Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Đi về miền nhớ

Thụy 17/11/2023 15:04

Hà Nội có một sức hút kì lạ, không phải chỉ đối với những người dân sống bao năm ở đây mà ngay cả những cô cậu sinh viên như chúng tôi hồi đó, người đi làm ăn xa quê, người đi công tác hay cả những du khách thập phương, tất cả đều có một cảm nhận chung “tới Hà Nội rồi, tha thiết chẳng muốn về”.

ho-guom-mua-thu(1).jpg
Ảnh internet

- Mai em về Hà Nội với anh không? Anh có chuyến công tác ra Hà Nội, anh em ra đó hàn huyên kỉ niệm thời sinh viên nhé.

- Em cũng chưa biết được, anh báo đột ngột quá, em sợ sắp xếp công việc chưa kịp rồi. Nhớ Hà Nội quá đi thôi.

- Ừ, anh cũng nhớ Hà Nội lắm, cơ hội đấy, tranh thủ nhé!

Áp chiếc điện thoại xuống, lòng tôi lại thấy xuyến xao, bồi hồi về những năm tháng được sống ở thành phố Hà Nội. Những ngày chúng tôi còn là những cô cậu sinh viên năm nhất, năm hai, chân ướt chân ráo bước đến thành phố này. Trước mắt chúng tôi là một khoảng không gian bao la, rộng lớn. Hà Nội ồn ã, tấp nập với những xe cộ ngược xuôi. Những ngày đầu, chúng tôi không khỏi ngại ngần, lo lắng khi mới bước chân ra trường, tìm nơi để đón xe buýt đến trường cũng khó khăn chật vật. Những buổi sáng chen mình trong hàng ngàn hàng vạn người đi làm. Nghe tiếng còi xe inh ỏi. Tất cả tạo nên một khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Nhưng người ta thường bảo, có ở, có gắn bó thì mới hiểu được chúng ta đã không muốn rời xa thành phố này một chút nào.

Hà Nội níu chân người đến bởi những món ăn đặc biệt, nổi tiếng không chỉ ở trong nước mà luôn cả thế giới, đó là món phở, món bún chả, nhiều món ngon hấp dẫn mọi người. Với Hà Nội, tôi luôn cảm nhận được sự thanh tao, sạch sẽ, gọn gàng và nề nếp trong từng món ăn, cách chế biến và cách phục vụ thực khách đến Hà Nội. Người ta bảo bị ăn chửi, bị ăn quát mà vẫn thấy ngon... Là bởi những món này, chỉ ở Hà Nội thôi, chỉ có hương vị này mới làm cho người ta xao xuyến, đi xa rồi vẫn thấy lưu luyến mãi.

Hà Nội bao dung với tất thảy những con người đến đây. Từ những buổi đầu chập chững, ngơ ngác tìm phòng trọ. Chúng tôi đã được bác chủ nhà đón nhận một cách nhiệt tình, tư vấn phòng trọ sao cho hợp lý, phù hợp túi tiền của những sinh viên nghèo tỉnh lẻ. Giọng bác chủ nhà trong veo, nhẹ nhàng: “Mấy đứa ở ăn sạch sẽ, chăm chỉ học hành, ra trường có cái nghề là bác vui rồi, ở trọ nơi đây, có gì khó khăn, cần giúp đỡ, cứ đến hỏi bác, bác tư vấn nhiệt tình nhất có thể. Miễn sao tụi con ở nhớ giữ gìn an ninh trật tự, không chơi bời, lêu lổng, tụ tập là được”. Những lời bác dặn đó, cho đến những ngày sống trong dãy trọ xóm sinh viên, chúng tôi luôn cảm thấy ấm áp, thân tình. Cuộc sống của những cô cậu học trò, chưa hết tháng đã hết tiền ăn, thiếu tiền trọ. Lần nào chúng tôi cũng rủ nhau đi từng nhóm, lên nhà bác chủ xin “khất” thêm mấy hôm, bố mẹ có tiền ở quê gửi ra mới có đóng. Đi chung là vì đứa nào cũng sợ, sợ bị quát, sợ bị hỏi “tại sao thiếu tiền suốt như thế”. Nhưng xóa tan nỗi sợ hãi của chúng tôi là sự bao dung, nụ cười hiền hậu của bác chủ nhà. “Thôi kệ đi mấy đứa, bác cũng đang thiếu tiền cho anh chị chúng bây ăn học ở nước ngoài, nhưng mà không sao, cho khất nhé, khất mấy bữa rồi mang lên nhé”. Chúng tôi đồng thanh dạ vâng rối rít. Vậy là lại được vô tư ăn mì tôm thêm mấy ngày. Cuộc sống sinh viên cứ thế trôi đi êm đềm trong sự bao dung của tất thảy mọi người nơi đây.

Bây giờ ra trường, mỗi người đều công tác mỗi nơi. Nhưng mỗi khi nhớ về Hà Nội, lòng tôi lại không khỏi thổn thức, nhớ về những ngày tháng sinh viên. Muốn được chạy thật nhanh để đi chân trần dưới những con đường mùa Thu thơm nức mùi hoa sữa. Chầm chậm lướt qua những hàng hoa, ướt đẫm sương mai, cảm nhận dư vị thanh tao của mùa ngọt ngào. Hay nhớ nhiều đêm co ro trong tấm chăn mỏng, đứa kéo bên này, đứa kéo bên kia. Thấy thương bước chân của bác chủ nhà, cặm cụi lên gác, cho mấy đứa mỗi đứa một trái bắp nếp, thơm lừng, bảo ăn đi, có sức ngày mai còn đi học.

Tôi vội vàng khép lại công việc, gói ghém đồ đạc chuẩn bị cho chuyến đi cùng anh bạn đồng nghiệp, cùng xóm trọ sinh viên ngày xưa ở Hà Nội với tôi. Có cái gì đó cứ thôi thúc, níu gọi làm con tim tôi rộn ràng. Chắc phải về với Hà Nội thôi, miền nhớ đang gọi về./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Thụy. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Xôi, hoài niệm khó quên về Hà Nội
    Một buổi sáng ồn ã giữa phi trường Tân Sơn Nhất, tôi được người chị họ từ Hà Nội vào mang cho gói xôi nhỏ gói trong lá sen còn ấm nóng. Nhìn gói xôi thơm được bọc trong lá sen xanh mướt, ấm áp như những tia nắng đầu ngày, lòng tôi chợt nao nao. Xôi không chỉ đơn giản là món ăn mà còn là thức quà, gói trọn hết cả phong vị của đất trời Hà Nội, khiến bất kỳ ai đi xa cũng phải nhung nhớ khôn nguôi.
(0) Bình luận
  • Điểm tâm sáng ở Hà Nội
    Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng.
  • [Podcast] Tản văn: Phố núi đợi mùa
    Sớm mai thức giấc, cơn gió mang cái lạnh se sắt từ đâu ùa về. Tia nắng mỏng manh không đủ sức tan đi giọt sương khuya còn ướt đầm trên lá, ngược lại, biến chúng thành những viên ngọc lóng lánh cười trong nắng. Mới dăm hôm trước, nắng thu vẫn còn ấm áp cả không gian, mà nay, khí trời bàng bạc như thể mùa đông chạm ngõ. Ngó bên hiên nhà, hoa dã quỳ bừng nở, thay thời gian báo hiệu mùa về.
  • Giữ “miền sáng” của văn chương
    Những năm gần đây, văn học thiếu nhi Việt Nam đã có nhiều khởi sắc với sự nhập cuộc của các cây bút trẻ, sự đồng hành của các cơ sở giáo dục, các đơn vị xuất bản... Tuy nhiên, để “miền sáng” văn chương này thực sự phát triển tương xứng với tiềm năng thì vẫn cần thêm những cơ chế hỗ trợ, những môi trường sáng tạo thuận lợi và trên hết là những tác phẩm đủ sức chạm tới trái tim bạn đọc...
  • Xã Thường Tín triển khai kế hoạch GPMB Dự án trục không gian Quốc lộ 1A
    Chiều 2/7, UBND xã Thường Tín tổ chức triển khai kế hoạch giải phóng mặt bằng (GPMB) Dự án trục không gian Quốc lộ 1A gắn với chỉnh trang và tái thiết đô thị đi qua địa bàn xã theo phương thức PPP, đoạn từ đường Vành đai 1 đến nút giao Cầu Giẽ.
  • Chiêm ngưỡng tác phẩm đậm dấu ấn đời thực tại triển lãm sáng tạo của sinh viên
    Thế hệ Gen Z thường được phác họa qua lăng kính của lối sống nhanh, gắn với những trải nghiệm trực tuyến ngắn hạn. Thế nhưng, Triển lãm sáng tạo thường niên Summer Show năm 2026 do Khoa Truyền thông & Sáng tạo của Trường Đại học Anh Quốc Việt Nam (BUV) tổ chức mang đến một góc nhìn hoàn toàn khác về chiều sâu tư duy và bản lĩnh của thế hệ trẻ.
Đừng bỏ lỡ
Đi về miền nhớ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO