Tản văn

Có phải em, mùa thu…

Tản văn của Võ Thị Thu Hương 26/09/2024 05:52

Bầu trời hôm nay như rộng hơn, mây như xanh hơn, gió như thanh mát hơn, mênh mang đến tận cùng. Gió cuối hạ lang thang đầu dãy phố, la đà trên vòm phượng xanh biếc còn sót lại những bông hoa cuối mùa bừng lên rực rỡ. Có phải em, mùa thu…!

xe-hoa-ha-noi-02.jpg

Vạn vật hữu linh đang trút nỗi niềm vào những ngày chớm thu xao xuyến, một chiếc lá vàng ngập ngừng cựa mình giã từ cành biếc. Một nụ hoa êm ả gối đầu bên khoảng trời mênh mang phai màu nắng hạ, một bông sen sắp tàn nhưng hương vẫn nồng say theo bước chân em gái hàng quê. Hương cốm nhẹ bay, nhịp nhàng quang gánh, lấp lánh giọt mồ hôi sau vành nón lá.

Nàng thơ mùa thu ngấp nghé bên ngưỡng cửa thời gian rồi lọt thỏm giữa khoảng trời nhẹ tênh mây gió, nhẹ tênh mưa nắng lao xao. Những dải mây hồng, mây trắng tan ra như đóa hoa bông dịu dàng hư ảo. Làn gió hững hờ lướt qua chiếc dù bên quán nhỏ mang theo hương thơm quyến dụ ngọc lan, mang theo chút lành lạnh man mát như kem vuốt níu bước chân lữ khách. Tiếng sấm bất ngờ thì thùm trên thinh không bàng bạc, lá hoa xào xạc rung ngân. Có ai đó thốt lên:

- Trời sắp mưa rồi!

Ồ, mưa, mưa ríu rít ào xuống dãy phố. Phố lênh loang nước. Phố ướt át run rẩy trong niềm vui được gột rửa những ồn ào bụi bặm thường ngày. Bóng ai cầm ô thấp thoáng, dáng ai vội vã nép vào hiên vắng, giọt mưa lấp lánh đọng lên bờ mi. Mưa cuối hạ đầu thu nắc nẻ như cười, ngân nga như hát. Vừa đủ chạm niềm yêu thương, vừa đủ vấn vương cho lòng ai nhớ. Không ồ ạt như mưa đầu hạ cháy, không loáng thoáng như mưa xuân, không não nề khiến ta nhìn mưa mà thêm buồn vắng. Mưa chớm thu lí lắc rơi… Chùm hoa tường vi sắc hồng ướt lây rây. Loài hoa nở từ đầu hạ đến đầu thu mà vẫn chưa có dấu hiệu tàn phai, loài hoa mảnh dẻ mà dẻo dai, chịu nắng, chịu mưa tới nhẫn nại, khiêm nhường đáng nể. Bên kia đường, hương hạ cũ còn vương vương trên vài bông bằng lăng đơn chiếc, tím miên man mắt ai lưu luyến.

Trong chốc lát, nắng lại hửng hồng sau những giọt mưa êm ái như khúc dạo đầu trong bản tình ca. Nắng dịu dàng như mắt nai tơ. Nắng hừng lên như màu mật ong sánh mịn tinh khôi. Nắng hiền hòa buông lơi nhuộm vàng gốc xà cừ, gốc sấu.

photo-1-1662439475355504089200.jpg

Phố mát mơn man, tiếng hót lích chích của những chú chim nhỏ lấp lánh hạt cườm mưa, lanh chanh trên cây sưa dày ken những chùm quả đã già khô màu nâu đất. Em gái bán sen tháo tấm nilon mỏng giũ giũ những hạt nước mưa li ti. Người qua đường dừng chân, xúm xít, bỏ qua những lời mặc cả dài dòng, bỏ qua sự cầu kỳ chọn lựa. Nâng niu những bông sen tỏa hương thơm huyền hoặc, những giọt mưa long lanh như ngọc níu lấy cánh hoa sắp bung nở thanh tao. Vẻ đẹp của phố phường ẩn dấu trong sự ồn ào thường nhật chỉ sau một cơn mưa đầu thu đã khiến ta ngỡ ngàng bởi những dấu yêu đơn sơ mộc mạc nhường ấy.

Thững thờ một thoáng lạnh chớm thu khi màn đêm kéo then cửa khép lại một ngày suy tư cùng mưa nắng. Tôi ngửa mặt nhìn bầu trời tít tắp mênh mang, nhìn dãy phố rực sáng hào quang, chợt nhận ra mảnh trăng non thẹn thùng chạm vào những mái nhà cao tầng trong khu đô thị. Ai nói rằng trong phố không trăng? Ai nói rằng trăng xa vời trong phố. Còn tôi, tôi thấy trăng gần lắm, trăng đâu dễ lu mờ trước muôn vàn thứ ánh sáng kiêu bạc chói lòa. Bởi khoảnh khắc chớm thu là khoảnh khắc trăng được tỏ bày, được phô diễn vẻ đẹp nguyên sơ kiêu hãnh. Trăng cho ta tin vào sự vĩnh cửu và diệu kỳ của của biến thiên tạo hóa, cho ta yêu khoảnh khắc tái hợp của thu trong chuyến du ngoạn bốn mùa với kiếp nhân sinh.
Mưa nắng, mây trời, hoa lá trong khoảnh khắc chớm thu cứ chậm rãi bảng lảng cựa mình. Chậm rãi, thư thả mà chớm thu ơi, sao gợi lòng tôi! Sao đánh thức ký ức, đánh thức nỗi niềm trăn trở về vòng quay của đời người. Tôi yêu mùa thu đang đến…

Dù không dám tin nhưng thu vẫn chớm thu. Giã từ mùa cũ, giã từ năm tháng thanh xuân, nhìn những tàn phai để yêu hơn những mầm xanh chứa chan sự sống. Ngẫm những đớn đau mất mát đã qua để thêm trân trọng nâng niu những điều thiêng liêng đã ghi tạc vào ký ức. Chớm thu thâm trầm, chỉ một cánh hoa rơi thấm hương vào đất cũng nhắc ta soi xét, răn mình.

Chớm thu, tôi nhớ cháy lòng những ngày thu ở quê xưa. Nhớ chiếc cổng dập dờn hoa dâm bụt, nhớ mảnh vườn ngào ngạt hương ổi, hương thị chín. Nhớ dáng mẹ tảo tần nhẫn nại với đôi quang gánh kĩu kịt chè rau, với giỏ len đủ sắc đủ màu chuẩn bị cho các con đón một mùa đông ấm áp.

Chớm thu ơi, lắng đọng suy tư để mỗi ban mai thức dậy tôi lại được nghe tiếng chim gọi bầy trên vòm cây hứng đầy giọt thu lấp lánh. Được nghe tiếng chổi tre quen thuộc của chị lao công, nghe tiếng rao của cô hàng rong vọng vang ngõ nhỏ. Tôi lại có thêm một ngày quý giá để yêu thương.

Phố xá êm trôi. Hương mùa thu hình như đang chín ngọt thơm trong từng hạt cốm xanh, trong hương hoa sữa thoảng bay trên hè phố, trong bông sen cuối mùa tận hiến cho đời những tinh túy lặng thầm. Có phải em, mùa thu!

Bài liên quan
  • Cơm cà muối mặn, rưng rưng ngày bão
    Đã hai ngày rồi, cơn bão ghé ngang qua nhà. Mẹ ngồi buồn bã trước thềm. Mưa gió, đàn vịt, đàn gà chẳng đi kiếm ăn được. Chúng nép mình dưới bụi chuối, co ro bởi đôi cánh đã ướt rượt. Đàn gà con nối đuôi nhau, lạc giọng tìm mẹ.
(0) Bình luận
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Sẵn sàng cho đêm hòa nhạc ngoài trời “Crescendo - Giao hưởng kết nối”
    Trước thời khắc diễn ra chương trình hòa nhạc ngoài trời “Crescendo - Giao hưởng kết nối”, vào lúc 18h30-20h30 ngày 4/7 tại khu vực Nhà Bát Giác (phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm), công tác chuẩn bị đang được khẩn trương hoàn thiện. Ngay trong buổi sáng cùng ngày, BTC cùng các nghệ sĩ tham gia biểu diễn đã có buổi tổng duyệt cho chương trình nghệ thuật đặc biệt này.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Người cha
    Viễn ngồi trên bờ biển nhìn ra xa xăm, ngọn hải đăng lấp lóa trước mắt. Sóng dịu êm vỗ nhẹ bờ cát, xa xa những con thuyền ra khơi tiếp tục bám biển, nhỏ dần, nhỏ dần trước mắt anh. Cảm giác như biển cả bao la rộng lớn này sẽ nuốt chửng những con thuyền bé nhỏ kia chỉ sau một cơn bão. Lòng đầy lo âu, ngày thứ bảy ở vùng này, anh không thấy cha trở về...
  • Chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng.
  • Đối thoại bằng âm nhạc
    Vào 17h00 Chủ nhật, ngày 5/7, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” sẽ trở lại tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ với hành trình âm nhạc giàu tính kết nối. Không chỉ là một chương trình biểu diễn, các nghệ sĩ của Bình Minh Jazz Club còn mở ra không gian để công chúng cảm nhận một Hà Nội cởi mở, sáng tạo và năng động trong thời kỳ hội nhập.
  • Nhà thơ Hữu Thỉnh ra mắt tiểu thuyết “Thép dưới cỏ”
    Nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt độc giả tiểu thuyết đầu tay có tên "Thép dưới cỏ". Đây là cuốn sách viết về sự kiện Tà Mây - Làng Vây của binh chủng Tăng thiết giáp. Cuốn tiểu thuyết ra mắt đầu tháng 7, như món quà tri ân không chỉ độc giả, mà còn dành tặng cho những người lính đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ, cùng những cựu chiến binh, những thương bệnh binh đã có một thời thanh xuân “hoa lửa” đáng tự hào của mình.
Đừng bỏ lỡ
Có phải em, mùa thu…
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO