Tản văn

Phố cũ

Tản văn của Minh Nga 09:19 23/11/2024

Chiều. Làn gió se lạnh vời vợi dọc theo những con phố. Gió về cuốn đi cái oi nồng của những ngày nắng hanh hao. Bỗng vòng xe vô tình rẽ vào phố cũ. Lâu lắm không về phố, hình như đã không còn cảm giác thân thuộc ngày nào. Phố cũ hiện ra trước mặt là lạ, quen quen…

pho-cu.jpg

Vẫn con đường nhỏ xinh dài chưa đầy 200m mà rợp bóng cây từ đầu phố đến cuối phố.

Đây rồi cây sấu già trước cổng khu tập thể. Nhớ năm xưa, mùa sấu ra hoa, đi đâu về đến cổng là ngửi thấy mùi hoa thanh mát, dìu dịu. Sau mỗi đêm, hoa sấu rụng trắng mặt đất. Cô bạn thân cảm tác bài thơ về hoa sấu có câu "ngàn vì sao rớt xuống từ đêm". Cứ mỗi mùa sấu, trẻ con cả khu tập thể hóng đợi mùa quả. Chẳng phải hóng để được ăn, mà là để thu hoạch bán lấy tiền liên hoan cuối hè. Chỉ được nhặt những quả hơi dập, hoặc quả non bị rụng về chấm muối. Đúng là trẻ con thời thiếu thốn, sấu chua vô cùng mà cứ nhai rau ráu một cách ngon lành. Ngước lên vòm sấu, tưởng tượng lại cảnh một chú đang cầm hèo ngoắc từng chùm sấu, lũ trẻ đứng dưới gốc hau háu ngước lên. Rồi mỗi khi có sấu rụng xuống là cả lũ chạy xô ra, tranh nhau nhặt, có khi còn cãi nhau. Để rồi cuối buổi, đứa nào đứa nấy ngồi đếm xem ai nhặt được nhiều hơn.

Cây sấu già đã chứng kiến biết bao cảnh sinh hoạt tập thể thời bao cấp. Nhà tập thể 3 tầng, mỗi căn chỉ vẻn vẹn 18m2. Mọi sinh hoạt khác như nấu ăn, tắm giặt, vệ sinh đều công cộng và phải đi xuống mặt đất. Lũ trẻ tập thể cứ đến giờ là hò nhau cùng đi vo gạo, rửa rau... Tết đến, thì rửa lá, đãi đỗ chuẩn bị nấu bánh chưng. Trời lạnh căm căm mà đứa nào má cũng ửng hồng vì vừa làm vừa buôn nổ như ngô rang. Thích nhất là ngồi luộc bánh chưng dưới gốc cây sấu. Bọn trẻ con cứ tranh người lớn đòi thức nửa đầu của đêm để còn tụ tập “chơi tú lơ khơ bôi râu”, lại thêm khoản nướng ngô, khoai, sắn. Bánh chưng cả khu cũng đều luộc chung. Hồi ấy các cụ ông đều là bộ đội nên thửa được những cái thùng phuy quân dụng to đại tướng. Mỗi thùng chứa khoảng ba mươi, bốn mươi chiếc. Bánh mỗi nhà đều có đánh dấu riêng để khỏi lẫn. Chuyện đánh dấu xanh đỏ tím vàng, dây thừng, dây vải này thường là đặc quyền của lũ trẻ, nhất là bọn con gái.

Lại bật cười nhớ trò "gội đầu tập thể". Cứ cách hai, ba hôm, lũ con gái tóc dài lại rủ nhau nhặt lá sấu rụng, rửa sạch, đem nấu lên rồi bưng ra giữa sân. Mỗi đứa một nồi, một chậu, một ghế gỗ. Vừa gội đầu lại vừa buôn, vui như Tết. Xưa chỉ gội cùng lá sấu (cùng lắm thêm nửa quả chanh) mà mái tóc cứ xanh mướt. Cũng không biết có phải gội đầu bằng lá sấu nhiều quá nên tóc tôi vừa dày, vừa đen?!
Cách khu tập thể không xa là hàng cây hoa sữa cứ đúng hẹn tháng 10 sẽ bắt đầu mùa ra hoa. Ngày ấy, dưới những cây hoa sữa này, lần đầu tiên bập bẹ tiếng yêu; lần đầu tiên trái tim run rẩy như chiếc lá chao nghiêng; lần đầu tiên biết thế nào là đưa đón… Có xe đạp không đi mà lại một tay dắt xe, một tay nắm tay người khác để kéo dài con đường về đến trước cổng nhà… Phố cũ còn đây, người năm ấy đã ở phương trời nào?

Kỷ niệm chìm trong bụi phủ thời gian tưởng chừng đã nhòa đi giờ chỉ cần một cơn gió heo may là thổi hết dấu vết thời gian. Dường như chỉ chờ một chiếc lá khẽ khàng chạm vào là chiếc hộp ký ức sẽ mở tung ra, bao nhiêu ký ức lại ứa tràn… Phố cũ còn đây, kỷ niệm còn đây. Phố nhỏ ơi, sẽ còn trở về đây!

Bài liên quan
  • Cô giáo chủ nhiệm mới
    Ngày đầu tiên tới trường luôn là ngày hồi hộp nhất trong cả năm học. Nhưng đối với Hà, cứ nghĩ đến việc phải từ bỏ mọi sự thoải mái trong những ngày hè để lê người đi học là thấy ngại.
(0) Bình luận
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Phố cũ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO