Tản văn

Nhớ những cơn mưa quê hương

Tản văn của Trần Thủy 07:38 14/08/2024

Đêm trời Âu, những tia chớp dọc ngang như xé toạc không gian thành trăm mảnh. Ngả nghiêng theo tiếng sấm là màn mưa lộp bộp, rì rào… rồi ào ào như thác đổ. Mưa mùa hạ. Đích thực là mưa mùa hạ...

7_6517abab43ab7.jpg

Tôi đưa tay hứng lấy vài giọt mát mềm. Sâu thẳm trong miền ký ức của tôi, những cơn mưa hằng ngủ quên bấy lâu nay như được đánh thức, cứ trôi hoài trôi mãi không thôi.

Ở nơi đó có gió. Gió từ đâu tụ về dồn dập, cuốn theo cỏ rác trên đường đi. Và mây, từng khối đen sầm sập đuổi ngang lưng trời. Mặt đê như cục than bị ai ném vào chậu nước, tỏa sức nóng hầm hập. Vài bóng người gánh đôi quang gánh thoăn thoắt, vội vàng chạy trốn cơn mưa. Lúc này, tôi lại thích phóng mình trên triền đê, hòa cùng tụi trẻ con trong khu tập thể. Tôi muốn ôm lấy gió, vứt mình vào gió, mặc cho gió miết những đợt mát lịm lên da thịt.

Lộp bộp… lộp bộp… mặt đường bỏng rẫy dịu dần. Chúng tôi nhảy lên hứng những hạt nước hiếm hoi, từ từ rồi ào ạt. Mưa quất vào mặt, thấm vào má, đổ tràn trên mái tóc khét lẹt. Đã bao lâu rồi chúng tôi thiếu mưa? Những ngày dãi dề đi nhặt cua ngoi hay mót thóc ngoài đồng, mặt mũi đỏ gay, nhễ nhại. Đất khô cằn, nẻ toác. Bàn chân dẫm phải gốc rạ sắc nhọn. Chỉ có ông mặt trời vẫn thản nhiên chang nắng. Cây cối im phăng phắc, đến cọng cỏ cũng héo rũ mong mưa.

Và mưa đến, cây cối như được thấm tháp hồi sinh, mơn mởn vươn mình. Lòng đất mở rộng, ôm hết tất cả những hạt ngọc trời ngấm xuống mạch nguồn, cho thỏa thuê chuỗi ngày nắng hạn. Chúng tôi cười khanh khách reo hò trong mưa, há miệng để những giọt nước mát lành rơi xuống cổ họng, mặc cho tiếng sấm, tiếng sét như rạch nát bầu trời.

Trong chái bếp lợp giấy dầu, cha tôi lúi húi đánh vật với đống củi bị mưa hắt. Khói quẩn vào người cha thành một khối mờ ảo. Ngọn lửa yếu ớt, liu riu rồi bất chợt bùng lên. Mưa bong bóng, hết lớp nọ nối lớp kia. Nước từ giọt gianh chảy vào máng tôn rào rào, nước tràn qua sân mang theo đất cát đỏ quạch. Bữa cơm tối đạm bạc. Cả nhà quây quần bên ngọn đèn dầu leo lét. Chỉ có canh rau tập tàng và mấy miếng cá khô, riêng mẹ mới sinh em bé được thêm quả trứng luộc. Thỉnh thoảng, vài giọt mưa chui qua mái lá rơi độp cả vào bát canh. Cha bảo mưa to thế này, nước từ đầu nguồn đổ về rất nhiều cá.

Như một thói quen, hễ những cơn mưa mùa hạ tới, cha lại vác vó đi kéo cá đêm. Tôi đã nhiều lần được theo cha. Cả hai, một lớn một bé thấp thoáng trong màn mưa trắng xóa, như hai cái bóng che chở cho nhau bên dòng sông đục ngầu. Vó của cha có cần là một cây tre đực vàng óng, hai cái gọng bóng lừ dài gần bằng nửa thân tre được bắt chữ thập vào nhau để mắc lưới. Chỗ cha đứng thường gần nơi có cống, nước đổ ào ào. Cứ khoảng mươi phút, cha cong người cất vó. Tôi hồi hộp nhìn theo vạt nước được nhấc lên, vơi dần, để lộ ở giữa những chú thầu dầu, cá diếc, cá mè… phơi bụng. Tôi giúp cha nhặt mớ cá vào xô. Mưa càng lâu, cái xô sắt của cha càng đầy, lấp lánh những vảy cá tươi rói. Cha thường bắt tôi về ngủ sớm, chỉ còn mình cha giữa màn đêm bùng nhùng với mưa và sấm chớp. Nhưng điều đó không làm cha nản, bởi món quà cha mang về cho cả nhà là những bữa cơm giàu đạm. Tôi vẫn nhớ món cá thầu dầu kho tiêu ăn mãi không chán, món cá nheo nấu canh chua dọc mùng, hay món ruốc cá đậm đà đưa miệng. Nhìn lũ con hớn hở khi được ăn ngon, cha vui lắm. Cha chẳng mong gì hơn, chỉ mong thỉnh thoảng ông trời làm mưa cho cha dầm mình,để những đứa con không phải thèm thuồng ngóng ngày cha lĩnh tem phiếu mới được mua suất thịt.

Mưa mùa hạ đến nhanh và bất chợt. Nhưng sau mỗi cơn mưa, đó là lúc đất trời mát mẻ, thanh khiết vô cùng. Dường như tất cả những bụi bặm, ô tạp đã được gột rửa sạch sẽ thơm tho đến từng kẽ nhỏ. Vạn vật lung linh trong ánh nắng nhẹ nhàng. Con đường như thoáng hơn, bầu trời thênh thang càng thêm trải rộng. Giàn mướp mé hiên bò thêm nhiều ngọn, vạt rau muống ngậm nước xanh nõn, và những trái bầu dài thêm được vài phân. Đàn vịt thỏa thuê lặn ngụp trên con mương nhỏ. Dưới cánh đồng, bác nông dân tranh thủ bửa đất ra cày. Lũ trẻ chúng tôi chạy theo sau nhặt giun đất, tiếng cười, tiếng nói vang cả triền đê. Chẳng còn đâu những oi bức, ngột ngạt, những hanh hao, khô hạn đã qua. Lòng người hòa cùng trời đất, dịu dàng, an yên đến lạ thường.

Mưa mùa hạ luôn mang trong mình nhựa sống cho cây cối hồi sinh, trăm hoa đua nở. Nhưng không hiểu sao, khi đưa mắt nhìn vào thăm thẳm màn mưa, tôi vẫn thấy thấp thoáng những mông lung, đầy diệu vợi. Phải chăng, trong mỗi niềm vui vẫn hiện hữu những giọt buồn. Ngày tôi biết tin mình không đủ điểm vào ngành học yêu thích, cũng là một ngày trời đổ cơn mưa. Tôi lặng nhìn những bong bóng nước nở to rồi vỡ xẹp. Giống như giấc mơ đầu đời của tôi, tan biến vào mưa, trôi theo dòng nước chảy dài. Tôi khóc, thấy mình thất bại, luôn tự trách bản thân và lo lắng cho tương lai. Giống như màn mưa giăng mắc ngoài kia, xa xăm, mờ mịt. Nhưng, chẳng có cơn mưa nào là mãi mãi. Trời vẫn hửng nắng sau những cơn mưa. Tôi tự yêu lấy nỗi buồn, coi đó như một trải nghiệm để trưởng thành hơn. Và tôi cũng biết, trường đời mới là ngôi trường chính thức. Công việc mình toàn tâm toàn ý, sẽ luôn mang đến thành công.

Giờ đây, sau gần hai mươi năm sinh sống ở nước ngoài, tôi vẫn chờ đón những cơn mưa khi mùa hạ đến. Có gì đâu, bởi tôi tìm thấy tuổi thơ thanh bình, êm ái, thấy hình ảnh người cha kính yêu đã hóa mây vàng, thấy nghị lực niềm tin thanh xuân của chính mình phản chiếu trong những màn mưa./.

Sâu thẳm trong miền ký ức của tôi, những cơn mưa hằng ngủ quên bấy lâu nay như được đánh thức, cứ trôi hoài trôi mãi không thôi.

Bài liên quan
  • Hương sen vương vấn sợi trà
    Những ngày còn công tác ở Hà Nội, ông ngoại tôi đã xin được giống sen Hồ Tây về trồng trong đám ruộng lầy cải tạo thành ao, bờ mòn dần hóa thành đầm sen đầu tiên ở bản. Những nhà hàng xóm ngắm bông sen to, đẹp thơm ngát một vùng thì đến xin vài ngó già.
(0) Bình luận
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hoa phong linh nhuộm vàng góc phố Hà Nội
    Những ngày đầu tháng 3, sắc vàng hoa phong linh nở rộ đã biến một góc phố Hà Nội thành điểm check-in thu hút đông đảo người dân và du khách đến chiêm ngưỡng, chụp ảnh.
  • Ngày thơ Hà Nội 2026: Lan tỏa tình yêu đất nước, con người góp phần xây dựng văn hóa người Hà Nội
    Sáng 1/3, tại Văn Miếu Quốc Tử Giám (Hà Nội), Hội Nhà văn Hà Nội (Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội) long trọng tổ chức Lễ khai mạc Ngày thơ Hà Nội 2026 với chủ đề "Vươn mình ra biển lớn".
  • [Podcast] Truyện ngắn: Tết nhớ
    Sau Tết ông Công ông Táo về trời, cha tôi lại chuẩn bị cho Tết Nguyên Đán. Mẹ tôi hồi ấy đi buôn rau quả sang Hà Nội nên mọi việc tết nhất đều do cha tôi lo liệu. Cha tôi là người kỹ tính nên ông chẳng khiến anh em chúng tôi nhúng tay vào bất cứ việc gì...
  • Đa dạng sắc màu nghệ thuật trong không gian văn hóa cộng đồng Nhà Bát Giác
    Tối 1/3, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội), chương trình “Âm nhạc cộng đồng” tiếp tục mang đến một không gian nghệ thuật đa sắc, nơi xiếc, nhạc cụ dân tộc và tiếng hát học đường cùng hòa quyện. Sự phối hợp giữa Nhà hát Nghệ thuật Xiếc và Tạp kỹ Hà Nội cùng Trường PTCS Nguyễn Đình Chiểu không chỉ tạo nên một đêm diễn sôi động, mà còn lan tỏa giá trị văn hóa trong đời sống cộng đồng.
  • Nô nức Lễ hội rước "ông lợn" làng La Phù
    Đêm 1/3, rạng sáng 2/3/2026 (tức đêm 13, rạng sáng 14 tháng Giêng năm Bính Ngọ), không khí tại đình làng La Phù (xã An Khánh, Hà Nội) rộn ràng hơn bao giờ hết khi Lễ hội Rước “ông lợn” tưng bừng diễn ra, thu hút hàng nghìn người dân và du khách thập phương đến chiêm ngưỡng.
Đừng bỏ lỡ
Nhớ những cơn mưa quê hương
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO