Tản văn

Cô giáo chủ nhiệm mới

Trương Bảo Ngọc (Lớp 7A14, Trường THCS và THPT Chuyên Trần Đại Nghĩa, Tp.HCM) 16:13 19/10/2024

Ngày đầu tiên tới trường luôn là ngày hồi hộp nhất trong cả năm học. Nhưng đối với Hà, cứ nghĩ đến việc phải từ bỏ mọi sự thoải mái trong những ngày hè để lê người đi học là thấy ngại.

222129_thayco.jpg

Hà là lớp phó kỉ luật cũ của lớp, nên vào ngày đầu tiên đi học, nó được phân công mang sơ đồ lớp cũ và giới thiệu từng bạn trong lớp tới giáo viên mới của lớp.

- Hà ơi, chuẩn bị hết đồ dùng học tập chưa con?
Hà thở dài và nói dối:

- Rồi mẹ ạ.

Nó đờ đẫn trèo lên giường đánh một giấc, chẳng bận tâm tới những việc mẹ đã nhắc. Sáng hôm sau, nó cũng quên béng luôn việc phải mang theo sơ đồ, danh sách lớp mà chỉ vác chiếc cặp có mỗi giấy bút tới trường. Vừa bước vào lớp, nó bắt gặp một vài người bạn cũ.

- Chào Hà! Hè sao rồi? - Ai ai cũng muốn nghe về kì nghỉ hè của nó.

- Lớp phó kỉ luật dạo này chả khác gì hồi trước cả mà! - Bọn con trai cười hề hề.

- Tớ mới thử soát lại danh sách các thầy cô giáo chủ nhiệm năm nay đấy, lớp mình có cô Địa lý làm chủ nhiệm đấy. - Nhỏ Trúc nhắc Hà.
Hà nghe về việc có cô giáo Địa lý làm chủ nhiệm liền lập tức nhổm dậy.

- Cô Địa lý trường mình toàn những cô hiền thôi mà. - Hà thở phào nhẹ nhõm. Nó chẳng thích cô giáo nghiêm khắc tí nào.

Tranh thủ lúc cô giáo chưa vào lớp, Hà và mấy đứa bạn thi nhau hàn huyên về kì nghỉ của mình. Cả bọn đua nhau khoe ảnh và quà lưu niệm cho cả đám, đứa nào cũng vui vẻ. Hà cũng một phần cảm thấy như ngày đầu tiên đi học lại của nó cũng chẳng tệ lắm, khi có những đứa bạn vui vẻ của nó và một cô giáo Địa lý (có lẽ là không nghiêm khắc cho lắm) làm chủ nhiệm lớp.
Đùng đùng đùngggggg...

Tiếng trống trường vang lên báo hiệu ngày đầu tiên tới lớp đã chính thức bắt đầu. Cả lớp lập tức im phăng phắc khi nghe tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Cửa gỗ của lớp bật mở.

Một cô giáo mặc áo dài màu vàng mơ nhanh nhẹn bước vào lớp và đặt túi xuống bàn. Cô có khuôn mặt cân đối, bộ tóc búi lên gọn gàng sau gáy và đeo một chiếc gọng kính đen, nhỏ xinh. Tuy khuôn mặt của cô khá lạnh lùng nhưng khi cô cười, Hà lại thấy cô tươi trẻ và đẹp hơn biết bao nhiêu. Lớp trưởng lập tức hô cả lớp đứng lên để chào giáo viên. Cô đưa tay ra hiệu học sinh ngồi xuống rồi giới thiệu bản thân cho cả lớp.

- Chào cả lớp, các bạn đã ăn sáng chưa nhỉ? Cô tên là cô Thuận, dạy môn Địa lý và năm nay cô sẽ là giáo viên chủ nhiệm của lớp.

Mọi người đồng thanh hô một tiếng “dạ” kéo dài lê thê và mệt mỏi. Cô Thuận mỉm cười:

- Cả lớp chắc chưa ăn sáng nên mới mệt như vậy đúng không?
Mọi người lập tức hô một tiếng “dạ” vừa to vừa rõ, có một số bạn trai còn ngồi phì cười ở trong góc lớp. Hà cũng đua theo, hô “dạ” chẳng nhỏ hơn bất kì ai.

- Lớp phó kỉ luật cho cô mượn danh sách lớp được không?

Hà giật mình nhận ra cô giáo đang gọi mình. Nó hối hả tìm trong cặp sách, nhưng rồi bất chợt nhận ra mình đã để quên tờ danh sách lớp ở nhà. Nó đáp lại cô giáo bằng một ánh nhìn tội lỗi.

Cô giáo nhìn thấy vậy liền hỏi:

- Hình như con quên mang danh sách lớp phải không?

- Dạ... - Nó lí nhí đáp lại.

Cả lớp cười ồ lên khi nhận ra Hà, đứa con gái kỉ luật nhất lớp lại có thể quên công việc được giao.

- Vậy các bạn đứng lên từng người một để giới thiệu về bản thân nhé? - Cô giáo đề nghị.

- Được ạ! - Mọi người vui vẻ đáp lại.

Hà tự trách mình về việc quên mất danh sách, nhưng nó cũng thầm cảm ơn cô giáo vì đã ứng xử nhanh nhạy, tinh tế. Nhờ đó, Hà và các bạn, vào ngày đầu tiên đi học ấy, biết được thêm một số điều về những người bạn cũ của mình mà chưa từng biết tới./.

Bài liên quan
  • Cơm cà muối mặn, rưng rưng ngày bão
    Đã hai ngày rồi, cơn bão ghé ngang qua nhà. Mẹ ngồi buồn bã trước thềm. Mưa gió, đàn vịt, đàn gà chẳng đi kiếm ăn được. Chúng nép mình dưới bụi chuối, co ro bởi đôi cánh đã ướt rượt. Đàn gà con nối đuôi nhau, lạc giọng tìm mẹ.
(0) Bình luận
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Về nhà
    Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
  • "Thép dưới cỏ": Bản anh hùng ca về người lính và lịch sử
    Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
  • Một Hà Nội bình yên lung linh trong ký ức
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội” giai điệu của bài hát đang ngân vang trong tâm khảm sau lời của cô con gái nhỏ trên xe rời Thủ đô ngàn năm tuổi: “Hè năm sau mẹ lại cho con thăm Hà Nội nhé”. Trong câu nói vô tư của con có nhắc đến từ “thăm” khiến tôi chú ý. Hóa ra, Hà Nội đâu chỉ đẹp, đâu chỉ gây thương nhớ cho một người từng đặt chân rất nhiều lần đến trái tim cả nước như tôi. Mà Hà Nội còn rất biết cách “lấy lòng” những du khách nhí giống như cô con gái 9 tuổi của tôi bây giờ.
  • Nhớ những hàng hoa
    Nếu hỏi bất kỳ ai rằng: Điều gì đã tạo nên nét riêng của Hà Nội, mang đậm màu sắc của mảnh đất này, thì có lẽ đó không phải là những thứ to lớn nguy nga, mà là những gì xưa cũ, hoặc bình dị, tự nhiên như hơi thở cuộc sống. Nếu hỏi bất kỳ ai - dù là người Hà Nội hay du khách đến tham quan - cái gì đặc trưng và gây ấn tượng ở Hà Nội, câu trả lời chắc có nhiều thứ, và trong những thứ ấy có hàng hoa rong trên phố.
Đừng bỏ lỡ
Cô giáo chủ nhiệm mới
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO