Lý luận - phê bình

Tiếng lòng vô tận từ một bài thơ

Lời bình của Hoài Phương

Trong mọi hoàn cảnh, thơ luôn là tiếng nói/ tiếng lòng chứa đựng nhiều cảm xúc cũng như những ngẫm ngợi sâu xa. Bài thơ “Nhớ" của tác giả Phạm Quốc Khánh mang đến sự da diết, sâu sắc của tình bạn, tình đồng đội và suy tư về những năm tháng đáng nhớ của cuộc đời. Với sự lắng đọng, hàm súc, mỗi câu thơ vừa như nén chặt, vừa như bung trổ những tâm tư, tình cảm của người viết.

Đài tháp cao đẫm lệ
Nén hương cháy ngậm ngùi
Đón bạn về đất mẹ
Ngổn ngang buồn lấn vui

Sách đèn bao khuya sớm
Một tiếng gà thức chung
Sẻ chia từng miếng sắn
Khi gạo chạm đáy thùng

Cành củi đun vội vã
Bữa sậm sựt mấy hồi
Cùng nhau qua bao lớp
Cuộc chiến đành chia phôi

“Thêm một giọt mồ hôi
Bớt đi nhiều giọt máu”
Thao trường nắng tháng sáu
Bạc trắng áo bạn tôi

Chiến trường đi từ đấy
Tin tử trận rụng rời
Tận miền Đông xa tít
Hồi hương chiều mưa rơi

Lại thêm lần tháng bảy
Hương khói bay bồi hồi
Ôm bạn trong cờ đỏ
Như ôm đêm lạnh trời

Những buổi mưa tầm tã
Hai đứa chung áo tơi
Xiết vòng ôm lần cuối
Một tiếng lòng vỡ đôi.

Tạp chí Văn nghệ Quân đội số 1010 (đầu tháng 4/2023)

Đất nước đã được giải phóng, nhưng những mất mát, những khuyết hao do chiến tranh để lại thì dường như không thể lấp đầy. Trong không khí kỷ niệm 48 năm ngày thống nhất đất nước, trong lòng chúng ta luôn có những khoảng lặng để nhớ về, để biết ơn những người có công với nước, những người đã hi sinh cho hòa bình, độc lập của dân tộc. Với tác giả Phạm Quốc Khánh, đây cũng là những ngày khiến ông nhớ nhiều hơn về người bạn thân thiết từng có cả một thời niên thiếu bên nhau. Những câu thơ mở đầu của bài thơ “Nhớ” mở ra một bối cảnh với nhiều cung bậc cảm xúc đan xen: “Đài tháp cao đẫm lệ/ Nén hương cháy ngậm ngùi/ Đón bạn về đất mẹ/ Ngổn ngang buồn lấn vui”. Đó là khoảnh khắc tác giả cùng với gia đình, quê hương đón hài cốt liệt sĩ - người bạn thân của tác giả trở về đất mẹ sau nhiều năm xa cách.

Không cầu kỳ câu chữ, Phạm Quốc Khánh gây ấn tượng bởi sự dung dị, chân thành, tự nhiên trong từng câu thơ. Điều đó như thêm khẳng định, với thơ, cảm xúc vẫn luôn là yếu tố quan trọng nhất, bởi chỉ khi viết bằng cảm xúc thì người viết mới chạm đến được cảm xúc của người đọc. Câu thơ “Nén hương cháy ngậm ngùi” đủ nói lên được không khí tiếc thương, nhung nhớ, thương xót âm thầm của người ở lại dành cho người đã khuất. Phạm Quốc Khánh đã rất tinh tế trong cách dùng chữ. Liệt sĩ hi sinh trong chiến tranh, nghĩa là nỗi đau này không còn mới, cho dẫu mất mát là không thể bù đắp nhưng dường như nỗi đau này đã ăn sâu vào tâm can mỗi người. Nay đón được liệt sĩ trở về quê hương, nỗi đau ấy như trỗi dậy trong mỗi người nhưng chính trong lòng mỗi người lại có những kìm nén nhất định, vậy nên chữ “ngậm ngùi” được sử dụng trong hoàn cảnh này rất gợi, rất đắt và nói lên được nhiều điều. Câu thơ “Ngổn ngang buồn lấn vui” cũng cho thấy được tâm trạng của tác giả giữa nỗi buồn vì bạn không còn nữa, niềm vui vì bạn đã được trở về. Niềm vui ở đây cần được đặt trong bối cảnh, đất nước ta còn có biết bao nhiêu liệt sĩ chưa thể trở về được quê hương…

Chiến tranh người lính không còn là đề tài mới trong thơ ca Việt Nam nên việc viết về đề tài này như thế nào cũng là thách thức với người cầm bút. Phạm Quốc Khánh, bằng câu chuyện thật, cảm xúc thật của mình đã kể cho bạn đọc một câu chuyện bằng thơ hết sức giản dị, xúc động và đầy chất thơ. Sự “trở về” của người bạn gợi tác giả nhớ về bao nhiêu kỷ niệm thuở học trò bên nhau, những khi sách đèn khuya sớm, những khi đói ăn sẻ san… Những kỷ niệm ấy được biểu đạt bằng những câu thơ giàu hình ảnh: “Sách đèn bao khuya sớm/ Một tiếng gà thức chung/ Sẻ chia từng miếng sắn/ Khi gạo chạm đáy thùng”. Thơ hay là khi người viết kể câu chuyện của riêng mình mà người đọc cảm thấy mình trong đó. Với những câu thơ này dường như Phạm Quốc Khánh đã chạm đến nỗi niềm của một thế hệ mà dẫu sự thiếu thốn vây quanh họ mỗi ngày nhưng niềm tin, tình yêu, lý tưởng vẫn luôn ngời lên, vượt qua tất cả. Đó cũng là câu chuyện của thế hệ những chàng trai vừa mới lớn lên đã phải rời ghế nhà trường, cầm súng lên đường chiến đấu: “Cuộc chiến đành chia phôi”…

Thơ ca tiếp cận thế giới nội tâm con người ở cách mà các hình thức nghệ thuật khác khó diễn tả. Thơ nói được những điều gần gũi với con người nhất. Chẳng hạn, chiến tranh luôn có nhiều cách nhìn, nhưng thơ là một cách nhìn trực diện và chân thực nhất: “Chiến trường đi từ đấy/ Tin tử trận rụng rời/ Tận miền Đông xa tít/ Hồi hương chiều mưa rơi”. Những câu thơ như lời tự sự, giãi bày, ai cũng có thể đọc, ai cũng có thể nghe, và ai cũng có thể hiểu và chia sẻ… Không cao siêu nhưng đầy sức nặng, đó là thế mạnh của thơ Phạm Quốc Khánh.

Thơ ca giống như một dạng cảm xúc có tiết chế và nguyên tắc. Phạm Quốc Khánh đã đi theo hướng này để duy trì bài thơ và đẩy nhịp thơ lên cao: “Hương khói bay bồi hồi/ Ôm bạn trong cờ đỏ/ Như ôm đêm lạnh trời”. Sau “nén hương cháy ngậm ngùi” thì đến “hương khói bay bồi hồi”. Với những câu thơ đầy cảm giác như thế, tác giả đã cho ta thấy một tâm hồn nhạy cảm, một khả năng biểu đạt ngôn ngữ tinh tế, cô đọng. Ở mỗi thời điểm khác nhau, cách diễn tả hình ảnh “hương khói” lại mang những trạng thái khác nhau, điều đó làm tăng sức gợi, tính liên tưởng cho bài thơ.

Khi đọc thơ là khi chúng ta dấn sâu vào thế giới nội tâm của người viết. Ở đó, ta ít nhiều thấy được diện mạo tâm hồn của chính tác giả. Từ bài thơ “Nhớ”, trong sự đan xen giữa hiện tại và ký ức, tác giả Phạm Quốc Khánh đã làm được điều mà không nhiều người viết làm được, đó là gọi tên được nỗi lòng mình trong thơ: “Những buổi mưa tầm tã/ Hai đứa chung áo tơi/ Xiết vòng ôm lần cuối/ Một tiếng lòng vỡ đôi”. Trong khoảnh khắc cuối cùng ôm bạn để tiễn bạn về đất, những giọt mưa, dù là mưa của thực tại hay mưa của tưởng tượng cũng đủ gợi về kỷ niệm cùng bạn che chung tấm áo mưa ngày xưa. Cảm xúc kìm nén đã oà vỡ ở câu thơ cuối.

Những ký ức nhỏ khi được viết vào thơ sẽ nói được những điều lớn lao, những khoảnh khắc bé nhỏ khi vào thơ sẽ trở nên bất tử. “Nhớ” của Phạm Quốc Khánh là một bài thơ nhỏ nhưng những điều mà chúng ta chạm tới và vỡ ra khi đọc sẽ là vô cùng…/.

Bài liên quan
(0) Bình luận
  • "Thép dưới cỏ": Bản anh hùng ca về người lính và lịch sử
    Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
  • Thơ về người lính: Khi quá khứ và hiện tại cùng soi bóng
    Lịch sử là một chuỗi ký ức. Nói như nhà văn Pháp Marcel Proust, ký ức chính là con đường dẫn đến quá khứ, giúp con người nhận diện cội nguồn, “Đi tìm thời gian đã mất”. Trong tâm thức mỗi người Việt Nam, ký ức về những năm tháng đấu tranh giành độc lập, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là ký ức không thể phai nhòa. Đó không chỉ là ký ức của những cá nhân mà là ký ức chung của cả cộng đồng, dân tộc.
  • Nhà báo, nhà thơ Vương Tâm với “Nhịp phố bốn mùa hoa”
    Tiếp nối mạch sách viết về Hà Nội như “Những nhịp cầu mùa thu” - trường ca viết về cầu Long Biên (NXB Quân đội nhân dân, 2009); “Cây đa Bác Hồ với muôn nẻo đường xuân” (NXB Văn học, 2017); “Vui nhất có chợ Đồng Xuân” (NXB Văn học, 2022); “Phố thời gian và ô cửa gió” (NXB Văn học, 2025)… mới đây, nhà thơ, nhà báo Vương Tâm tiếp tục ra mắt bạn đọc tập bút ký “Nhịp phố bốn mùa hoa” (NXB Hà Nội, 2026). Trong cuốn sách này, tác giả tập trung khắc họa những đường phố Hà Nội xưa và nay, đặc biệt là những phố cổ mang tên “Hàng” gắn với lịch sử, văn hóa và hồn cốt của Thăng Long - Kẻ Chợ.
  • Bản sắc thiên nhiên và ký ức quê hương trong thơ Đinh Xuân Trường
    Trong đời sống thơ Việt hôm nay, nơi nhiều tìm tòi hình thức, đổi mới diễn ngôn, những tiếng thơ đi từ mạch đất, từ đời sống bình dị lại có sức lay động lạ lùng, và tập thơ “Một phần mười giây” (NXB Hội Nhà văn, 2025) của tác giả Đinh Xuân Trường là một tập thơ như thế.
  • Đời sông, đời người đều chảy ra biển lớn thế gian!
    Bắt đầu từ thời hiện tại ngược về quá khứ kể về những biến thiên lịch sử một ngôi làng trong khoảng nửa thế kỷ gắn liền với quãng đời của nhân vật chính (Măng). Khép lại câu chuyện là sự quay về thời hiện tại để ngỏ số phận nhân vật dành cho bạn đọc phân tích, dự đoán, kết luận.
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • "Thép dưới cỏ": Bản anh hùng ca về người lính và lịch sử
    Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
  • Bồi dưỡng tâm hồn, khơi dậy khả năng sáng tạo và tình yêu văn học, nghệ thuật cho học sinh Thủ đô
    Chiều 12/8, tại Nhà Văn hóa xã Đông Anh (Hà Nội), Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Chương trình tổng kết Đề án Sân khấu học đường tại các trường THCS, THPT Hà Nội năm 2026, đánh dấu việc hoàn thành các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, workshop và thực hành biểu diễn dành cho giáo viên, học sinh phổ thông trên địa bàn thành phố.
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Hội NCT phường Tây Hồ: Tập huấn vận hành CLB liên thế hệ tự giúp nhau
    Trong 2 ngày 13 và 14/8, Hội Người cao tuổi phường Tây Hồ, Thành phố Hà Nội tổ chức lớp tập huấn, bồi dưỡng nghiệp vụ công tác Hội và quản lý, vận hành CLB Liên thế hệ tự giúp nhau (LTHTGN).
  • An ninh Thủ đô kỷ niệm 50 năm xuất bản số báo đầu tiên
    Chiều 13/8, tại Hà Nội, Công an thành phố Hà Nội tổ chức lễ kỷ niệm 50 năm An ninh Thủ đô ra số báo đầu tiên (15/8/1976 - 15/8/2026) đánh dấu hành trình nửa thế kỷ đồng hành cùng lực lượng Công an Thủ đô và bạn đọc cả nước.
Đừng bỏ lỡ
Tiếng lòng vô tận từ một bài thơ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO