Tản văn

Cơm cà muối mặn, rưng rưng ngày bão

Tản văn của Ngô Nữ Thùy Linh 14:10 07/09/2024

Đã hai ngày rồi, cơn bão ghé ngang qua nhà. Mẹ ngồi buồn bã trước thềm. Mưa gió, đàn vịt, đàn gà chẳng đi kiếm ăn được. Chúng nép mình dưới bụi chuối, co ro bởi đôi cánh đã ướt rượt. Đàn gà con nối đuôi nhau, lạc giọng tìm mẹ.

888.jpg

Trong nhà tối om như mực. Phần vì mất điện, phần vì trời âm u, mây đen kịt, bủa vây lấy ngôi làng. Chúng tôi ngồi co ro, nghe mưa rơi rào rạt từng cơn trên mái nhà. Chờ lúc bố đi ngoài đồng về, cả nhà lại quây quần bên mâm cơm.

Cơm ngày bão, chẳng có gì ngoài món cà muối mặn. Cà mẹ đã muối cà từ mấy tháng trước. Bây giờ mưa gió, không lên chợ được, mẹ mang ra, ngồi tỉ mẩn cắt từng trái, rửa sạch với nước cho bớt mặn, rồi phi hành tăm lên, cho cà vào xào. Mùi thơm lừng bay nghi ngút khắp không gian nhà. Chỉ mới nghe tiếng xèo xèo thôi, mấy đứa đã thèm nhỏ dãi. Lục tục kéo nhau xuống bếp, đứa cầm bát, đứa cầm tô, chui vào trong xới cơm ăn. Giọng mẹ từ tốn: “Mấy đứa lấy cơm cẩn thận, phải xới cơm tơi lên, rồi lấy một góc thôi, nhớ để phần bên kia cho bố, tý bố đi làm đồng về, còn có cái ăn”. Chúng tôi vâng dạ rối rít. Chảo cà mẹ vừa bắc xuống khỏi bếp, cả lũ đã sà tới, tranh nhau. Những ngày mưa bão như thế, thấy anh em đầm ấm hơn. Không có những tiếng cãi nhau, không tranh giành, tị nạnh nhau công việc.

Bao năm rồi, chúng tôi lớn lên, trưởng thành, đi học và lập gia đình, bố cũng không phải đi làm đồng nữa. Bây giờ ruộng đã quy hoạch lại, một số ruộng được chia cho gia đình năm nào giờ chuyển qua cho các cô, các chú, anh em làm. Đến mùa, mọi người lại tự động đong cho bố mẹ một ít thóc để xát ăn dần. Cũng không nhọc công bươn bả trên cánh đồng làng, tìm kiếm con cua, con cá ngày bão.
Dẫu cuộc sống đã đổi thay, mẹ vẫn giữ thói quen mang ra hũ cà muối mỗi khi mưa gió bão bùng. Còn chúng tôi, mỗi khi khi nghe tin quê nhà mưa bão, lòng đứa nào đứa nấy lại không thôi trăn trở. Sợ mưa, sợ gió nổi lên, cuốn đi những thứ thân thuộc bao năm bố mẹ góp công xây dựng. Sợ tuổi già ập đến với bố mẹ mà chẳng có những đứa con bên cạnh để chăm sóc, đỡ đần. Nhưng hơn hết, ngày mưa bão gợi cho chúng tôi về miền kí ức đẹp đẽ nguyên sơ, món cà muối mặn của mẹ, xào với củ hành tăm. Mùi hương ấy, cứ lẩn khuất trong đầu mỗi đứa, để rồi ai cũng ước ao được về nhà, chui vào căn bếp tối om, cùng nhau quây quần bên ánh đèn dầu cười đùa, vui vẻ ăn bữa cơm chiều.

Nhớ lắm bước chân mẹ vội vàng chạy ra chuồng gà, kéo tấm bạt che mưa cho lũ gà, lũ vịt. Nhớ dáng bố còm cõi đi ruộng về, tay xách con cá, con cua, miệng không ngớt vui vẻ “chiều nay nhà có món cải thiện bữa ăn ngày bão rồi nhé”. Nhớ khoảnh khắc mấy anh em xúm xít quanh bố, đứa đòi xách cá, đứa phụ bố vác cuốc vào nhà. Những khoảnh khắc ấm áp, sum vầy ngày mưa bão năm xưa thật quý giá biết bao. Để bây giờ mỗi khi nghe tin bão nổi ở quê nhà, lại thấy kí ức ùa về, đầy những lo lắng, ưu tư, và chỉ muốn ào về trong phút chốc để phụ bố mẹ lo toan những bộn bề ngày bão.

Trong bóng chiều đổ, dãy hành lang cơ quan dài hun hút. Tôi đứng ở ban công, ngắm lượt cây xanh đang reo vui vì được đón nhận cơn mưa bất chợt. Gió mát lành thổi qua, nhưng bất giác khiến tôi lành lạnh. Tôi kéo chiếc áo khoác mỏng, nhìn lên bầu trời, cầu cho quê nhà bình an. Hình ảnh ba anh em ngồi quây quần bên mâm cơm chiều ngày đó lại hiện hữu trước mắt. Mẹ ân cần hỏi han “Có ngon không con?”, “Ráng ăn no bụng để có sức học bài nhé!”. Mọi thứ cứ như trang sách, lật giở đến từng khoảng kí ức đẹp đẽ. Bất giác, khóe mắt tôi rưng rưng trong niềm thương và nhớ./.

Bài liên quan
  • Hương sen vương vấn sợi trà
    Những ngày còn công tác ở Hà Nội, ông ngoại tôi đã xin được giống sen Hồ Tây về trồng trong đám ruộng lầy cải tạo thành ao, bờ mòn dần hóa thành đầm sen đầu tiên ở bản. Những nhà hàng xóm ngắm bông sen to, đẹp thơm ngát một vùng thì đến xin vài ngó già.
(0) Bình luận
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
  • Dáng mẹ nghiêng nghiêng trong chiều đan chổi
    Một chiều đi ngang qua lũy tre già xôn xao trong gió, tôi lại thấy trong lòng mình dậy lên một nỗi nhớ mơ hồ về những ngày cũ. Như thể đâu đó ngoài bãi đất sau ngôi nhà xưa, tiếng cành chổi lách cách, tiếng mẹ thở nhẹ mỗi lần rút từng sợi đót, từng sợi tre mảnh mai lại ngân lên, đánh thức cả một miền thương yêu đã mất dấu giữa bao mùa vội vã.
  • Dịu dàng tháng Tư
    Tháng Tư Hà Nội thật đẹp! Có người nói tháng Tư như người con gái mới biết yêu, cũng dỗi hờn, đỏng đảnh. Cũng có người lại bảo tháng Tư như người phụ nữ mặn mà, đằm thắm nét duyên. Có lẽ đều đúng cả. Bởi tháng Tư Hà Nội như mang trong mình đủ đầy tiết trời của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Cô giáo dạy văn
    Cô Mậu là giáo viên dạy văn lớp chúng tôi. Cô ở độ tuổi trung niên, người hơi đậm, giọng khàn, mắt sắc, ít cười. Gần đến giờ kiểm tra viết, chúng tôi thường căng não hơn dây đàn bởi phải thực hiện một trong hai điều: Thứ nhất là phải thuộc lòng những bài cô cho chép để trả chữ (việc này khó). Thứ hai là tìm “kế”.... thoát điểm thấp dẫu không thể thuộc lòng (việc này khó hơn việc thứ nhất).
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Tân Quảng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Tân Quảng.
  • Phát huy vai trò tiên phong của văn nghệ sĩ Thủ đô thực hiện Nghị quyết 80-NQ/TW
    Sáng 21/5, tại trụ sở Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội đã diễn ra tọa đàm “Vai trò tiên phong của Văn nghệ sĩ Thủ đô thực hiện Nghị quyết 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam” với sự tham dự của đông đảo văn nghệ sĩ đến từ các hội chuyên ngành. Tọa đàm tập trung làm rõ vai trò của Nghị quyết 80-NQ/TW đối với sự phát triển văn học nghệ thuật trong giai đoạn mới; trách nhiệm tiên phong của đội ngũ văn nghệ sĩ Hà Nội trong việc thực hiện nghị quyết; đồng thời đề xuất nhiều giải pháp nhằm đưa những định hướng lớn của nghị quyết đi vào thực tiễn đời sống sáng tạo.
  • Hà Nội hỗ trợ doanh nghiệp đẩy mạnh sử dụng dịch vụ công trực tuyến
    Chiều 22/5, tại Hà Nội, Hiệp hội Doanh nghiệp nhỏ và vừa thành phố Hà Nội phối hợp với Trung tâm Phục vụ hành chính công Hà Nội tổ chức Lễ ký kết Biên bản ghi nhớ hợp tác giữa Trung tâm Phục vụ hành chính công thành phố với các hội, hiệp hội doanh nghiệp trên địa bàn Hà Nội.
  • Xã Tam Hưng khuyến cáo Nhân dân không phơi thóc, đốt rơm rạ để giữ gìn môi trường sống xanh, an toàn
    Thời điểm hiện tại, nhiều địa phương tại Thành phố Hà Nội nói chung đã, đang vào cao điểm thu hoạch lúa vụ Xuân. Tại xã Tam Hưng, lực lượng chức năng đã đưa ra khuyến cáo nhân dân sau khi thu hoạch lúa vụ Xuân xong không phơi thóc, đốt rơm rạ trên đường gây mất trật tự an toàn giao thông, đồng thời ảnh hưởng đến chất lượng sống của chính người dân.
Đừng bỏ lỡ
Cơm cà muối mặn, rưng rưng ngày bão
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO