Tản văn

Bà ngoại của tôi

Nguyễn Mai Nhung Lớp 8A2, THCS Nam Từ Liêm, Hà Nội 16/03/2024 21:32

Bà ngoại tôi có dáng người gầy gầy, lưng bà hơi còng, tóc bà xen kẽ sợi đen, sợi bạc. Khuôn mặt bà nhiều nếp nhăn, nhưng khi bà cười, gương mặt bà vô cùng phúc hậu.

mo-thay-cha-me.jpg

Những ngày còn bé, tôi thích nhất là được về quê ngoại chơi. Không chỉ vì tôi sẽ được gặp các anh chị em, mà còn là vì về quê sẽ được gặp bà ngoại, được bà chiều chuộng vô cùng tận.

Bà ngoại tôi có dáng người gầy gầy, lưng bà hơi còng, tóc bà xen kẽ sợi đen, sợi bạc. Khuôn mặt bà nhiều nếp nhăn, nhưng khi bà cười, gương mặt bà vô cùng phúc hậu. Tôi nhớ hồi tôi còn nhỏ, khoảng năm, sáu tuổi gì đó, có lần bà đi đám cưới, bà mang về một túi nilon toàn tôm đỏ, rồi bóc vỏ cho chúng tôi ăn. Lần nào gia đình tôi về quê, bà cũng nấu một mâm cơm đầy đủ, ấm áp, toàn là những món chúng tôi thích nhất. Nguyên liệu chính trong những món ăn của bà, góp phần tạo nên sự thơm ngon, có lẽ còn là tình yêu thương và sự chăm chút, tỉ mỉ trong đó. Đến ngày chúng tôi về Hà Nội, bà lại dúi cho đủ thứ nữa. Nào bánh, nào kẹo, nào thịt gà, nem, xôi,... rồi bà sẽ gọi điện để hỏi chúng tôi đã lên tới nơi chưa, đường xá ra sao, có thấy mệt không. Bà ngoại lúc nào cũng lo lắng, quan tâm đến chúng tôi như thế đấy.

Trước sân nhà, bà trồng một giàn gấc. Khi những quả gấc trên giàn chín đỏ cũng là lúc lá khô rụng đầy sân, chị em chúng tôi sẽ chơi trò giẫm lên lá khô. Nghe tiếng lá giòn giã, sột soạt, thật vui tai làm sao!

Khi còn ở nhà cũ của bà, mỗi kì nghỉ hè chúng tôi sẽ về quê khoảng hai lần. Đêm nào mấy chị em cũng nằm bên nhau, tâm sự, thủ thỉ với nhau, gió lùa vào mát rượi. Hồi đó, chúng tôi thích chơi đồ hàng nên có lần bà còn cho khoảng hai bát gạo và một cái cân để mấy đứa ngồi nghịch, nhiều lúc còn làm rơi gạo xuống đất. Vậy mà khi ấy, mấy chị em tôi vô tư quá, chẳng nghĩ ngợi gì cả. Hạt gạo với nhiều người thành phố, đặc biệt là với trẻ con nơi thị thành, có khi chẳng là gì. Nhưng với bà, với những người nông dân, đó là bao công sức, bao giọt mồ hôi, vậy mà bà vẫn lấy gạo cho mấy chị em tôi ngồi chơi. Bà ngoại tôi là vậy đó. Bà có tiếc chúng tôi cái gì bao giờ đâu!

Con cháu lớn lên, ông bà già đi. Giờ đây chỉ còn ông bà ngoại tôi sống trong căn nhà ba gian với mảnh vườn nơi làng quê yên bình, tĩnh lặng. Mỗi khi nghĩ đến bà, tôi lại hình dung chắc hẳn bà cũng buồn và nhớ con cháu nơi xa lắm. Và tôi lại thấy thật ân hận vì mỗi lần về quê chỉ mải mê chơi, không nói chuyện, tâm sự với bà…
Năm nay, Tết rơi vào tháng Hai dương lịch, trời mưa và lành lạnh. Cây cối trong vườn nhà bà rụng lá đầy chậu, đầy vườn. Mùa gấc đã hết, trên giàn không còn lá, còn quả, chỉ trơ trọi mấy sợi dây sắt, dây thép. Nhưng sớm thôi, những ngày mưa và lạnh sẽ sớm qua, vườn cây của bà sẽ lại rực rỡ những sắc màu, những bông hoa, những loại quả dưới ánh nắng ấm chan hòa, dưới bàn tay chăm sóc của bà.

Cũng năm nay, bà ngoại tôi đã 70 tuổi, vẫn cặm cụi chăm sóc cây cối và những luống rau, bên bờ ao. Tôi mong ngoại sẽ luôn mạnh khỏe, sống hạnh phúc thật lâu bên con cháu và gia đình!

Bài liên quan
  • Trà Hương vị du ca
    Trong những tinh túy ẩm thực, trà là đồ uống mang hành trình gợi đầy chiêm nghiệm. Trà đến với người bởi nhớ, bởi duyên và bởi sự mê đắm của người, bảo tri kỷ thật chẳng sai.
(0) Bình luận
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Bà ngoại của tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO