Tản văn

Yêu một người Hà Nội

Tản văn của Bạch Diệp 01/07/2024 08:27

Chuyến bay lúc 4 giờ chiều hạ cánh xuống sân bay Nội Bài với lời chào là bản nhạc "Nhớ về Hà Nội". Trống ngực tôi loạn xạ cứ như đang đến cuộc hẹn đã mong đợi từ lâu.

936_2.jpg

Tôi từng nghe ca khúc này suốt bao mùa. Lúc mơ mộng thả mình trong mông lung kí ức. Lúc ngắm những vệt nắng trên sông Hương, nghe một tiếng còi tàu qua khúc quanh Dã Viên mà gợi nhớ ga Hàng Cỏ, bóng nước Tây Hồ. Giai điệu và ca từ làm những kẻ trót gửi nhớ thương về chốn ấy như thấy mình đang trở về, sống cùng những kỉ niệm với đất trời Hà Nội.

Hơn 30 năm rồi, tôi mới có dịp trở lại. Hoàng hôn đang về trên con phố thân thương. Nơi đây, ngày ấy, tôi đã gặp lại anh sau ba năm dài biệt mù không một lá thư hay một lời nhắn gọi. "Mắt em có màu của nước sông Hương!" Anh từng thì thầm... Ngày ấy tóc em xanh mướt nghiêng nghiêng thả dài, mắt hiền ngơ ngác. Cô gái 19 tuổi năm xưa và người đàn bà tóc chen sợi bạc u buồn hôm nay. Em đã trót phải lòng câu nói ấy.

Một đêm mất ngủ. Trăn trở rồi mỉm cười thiếp đi cho đến khi tia nắng nhỏ lay lay rèm cửa. Mùi hương phố tràn vô ngực, trên mắt, trong tay. Hà Nội, tôi đang đứng đây. Phố vẫn xưa dù màu sơn đã mới. Tông vàng sang trọng quyến rũ ám ảnh những giấc mơ tôi. Đang mùa hoa loa kèn. Bấy nhiêu năm, màu trắng ấy, những cánh hoa giấu trong ngực áo và chiếc cầu thang gỗ nhỏ cuống quýt năm ấy, tưởng nguôi ngoai bất chợt vỡ oà.

Tôi ra hồ Tây từ sớm. Gói bánh khúc nóng hổi mua từ chợ Hàng Da. Từng hạt nếp dẻo thơm sau lớp lá xanh mời mọc. Khu chợ cũ giờ đã thành trung tâm thương mại. Những hàng cây lá xanh rì đan vòm dưới nắng mai. Hồ Tây vẫn thế. Cỏ dưới Tháp Rùa vẫn màu xanh ấy. Tôi đến đây một mình. Cô gái vừa qua tuổi 19 năm xưa cũng từng đến đây một mình. Tình yêu ấy nhỏ bé thơm tho như một bông hoa bưởi trong khu vườn Huế xưa cũ. Nàng đã nhớ anh và khóc rất nhiều. Cho đến ngày những lá thư bị gửi trả vì không có người nhận, Hà Nội thành một nơi chốn xa xôi dù cái tên đó luôn ngự trị cả trong những giấc mơ. Nàng đã cố tập đi đường vòng, cố làm mờ nhòe câu chuyện bằng những ý nghĩ đổ lỗi cho sự sắp đặt của số phận...

Hôm ấy, một ngày đầu tháng Tư, phố cũng đang mùa loa kèn. Trời làm mưa phùn. Mặt đường, những vòm cây sũng ướt. Anh vẫn nhớ nàng thích hoa màu trắng. Sáng mai ấy, anh giấu bó hoa trong ngực áo, bước nhanh qua đường. Nàng không khóc trước mặt anh vì anh cười rất tươi. Nàng ôm bó hoa chạy lên những bậc thang rồi đứng nép ban công nhìn xuống mà ngực nhói đau, thở gấp. Anh đợi dưới vòm cây sấu. Nụ cười và cái bắt tay của một chàng trai Hà Nội. Anh còn nhớ mang cả thuốc nhỏ mắt cho nàng và một dây đun mayso - thứ vật dụng tiện lợi một thời ai cũng đều muốn có. Cũng từng là cái cớ cho họ gặp nhau...
Mùa hè năm ấy Huế nóng chưa từng thấy. Nhiệt độ vùng núi Nam Đông có hôm lên đến 40 độ. Chàng sĩ quan an ninh trẻ, giọng Hà Nội với nụ cười rạng rỡ ấm áp đã đến Huế. Nàng dẫn đoàn của anh đi thăm một vòng các lăng tẩm nơi đây. Nàng không nhớ đã rụt rè nói những gì về nét tinh xảo của sự kết hợp nhiều trường phái kiến trúc từ Ấn Độ giáo, Phật giáo, Gothique đến Roman… để lại dấu ấn trên những bức họa, vòm cửa, hàng rào, cổng trụ của các lăng tẩm Tự Đức Khải Định. Chỉ nhớ cách anh nhìn nàng. Như ánh mắt chàng hoàng tử âu yếm ngắm cô bé thôn nữ khi chàng đi lạc đến miền quê xa. Như cách chàng ngồi lặng thật lâu trước vạt hoa cỏ xinh xinh mà người chưa từng chạm tới.

Mãi sau này, nàng vẫn nhớ chỗ hai người từng đến bên sông Hương dưới ánh trăng. Hướng ngồi ngó chếch qua chợ Đông Ba, Đập Đá. Trăng lên từ phía đó. Mặt sông như được rưới một lớp sữa bạc. Anh cầm tay nàng rất lâu. Định nói thêm câu gì đó nhưng lưỡng lự rồi im lặng...Nàng đợi anh suốt tuần, rồi tháng. Nàng níu áo anh họ - bạn học cùng trường của anh. Nàng khóc như mưa mỗi đêm…

***

Sương trên mặt hồ đã tan. Có tiếng ve đâu đó báo hiệu một mùa hè sớm. Những gánh loa kèn màu trắng ngang qua. Tôi đi như mơ qua lớp khói sương thoảng mùi hương loài hoa tinh khiết. Ngang qua những ô cửa mở, những lan can dây leo che phủ vẫn vọng ra tiếng dương cầm. Tôi ngang qua những vỉa hè gạch đá cũ kĩ. Những hàng quán tiếng mời chào thân thiện. Hà Nội 36 phố phường. Hà Nội thanh lịch hào hoa… Có thể tôi cũng vừa ngang qua anh. Hay từ cửa sổ sơn xanh đằng kia anh vừa thoáng thấy bóng nàng.

Tôi theo gánh hàng hoa của người phụ nữ tóc ngắn. Cứ đi như thế và mùi hương phố len vào từng nhịp thở. Vỉa hè đường Phan Đình Phùng rắc đầy một loài hoa trắng. Nắng đang lên. Từng mảng tường vàng thấp thoáng dưới tán lá xanh ấm áp. Những cửa hiệu đầy ắp hàng hóa bày biện trang nhã. Những quán cafe phòng trà, những ngôi nhà sơn mới vẫn lưu giữ kiến trúc Pháp tinh tế trên từng ổ khóa đến vòm cổng, ban công. Không tìm mùi hoa trắng còn vương đâu đó nơi hẻm phố xưa. Qua rồi, mùa qua rồi. Những bó loa kèn nghiêng nghiêng trong nắng vàng mật. Tà áo hứng vạt chiều sót lại sương sương, những môi cười vương vương.

Một vòng trở lại nơi phố cũ. Không bơ vơ vì dấu chân ngày xưa còn ấm khi nắng đổ tràn góc phố. Không bơ vơ mặt hồ sương như hơi thở của một người một mùa xa rất xa. Như đã như chưa như mơ như thực. Một mình. Phố im nghe. Một giấc mơ qua rồi vẫn thơm thơm mùi cốm xanh non. Những lớp sơn đã được chồng lên nhưng cánh cửa một lần tựa lưng dấu tay còn đó.

"Một trong những điều ngọt ngào về đau khổ và u sầu là chúng cho ta thấy chúng ta được yêu nhiều như thế nào...". Tôi mang câu nói ấy theo hành lý trong chuyến bay chiều Hà Nội - Huế cùng bó loa kèn trắng và những chiếc bánh cốm thơm thơm. Chợt nghe hơi thở dịu dàng trong giai điệu thổn thức ngọt ngào mà xa vắng Je ne suis que de l'amour… Bài hát tôi từng nghe chiều nay trong quán cafe ở phố Hàng Bạc...

Bài liên quan
  • Chiếc ghế mây của cha
    Những ngày mưa to gió lớn, không đi làm nương được, mẹ rủ đám con gái chúng tôi lấy ghế mây ra đầu hè ngồi khâu vá. Bà nội tôi đeo kính lão xỏ kim, bà cười móm mém theo những câu chuyện kể tếu táo của đám trẻ chúng tôi. Chiếc ghế mây phát ra âm thanh kin kít chịu đựng sức nặng cơ thể con người theo những điệu cười khúc khích.
(0) Bình luận
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Để sân khấu Thủ đô trở thành động lực của công nghiệp văn hóa
    Trong chiến lược phát triển các ngành công nghiệp văn hóa, nghệ thuật biểu diễn được xác định là một lĩnh vực trọng điểm. Đối với Hà Nội, dư địa phát triển còn lớn hơn khi Thủ đô vừa là trung tâm văn hóa lớn nhất cả nước, vừa là thành viên Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO. Hội thảo "Sân khấu Thủ đô với công nghiệp văn hóa" do Hội Sân khấu Hà Nội tổ chức mới đây đã đặt ra yêu cầu nhìn nhận lại tiềm năng, những điểm nghẽn và cơ hội phát triển của sân khấu Hà Nội trong giai đoạn mới.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Về nhà
    Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
  • “Điểm hẹn cuối tuần” lan tỏa âm nhạc truyền thống giữa lòng Thủ đô
    Tối 16/8, sân khấu Nhà Bát Giác tại phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội) trở thành điểm hẹn nghệ thuật giàu bản sắc với chương trình “Không gian âm nhạc cộng đồng – Điểm hẹn cuối tuần”. Những làn điệu dân ca, nhạc cụ truyền thống được kết hợp với các ca khúc đương đại, góp phần đưa nghệ thuật đến gần hơn với người dân và du khách.
  • Thêm một điểm hẹn vui chơi ở Hà Nội dịp Quốc khánh
    Trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9, người dân và du khách đến Hà Nội có thêm một lựa chọn vui chơi, trải nghiệm tại Công viên Thiên đường Bảo Sơn. Lễ hội “Miền hoa cổ tích” diễn ra từ ngày 29/8 đến 2/9, kết hợp không gian cảnh quan, nghệ thuật và các hoạt động giải trí dành cho nhiều nhóm du khách.
Đừng bỏ lỡ
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh.
  • Khi “jazz” kể chuyện Hà Nội
    Từ những giai điệu của “Hà Nội - Niềm tin và hy vọng”; “Có phải em mùa thu Hà Nội” đến những chuẩn mực jazz kinh điển của Charlie Parker, Sonny Rollins, Billy Strayhorn hay bản nhạc “Ngẫu hứng Tây Nguyên” của NSƯT Quyền Văn Minh, chương trình "Âm nhạc cuối tuần" diễn ra lúc 17h ngày 16/8 tại Nhà Bát giác sẽ mở ra một không gian nghệ thuật thú vị giữa những thanh âm đã gắn bó với công chúng Việt Nam và tinh thần phóng khoáng của jazz.
  • “Người con gái Hà Thành”: Khơi dậy phẩm chất truyền thống tốt đẹp của người Hà Nội
    Tối 13/8, tại Rạp Hồng Hà, vở cải lương "Người con gái Hà thành" chính thức ra mắt công chúng Thủ đô. Đây là vở diễn tiếp nối chuỗi sản phẩm nghệ thuật chất lượng cao theo định hướng phát triển công nghiệp văn hóa của thành phố do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện.
  • Chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la” sẽ được biểu diễn tại Thái Lan và Lào
    Từ ngày 24/8- 30/8, Nhà hát Kịch Việt Nam thực hiện chuyến công tác tại Vương quốc Thái Lan và CHDCND Lào với chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la”.
  • Hanoi Jazztival - Điểm hẹn văn hóa mang thương hiệu Hà Nội
    Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 (Hanoi Jazztival 2026) sẽ diễn ra từ ngày 17 đến 19/9 tại nhiều không gian văn hóa tiêu biểu của Thủ đô. Không chỉ mang đến những chương trình biểu diễn Jazz chất lượng với sự tham gia của nghệ sĩ trong nước và thế giới, liên hoan được kỳ vọng trở thành bước khởi đầu cho một thương hiệu văn hóa thường niên, góp phần đưa Hà Nội trở thành điểm hẹn mới của cộng đồng Jazz quốc tế.
  • Chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính.
  • Chè lam Thạch Xá - thức quà quê dân dã của xứ Đoài
    Nhắc đến ẩm thực xứ Đoài, nhiều người nhớ ngay đến chè lam, đặc sản thơm dẻo của làng Thạch Xá, huyện Thạch Thất (nay thuộc xã Tây Phương, TP Hà Nội). Trải qua thời gian, chè lam Thạch Xá vẫn giữ nguyên hương vị truyền thống, trở thành thức quà quen thuộc với người dân và du khách gần xa.
  • Từ cơ chế đặc thù Luật Thủ đô 2026, Hà Nội gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trọng điểm
    Tại kỳ họp thứ 6 diễn ra ngày 10/8, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII, nhiệm kỳ 2026 – 2031 đã chính thức thông qua Nghị quyết về việc gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
  • “Bến sông Trăng” giành giải Nhất thiết kế cầu Cồn Hến, kiến trúc mang đậm bản sắc Huế
    “Bến sông Trăng” với ý tưởng khai thác hình ảnh thơ mộng của sông Hương, ánh trăng, thuyền và hoa đăng tạo nên chuỗi biểu tượng kiến trúc mang đậm bản sắc Huế đạt giải Nhất thiết kế kiến trúc cầu qua Cồn Hến.
  • Một Hà Nội bình yên lung linh trong ký ức
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội” giai điệu của bài hát đang ngân vang trong tâm khảm sau lời của cô con gái nhỏ trên xe rời Thủ đô ngàn năm tuổi: “Hè năm sau mẹ lại cho con thăm Hà Nội nhé”. Trong câu nói vô tư của con có nhắc đến từ “thăm” khiến tôi chú ý. Hóa ra, Hà Nội đâu chỉ đẹp, đâu chỉ gây thương nhớ cho một người từng đặt chân rất nhiều lần đến trái tim cả nước như tôi. Mà Hà Nội còn rất biết cách “lấy lòng” những du khách nhí giống như cô con gái 9 tuổi của tôi bây giờ.
Yêu một người Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO