Tản văn

Mùa hoa vông nem

Tản văn của Trác Diễm 16/07/2023 12:23

Mỗi lần xe bus dừng lại ngay con dốc để tôi rẽ vào xóm nhỏ, bao giờ cũng vậy tôi thường đi bộ thật chậm, bởi trong mỗi bước đi là cả một vùng trời ký ức. Tôi đi giữa hai hàng vông, đã chứng kiến bao sự đổi thay trên chính cuộc đời của chúng. Ban đầu chúng chỉ là những đoạn thân gỗ được vạt trụi lá rồi cắm dọc theo hai bên con đường nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, được làn mưa phùn tẩm ướt, từng chồi xanh bắt đầu nhú lên. Những chiếc lá kết chụm nhau tạo thành ché xanh mơn mởn.

img_7036.jpeg

Quan sát kỹ thấy chiếc lá ở giữa bao giờ cũng dài hơn những chiếc lá hai bên, đặc biệt lá mang hình dáng trái tim nên nhìn vào vô cùng thích mắt. Thời điểm này lũ học trò chúng tôi mỗi khi tan học hoặc được nghỉ cuối tuần thường tụ tập ở đấy, ngắt cuống và chờ những giọt dầu chảy đầy thành vũng, những cọng cỏ được cuộn tròn và sau đó một loạt bong bóng kéo dài từng vệt bay lên không trung. Những chiếc bóng mủ vông nem khúc xạ ánh sáng mặt trời lấp lánh đủ sắc màu. Bọn trẻ hồi hộp dõi theo bóng nước to nhất bay cao rồi vỡ toang thành muôn hạt nhỏ li ti. Chúng tôi cười vang, thích thú, và hôm đó kiểu gì cũng bị ăn mắng: "Học hành kiểu chi giờ này mới về?!"

Lưng lửng Giêng Hai là lúc những chiếc lá chuyển sang màu xanh đậm, sau đó lốm đốm vàng rồi rụng hàng loạt. Lá trút như kiểu trời đang thu vậy, trút cho bằng hết, cho đến khi nào hàng cây trở nên trơ khấc như những cặp sừng hươu vươn lên một cách buồn tẻ. Con đường trở nên xám xịt, mang dáng vẻ của những loài ngủ đông, tuy nhiên tiết trời hãy còn xuân. Mưa xuân vẫn đang bay lất phất. Lá không còn để đong đưa, xào xạc nên những tấm mạng nhện có dịp để phát huy vẻ đẹp vương miện. Lớp vỏ xoắn lại từng mảng và che lấp thảm gai chi chít xung quanh thân cây, đủ để gây sát thương cho bất cứ loài nào lỡ va phải chúng. Bạn hãy tưởng tượng khi bạn bị trầy xước nhẹ bên ngoài, lớp da khô đi, rồi bong dần và được thay thế bằng một lớp da non mềm mịn. Những cây vông nem sau kỳ lột vỏ, lớp gai cũng ngắn lại và trở thành những nốt đen tròn, như một cuộc thay da sau thương tổn. Đó có thể là thời gian tích trữ dinh dưỡng nuôi thân từ bên trong để chuẩn bị cho một kỳ nảy sinh mới. Và đúng thế thật, sang tháng Ba khi khắp đất trời đỏ rực hoa gạo, trắng ngần hoa mơ, hoa mận… thì những chúm vông nem cũng bắt đầu thi nhau tủa ra, chi chít chen đầy những nhánh những cành. Màu đỏ như những chiếc mào gà phủ dần lên những tàng cây xám bạc. Khi màu đỏ đậm dần lên thì hóa thành hình dáng tựa loài chim phượng hoàng, và nhìn từ xa thì như những chùm pháo bông rực rỡ...

hoa-vong-nem.jpg

Con đường làng trở thành cảm hứng nghệ thuật cho một vài tay nhiếp ảnh vãng lai, và chúng tôi vô cùng sung sướng khi được gọi lại làm mẫu ảnh.

Một lần tan học, thằng Thuận đi bên cạnh tôi bảo: “Hè này ba tau sẽ đón tau vô Sài Gòn rồi, mi chưa biết chuyện ni nhỉ?”

- Ừ chưa! Vậy là cuối cùng ba mi cũng chịu về nhìn con. Mừng cho mi từ nay đã có ba để lo lắng và yêu thương.

- Nhưng mà xa quê tau buồn lắm, dù từ khi sinh ra đến giờ tau luôn ước được một lần nhìn thấy mặt ba. Nghe nói tau giống ba như đúc. Giờ mạ tau động viên lắm tau mới đồng ý đi theo ba.

Tôi mất ba từ nhỏ còn Thuận thì không biết bố mình là ai suốt 20 năm qua. Vì vậy bao nhiêu vui buồn hờn tủi chúng tôi cũng đều tâm sự cùng nhau. Thế nên nghe tin Thuận sắp rời quê, rời xa tôi, khiến tay chân tôi bủn rủn không muốn bước. Cố gắng lắm tôi mới đi đến được chỗ hai cây xoan trên bờ mương rẽ ra cánh đồng.

Tôi chỉ tay lên những vết bầm cứa ngang; “Sắp tới thêm một vệt nữa là tròn 20. Có lẽ đây là kỷ niệm cuối cùng của tau và mi Thuận nhỉ?!”

Nghe tôi nói vậy, Thuận bật khóc bỏ chạy sau khi thốt ra lời nghẹn ngào: "Chắc tau sẽ không đi mô".

Tháng Tư âm lịch trời cong như bánh tráng, nắng nóng đỉnh điểm, cũng là lúc hoa vông nem bắt đầu vào mùa, đỏ ối cả một vùng trời. Màu đỏ chói chang rực lửa, đỏ đến hoa mắt chóng mặt, nhìn hoa xong rồi nhìn đâu cũng thấy lốm đốm. Trời đất thèm khát một cơn mưa rào. Vông nem cứ nở túa lúa và không có dấu hiệu tàn phai. Tháng Năm nắng gắt hoa càng trở nên rực rỡ, màu đỏ như càng thắm hơn, gợi nhắc nhiều kỷ niệm.

Tôi ngồi ngắm nhìn vông nem và hình dung về một tương lai khi đặt bút làm hồ sơ thi đại học. Tôi muốn theo nghề báo, đó là nghề mà ba tôi đã gắn bó suốt cả cuộc đời mình. Nhưng mà nghề thiết kế thời trang vẫn thu hút tôi một cách mãnh liệt. Tôi nhặt những bông hoa vông nem nhúng vào thứ màu xin được từ chị gái hàng xóm đang học Mỹ thuật năm cuối. Màu đỏ in hình bông hoa vông nem phệt lên tấm khăn choàng màu đen trông thật nổi bật. Tôi mất gần một tuần để hoàn thành được chiếc khăn quàng độc lạ… Vài năm trôi qua, vết cứa ngang trên thân xoan cao dần, người ta không chặt chúng đi vì đây là chỗ mắc võng ngủ thật lý tưởng. Riêng hàng cây vông nem thì bị chặt hạ hết, thay vào đó là hàng rào bê tông kiên cố. Lũ bạn ra trường mỗi đứa đi mỗi ngả, chẳng còn ai lưu luyến hay nghĩ gì nhiều đến những hàng cây vông nem. Tất cả kỷ niệm bây giờ đã lặn vào ký ức. Bóng dáng hàng hoa vông nem mờ dần, chỉ còn riêng hai cây xoan vẫn còn đó, lưu giữ chút kỷ niệm của chúng tôi. Tôi học đại học tại quê nhà nên mỗi cuối tuần về ngang qua con đường làng, tôi luôn dừng lại để tìm kiếm chút kỷ niệm. Một cây vông nem còn sót lại nhoài ra mương nước, những chiếc lá mang hình trái tim xanh thẫm. Chẳng biết đến bao giờ tôi mới nhìn lại được một chúm hoa. Chỉ một chúm đỏ thôi cũng đủ để thắp sáng và sưởi ấm trái tim đầy xúc cảm, để từng đêm tôi ngồi nhặt nhạnh ký ức về bạn bè./.

Bài liên quan
  • Hương sen đầu hạ
    Làng tôi có một đầm sen, cứ tới đầu mùa hạ hoa lại bung nở hồng. Trời miền Trung buổi ấy cũng bắt đầu chói chang oi ả, nhưng màu hồng của sen, lạ thay, lại có thể làm dịu đi cái khắc nghiệt bao đời của xứ sở.
(0) Bình luận
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Đồng chí Phạm Văn Đồng - Nhà lãnh đạo kiệt xuất, người học trò gần gũi của Chủ tịch Hồ Chí Minh
    Kỷ niệm 120 năm Ngày sinh đồng chí Phạm Văn Đồng (01/3/1906 - 01/3/2026) là dịp để toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta thành kính tưởng nhớ, tri ân sâu sắc những công lao, cống hiến to lớn của một nhà lãnh đạo xuất sắc của Đảng, Nhà nước và cách mạng Việt Nam; người cộng sản kiên trung, mẫu mực, trọn đời tận hiến cho độc lập dân tộc, hạnh phúc của Nhân dân và sự phát triển bền vững của đất nước.
  • Hà Nội đẩy mạnh tuyên truyền thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam
    Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Hướng dẫn số 23-HD/BTGDVTU ngày 16/02/2026 về tuyên truyền thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị. Hướng dẫn xác định rõ mục đích, yêu cầu, nội dung, hình thức và tổ chức thực hiện, nhằm tạo sự thống nhất cao trong toàn Đảng bộ và đồng thuận trong Nhân dân, đưa Nghị quyết sớm đi vào cuộc sống, góp phần xây dựng và phát triển văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Tây Hồ: Tôn vinh người cao tuổi, lan tỏa đạo lý “kính lão trọng thọ”
    Trong không khí phấn khởi, ấm áp của những ngày đầu Xuân Bính Ngọ 2026, Đảng ủy – HĐND – UBND – Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Tây Hồ đã trang trọng tổ chức Lễ chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi trên địa bàn.
  • Lãnh đạo xã Đa Phúc xuống ruộng cùng nông dân gieo cấy vụ Xuân năm 2026
    Ngày 23/02, (tức mùng 7 tháng Giêng năm Bính Ngọ), các đồng chí lãnh đạo Thường vụ Đảng ủy, HĐND, UBND xã Đa Phúc đã xuống ruộng thăm tiến độ gieo cấy vụ Xuân năm 2026.
Đừng bỏ lỡ
Mùa hoa vông nem
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO