Tản văn

Bà ngoại của tôi

Nguyễn Mai Nhung Lớp 8A2, THCS Nam Từ Liêm, Hà Nội 16/03/2024 21:32

Bà ngoại tôi có dáng người gầy gầy, lưng bà hơi còng, tóc bà xen kẽ sợi đen, sợi bạc. Khuôn mặt bà nhiều nếp nhăn, nhưng khi bà cười, gương mặt bà vô cùng phúc hậu.

mo-thay-cha-me.jpg

Những ngày còn bé, tôi thích nhất là được về quê ngoại chơi. Không chỉ vì tôi sẽ được gặp các anh chị em, mà còn là vì về quê sẽ được gặp bà ngoại, được bà chiều chuộng vô cùng tận.

Bà ngoại tôi có dáng người gầy gầy, lưng bà hơi còng, tóc bà xen kẽ sợi đen, sợi bạc. Khuôn mặt bà nhiều nếp nhăn, nhưng khi bà cười, gương mặt bà vô cùng phúc hậu. Tôi nhớ hồi tôi còn nhỏ, khoảng năm, sáu tuổi gì đó, có lần bà đi đám cưới, bà mang về một túi nilon toàn tôm đỏ, rồi bóc vỏ cho chúng tôi ăn. Lần nào gia đình tôi về quê, bà cũng nấu một mâm cơm đầy đủ, ấm áp, toàn là những món chúng tôi thích nhất. Nguyên liệu chính trong những món ăn của bà, góp phần tạo nên sự thơm ngon, có lẽ còn là tình yêu thương và sự chăm chút, tỉ mỉ trong đó. Đến ngày chúng tôi về Hà Nội, bà lại dúi cho đủ thứ nữa. Nào bánh, nào kẹo, nào thịt gà, nem, xôi,... rồi bà sẽ gọi điện để hỏi chúng tôi đã lên tới nơi chưa, đường xá ra sao, có thấy mệt không. Bà ngoại lúc nào cũng lo lắng, quan tâm đến chúng tôi như thế đấy.

Trước sân nhà, bà trồng một giàn gấc. Khi những quả gấc trên giàn chín đỏ cũng là lúc lá khô rụng đầy sân, chị em chúng tôi sẽ chơi trò giẫm lên lá khô. Nghe tiếng lá giòn giã, sột soạt, thật vui tai làm sao!

Khi còn ở nhà cũ của bà, mỗi kì nghỉ hè chúng tôi sẽ về quê khoảng hai lần. Đêm nào mấy chị em cũng nằm bên nhau, tâm sự, thủ thỉ với nhau, gió lùa vào mát rượi. Hồi đó, chúng tôi thích chơi đồ hàng nên có lần bà còn cho khoảng hai bát gạo và một cái cân để mấy đứa ngồi nghịch, nhiều lúc còn làm rơi gạo xuống đất. Vậy mà khi ấy, mấy chị em tôi vô tư quá, chẳng nghĩ ngợi gì cả. Hạt gạo với nhiều người thành phố, đặc biệt là với trẻ con nơi thị thành, có khi chẳng là gì. Nhưng với bà, với những người nông dân, đó là bao công sức, bao giọt mồ hôi, vậy mà bà vẫn lấy gạo cho mấy chị em tôi ngồi chơi. Bà ngoại tôi là vậy đó. Bà có tiếc chúng tôi cái gì bao giờ đâu!

Con cháu lớn lên, ông bà già đi. Giờ đây chỉ còn ông bà ngoại tôi sống trong căn nhà ba gian với mảnh vườn nơi làng quê yên bình, tĩnh lặng. Mỗi khi nghĩ đến bà, tôi lại hình dung chắc hẳn bà cũng buồn và nhớ con cháu nơi xa lắm. Và tôi lại thấy thật ân hận vì mỗi lần về quê chỉ mải mê chơi, không nói chuyện, tâm sự với bà…
Năm nay, Tết rơi vào tháng Hai dương lịch, trời mưa và lành lạnh. Cây cối trong vườn nhà bà rụng lá đầy chậu, đầy vườn. Mùa gấc đã hết, trên giàn không còn lá, còn quả, chỉ trơ trọi mấy sợi dây sắt, dây thép. Nhưng sớm thôi, những ngày mưa và lạnh sẽ sớm qua, vườn cây của bà sẽ lại rực rỡ những sắc màu, những bông hoa, những loại quả dưới ánh nắng ấm chan hòa, dưới bàn tay chăm sóc của bà.

Cũng năm nay, bà ngoại tôi đã 70 tuổi, vẫn cặm cụi chăm sóc cây cối và những luống rau, bên bờ ao. Tôi mong ngoại sẽ luôn mạnh khỏe, sống hạnh phúc thật lâu bên con cháu và gia đình!

Bài liên quan
  • Trà Hương vị du ca
    Trong những tinh túy ẩm thực, trà là đồ uống mang hành trình gợi đầy chiêm nghiệm. Trà đến với người bởi nhớ, bởi duyên và bởi sự mê đắm của người, bảo tri kỷ thật chẳng sai.
(0) Bình luận
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
  • Dáng mẹ nghiêng nghiêng trong chiều đan chổi
    Một chiều đi ngang qua lũy tre già xôn xao trong gió, tôi lại thấy trong lòng mình dậy lên một nỗi nhớ mơ hồ về những ngày cũ. Như thể đâu đó ngoài bãi đất sau ngôi nhà xưa, tiếng cành chổi lách cách, tiếng mẹ thở nhẹ mỗi lần rút từng sợi đót, từng sợi tre mảnh mai lại ngân lên, đánh thức cả một miền thương yêu đã mất dấu giữa bao mùa vội vã.
  • Dịu dàng tháng Tư
    Tháng Tư Hà Nội thật đẹp! Có người nói tháng Tư như người con gái mới biết yêu, cũng dỗi hờn, đỏng đảnh. Cũng có người lại bảo tháng Tư như người phụ nữ mặn mà, đằm thắm nét duyên. Có lẽ đều đúng cả. Bởi tháng Tư Hà Nội như mang trong mình đủ đầy tiết trời của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam 2026: Mạch tri thức - Từ trang sách đến không gian số
    Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam không chỉ tôn vinh những giá trị tri thức truyền thống mà còn đánh dấu bước chuyển mình mạnh mẽ trong phương thức đọc và tiếp cận tri thức trong kỷ nguyên số.
  • Sắc màu mới trong âm nhạc của Nguyễn Thành Trung
    Tiếp tục hành trình sáng tạo bền bỉ với những thanh âm chân phương, giàu sức gợi, tháng Tư này, nhạc sĩ Nguyễn Thành Trung ra mắt ca khúc “Ám ảnh tháng Tư” - một tác phẩm mang màu sắc tưởng niệm, kết hợp giữa cảm hứng mùa hoa và suy tư về ký ức, cội nguồn. Với sự tham gia của ê-kíp nghệ sĩ chuyên nghiệp, ca khúc tạo nên một không gian âm nhạc giàu cảm xúc, hướng tới giá trị tri ân và chiều sâu văn hóa tác phẩm.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hoa thủy tiên của mẹ (Kỳ 2)
    Đã nhiều năm trôi qua chúng tôi không lên bờ đón Tết. Mẹ nói đời mẹ gửi cả vào sông. Sống ở trên sông. Mai này mẹ nằm lại đáy sông, nhờ sông giữ giùm phần linh hồn người thiên cổ. Mẹ không muốn xa dòng sông nửa bước. Tôi lớn lên trên chiếc ghe chòng chành sóng nước, qua bao mùa gió trăng. Mùa xuân này tôi ra lái thuyền ngồi chải tóc.
  • [Podcast] Âm nhạc cuối tuần - Số 12
    15h30 mỗi chiều Chủ nhật tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, những giai điệu jazz trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần” lại đưa người nghe bước vào một Hà Nội đầy chất thơ. Không gian nghệ thuật mở của chương trình đã đưa âm nhạc hòa vào nhịp sống Thủ đô một cách tự nhiên và đầy tính sáng tạo.
  • Rực rỡ sắc màu trong lễ hội Điện Huệ Nam, không gian sinh hoạt văn hóa đặc trưng ở Cố đô Huế
    Đông dảo người dân và du khách tham gia lễ rước lễ hội Điện Huệ Nam từ Thánh đường Thiên Tiên Thánh giáo (352 Chi Lăng, phường Phú Xuân) đến Điện Huệ Nam (phường Kim Long) tại TP Huế.
Đừng bỏ lỡ
Bà ngoại của tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO