Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Đi về miền nhớ

Thụy 17/11/2023 15:04

Hà Nội có một sức hút kì lạ, không phải chỉ đối với những người dân sống bao năm ở đây mà ngay cả những cô cậu sinh viên như chúng tôi hồi đó, người đi làm ăn xa quê, người đi công tác hay cả những du khách thập phương, tất cả đều có một cảm nhận chung “tới Hà Nội rồi, tha thiết chẳng muốn về”.

ho-guom-mua-thu(1).jpg
Ảnh internet

- Mai em về Hà Nội với anh không? Anh có chuyến công tác ra Hà Nội, anh em ra đó hàn huyên kỉ niệm thời sinh viên nhé.

- Em cũng chưa biết được, anh báo đột ngột quá, em sợ sắp xếp công việc chưa kịp rồi. Nhớ Hà Nội quá đi thôi.

- Ừ, anh cũng nhớ Hà Nội lắm, cơ hội đấy, tranh thủ nhé!

Áp chiếc điện thoại xuống, lòng tôi lại thấy xuyến xao, bồi hồi về những năm tháng được sống ở thành phố Hà Nội. Những ngày chúng tôi còn là những cô cậu sinh viên năm nhất, năm hai, chân ướt chân ráo bước đến thành phố này. Trước mắt chúng tôi là một khoảng không gian bao la, rộng lớn. Hà Nội ồn ã, tấp nập với những xe cộ ngược xuôi. Những ngày đầu, chúng tôi không khỏi ngại ngần, lo lắng khi mới bước chân ra trường, tìm nơi để đón xe buýt đến trường cũng khó khăn chật vật. Những buổi sáng chen mình trong hàng ngàn hàng vạn người đi làm. Nghe tiếng còi xe inh ỏi. Tất cả tạo nên một khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Nhưng người ta thường bảo, có ở, có gắn bó thì mới hiểu được chúng ta đã không muốn rời xa thành phố này một chút nào.

Hà Nội níu chân người đến bởi những món ăn đặc biệt, nổi tiếng không chỉ ở trong nước mà luôn cả thế giới, đó là món phở, món bún chả, nhiều món ngon hấp dẫn mọi người. Với Hà Nội, tôi luôn cảm nhận được sự thanh tao, sạch sẽ, gọn gàng và nề nếp trong từng món ăn, cách chế biến và cách phục vụ thực khách đến Hà Nội. Người ta bảo bị ăn chửi, bị ăn quát mà vẫn thấy ngon... Là bởi những món này, chỉ ở Hà Nội thôi, chỉ có hương vị này mới làm cho người ta xao xuyến, đi xa rồi vẫn thấy lưu luyến mãi.

Hà Nội bao dung với tất thảy những con người đến đây. Từ những buổi đầu chập chững, ngơ ngác tìm phòng trọ. Chúng tôi đã được bác chủ nhà đón nhận một cách nhiệt tình, tư vấn phòng trọ sao cho hợp lý, phù hợp túi tiền của những sinh viên nghèo tỉnh lẻ. Giọng bác chủ nhà trong veo, nhẹ nhàng: “Mấy đứa ở ăn sạch sẽ, chăm chỉ học hành, ra trường có cái nghề là bác vui rồi, ở trọ nơi đây, có gì khó khăn, cần giúp đỡ, cứ đến hỏi bác, bác tư vấn nhiệt tình nhất có thể. Miễn sao tụi con ở nhớ giữ gìn an ninh trật tự, không chơi bời, lêu lổng, tụ tập là được”. Những lời bác dặn đó, cho đến những ngày sống trong dãy trọ xóm sinh viên, chúng tôi luôn cảm thấy ấm áp, thân tình. Cuộc sống của những cô cậu học trò, chưa hết tháng đã hết tiền ăn, thiếu tiền trọ. Lần nào chúng tôi cũng rủ nhau đi từng nhóm, lên nhà bác chủ xin “khất” thêm mấy hôm, bố mẹ có tiền ở quê gửi ra mới có đóng. Đi chung là vì đứa nào cũng sợ, sợ bị quát, sợ bị hỏi “tại sao thiếu tiền suốt như thế”. Nhưng xóa tan nỗi sợ hãi của chúng tôi là sự bao dung, nụ cười hiền hậu của bác chủ nhà. “Thôi kệ đi mấy đứa, bác cũng đang thiếu tiền cho anh chị chúng bây ăn học ở nước ngoài, nhưng mà không sao, cho khất nhé, khất mấy bữa rồi mang lên nhé”. Chúng tôi đồng thanh dạ vâng rối rít. Vậy là lại được vô tư ăn mì tôm thêm mấy ngày. Cuộc sống sinh viên cứ thế trôi đi êm đềm trong sự bao dung của tất thảy mọi người nơi đây.

Bây giờ ra trường, mỗi người đều công tác mỗi nơi. Nhưng mỗi khi nhớ về Hà Nội, lòng tôi lại không khỏi thổn thức, nhớ về những ngày tháng sinh viên. Muốn được chạy thật nhanh để đi chân trần dưới những con đường mùa Thu thơm nức mùi hoa sữa. Chầm chậm lướt qua những hàng hoa, ướt đẫm sương mai, cảm nhận dư vị thanh tao của mùa ngọt ngào. Hay nhớ nhiều đêm co ro trong tấm chăn mỏng, đứa kéo bên này, đứa kéo bên kia. Thấy thương bước chân của bác chủ nhà, cặm cụi lên gác, cho mấy đứa mỗi đứa một trái bắp nếp, thơm lừng, bảo ăn đi, có sức ngày mai còn đi học.

Tôi vội vàng khép lại công việc, gói ghém đồ đạc chuẩn bị cho chuyến đi cùng anh bạn đồng nghiệp, cùng xóm trọ sinh viên ngày xưa ở Hà Nội với tôi. Có cái gì đó cứ thôi thúc, níu gọi làm con tim tôi rộn ràng. Chắc phải về với Hà Nội thôi, miền nhớ đang gọi về./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Thụy. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Xôi, hoài niệm khó quên về Hà Nội
    Một buổi sáng ồn ã giữa phi trường Tân Sơn Nhất, tôi được người chị họ từ Hà Nội vào mang cho gói xôi nhỏ gói trong lá sen còn ấm nóng. Nhìn gói xôi thơm được bọc trong lá sen xanh mướt, ấm áp như những tia nắng đầu ngày, lòng tôi chợt nao nao. Xôi không chỉ đơn giản là món ăn mà còn là thức quà, gói trọn hết cả phong vị của đất trời Hà Nội, khiến bất kỳ ai đi xa cũng phải nhung nhớ khôn nguôi.
(0) Bình luận
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
  • Nốt trầm ngân lên giữa lòng thành phố
    Sống ở Hà Nội, sau những ngày bận rộn, tận tụy với công việc, để tâm hồn thư giãn tôi thường đến bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam để mãn nhãn với những bộ sưu tập nghệ thuật đồ sộ. Có thể là những bộ trang phục thời trang các dân tộc xanh chàm hay rực rỡ với bản sắc riêng. Cũng có thể là những bức tranh dân gian cổ, những bức tượng gỗ điêu khắc kỳ công, tỉ mỉ… Hiện vật ở đây toát nên những giá trị điển hình của văn hóa dân tộc Việt Nam qua các thời kỳ.
  • Hà Nội, một nỗi nhớ không có điểm dừng
    Có những thành phố ta đi qua, để lại vài bức ảnh vài dòng trạng thái, rồi quên. Nhưng Hà Nội thì không, không phải vì nó quá đặc biệt mà vì nó không cho người ta quên theo cách dễ dàng. Hà Nội không nằm lại trong ký ức như một kỷ niệm đã xếp gọn, nó tồn tại như một phần đời, lặng lẽ, bền bỉ và đôi khi đau đáu đến mức chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ làm lòng chùng xuống, dù đang ở rất xa.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ của tôi
    Tôi gặp lại Hà Nội trong cái rét tháng ba, trời không quá lạnh, thời tiết buổi sáng trong lành, dễ chịu. Trở lại Hà Nội không biết bao nhiêu lần, nhưng trong tôi Hà Nội vẫn là điều gì đó khiến tôi mỗi lần nhắc tới đều thấy thương nhớ vô cùng. Để viết về Hà Nội, với tôi là nguồn cảm hứng vô tận, có lẽ Hà Nội với tôi đã "hóa tâm hồn" như ý thơ của nhà thơ Chế Lan Viên.
  • Đá ong, hồn quê xứ Đoài
    Mỗi lần lang thang về “miền mây trắng”, đi dọc dải đất từ Quốc Oai, Thạch Thất lên Sơn Tây rồi đến Ba Vì, ấn tượng trong tôi không chỉ có những ngôi đình vững chãi, bề thế; những ngôi chùa cổ kính, rêu phong với những mái ngói, đầu đao uốn lượn như rồng bay, phượng múa mà còn có cả những ngôi nhà, những bức tường rào nhuốm màu thời gian được cất lên từ những viên gạch đá ong xù xì, thô ráp trong sắc màu nâu đỏ (còn gọi là màu vàng thổ) trải qua năm tháng phơi nắng, dầm mưa.
  • Anh mãi tìm em giữa lòng Hà Nội
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Càng đi qua năm tháng, chúng không mờ đi mà chỉ lắng sâu hơn, như một thứ trầm tích của tâm hồn con người, càng chạm vào càng đau, càng nhớ lại càng thấy lòng mình bâng khuâng, xao xuyến. Hà Nội trong tôi không chỉ là phố, là hồ, là mùa mà Hà Nội còn có cả em. Và em là cả một thời tuổi trẻ tôi đã sống, đã yêu thương, đã đợi chờ, và đã mất em!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bản sắc thiên nhiên và ký ức quê hương trong thơ Đinh Xuân Trường
    Trong đời sống thơ Việt hôm nay, nơi nhiều tìm tòi hình thức, đổi mới diễn ngôn, những tiếng thơ đi từ mạch đất, từ đời sống bình dị lại có sức lay động lạ lùng, và tập thơ “Một phần mười giây” (NXB Hội Nhà văn, 2025) của tác giả Đinh Xuân Trường là một tập thơ như thế.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Mùa ổi trên cao nguyên
    Tôi còn nhớ, ngày nhỏ, trên cao nguyên toàn đất cằn và đá, mỗi mùa thật riêng. Nhất là những ngày giáp hạt, mỗi thứ quả như một món quà của thiên nhiên, sâu lắng một thứ tình đất đai với những gì ta đã gửi vào lòng đất mẹ.
  • NSNA Vũ Anh Tuấn: Tôi luôn cố gắng giữ sự chân thật, tự nhiên trong từng bức ảnh
    Trung tuần tháng 4 vừa qua, tại không gian triển lãm 45 Tràng Tiền (Hà Nội), nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh Vũ Anh Tuấn giới thiệu tới công chúng bộ ảnh chân dung đen trắng mang tên “Những người ta gặp”. 61 tác phẩm được chọn lọc từ hàng trăm khuôn hình trong suốt hành trình làm báo và sáng tác của ông đã mang đến cho người xem nhiều cảm xúc. Mỗi bức ảnh là một cuộc gặp gỡ, một lát cắt đời sống, ở đó con người hiện lên thật dung dị, chân thật qua góc nhìn tinh tế của người cầm máy. Cùng Tạp chí Người Hà Nội lắng nghe những chia sẻ của tác giả về những “đứa con tinh thần” này để hiểu rõ hơn về hành trình sáng tác của ông.
  • Diễn đàn "Xây dựng hệ sinh thái bền vững phát triển kinh tế tư nhân năm 2026"
    Tăng cường hợp tác nhằm hỗ trợ khu vực tư nhân tiếp cận tài chính, ứng dụng, chuyển giao và đột phá phát triển khoa học - công nghệ, đổi mới sáng tạo. Cục Phát triển doanh nghiệp tư nhân và kinh tế tập thể - Bộ Tài chính chủ trì tổ chức Diễn đàn: "Xây dựng hệ sinh thái bền vững hỗ trợ và phát triển kinh tế tư nhân năm 2026" với sự phối hợp của Cục Đổi mới sáng tạo và Ủy ban Tiêu chuẩn đo lường chất lượng Quốc gia, Bộ Khoa học công nghệ, Viện Khoa học và công nghệ sức khoẻ, Đại học Bách Khoa Hà Nội.
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
Đừng bỏ lỡ
Đi về miền nhớ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO