-noi-02.jpg

Vạn vật hữu linh đang trút nỗi niềm vào những ngày chớm thu xao xuyến, một chiếc lá vàng ngập ngừng cựa mình giã từ cành biếc. Một nụ hoa êm ả gối đầu bên khoảng trời mênh mang phai màu nắng hạ, một bông sen sắp tàn nhưng hương vẫn nồng say theo bước chân em gái hàng quê. Hương cốm nhẹ bay, nhịp nhàng quang gánh, lấp lánh giọt mồ hôi sau vành nón lá.

Nàng thơ mùa thu ngấp nghé bên ngưỡng cửa thời gian rồi lọt thỏm giữa khoảng trời nhẹ tênh mây gió, nhẹ tênh mưa nắng lao xao. Những dải mây hồng, mây trắng tan ra như đóa hoa bông dịu dàng hư ảo. Làn gió hững hờ lướt qua chiếc dù bên quán nhỏ mang theo hương thơm quyến dụ ngọc lan, mang theo chút lành lạnh man mát như kem vuốt níu bước chân lữ khách. Tiếng sấm bất ngờ thì thùm trên thinh không bàng bạc, lá hoa xào xạc rung ngân. Có ai đó thốt lên:

- Trời sắp mưa rồi!

Ồ, mưa, mưa ríu rít ào xuống dãy phố. Phố lênh loang nước. Phố ướt át run rẩy trong niềm vui được gột rửa những ồn ào bụi bặm thường ngày. Bóng ai cầm ô thấp thoáng, dáng ai vội vã nép vào hiên vắng, giọt mưa lấp lánh đọng lên bờ mi. Mưa cuối hạ đầu thu nắc nẻ như cười, ngân nga như hát. Vừa đủ chạm niềm yêu thương, vừa đủ vấn vương cho lòng ai nhớ. Không ồ ạt như mưa đầu hạ cháy, không loáng thoáng như mưa xuân, không não nề khiến ta nhìn mưa mà thêm buồn vắng. Mưa chớm thu lí lắc rơi… Chùm hoa tường vi sắc hồng ướt lây rây. Loài hoa nở từ đầu hạ đến đầu thu mà vẫn chưa có dấu hiệu tàn phai, loài hoa mảnh dẻ mà dẻo dai, chịu nắng, chịu mưa tới nhẫn nại, khiêm nhường đáng nể. Bên kia đường, hương hạ cũ còn vương vương trên vài bông bằng lăng đơn chiếc, tím miên man mắt ai lưu luyến.

Trong chốc lát, nắng lại hửng hồng sau những giọt mưa êm ái như khúc dạo đầu trong bản tình ca. Nắng dịu dàng như mắt nai tơ. Nắng hừng lên như màu mật ong sánh mịn tinh khôi. Nắng hiền hòa buông lơi nhuộm vàng gốc xà cừ, gốc sấu.

photo-1-1662439475355504089200.jpg

Phố mát mơn man, tiếng hót lích chích của những chú chim nhỏ lấp lánh hạt cườm mưa, lanh chanh trên cây sưa dày ken những chùm quả đã già khô màu nâu đất. Em gái bán sen tháo tấm nilon mỏng giũ giũ những hạt nước mưa li ti. Người qua đường dừng chân, xúm xít, bỏ qua những lời mặc cả dài dòng, bỏ qua sự cầu kỳ chọn lựa. Nâng niu những bông sen tỏa hương thơm huyền hoặc, những giọt mưa long lanh như ngọc níu lấy cánh hoa sắp bung nở thanh tao. Vẻ đẹp của phố phường ẩn dấu trong sự ồn ào thường nhật chỉ sau một cơn mưa đầu thu đã khiến ta ngỡ ngàng bởi những dấu yêu đơn sơ mộc mạc nhường ấy.

Thững thờ một thoáng lạnh chớm thu khi màn đêm kéo then cửa khép lại một ngày suy tư cùng mưa nắng. Tôi ngửa mặt nhìn bầu trời tít tắp mênh mang, nhìn dãy phố rực sáng hào quang, chợt nhận ra mảnh trăng non thẹn thùng chạm vào những mái nhà cao tầng trong khu đô thị. Ai nói rằng trong phố không trăng? Ai nói rằng trăng xa vời trong phố. Còn tôi, tôi thấy trăng gần lắm, trăng đâu dễ lu mờ trước muôn vàn thứ ánh sáng kiêu bạc chói lòa. Bởi khoảnh khắc chớm thu là khoảnh khắc trăng được tỏ bày, được phô diễn vẻ đẹp nguyên sơ kiêu hãnh. Trăng cho ta tin vào sự vĩnh cửu và diệu kỳ của của biến thiên tạo hóa, cho ta yêu khoảnh khắc tái hợp của thu trong chuyến du ngoạn bốn mùa với kiếp nhân sinh.
Mưa nắng, mây trời, hoa lá trong khoảnh khắc chớm thu cứ chậm rãi bảng lảng cựa mình. Chậm rãi, thư thả mà chớm thu ơi, sao gợi lòng tôi! Sao đánh thức ký ức, đánh thức nỗi niềm trăn trở về vòng quay của đời người. Tôi yêu mùa thu đang đến…

Dù không dám tin nhưng thu vẫn chớm thu. Giã từ mùa cũ, giã từ năm tháng thanh xuân, nhìn những tàn phai để yêu hơn những mầm xanh chứa chan sự sống. Ngẫm những đớn đau mất mát đã qua để thêm trân trọng nâng niu những điều thiêng liêng đã ghi tạc vào ký ức. Chớm thu thâm trầm, chỉ một cánh hoa rơi thấm hương vào đất cũng nhắc ta soi xét, răn mình.

Chớm thu, tôi nhớ cháy lòng những ngày thu ở quê xưa. Nhớ chiếc cổng dập dờn hoa dâm bụt, nhớ mảnh vườn ngào ngạt hương ổi, hương thị chín. Nhớ dáng mẹ tảo tần nhẫn nại với đôi quang gánh kĩu kịt chè rau, với giỏ len đủ sắc đủ màu chuẩn bị cho các con đón một mùa đông ấm áp.

Chớm thu ơi, lắng đọng suy tư để mỗi ban mai thức dậy tôi lại được nghe tiếng chim gọi bầy trên vòm cây hứng đầy giọt thu lấp lánh. Được nghe tiếng chổi tre quen thuộc của chị lao công, nghe tiếng rao của cô hàng rong vọng vang ngõ nhỏ. Tôi lại có thêm một ngày quý giá để yêu thương.

Phố xá êm trôi. Hương mùa thu hình như đang chín ngọt thơm trong từng hạt cốm xanh, trong hương hoa sữa thoảng bay trên hè phố, trong bông sen cuối mùa tận hiến cho đời những tinh túy lặng thầm. Có phải em, mùa thu!

Bài liên quan
  • Cơm cà muối mặn, rưng rưng ngày bão
    Đã hai ngày rồi, cơn bão ghé ngang qua nhà. Mẹ ngồi buồn bã trước thềm. Mưa gió, đàn vịt, đàn gà chẳng đi kiếm ăn được. Chúng nép mình dưới bụi chuối, co ro bởi đôi cánh đã ướt rượt. Đàn gà con nối đuôi nhau, lạc giọng tìm mẹ.
(0) Bình luận
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Quy định mới về tiền bản quyền trong các lĩnh vực biểu diễn nghệ thuật, báo chí và xuất bản
    Trong Nghị định số 287/2026/NĐ-CP do Chính phủ ban hành ngày 17 tháng 7 năm 2026, các quy định về tiền bản quyền đối với lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn, báo chí và xuất bản đã được cụ thể hóa minh bạch với nhiều khung định mức chi tiết, đáp ứng tính đặc thù của từng hoạt động sáng tạo và khai thác tác phẩm.
  • Văn học nghệ thuật góp phần bồi đắp hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Hà Nội tự hào là nơi hội tụ, kết tinh và tỏa sáng của vùng đất địa linh nhân kiệt, hội tụ nhân tài của đất nước, một "Thủ đô của lương tri và phẩm giá con người" và là "Thành phố anh hùng, Thành phố vì hòa bình". Đây chính là nguồn sức mạnh nội sinh, động lực tinh thần to lớn để phát triển Thủ đô hôm nay và thời gian tới. Từ ngàn xưa, nơi đây luôn luôn khơi dậy tinh thần tự hào, tình yêu, trách nhiệm; xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh, hiện đại, tôn trọng pháp luật và lối sống nhân ái, nghĩa tình, trong sáng: "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An".
  • [Podcast] Tản văn: Mùa hoa vông nem
    Mỗi lần xe bus dừng lại ngay con dốc để tôi rẽ vào xóm nhỏ, bao giờ cũng vậy tôi thường đi bộ thật chậm, bởi trong mỗi bước đi là cả một vùng trời ký ức. Tôi đi giữa hai hàng vông, đã chứng kiến bao sự đổi thay trên chính cuộc đời của chúng. Ban đầu chúng chỉ là những đoạn thân gỗ được vạt trụi lá rồi cắm dọc theo hai bên con đường nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, được làn mưa phùn tẩm ướt, từng chồi xanh bắt đầu nhú lên. Những chiếc lá kết chụm nhau tạo thành ché xanh mơn mởn.
  • Cầu truyền hình "Sao sáng dẫn đường" hướng đến kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    Nhân kỷ niệm 79 năm ngày Thương binh-Liệt sĩ (27/7/1947-27/7/2026), Đài Truyền hình Việt Nam phối hợp với các bộ, cơ quan, địa phương tổ chức Cầu truyền hình trực tiếp “Đi tìm đồng đội-Sao sáng dẫn đường” tại 4 điểm cầu trên địa bàn các tỉnh, thành phố: Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Tuyên Quang và Quảng Trị.
  • Phát huy vai trò Người cao tuổi Thủ đô góp phần tạo đồng thuận xã hội vì một Hà Nội văn hiến, văn minh, hiện đại
    Sự đồng thuận của Nhân dân luôn là yếu tố quyết định thành công của mọi chủ trương lớn. Trong dòng chảy phát triển của Thủ đô Hà Nội, mỗi công trình trọng điểm không chỉ được xây dựng bằng nguồn lực đầu tư mà còn được kiến tạo từ niềm tin, sự sẻ chia và tinh thần trách nhiệm của người dân. Với uy tín, kinh nghiệm và sức ảnh hưởng trong cộng đồng, đội ngũ người cao tuổi Thủ đô đang tiếp tục khẳng định vai trò là "cầu nối" giữa Đảng, chính quyền và Nhân dân, góp phần củng cố khối đại đoàn kết toàn dân, tạo nền tảng vững chắc để Hà Nội phát triển theo hướng văn hiến, văn minh và hiện đại.
Đừng bỏ lỡ
Có phải em, mùa thu…
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO