Tản văn

Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ

Tản văn của Hoàng Ngọc Thanh 11/04/2024 06:26

Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.

phuong-tim-da-lat5.jpg

Trong khi phượng đỏ rực cháy cả một mùa hè rực rỡ, dặt dìu ký ức về tuổi học trò vô tư hồn nhiên, về những cánh hoa e ấp ép vào trang giấy mỏng, cùng đôi dòng lưu bút vội trao khi cô cậu học trò chuẩn bị rời xa trường lớp; thì phượng tím nhẹ nhàng khoe sắc vào cuối mùa xuân, lãng đãng nơi cao nguyên thông reo gió hát, khiến cho phố núi vốn mênh mang thơ mộng càng thêm tình tứ dịu dàng.

Tím. Tím bâng khuâng, tím mộng mơ, tím đợi chờ. Ngắm chùm hoa đơn lẻ dễ gợi cảm giác u buồn. Nhưng, khi thả hồn trên những cung đường quanh co ngập chìm sắc tím, một trời lãng mạn tràn về. Sắc tím miên man vắt lên nền trời xanh ngắt. Sắc tím trải tấm thảm nhung mềm trên nền đất đỏ bazan. Sắc tím thoai thoải uốn lượn quanh đèo dốc chập chùng. Đất trời giao hòa trong màu tím, gợi miền ký ức xa xăm. Nhớ ngày nào khi tâm hồn thiếu nữ vừa bồi hồi rung động, chị cùng anh tay trong tay, trao nhau nụ hôn ngọt mềm dưới sắc tím lênh loang. Con tim xao xuyến. Chị tham luyến từng ánh nhìn, từng cái vuốt ve. Nụ cười len vào đáy mắt, say nồng.

phuongtim_14520803032020.jpg

Gió. Đà Lạt, dù ngày đông lạnh giá hay ngày hè rực rỡ, gió vẫn mơn man chơi đùa không ngơi nghỉ. Khi phượng tím bừng nở, dù có mê mải nơi đâu, nghe tiếng cựa mình của cánh hoa hình chuông, gió liền hối hả trở về, khẽ khàng ve vuốt từng chùm hoa mỏng mảnh. Cánh hoa run rẩy niềm vui thích. Hoa và gió bật cười, cùng nhau vi vu khắp núi đồi trùng điệp.

Đôi khi gió quá vô tình, khiến hoa hờn dỗi, rời cành. Gió vội vàng bắt lấy, tung cánh hoa lên cao, xoay tròn trong khúc nhạc du dương. Hoa áp mình vào gió, nhẹ nhàng đáp xuống đất, lắng nghe tiếng thì thầm, ru hoa vào giấc ngủ nồng say. Giữa cơn mưa hoa màu tím ấy, chị tung hứng cánh hoa, anh kiên nhẫn chạy theo chụp cho chị những tấm hình đẹp mắt. Không gian lắng đọng, thời gian ngừng trôi. Chỉ có chị và anh, cùng tiếng cười đùa vang vọng.

phuong-tim.jpg

Nắng. Đà Lạt rất nắng. Không phải cái nắng ấm áp mà là nắng lạnh. Nắng như cô gái kiêu sa nhìn ngắm thế gian. Nắng chan hòa khắp đất trời phố núi. Nắng nhảy múa trên các sườn đồi. Nắng khoác làn tơ mỏng lên từng nhành cây ngọn cỏ. Nắng điểm chiếc đũa thần làm bừng sáng không gian, xua đi lớp sương giăng mờ mịt.

Phượng tím khoe sắc vào mùa nắng, khi xuân lưu luyến chưa qua, hạ chần chừ chưa đến. Màu tím như một nốt trầm, báo hiệu thời khắc giao mùa giữa xuân lộng lẫy và hè rực rỡ, có nắng làm chứng nhân. Nắng xua tan những giọt sương đêm còn vấn vương cành lá, đem ánh mặt trời điểm tô cho cánh hoa thêm thắm. Sắc tím lung linh trong nắng, làm đắm say lòng người.

Hoa, gió, nắng luôn sánh bước cùng nhau. Hoa cứ mãi hồn nhiên, dốc sức tím cho thỏa một mùa nhung nhớ. Hoa nghiêng mình soi bóng bên hồ Xuân Hương, thấy gió và nắng đang mê mải chơi đùa dưới làn nước trong veo. Hoa khúc khích cười, rời cành, đắm mình vào dòng nước êm đềm. Cánh hoa ngụp lặn trên mặt hồ lăn tăn, uống căng dòng nước ngọt lành. Cánh hoa tim tím lững lờ trôi. Cánh hình chuông mỏng mảnh. Sắc tím dịu dàng. Trên cành, những chùm hoa vừa hé đang nô đùa ca hát.

Miên mải ngắm nhìn hoa, bất chợt cơn gió mang cái lạnh se se ùa đến khiến chị khẽ rùng mình. Chị khoan khoái hít hà khí trời đặc trưng của phố núi cho căng tràn lồng ngực, cho thỏa thuê niềm nhớ. Lâu lắm rồi chị mới trở lại Đà Lạt. Thả chân dạo bước trên những cung đường trập trùng sương giăng, chị say sưa ngắm nhìn phố núi như lần đầu gặp gỡ. Cảnh vật có nhiều đổi thay, duy màu phượng tím vẫn biêng biếc khắp đất trời như trước, vẫn làn gió lạnh đùa nghịch thổi tung mái tóc, vẫn màu nắng hanh hao rót mật cho lòng ai say.

Xa xa, từng đôi nam thanh nữ tú, váy áo điệu đà, làm duyên làm dáng dưới nhành phượng tím. Chàng trai kiên nhẫn chụp hình, cô gái vui cười má hồng lúng liếng. Chị khẽ mỉm cười, quay sang nhìn anh đang chầm chậm bước đi bên cạnh. Nhớ lại những ngày xa xưa của mình, chính tại nơi này, nhờ màu tím dệt nên mối lương duyên nồng thắm.

Phía trước hai đứa trẻ rượt đuổi nhau cười giòn giã. Cánh hoa tim tím khẽ khàng rơi. Chị đưa tay chạm vào cánh hoa lao xao trong gió, như chạm vào dải lụa mềm mượt vắt ngang lưng trời, dập dềnh kỷ niệm ngọt ngào về một mùa phượng tím dấu yêu…

Bài liên quan
  • Phù sa đời cha
    Cha trầm lành như đất, tôi là con gái nhưng lại đáo để, nghịch ra trò. Vậy mà hai cha con lại bện nhau như hình với bóng.
(0) Bình luận
  • Khát vọng mùa hè
    Mùa hè, cũng đến từ một nơi xa, nhưng chẳng bao giờ chung đường với mùa xuân, mùa thu hay đông giá rét. Mùa hè đến từ những k ức thanh xuân nồng nàn, hồ hởi của mỗi con người chúng ta. Lạ thế chứ, sao ta đón bao mùa hè mà dường như vẫn chưa hề quen…
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO