Tản văn

Về nghe tiếng lá rơi thềm

Kim Loan 18/09/2023 11:47

Đã lâu rồi tôi không được thảnh thơi nằm đu đưa trên chiếc võng bên thềm nhà, nghe tiếng gió la đà vòm hoa khế tím. Những bông hoa khế li ti cứ hễ có cơn gió đi qua là rụng xuống, rải đầy trên bậc tam cấp đã xanh màu rêu.

laroibenthem.jpg

Tia nắng dịu dàng xuyên qua giấc mơ trưa, bầu trời xanh trên đầu bình yên quá đỗi. Cũng lâu rồi tôi không được ngủ vùi trong làn gió mơn man, làn gió thanh bình xoa dịu bao nỗi đau và ôm ấp đứa con của quê hương vào lòng, dịu dàng yêu thương như vòng tay của mẹ.

Nếu có thể tôi muốn quay về tuổi thơ dưới hiên nhà lộng gió, nắng rơi bên thềm thơm hương tóc mẹ vừa hong. Ba ngồi uống trà nói chuyện mùa màng, ruộng nương, con mèo mướp cuộn tròn đợi bàn tay ve vuốt. Giàn bí ngoài vườn lúc la lúc lỉu, mẹ hái bí, hái rau vào thềm ngồi nhặt, chuẩn bị cho bữa cơm trưa. Thềm nhà ngày xưa chứng kiến hầu hết những sinh hoạt của gia đình. Có lẽ thời đó chưa có điện, nên ai cũng muốn tận dụng gió và ánh sáng. Tôi còn nhớ những bữa cơm của một gia đình gần chục người mà thức ăn chỉ vỏn vẹn trong một chiếc mâm nhỏ, mẹ tôi bưng ra thềm rồi cả nhà cùng ngồi bệt dưới nền được tráng xi măng. Cái sân nhà tôi khi ấy cũng được tráng xi măng, và đó cũng là thiên đường của bọn tôi trong những đêm trăng sáng.

Đó là những đêm gió mát, ngọn cau ngoài ngõ tắm dưới ánh trăng vàng, những buồng hoa cau trắng nõn nà tỏa ngát hương thơm. Cơm chiều xong hầu như cả nhà tôi đều ra thềm hóng mát. Ba tôi thì nằm đong đưa trên võng ôm cái đài nghe chương trình thời sự, sau đó nghe cải lương rồi chương trình tiếng thơ. Mẹ trải chiếc chiếu ngoài sân, vặn cái đèn nhỏ cùng chị gái lựa hạt giống, còn bọn tôi thì chạy nhảy chơi trốn tìm, đến khi mệt nhoài thì nhào vào nằm gối đầu lên chân mẹ. Chúng tôi nhìn lên bầu trời chi chít những ngôi sao và thi nhau kể tên, này là sao Nhân Mã, này là sao Bắc Đẩu. Rộn ràng được một lúc thì mẹ giục vào ngủ, giấc mơ bên thềm lơ lững những vì sao.

Cũng thềm trăng ấy nhưng khi lớn hơn một chút, tôi thích tha thẩn sau những giờ học bài để vẽ lên trong đầu những ước mơ. Những chiếc lá vàng bị gió thổi rơi trên thềm, tiếng rơi khe khẽ trong không gian bình yên vô tận. Trăng càng khuya càng sáng, bóng tôi nghiêng nghiêng trên các bậc thềm như bóng của mẹ khi ngồi chải tóc trong nắng sớm mai. Thỉnh thoảng có tiếng chó sủa từ phía xa vọng lại, hòa với tiếng côn trùng ngoài vườn chuối, tạo nên bản hòa nhạc của đêm quê. Đêm thềm xưa vương vấn hương bưởi, hương chanh, đêm với những ước mơ thời niên thiếu lâu quá rồi tôi cũng không còn nhớ nữa. Chỉ cảm giác muốn ở lại bên thềm thêm chút nữa, để vầng trăng nuôi nấng giấc mộng tuổi hoa niên đang dào dạt trong tâm hồn.

Những chiều mưa rơi bên thềm, tôi thích thú đưa tay hứng những dòng nước mưa rơi xuống từ mái ngói âm dương. Khi mưa tạnh nhưng nước còn ngập khoảng sân, chúng tôi lấy giấy tập cũ xếp thành những con thuyền giấy, rồi thả đua xem thuyền ai bơi nhanh nhất, tiếng hò hét cổ vũ vui đùa vang cả khoảng sân. Thế rồi những chiếc thuyền giấy không còn được chú ý khi ba mẹ đi ruộng về, trên đầu cuốc của ba thế nào cũng có vài con cá. Mẹ treo quang gánh và áo mưa bên thềm, lấy bó rau trong thúng làm món canh nóng hổi cho bữa chiều mưa. Sau này lớn hơn không còn chơi thuyền giấy, tôi lại nhớ những chiều mưa bên thềm suy nghĩ vu vơ, suy nghĩ về sự vất vả của ba mẹ và cả về người trai thoáng gặp.

Mẹ hay cắt tóc cho bọn tôi ngoài thềm, nhưng khi chúng tôi lên lớp 6 thì mẹ muốn chị em tôi để tóc dài nên chỉ cắt tỉa cho bằng chân tóc chứ không cắt ngắn nữa. Năm tóc tôi dài đến ngang vai thì chị gái tôi đi lấy chồng xa xứ, tóc chị dài thắt đáy lưng ong. Ngày chị về thăm nhà, vừa bước chân lên thềm đã gọi mẹ ơi, ngày chị trở lại nhà chồng, cũng bên thềm ấy, mẹ dấm dúi ôi thôi là quà, tưởng như con mình còn nhỏ. Rồi tôi cũng đi học xa nhà, chiếc thềm cũng chứng kiến bao cuộc hội ngộ, bao cuộc tiễn đưa. Chỉ có cây khế là vẫn đứng im tự bao giờ, cơn gió đi qua, hoa và lá vàng rụng rơi thềm vắng.

Đã bao năm rồi mà tôi vẫn nhớ những ngày tháng bên thềm mưa nắng, tuổi thơ ngọt ngào dưới mái nhà xưa. Càng nhớ hơn những khi lòng chênh vênh, cần một nơi chốn bình yên để làm điểm tựa. Một nơi chốn bình yên những đêm trăng sáng bên thềm, nghe êm đềm chiếc lá khẽ khàng rơi./.

Bài liên quan
  • Nơi gió được sinh ra
    Gió không về với nhân gian mà dạo chơi nữa. Trưa, nắng gắt gao nở một nụ cười bí hiểm. Yên gió, hàng cây đứng lặng ngả bóng vào nhau. Lá rơm rớm giọt sầu gục xuống. Phố thấp thoáng những bóng người chạy trốn, bịt kín khuôn mặt. Từng luồng bụi vẫn bay lơ lửng trên không trung, biến hình mờ ảo bám vào nóc nhà, khe cửa, vấn vít hàng quán, vỉa hè, lối người qua lại. Tôi chạy vội về với cánh đồng trong cơn mơ, gió yên lặng ngả xuống vai mình.
(0) Bình luận
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Triển lãm “Ngàn năm di sản” quy tụ hơn 120 tác phẩm hội họa
    Hướng tới chuỗi sự kiện trọng đại kỷ niệm 950 năm Quốc Tử Giám (1076 – 2026) cùng 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, triển lãm mỹ thuật mang tên “Ngàn năm di sản” sẽ chính thức khai mạc vào ngày 8/8 tại Nhà Thái Học, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám. Sự kiện kéo dài đến ngày 25/9/2026 hứa hẹn trở thành điểm đến văn hóa đầy sức hút, góp phần làm phong phú đời sống nghệ thuật của Thủ đô trong mùa thu này.
  • Di sản làng nghề “kết duyên” sáng tạo
    Là nơi lưu giữ ký ức, kỹ năng và bản sắc cộng đồng, các làng nghề Hà Nội dần trở thành nguồn lực cho sáng tạo. Sự gặp gỡ giữa nghệ nhân và nhà thiết kế, nghệ sĩ đang mở ra những khả năng phát triển mới cho thủ công đương đại trên nền tảng di sản. Từ những cuộc “kết duyên” đầy cảm hứng ấy, Hà Nội đang khơi thông mạch ngầm của hệ sinh thái thủ công, biến vốn cổ thành động lực bền vững cho tương lai.
  • Phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Thủ đô: Khơi dậy nguồn lực sáng tạo cho phát triển công nghiệp văn hóa
    Trong nền kinh tế sáng tạo, tài năng và sức sáng tạo của con người chính là nguồn vốn quan trọng nhất. Đối với Hà Nội, đội ngũ văn nghệ sĩ không chỉ góp phần gìn giữ bản sắc văn hóa mà còn giữ vai trò trung tâm trong quá trình hình thành các sản phẩm công nghiệp văn hóa có giá trị. Khơi dậy, phát huy và tạo điều kiện để nguồn lực sáng tạo ấy phát triển sẽ là “chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả tiềm năng văn hóa, nâng cao năng lực cạnh tranh và khẳng định vị thế của một trung tâm sáng tạo trong kỷ nguyên mới.
  • Vinmec dẫn đầu mức độ hài lòng về chăm sóc sau điều trị tại Việt Nam
    Tháng 07/2026, Hệ thống Y tế Vinmec là thương hiệu bệnh viện tư nhân được nhận biết nhiều nhất tại Việt Nam (83%), đồng thời dẫn đầu về mức độ hài lòng đối với dịch vụ chăm sóc sau điều trị.
  • Xưởng dịch vụ, trạm sạc phủ rộng, chủ xe VinFast thừa nhận: “Đi xa không phải nghĩ ngợi gì”
    Với mạng lưới xưởng dịch vụ phủ khắp 34 tỉnh, thành cùng hạ tầng trạm sạc hiện diện ở mọi nẻo đường, VinFast đang giúp chủ xe hoàn toàn yên tâm trên mọi hành trình.
Đừng bỏ lỡ
  • Xây dựng Lễ hội Trung thu Thành cổ Sơn Tây thành sản phẩm văn hóa đặc trưng của Hà Nội
    Lễ hội “Trung thu Thành cổ - Sơn Tây xứ Đoài” năm 2026 do UBND phường Sơn Tây (TP Hà Nội) tổ chức sẽ diễn ra từ cuối tháng 8/2026. Hiện tại, công tác chuẩn bị Lễ hội đang được chính quyền phường Sơn Tây cùng các phòng, ban, ngành, đơn vị và 25 tổ dân phố khẩn trương triển khai, tạo khí thế sôi nổi, sẵn sàng mang đến cho Nhân dân và du khách một mùa Trung thu quy mô, đặc sắc và giàu bản sắc văn hóa xứ Đoài.
  • Phát động Cuộc thi trực tuyến “Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới” trên ứng dụng iHanoi
    Không chỉ đơn thuần là một đợt sinh hoạt chính trị rộng lớn, cuộc thi trực tuyến với tên gọi "Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới" hướng đến việc biến những định hướng chiến lược trong Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính trị thành niềm tin, thành nhận thức chung của mỗi người dân.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Tôn vinh âm nhạc truyền thống tại “Cuộc thi Độc tấu và Hòa tấu nhạc cụ dân tộc toàn quốc - 2026”
    Ban tổ chức yêu cầu các tác phẩm tham dự “Cuộc thi Độc tấu và Hòa tấu nhạc cụ dân tộc toàn quốc - 2026” phải giữ được phong cách, âm hưởng dân gian đặc trưng hoặc được hòa âm, phối khí mới trên nền tảng làn điệu âm nhạc truyền thống Việt Nam, đồng thời phải được trình diễn trực tiếp bằng nhạc cụ dân tộc.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Kim
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Kim.
  • Âm nhạc cuối tuần: “Chất men” văn hóa giữa lòng Hà Nội
    Chiều cuối tuần tại Nhà Bát Giác, những thanh âm đầu tiên của "Hà Nội - Niềm tin và hy vọng" vang lên như một lời chào quen thuộc dành cho người dân và du khách. Tiếp sau đó, những giai điệu jazz kinh điển của thế giới lần lượt cất lên qua phần biểu diễn của NSƯT Quyền Văn Minh và các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club, mở ra một không gian âm nhạc giàu cảm xúc ngay giữa trung tâm Thủ đô.
  • Đưa nghệ thuật truyền thống đến gần công chúng, bồi đắp tình yêu lịch sử qua “Âm nhạc cộng đồng”
    Tối 2/8, tại Nhà Bát Giác, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện đã mang đến cho đông đảo người dân và du khách một không gian nghệ thuật đa sắc, nơi những làn điệu cải lương, ca cổ, tân cổ và các tiết mục múa hòa quyện trong không gian của phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Đặc biệt, chương trình có sự giao lưu của các nghệ sĩ đến từ phương Nam, góp phần tạo nên cuộc gặp gỡ nghệ thuật giàu cảm xúc.
  • “Chuyện Hà Nội - Một ngày rất Hà Nội”: Kích cầu du lịch văn hóa, kinh tế đêm Thủ đô
    “Chuyện Hà Nội - Một ngày rất Hà Nội” - chương trình nghệ thuật do Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long thực hiện, đã ra mắt công chúng vào tối 30/7 tại Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long (số 31 - 33 phố Lương Văn Can, phường Hoàn Kiếm).
  • [Podcast] Tản văn: Một ly tỉnh và nhớ
    Người ta có muôn vàn cách để quên một điều gì đó nhưng để nhớ về kỷ niệm thì lại chẳng có nhiều. Tôi hay chọn buổi sáng thứ Bảy trong tuần để được thư thả về phố núi quê hương, ngồi đợi giọt đắng của đất đai, mưa nắng điểm từng nhịp xuống chiếc ly sứ như đợi thời gian mở cánh cửa diệu kì của mình.
  • Phường Bồ Đề ra mắt mô hình "Không gian văn hoá công đoàn": Kết nối tri thức, lan toả văn hoá đọc
    Chào mừng kỷ niệm 97 năm Ngày thành lập Công đoàn Việt Nam (28/7/1929 – 28/7/2026), vừa qua, Công đoàn phường Bồ Đề phối hợp với Công đoàn Trường THCS Ngọc Thụy và Công đoàn Trường Tiểu học Ái Mộ B tổ chức Lễ ra mắt Mô hình “Không gian văn hóa công đoàn”.
Về nghe tiếng lá rơi thềm
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO