Trời mưa bong bóng

Truyện ngắn của Đào Thái Sơn| 14/05/2018 09:31

Mọi việc tang lễ và chôn cất cha coi như đã xong xuôi, bà con xa gần đều lần lượt về quê cả, chỉ còn tôi và ngôi nhà buồn hiu trống trải. Cơn mưa chiều dai dẳng tràn qua ngõ phố, bong bóng nước phập phồng trôi như số phận con người giữa dòng đời định mệnh. Tôi cố gượng dậy dọn dẹp mọi thứ trong căn nhà bừa bộn mấy ngày nay. Bàn thờ cha thoang thoảng hương trầm, những lọn khói cong oằn vẽ nẻo xa xăm của miền dĩ vãng. Nụ cười hiền từ của cha trong di ảnh y như ngày nào cha còn sống. Ánh mắt cha sâu thẳm như l

Trời mưa bong bóng
Minh họa của Hà Trí Dũng

Dọn dẹp xong tôi làm cơm chiều cúng cha. Cái khăn tang tôi không đốt, mà để làm kỷ niệm, kỷ niệm ngày cha về với đất. Mới hôm nào bác sĩ bệnh viện nói nên đưa cha về nhà. Bệnh già như thế coi như sắp mãn. Trước khi mất cha còn minh mẫn lắm. Cha nói dù giá nào tôi cũng phải học cho xong năm cuối đại học, vì chỉ có học mới hi vọng có tương lai… Cái tủ cha cất đồ đạc ngày trước giờ lại là cái bàn thờ cha. Cái tủ này tôi ít khi nào mở ra và dòm ngó bên trong của nó. Nay nhìn di ảnh cha thờ trên nó, tôi thấy nó gần như là người thân duy nhất còn sót lại. Lòng tôi dâng trào một niềm cảm xúc đến kỳ lạ. Hai dòng nước mắt tuôn rơi. Vội lấy vạt áo lau khô, tôi sợ làm ướt chỗ cha nằm dưới ấy, nước mắt con lạnh cha sẽ không được ngủ yên.

Tôi rót cho cha một chén trà, rồi lại rót cho mình một chén. Vị trà, hương trà làm tôi phần nào bình tâm lại. Tôi sực nhớ ra hôm đưa cha về nhà, khi ngồi trên xe cha có nói: “Cha để dành cho con cái hộp trong tủ, khi nào cha mất con hãy mở ra và làm theo lời cha dặn”. Nhưng từ ngày đó đến nay lu bu và ưu buồn quá đỗi nên tôi bẵng quên. Tôi vội mở cái tủ ra và xem cha dặn điều gì. Quả là dưới mớ quần áo cũ của cha có một cái hộp bằng gỗ, nắp hộp có một ổ khóa số. Không biết cách nào mở ra, tôi loay hoay và chợt nhận ra dưới đáy hộp có dán một tấm hình tôi lúc chừng năm sáu tuổi, bên góc phải bên dưới có ghi ngày tháng năm sinh của tôi. Thì ra đó là mật khẩu để mớ ổ khóa. Tôi quá ngạc nhiên, trong hộp có rất nhiều tiền sắp ngay ngắn, dưới cùng có một lá thư.

“Con gái nuôi yêu quý của cha…”. Tôi ngạc nhiên quá, sao cha lại gọi tôi là “con gái nuôi...”! Nhưng tôi cố gắng đọc cho hết bốn trang giấy xem cha nói những gì. Chữ cuối cùng chấm dứt thì cũng là lúc tôi ngã vật xuống giường òa lên khóc… Tôi khóc cho cha và tôi khóc cho tôi… Chiều mưa bong bóng vẫn phập phồng trôi qua đìu hiu ngõ vắng.

Cha tôi ngày ấy cũng như bao người, cùng gia đình lên vùng kinh tế mới, đó là xã Tha La I ngày xưa, sau đổi tên là Tân Thạnh, nay là khu thị trấn Tân Châu. Ngày ấy lên vùng này đời sống quá cơ cực, đói kém, thiếu thốn mọi thứ nên chú Út dẫn bà nội trở lại Sài Thành. Nhưng cha tôi thì không chịu về, cha làm đủ thứ nghề để sinh sống. Cuối cùng thì trạm kiểm lâm ở Tha La II cần người làm tạp vụ, và cha tôi xin vào làm ở đó, coi như tạm yên.

Vào một buổi khuya, khi chuyến xe sớm sắp khởi hành qua trạm, cha tôi thức dậy nấu nước pha trà cho các cán bộ trong trạm. Bỗng cha nghe tiếng em bé khóc, mọi người thì cho là tiếng mèo kêu. Cha tôi cầm đèn pin ra phía đám đất trống mọc đầy cỏ chỉ gần đó xem xét, và cha phát hiện ra tôi, đứa bé gái chưa đầy ba tháng tuổi, nằm trong một cái thúng, không biết ai bỏ ở đó tự khi nào. Cha vội đem tôi vô trạm, truy hô cho mọi người cùng biết, rồi nấu nước tắm rửa cho tôi, nấu nước cháo đút cho tôi uống. Ông trạm trưởng hỏi có ai nhận nuôi đứa trẻ này không. Không một ai lên tiếng. Và hiển nhiên từ giây phút hữu duyên ấy mà hai con người không máu mủ trở thành cha con... Đó là cha và tôi. Bao nhiêu tiền dành dụm được cha tôi đều đổ vào nuôi đứa con gái nhỏ. Ngày ấy đói kém quá, đồng tiền công tạp vụ không thấm vào đâu nên cha tôi phải đi làm mướn thêm ở ngoài. Công việc từ sớm khuya cho đến chiều tối, nên cha mới ẵm tôi về Sài Thành nhờ nội chăm sóc hộ để cha có thời giờ làm lụng kiếm tiền đem về cho nội nuôi tôi.

Bà nội ban đầu giận nên mắng cha tôi dữ lắm. Bà nói đã nghèo kiết xác mà còn ham lấy vợ, giờ vợ bỏ phải nuôi con đỏ. Cha tôi vẫn tươi cười.

- Má đừng giận, vợ bỏ thì con nuôi con. Con sẽ cố gắng làm đem tiền về nuôi nó và cho nó ăn học. Má thương con thì thương cháu nha má!

Ấy, tôi ở với nội, cha tôi làm gấp hai gấp ba để nuôi tôi trong cái thời buổi tiền cao gạo kém ấy. Và nội tôi cứ đinh ninh trong lòng, tôi là đứa con gái của cha tôi cho đến ngày nội tôi nhắm mắt.

Nội tôi chết, cha tôi về Sài Thành mua được chiếc xích lô và cứ thế cha làm con ăn học cho tới ngày tôi khôn lớn. Bí mật này chỉ có mình cha tôi biết, nhưng cha âm thầm chịu đựng và không hề nói ra, vì cha sợ nội tôi không ưng, chú Út tôi biết chuyện khi vào hai ba xị sẽ nói bậy bạ, tôi lớn lên mang tiếng đứa mồ côi không cha không mẹ sẽ tủi thân. Tình cha tôi sâu thẳm là vậy đó…

“Con gái nuôi cưng duy nhất của cha. Số tiền này cha dành dụm, lỡ khi cha đột ngột nằm xuống thì con có để mà tiếp tục ăn học. Hãy cố gắng nha con gái, chỉ có học sau này con mới có cơ hội tiến thân, con mới có cuộc sống tốt. Chú Út đã có gia đình nhà cửa riêng, chú có cuộc sống của chú. Bà chết để lại ngôi nhà này cho cha con mình, sau này nó là của con. Bí mật của cha con mình chỉ có cha con mình biết. Bổn phận của cha, cha sẽ làm cho đến phút cuối cùng. Và bổn phận của cha phải cho con biết sự thật về mình. Để sau này nếu có duyên con sẽ gặp lại cha mẹ ruột. Con đừng oán giận họ, mà con phải thương họ. Hoàn cảnh của con người ta không sao mà nói hết được. Con phải sống bằng tình yêu bao dung con nhé….”.

Tôi lớn lên trong sự chăm sóc và yêu thương của nội và cha. Cha không bao giờ để tôi thua kém bạn bè. Từ cái áo cái quần đến đôi giày mới cha đều chú ý lo cho con gái. Chiếc xích lô của cha rong ruổi khắp mọi nẻo đường mưu sinh. Nắng gió làm nước da của cha chai sạm. Và tôi lớn lên trong sự vô tư, chưa hề đắn đo suy nghĩ. Nội tôi lúc còn sống hay nói.

- Cha mày lúc còn con trai ăn chơi dữ lắm. Vậy mà khi có mày nó chịu khó làm ăn. Má mày không hiểu sao mà lại bỏ nó.

Nghe nội nói vậy tôi cũng không quan tâm gì. Vì tôi chỉ biết có cha thương yêu chiều chuộng cho ăn học, còn má tôi thì tôi hoàn toàn không có khái niệm gì, nên tôi cứ thản nhiên không có gì phải bận tâm. Tôi nhớ có lần tôi sốt cao, cha đưa tôi vào bệnh viện, suốt đêm cha không hề chợp mắt. Mỗi khi thức giấc, tôi đều thấy cha giấu niềm lo âu trong nụ cười hiền hậu. Cứ sau mỗi lần tôi bệnh, cha lại mua cho tôi nào là quần áo mới, giày dép mới… Tôi chỉ biết vui thích với những món quà đó, nhưng tôi nào có thấu hiểu sự vất vả của cha, những món quà song hành với bao vòng bánh xe xích lô nặng nhọc.

Năm tháng gió mưa và sự nhọc nhằn làm cho cha tôi ngày một già yếu. Rồi cha đổ bệnh. Rồi cha lặng lẽ bước qua cuộc đời đầy giông bão này. Trước những ngày sắp ra đi, cha ít nói điều gì. Cha chỉ dặn tôi vụ cái hộp, nhưng tôi cũng nghĩ cha nói trong cơn mê sảng mà thôi. Có ai ngờ…

- Cha ơi!

Tôi lại lấy cái khăn tang đội lên đầu và quỳ lạy trước bàn thờ cha thêm lần nữa. Cha ơi… sinh mạng bé nhỏ này của con là do cha cứu lấy. Đời cha vốn đã vất vả nhưng cha lại cưu mang thêm phần vất vả. Cả đời cha không có vợ nhưng lãnh phận nuôi con. Bà nội mắng cha, cha vẫn cười vui vẻ giữ gìn bí mật cho con. Cha bị mọi người cười là bị vợ bỏ, cha vẫn không lấy làm buồn giận. Cha chỉ miệt mài, lam lũ làm kiếm tiền cho con ăn học. Hơn nửa đời cha chỉ biết tận cùng cho hai chữ hy sinh, hy sinh cho một sinh linh bé nhỏ, một giọt máu, dù không rớt ra từ ngón tay mình.

- Cha ơi…!

Tôi thu xếp xong mọi thứ để chuẩn bị trở lại trường đại học. Tôi phải làm cho kỳ được ước vọng của cha tôi. Những bài học từ cuộc đời này nhiều vô kể, nhưng sao sánh bằng bài học từ cuộc đời của một người cha vĩ đại. Tôi nào có phải là đứa con nuôi của cha tôi đâu. Tôi là đứa con gái máu mủ ruột thịt của cha tôi đấy chứ. Tôi không có mẹ, cha tôi sinh tôi ra từ quả tim hồng ấm áp. Cha tôi nuôi tôi và yêu thương tôi từ trong ruột trong gan.

Có ai đó vừa rao câu hát qua ngõ phố.

Trời mua bong bóng phập phồng/ Mẹ đi lấy chồng con ở với ai?

- Tôi ở với cha tôi chứ ở với ai! 
(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Truyện ngắn: Dưới bóng cây mận già
    Năm ấy, một ngày đầu mùa hè, con ngựa bạch xuất hiện ở cổng nhà tôi với hai cái sọt to tướng đầy măng rừng trên lưng. Chở nặng, và bị cột vào gốc cây, con ngựa đứng im, đầu hơi cúi xuống trầm tư. Cái đuôi dài xác xơ thi thoảng vẩy lên đuổi một con ruồi vô ý.
  • Phát động Cuộc thi ảnh mùa Xuân Bính Ngọ 2026
    Cuộc thi ảnh Mùa xuân Bính Ngọ 2026 của Hội Nhiếp ảnh TP Hồ Chí Minh khuyến khích các tác phẩm giàu tính khoảnh khắc, nhân văn, có góc nhìn mới.
  • UNESCO gửi thông điệp chúc mừng Nghị quyết số 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam
    UNESCO cho rằng, đây là một văn kiện đặc biệt quan trọng, thể hiện sự chuyển đổi tư duy phát triển, theo đó văn hóa không chỉ là một lĩnh vực bổ trợ, mà là một trong bốn trụ cột đồng đẳng của phát triển bền vững, bên cạnh kinh tế, xã hội và môi trường.
  • Phát động cuộc thi bút ký với chủ đề “Sông Hương - ngày hội trùng dương” năm 2026
    Ngày 29/01, Tạp chí Sông Hương đã phát động cuộc thi bút ký “Sông Hương - Ngày hội trùng dương” năm 2026. Cuộc thi nhằm tạo điều kiện phát hiện, thu hút tài năng trong lĩnh vực văn học nghệ thuật, phát huy tính sáng tạo để có những tác phẩm hay".
  • Hà Nội khai mở mùa du lịch 2026 với "Get on Hanoi"
    Với chủ đề "Get on Hanoi 2026 – Hành trình tươi xanh", sự kiện thể hiện định hướng phát triển du lịch Thủ đô gắn với bảo tồn thiên nhiên, gìn giữ di sản văn hóa và phát triển bền vững.
  • Cuốn sách chạm đến trái tim từ sự yêu thương và thấu cảm
    Sau dấu ấn của “Câu chuyện từ trái tim” ra mắt năm 2021, PGS. TS, bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu vừa trở lại với độc giả bằng cuốn sách thứ hai mang tên “Thương - Câu chuyện tiếp tục từ trái tim”. Nếu cuốn sách đầu tay đã chạm đến người đọc bởi sự chân thành, ấm áp của những câu chuyện nghề y thì “Thương - Câu chuyện tiếp tục từ trái tim” như một hành trình nối dài những giá trị nhân văn mà tác giả kiên trì theo đuổi.
  • [Podcast] Tản văn: Người đi về phía biển
    Khi biển sinh ra, tôi chưa biết hát. Khi biển lớn lên, em chưa biết khóc. Khi biển mặn mòi, thì đã có những dấu chân đi về phía biển. Biển ở phía đường chân trời, một nơi tưởng chừng như chưa từng có sự nhọc nhằn, vất vả. Bởi chân trời luôn luôn là ước mơ.
  • Ra mắt Không gian giới thiệu Di sản tư liệu thế giới và tài liệu lưu trữ quốc gia tiêu biểu
    Không gian giới thiệu Di sản tư liệu thế giới và tài liệu lưu trữ quốc gia tiêu biểu sẽ chính thức mở cửa tự do từ ngày 3/3/2026 tại Cục Văn thư và Lưu trữ nhà nước (12 Đào Tấn, Hà Nội). Đây là nơi tôn vinh văn hiến, giới thiệu các di sản được UNESCO công nhận và tài liệu quý hiếm, kết hợp trải nghiệm tương tác.
  • Việt Nam gửi hồ sơ đề cử Khu di tích Óc Eo - Ba Thê là Di sản thế giới
    Phó Thủ tướng Mai Văn Chính đồng ý gửi Hồ sơ khoa học “Khu di tích khảo cổ Óc Eo - Ba Thê, tỉnh An Giang” tới Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hoá của Liên hiệp quốc (UNESCO) để đề nghị công nhận và ghi vào Danh mục Di sản thế giới.
  • Từ mùa Xuân Pác Bó năm 1941 đến khát vọng phát triển Thủ đô trong kỷ nguyên mới
    Cách đây 85 năm, ngày 28/01/1941, Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc trở về Tổ quốc, trực tiếp lãnh đạo cách mạng Việt Nam, mở ra bước ngoặt lịch sử dẫn tới thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Kỷ niệm sự kiện trọng đại này diễn ra trong bối cảnh toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta phấn khởi chào mừng thành công Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, càng khẳng định giá trị trường tồn của tư tưởng Hồ Chí Minh, đồng thời làm nổi bật trách nhiệm của Thủ đô Hà Nội trong việc tiên phong, gương mẫu học tập và làm theo lời Bác, quyết tâm thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội XVIII Đảng bộ Thành phố và Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, góp phần hiện thực hóa khát vọng phát triển trong kỷ nguyên mới.
Trời mưa bong bóng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO