Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Đi về miền nhớ

Thụy 17/11/2023 15:04

Hà Nội có một sức hút kì lạ, không phải chỉ đối với những người dân sống bao năm ở đây mà ngay cả những cô cậu sinh viên như chúng tôi hồi đó, người đi làm ăn xa quê, người đi công tác hay cả những du khách thập phương, tất cả đều có một cảm nhận chung “tới Hà Nội rồi, tha thiết chẳng muốn về”.

ho-guom-mua-thu(1).jpg
Ảnh internet

- Mai em về Hà Nội với anh không? Anh có chuyến công tác ra Hà Nội, anh em ra đó hàn huyên kỉ niệm thời sinh viên nhé.

- Em cũng chưa biết được, anh báo đột ngột quá, em sợ sắp xếp công việc chưa kịp rồi. Nhớ Hà Nội quá đi thôi.

- Ừ, anh cũng nhớ Hà Nội lắm, cơ hội đấy, tranh thủ nhé!

Áp chiếc điện thoại xuống, lòng tôi lại thấy xuyến xao, bồi hồi về những năm tháng được sống ở thành phố Hà Nội. Những ngày chúng tôi còn là những cô cậu sinh viên năm nhất, năm hai, chân ướt chân ráo bước đến thành phố này. Trước mắt chúng tôi là một khoảng không gian bao la, rộng lớn. Hà Nội ồn ã, tấp nập với những xe cộ ngược xuôi. Những ngày đầu, chúng tôi không khỏi ngại ngần, lo lắng khi mới bước chân ra trường, tìm nơi để đón xe buýt đến trường cũng khó khăn chật vật. Những buổi sáng chen mình trong hàng ngàn hàng vạn người đi làm. Nghe tiếng còi xe inh ỏi. Tất cả tạo nên một khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Nhưng người ta thường bảo, có ở, có gắn bó thì mới hiểu được chúng ta đã không muốn rời xa thành phố này một chút nào.

Hà Nội níu chân người đến bởi những món ăn đặc biệt, nổi tiếng không chỉ ở trong nước mà luôn cả thế giới, đó là món phở, món bún chả, nhiều món ngon hấp dẫn mọi người. Với Hà Nội, tôi luôn cảm nhận được sự thanh tao, sạch sẽ, gọn gàng và nề nếp trong từng món ăn, cách chế biến và cách phục vụ thực khách đến Hà Nội. Người ta bảo bị ăn chửi, bị ăn quát mà vẫn thấy ngon... Là bởi những món này, chỉ ở Hà Nội thôi, chỉ có hương vị này mới làm cho người ta xao xuyến, đi xa rồi vẫn thấy lưu luyến mãi.

Hà Nội bao dung với tất thảy những con người đến đây. Từ những buổi đầu chập chững, ngơ ngác tìm phòng trọ. Chúng tôi đã được bác chủ nhà đón nhận một cách nhiệt tình, tư vấn phòng trọ sao cho hợp lý, phù hợp túi tiền của những sinh viên nghèo tỉnh lẻ. Giọng bác chủ nhà trong veo, nhẹ nhàng: “Mấy đứa ở ăn sạch sẽ, chăm chỉ học hành, ra trường có cái nghề là bác vui rồi, ở trọ nơi đây, có gì khó khăn, cần giúp đỡ, cứ đến hỏi bác, bác tư vấn nhiệt tình nhất có thể. Miễn sao tụi con ở nhớ giữ gìn an ninh trật tự, không chơi bời, lêu lổng, tụ tập là được”. Những lời bác dặn đó, cho đến những ngày sống trong dãy trọ xóm sinh viên, chúng tôi luôn cảm thấy ấm áp, thân tình. Cuộc sống của những cô cậu học trò, chưa hết tháng đã hết tiền ăn, thiếu tiền trọ. Lần nào chúng tôi cũng rủ nhau đi từng nhóm, lên nhà bác chủ xin “khất” thêm mấy hôm, bố mẹ có tiền ở quê gửi ra mới có đóng. Đi chung là vì đứa nào cũng sợ, sợ bị quát, sợ bị hỏi “tại sao thiếu tiền suốt như thế”. Nhưng xóa tan nỗi sợ hãi của chúng tôi là sự bao dung, nụ cười hiền hậu của bác chủ nhà. “Thôi kệ đi mấy đứa, bác cũng đang thiếu tiền cho anh chị chúng bây ăn học ở nước ngoài, nhưng mà không sao, cho khất nhé, khất mấy bữa rồi mang lên nhé”. Chúng tôi đồng thanh dạ vâng rối rít. Vậy là lại được vô tư ăn mì tôm thêm mấy ngày. Cuộc sống sinh viên cứ thế trôi đi êm đềm trong sự bao dung của tất thảy mọi người nơi đây.

Bây giờ ra trường, mỗi người đều công tác mỗi nơi. Nhưng mỗi khi nhớ về Hà Nội, lòng tôi lại không khỏi thổn thức, nhớ về những ngày tháng sinh viên. Muốn được chạy thật nhanh để đi chân trần dưới những con đường mùa Thu thơm nức mùi hoa sữa. Chầm chậm lướt qua những hàng hoa, ướt đẫm sương mai, cảm nhận dư vị thanh tao của mùa ngọt ngào. Hay nhớ nhiều đêm co ro trong tấm chăn mỏng, đứa kéo bên này, đứa kéo bên kia. Thấy thương bước chân của bác chủ nhà, cặm cụi lên gác, cho mấy đứa mỗi đứa một trái bắp nếp, thơm lừng, bảo ăn đi, có sức ngày mai còn đi học.

Tôi vội vàng khép lại công việc, gói ghém đồ đạc chuẩn bị cho chuyến đi cùng anh bạn đồng nghiệp, cùng xóm trọ sinh viên ngày xưa ở Hà Nội với tôi. Có cái gì đó cứ thôi thúc, níu gọi làm con tim tôi rộn ràng. Chắc phải về với Hà Nội thôi, miền nhớ đang gọi về./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Thụy. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Xôi, hoài niệm khó quên về Hà Nội
    Một buổi sáng ồn ã giữa phi trường Tân Sơn Nhất, tôi được người chị họ từ Hà Nội vào mang cho gói xôi nhỏ gói trong lá sen còn ấm nóng. Nhìn gói xôi thơm được bọc trong lá sen xanh mướt, ấm áp như những tia nắng đầu ngày, lòng tôi chợt nao nao. Xôi không chỉ đơn giản là món ăn mà còn là thức quà, gói trọn hết cả phong vị của đất trời Hà Nội, khiến bất kỳ ai đi xa cũng phải nhung nhớ khôn nguôi.
(0) Bình luận
  • Mùi phố…
    Không biết bắt đầu từ khi nào nhưng có lẽ phải từ rất lâu rồi, tôi có thói quen thích lang thang một mình ngắm phố. Tôi thích ngắm Hà Nội bất kể là nắng hay mưa, cả khi trời nóng lẫn khi trời trở lạnh. Trong hành trình ấy, tôi không chỉ chứng kiến một Hà Nội đổi khác mà còn như nghiện cái mùi của phố khi lang thang cùng nó.
  • Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc
    Phố Hàng Bạc hôm nay ồn ào và lấp lánh. Sáng sớm đã nghe tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng loa phường. Cửa tiệm vàng bạc nối đuôi nhau, tủ kính lấp lánh trưng bày những sản phẩm công nghiệp bóng loáng, đẹp đẽ một cách vô hồn. Những chiếc máy ảnh ngoại quốc chụp vội, những bàn tay xa lạ lướt qua tủ kính, chẳng ai kịp nghe thấy tiếng động từ trong ngõ nhỏ. Phố Hàng Bạc bây giờ giàu có, hiện đại, nhưng hình như thiếu một thứ gì. Thiếu cái âm thanh cũ, cái nhịp đập cũ của làng nghề.
  • Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
    Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.
  • Hà Nội - Nhớ kem Tràng Tiền
    Tôi sinh ra và lớn lên ở Thủ Đức, TP.HCM. Bố mẹ tôi từ miền Bắc đã di chuyển vào miền Nam sinh sống sau ngày giải phóng đất nước. Cách vài năm, tôi lại bay ra Hà Nội thăm họ hàng ở đấy. Tháng này, tôi có dịp bay ra Hà Nội, cũng là để thắp nén nhang cho người bác ở quận Ba Đình, tròn 100 ngày bác mất.
  • Hà Nội đổi thay và trăn trở
    Trong dịp Hà Nội kỷ niệm tròn 1.000 năm vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư về thành Đại La, rồi sau đó đổi tên thành Thăng Long, tôi, dù ở một phương trời xa cách nửa vòng trái đất, vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động xen lẫn niềm tự hào khi dõi theo đại lễ qua màn ảnh nhỏ. Và mới đó thôi, đã hơn 16 năm tôi rời xa Hà Nội của mình, mang những kiến thức học được đi dựng xây các công trình trên khắp mọi miền Tổ quốc. Mỗi dịp được trở về Thủ đô, dù có khi chỉ thoáng qua vài giờ ngắn ngủi, trong tôi vẫn luôn dâng lên cảm giác trở về một nơi thân thuộc và dấu yêu.
  • Mùa thu Hồ Gươm
    Chiều dần buông nắng, mặt nước hồ thu bỗng trở lên huyền diệu. Ngắm nhìn bầu trời trong vắt hiền hòa, lung linh mây trắng lãng du trên muôn ngàn sóng biếc lấp lánh, bất chợt tôi nhận ra một điều: gần gũi và gắn bó với Hà Nội hơn nửa đời người, đã bao lần đến thăm đền vua Lê, đã bao lần dạo quanh bên Tháp Rùa nhưng thú thực, chưa bao giờ tôi lại thấy trái tim của Thủ đô đẹp hơn trong buổi hoàng hôn mùa thu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Cô giáo dạy văn
    Cô Mậu là giáo viên dạy văn lớp chúng tôi. Cô ở độ tuổi trung niên, người hơi đậm, giọng khàn, mắt sắc, ít cười. Gần đến giờ kiểm tra viết, chúng tôi thường căng não hơn dây đàn bởi phải thực hiện một trong hai điều: Thứ nhất là phải thuộc lòng những bài cô cho chép để trả chữ (việc này khó). Thứ hai là tìm “kế”.... thoát điểm thấp dẫu không thể thuộc lòng (việc này khó hơn việc thứ nhất).
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Tân Quảng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Tân Quảng.
  • Phát huy vai trò tiên phong của văn nghệ sĩ Thủ đô thực hiện Nghị quyết 80-NQ/TW
    Sáng 21/5, tại trụ sở Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội đã diễn ra tọa đàm “Vai trò tiên phong của Văn nghệ sĩ Thủ đô thực hiện Nghị quyết 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam” với sự tham dự của đông đảo văn nghệ sĩ đến từ các hội chuyên ngành. Tọa đàm tập trung làm rõ vai trò của Nghị quyết 80-NQ/TW đối với sự phát triển văn học nghệ thuật trong giai đoạn mới; trách nhiệm tiên phong của đội ngũ văn nghệ sĩ Hà Nội trong việc thực hiện nghị quyết; đồng thời đề xuất nhiều giải pháp nhằm đưa những định hướng lớn của nghị quyết đi vào thực tiễn đời sống sáng tạo.
  • Mùi phố…
    Không biết bắt đầu từ khi nào nhưng có lẽ phải từ rất lâu rồi, tôi có thói quen thích lang thang một mình ngắm phố. Tôi thích ngắm Hà Nội bất kể là nắng hay mưa, cả khi trời nóng lẫn khi trời trở lạnh. Trong hành trình ấy, tôi không chỉ chứng kiến một Hà Nội đổi khác mà còn như nghiện cái mùi của phố khi lang thang cùng nó.
  • VinFast VF MPV 7: Lựa chọn “xe xịn giá mềm” khiến phân khúc MPV gia đình dậy sóng
    Phân khúc MPV 7 chỗ cho gia đình tại Việt Nam trước đây vốn là sân chơi riêng của những mẫu xe xăng. Tuy nhiên, sự xuất hiện của VF MPV 7 đang mang tới làn gió mới cho thị trường nhờ loạt lợi thế khác biệt về công nghệ, trang bị và chi phí sử dụng.
Đừng bỏ lỡ
Đi về miền nhớ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO