Tản văn

Thắp lên cánh đồng mùa xuân

Tản văn của Nguyễn Quang Hưng 14:55 05/02/2025

Ngày Tết, tôi có hứng thú đi tìm miền cỏ nước. Từ thuở bé đến bây giờ vẫn nguyên một mong ước giản dị mà xa xôi ấy. Ví von một chút là được vị thần thiêng liêng của Tết năm đó mừng tuổi cho một hình sắc cánh đồng vào xuân. Ngẫm thế, chợt thấy nếu được trải mình vào cánh đồng đang dâng lên tràn chảy sắc xuân ấy, thật sẽ là một món quà trang trọng, lịch lãm và cải biến diệu kỳ.

istockphoto-516180836-612x612.jpg

Giữa miền vắng lặng, trời đất trong vắt, vu vu tiếng gió ùa qua các bãi bờ xanh. Lơ thơ cỏ lay, những bụi cây thấp như xúm xít chuyến rong chơi vừa kéo nhau ra đến giữa cánh đồng. Nhìn kỹ hơn vào các vệ cỏ để nhận rõ hơn vẻ long lanh của sương nước ẩm ướt đang gọi đong đưa cuộc vũ hội. Thi thoảng bắt gặp cây đào nhỏ sót lại, đôi ba bông thưa thớt lóe lên đốm hồng kiêu hãnh. Có khi còn lại nơi cỏ cây đất vắng ấy là cả ruộng đào không bán hết, hoa chíu chít dày tạo nên một vùng sáng. Gặp mưa xuân giăng mờ, cả vườn đào thắm hơi nhạt đi, loang ra như vệt màu tươi mát, lấm tấm bám vô vàn ngọc trong li ti, như thực, như ảo, như hiện ra, như còn nhiều ẩn chứa. Đối diện hoa mùa xuân giữa nơi chốn mà khắp quanh mình như đang vô hình dạo muôn ngàn bước nhỏ nhẹ, thanh thoát của mùa, của giờ khắc, của bừng thức, thì tưởng chừng cứ xen kẽ, cứ cộng hưởng, cứ vẩn vơ cùng với những gì nhìn thấy đó, là bao hình bóng khác không thấy được, trẻ trung, tinh khôi, sáng láng và thiêng liêng.

Mùa xuân, đã theo họ hàng đi lên đi xuống các ngõ dầy những bụi găng và cúc tần cũng đang non mát như vụng dạ, đã thăm hỏi và xoắn xuýt quanh những là ông bà mình, ông bà chi trên chi dưới trong họ, rồi các bác các dì, từ cậu ruột cho đến thím, đến mợ và những anh chị lớn nhà nọ nhà kia. Sau những cỗ bàn xôi oản nem miến nấu xào mỡ mòng, mấy anh em chúng tôi hay lẩn ra khỏi chiếc cổng cũ trăm tuổi để lang bang đường làng cong theo dải sông uốn lượn bên những khóm tre đẩy đưa. Chúng tôi kéo nhau theo những lối ngõ dài ngoằn ngoèo và mỗi lúc một thưa thoáng hơn để đi ra cánh đồng. Và cứ bước thấp bước cao trên khấp khểnh ruộng khô, bờ cỏ lấp xấp, men dòng mương leo lẻo, một phía kia là những ngôi nhà cuối các ngõ dài, ở đây và nhìn rộng từ phía này đi là cả một thế giới khác.

Một rộng lớn, cao xanh, một vắng vẻ, im lìm, một cỏ cây, nước, và đất, một sắc áo của mùa mới uy nghi, trầm tĩnh và cao cả. Khuôn mặt của mùa xuân đấy! Hình dáng của mùa xuân! Cử chỉ điềm đạm mà thanh thoát, lại vừa tự nhiên của mùa xuân đang ngập tràn đầu tóc, vai áo và đôi tay hơi cóng lạnh của những đứa trẻ phố phường thỉnh thoảng mới có dịp về cùng làng quê. Bây giờ có tuổi ngẫm lại mới nghĩ về cánh đồng như hiện thân của mùa xuân, như một tâm hồn của thời gian, một sắc diện của thiên nhiên vĩ đại hòa với đời người lớp lớp cần lao. Chứ khi còn bé, với cánh đồng những giờ khắc đặc biệt ấy, chỉ thấy vừa thân quen, vừa lạ lùng, vừa gần gũi những gì ngay trước mắt, vừa hơi ngợp trong cả một phối cảnh khổng lồ đang bừng lên.

Ngẫm lại nhiều năm qua, có lẽ thông thường ngày trong năm, tha thẩn vườn tược bến bãi cũng cảm nhận được những khung cảnh hoang đường như thế. Có lúc dong xe theo những đường mương nội đồng nay đã đổ bê tông phẳng phiu ra gần một gốc gạo bề thế, một hàng xà cừ vạm vỡ hay cây trứng cá chơ lơ lòe xòe đứng một lúc trông ngóng ra chân trời. Nhưng có phải là dành ra được nhiều đâu những cơ hội hiếm hoi, mặc dù chỉ buông công việc xuống nửa ngày là đã có thể ân hưởng sắc trời, ánh nước, cỏ giả lá hoa ven những con đê, theo những bờ sông tít tắp. Cho nên ít dịp đòi hỏi ông thần thời gian ưu tiên cho riêng mình như thế, thì xuân Tết mới có dịp lang thang mà đồng nhất thiên nhiên tự do, khoáng đãng như thế là xuân, là Tết, là một vùng biểu tượng muôn thuở của sinh sôi, hé trổ, tốt tươi.

Cứ lan man, tưởng tưởng mãi với cỏ gà ngất ngư, phi lao gân guốc nhẫn nại, những con nhện nước lướt lên, lướt lên rồi lại dừng, cần mẫn, với mấy bụi dứa dại xanh mỡ nhìn hơi có vẻ đe dọa, mà không có lấy chút ít con người, cửa nhà, chút lửa đồng, chút khói bếp thì xem chừng đơn điệu lắm chăng! Nhưng chính ở những vùng xanh vắng lặng mà độc thoại, mà tự đối thoại với nhau, với mình đó, có lẽ ta lại nhận ra điều gì vi diệu của đồng đất, của bầu trời, của cao xa thăm thẳm tháng ngày, không bến không bờ những đời người, những mạch làng quê, những phận số cộng đồng bổng trầm trong cõi sống không bao giờ thôi nổi gió. Và chính ở giữa cỏ đồng, trên đất ẩm, bên những mạng nhện đính sương muôn muốt, ta lại càng nghĩ hơn về nhịp người, những lời, những ý, những là không thôi chuyển vận quanh mình suốt tháng qua, suốt năm vừa hết. Nhớ đến, ngẫm ngợi, và như có gì khó cắt nghĩa, gì như hợp lý, gì như sai sai, gì như còn dở dang, còn phải chảy trôi về phía trước để cho xong một thời đoạn, một chiêm nghiệm, một sự việc vẫn đang đợi mình.

Tuổi nào cũng vậy, trước khung cảnh lớn lao, kỳ vĩ của cánh đồng mùa xuân, ta vẫn thấy nơi này có bao điều sâu xa, huyền hoặc khiến cho mình phải cúi đầu. Có gì như đằm lại, thiết tha và sáng trong, nhưng lại có gì như bắt đầu, dại khờ và hồn nhiên mãi. Có gì nhắc ta tìm lại mình, sống lại mình khi nào. Lại gì đó bảo ta phải không ngừng rũ bỏ, đổi thay và tươi thắm. Lời gì đó bừng sáng như mật truyền, nhắc ta cần biết kính cẩn. Lại cánh tay nào vẫy gọi, chìa ra rủ ta rong chơi. Lại một âm thầm mà rủ rỉ, xòa nhẹ qua vai nhắn ta lắng nghe nhiều hơn…

Cánh đồng mùa xuân đấy, thoáng vắng mà dâng đầy, trầm tĩnh mà non tươi, làm cho ta nhận ra mình hơn, rõ hơn nữa là nhận ra một lẽ gì mà đời người phải sống đến, hướng đến như thế, cũng như là tìm ra ý nghĩa ấy trong năm tháng đời mình, quanh mình. Thật là như vậy, thắp lên trong chúng ta những chiếc mạng nhện rung rinh chuỗi hạt sương lóng lánh trên cỏ xanh, đang cùng tỏ mờ man mát trong làn mưa bụi khẽ khàng phủ bụi nước trên những luống đất nâu thẫm ngọt. Thắp lên, những con đường cỏ dại dẫn ta đi trong cánh đồng ngày Tết./.

Bài liên quan
  • Họa mi vương vấn
    Chọn cho mình một góc quán cà phê ngoài trời, tôi nhìn dọc theo Phố sách Hà Nội. Vài ba người có lẽ là khách du lịch đang thích thú chụp ảnh và lựa sách, thi thoảng so vai, sửa lại khăn choàng khi có cơn gió ngang qua.
(0) Bình luận
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Thủ đô: Khơi dậy nguồn lực sáng tạo cho phát triển công nghiệp văn hóa
    Trong nền kinh tế sáng tạo, tài năng và sức sáng tạo của con người chính là nguồn vốn quan trọng nhất. Đối với Hà Nội, đội ngũ văn nghệ sĩ không chỉ góp phần gìn giữ bản sắc văn hóa mà còn giữ vai trò trung tâm trong quá trình hình thành các sản phẩm công nghiệp văn hóa có giá trị. Khơi dậy, phát huy và tạo điều kiện để nguồn lực sáng tạo ấy phát triển sẽ là “chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả tiềm năng văn hóa, nâng cao năng lực cạnh tranh và khẳng định vị thế của một trung tâm sáng tạo trong kỷ nguyên mới.
  • Khơi nguồn sáng tạo của văn nghệ sĩ, trí thức, nghệ nhân, chung sức phát triển Thủ đô Hà Nội
    Chiều 29/7, Thành ủy Hà Nội tổ chức gặp mặt đại biểu văn nghệ sĩ, trí thức, nghệ nhân tiêu biểu trên địa bàn thành phố. Đây là dịp để lãnh đạo thành phố lắng nghe những hiến kế về phát triển khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo, công nghiệp văn hóa và phát huy nguồn lực con người, góp phần tạo động lực mới cho sự phát triển nhanh, bền vững của Thủ đô.
  • Tạo dựng bản sắc kiến trúc Hà Nội: Giữ hồn cốt Thủ đô, kiến tạo diện mạo cho tương lai
    Kiến trúc không chỉ định hình diện mạo đô thị mà còn lưu giữ ký ức, phản ánh bản sắc văn hóa và trình độ phát triển của mỗi thời đại. Đối với Hà Nội - thành phố ngàn năm văn hiến, việc kiến tạo những công trình mới hài hòa với không gian lịch sử, đồng thời phát huy vai trò của đội ngũ kiến trúc sư trong bảo tồn và sáng tạo, là yêu cầu quan trọng để xây dựng Thủ đô "Văn hiến - Văn minh - Hiện đại", đáp ứng yêu cầu phát triển trong thời kỳ mới.
  • Bamboo Mely chính thức ra mắt: Khẳng định bước tiến mới của thương hiệu Việt
    Vừa qua, Công ty Tre Việt ra mắt sản phẩm Bamboo Mely với chủ đề "Vươn Mình Tỏa Sáng". Sự kiện không chỉ đánh dấu sự xuất hiện của dòng sản phẩm mới mà còn khẳng định chiến lược phát triển dài hạn của Tre Việt trên hành trình xây dựng một thương hiệu bỉm Việt chất lượng cao dành cho người tiêu dùng Việt Nam.
  • Hà Nội đăng cai FEEX 2027 hướng tới hệ sinh thái năng lượng thông minh
    Trong bối cảnh trí tuệ nhân tạo (AI), trung tâm dữ liệu (Data Center), sản xuất thông minh và quá trình điện hóa nền kinh tế, Future Energy Expo & Conference 2027 (FEEX 2027) chính thức ra mắt với kỳ vọng trở thành nền tảng kết nối, thúc đẩy đầu tư, đổi mới công nghệ và phát triển hệ sinh thái tại Việt Nam.
Đừng bỏ lỡ
Thắp lên cánh đồng mùa xuân
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO