Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Tản mạn ở chân cầu Vĩnh Tuy

Izerghin 10:23 11/08/2023

Ngày bé, mỗi lần mất điện, tôi thường theo trẻ con trong xóm đi bộ lên triền đê. Đứng nhìn về phía xa xôi trước mặt, một luồng ánh sáng lấp lánh rất thu hút đôi mắt trẻ thơ. Lúc bấy giờ tôi chỉ ước được là cánh chim, để thoả sức vỗ cánh bay về phía ánh sáng…

bai-boi-song-hong-1.jpg
Bãi bồi sông Hồng

Đến khi vào đại học, tôi đặt chân lên Thủ đô, bắt đầu một cuộc sống phồn hoa, ngập tràn ánh sáng. Ánh sáng từ đèn đường phố, ánh sáng từ những tòa cao ốc,... vẫn thu hút tôi như ngày thơ bé. Mỗi lần nhìn những đốm sáng lấp lánh ấy, trong lòng tôi vẫn trỗi dậy niềm vui thích, khát khao và hy vọng... Và niềm hạnh phúc như dâng đầy vào một tối trời trong, gió mát, tôi theo các em trong xóm trọ ra bãi bồi sông Hồng nướng thịt ăn tối và ngả lưng trên nền cát nghe tiếng sóng nước dập dềnh sát bên tai như lời thì thầm của mẹ thiên nhiên.

Hà Nội rất thú vị. Muốn đến chốn đông vui, náo nhiệt thì điểm đến luôn sẵn sàng trong trung tâm thành phố, còn muốn đến những nơi thoáng đãng, yên tĩnh, thả mình vào gió trời thì chỉ cần bỏ ra 30-45 phút lái xe là có thể đến một “thế giới khác” bên sườn thành phố. Vì quá háo hức cho một chuyến trải nghiệm trong lòng thành phố, tôi đã xin nghỉ hẳn một buổi chiều để chuẩn bị đồ ăn, thức uống, đợi đến khi các em tan làm thì lên đường ngay.

bai-boi-song-hong-2.jpg
Và sau những bộn bề, chúng tôi trở về với mẹ thiên nhiên, đắm mình vào dòng sông lấp lánh

Chúng tôi xuất phát đúng vào giờ tan tầm nên tắc đường ghê gớm. Từ Cầu Giấy sang chân cầu Vĩnh Tuy mất hơn 40 phút để di chuyển. Theo chân cậu em tên Quân, chúng tôi đi xuyên qua một đoạn đường đất bụi mù để ra đến đê sông. Vì trời mưa kéo dài cả tuần, nhiều đoạn đường lầy lội và hõm sâu nên chúng tôi đành phải quay xe tìm đường đi khác. Đường vòng lại, chúng tôi đi tắt qua vườn nhãn rồi cứ thế chạy thẳng xe máy đến bãi bồi sát mặt sông.

Bãi bồi sông Hồng hiện ra trước mắt. Hương phù sa, vị cát ẩm của dòng sông lịch sử khiến lòng tôi xôn xao. Lúc này, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra: Hóa ra, ở rìa sông Hồng có một cuộc sống thú vị như thế. Và sau những bộn bề, chúng tôi trở về với mẹ thiên nhiên, đắm mình vào dòng sông lấp lánh, để khi đã chếnh choáng bởi men bia, chúng tôi ngồi bệt xuống nền cát ẩm mịn, tự nói ra những điều muộn phiền, trăn trở sâu kín ở trong lòng.

Tôi khom lưng tháo quai dép và xắn quần cao lên tận đầu gối để được thỏa thích vầy bì bõm dưới dòng nước mát. Nước dập dềnh đẩy ánh trăng va chạm vào da thịt sau mỗi đợt sóng. Tôi cúi xuống nhặt một viên sỏi bị sóng cuốn trôi lên mặt cát, ném thật xa về phía dòng nước rồi hét thật to. Cảm giác như trút bỏ hết mọi muộn phiền ẩn nấp trong lòng.

Đứng dưới nền cát ẩm bên dưới những chân cầu bắc qua sông nhìn lên, thứ ánh sáng đã làm tôi mê đắm cả tuổi thơ như hiện ra trước mắt. Bởi khoảng cách khá xa, nên tôi chỉ thấy những đốm sáng nho nhỏ, còn tiếng ồn ào của các phương tiện di chuyển và tiếng người nói giống như một thước phim tắt tiếng, hoàn toàn tĩnh lặng.

bai-boi-song-hong-3.jpg
Hương phù sa, vị cát ẩm của dòng sông lịch sử khiến lòng tôi xôn xao...

Từ lúc nào, người sống ở Thủ đô lại xuất hiện ở bãi bồi đông đúc đến thế. Xe lớn, xe bé dựng đầy trên bãi bồi, rồi san sát những lều trại, ghế dù, bàn xếp. Thiết nghĩ, trong cuộc sống bức bối này, được lái xe chạy tới những nơi gần gũi với thiên nhiên là điều nên làm nhất để giải tỏa tâm hồn. Thế là từ nay tôi đã có đáp án cho lòng mình, rằng những lúc thấy bế tắc, mệt mỏi, tù túng, tôi sẽ đi đâu, làm gì. Câu trả lời là chạy xe ra bãi bồi sông Hồng, ngồi bệt xuống nền cát ẩm, mặc cho sóng xô ướt hết quần áo, để khi sóng ra xa sẽ cuốn trôi hết mọi muộn phiền bên trong. Chỉ thế thôi mà lòng bình an và tim vui rộn rã.

Cũng lạ, sao con người lại phức tạp thế nhỉ? Đầu tư cả mớ bận rộn để đổi lại một ít thảnh thơi! Tính ra là lỗ nặng mà vẫn thấy hài lòng, nên tôi mới ham thích việc chạy xe xuôi về ven thành phố mỗi khi lòng rối rắm.

Tối muộn lúc quay về, một trận bão lớn cuốn bay bụi đất cùng lá khô. Biết rằng, nếu tiếp tục lái xe thì nguy hiểm nên chúng tôi đã vội trú vào một mái hiên gần đó, nhìn những bóng người mặc áo mưa cố gắng lao đi trong màn mưa để kịp về cho sớm.

Trong lúc đứng đợi mưa ngớt, tôi nghĩ nhiều về duyên nợ với thành phố này. Có phải vì nợ nhau, nên thay vì hoảng sợ trong đêm tăm tối thì tôi vẫn thấy mình may mắn. May mắn vì vẫn còn những mái hiên cho người lữ hành đêm khuya dừng chân trú tạm, giữa thành phố vẫn hối hả người qua lại để trong lòng được góp thêm một chút an tâm.

Mưa tạnh, những dòng nước xối xả dốc xuống các cống thoát nước. Chúng tôi lại lên xe, vít ga chạy một mạch về với phố. Năm tháng ấy vẫn xanh ngời trong những chuyến ngược xuôi trong thành phố./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Izerghin. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Nhớ sự hoài cổ, mong sự đổi mới
    Tôi được sinh ra ở Hà Nội vào năm 2007. Có thể nói, từ quãng thời gian tôi sinh ra cho tới giờ, tôi đã được chứng kiến sự đổi thay của Hà Nội. Không chỉ qua những bức tranh, mà còn qua cả chính con mắt trải nghiệm của bản thân từ những chuyến đi chơi trong thành phố cùng với ba mẹ. Để rồi, tôi nhận ra rằng bản thân tôi vẫn nhớ sự hoài cổ ấy, nhưng chính tôi cũng mong sự đổi mới nơi mình sinh ra.
(0) Bình luận
  • Có một Trường Sa giữa lòng Thủ đô
    Có một nơi mà đã được đánh dấu là chủ quyền biển đảo thuộc về dải đất hình chữ S. Có một nơi mà người dân Việt Nam luôn hướng về như một niềm tự hào. Ở nơi ấy được các người lính hải đảo cầm chắc tay súng bảo vệ và canh giữ. Và cũng đã có một Hoàng Sa và Trường Sa như thế thu nhỏ giữa lòng Thủ Đô.
  • Ký ức Thăng Long dưới mái đình Yên Thái
    Tôi trở lại đình Yên Thái ở số 8 ngõ Tạm Thương, phường Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội, vào một buổi sáng tháng ba âm lịch, khi lễ kỷ niệm ngày sinh Linh Nhân Hoàng Thái hậu Ỷ Lan vừa khép lại. Tấm băng đỏ vẫn còn treo trước cổng đình dưới tán đa cổ thụ, những lá cờ hội khẽ lay trong gió và mùi hương trầm vẫn còn phảng phất. Bước qua cánh cửa gỗ đã sẫm màu thời gian, tôi có cảm giác mình không chỉ bước vào một di tích, mà đang đi vào một lớp ký ức của kinh thành Thăng Long, nơi hình bóng một bậc mẫu nghi tài trí vẫn hiện diện trong sự kính ngưỡng của bao thế hệ.
  • Hà Nội trong tôi đầy màu nhiệm từ những cuốn sách
    Rời phố núi trong cơn mưa rừng tầm tã. Hà Nội đón tôi và mẹ bằng một tiết trời thu se se lạnh của những ngày cuối tháng 8 năm 2023. Đó là ký ức trong tôi về một Thủ đô vừa lạ lẫm lại có dấu ấn phảng phất của sự thân quen. Lạ là bởi vì cũng khá lâu rồi tôi mới được trở lại mảnh đất phồn hoa đô hội. Quen cũng bởi đây không phải lần đầu tôi được đặt chân tới Thủ đô. Chỉ có điều lần trở lại này tôi được mẹ đưa đi tái khám theo lịch hẹn của bác sĩ,…
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
  • Mùa hè xanh ở Lệ Chi
    Có những miền ký ức chỉ cần một lần đi qua đã đủ theo ta suốt cả cuộc đời. Hai mươi năm đã trôi qua, vậy mà mỗi khi bắt gặp những đoàn sinh viên khoác màu áo xanh tình nguyện trên đường phố, tôi lại thấy lòng mình xốn xang. Trong sắc xanh ấy, tôi như nhìn thấy tuổi hai mươi của mình đang trở về, thấy một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Đuống với những con đường ngập nắng, những vườn nhãn trĩu quả và tiếng cười trong veo của lũ trẻ mỗi buổi chiều hè. Ngôi làng ấy mang tên Lệ Chi.
  • Điều chưa biết về làng cổ Bình Vọng cận kề thành Thăng
    Làng cổ này ngày xưa rất nổi tiếng nhưng thời nay ít người biết đến, đó là làng cổ Bình Vọng, cận kề với kinh thành Thăng Long. Thượng tá Công an Trần Đình Hưng là anh trai làng Bình Vọng, về thăm quê hương đúng vào ngày làng có việc: ngày mồng bảy tháng giêng hàng năm.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Về nhà
    Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
  • "Thép dưới cỏ": Bản anh hùng ca về người lính và lịch sử
    Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
  • Chương trình nghệ thuật đặc biệt "81 mùa bình yên"
    Tối 15/8/2026, chương trình nghệ thuật chính luận “81 mùa bình yên” sẽ chính thức diễn ra tại khu vực hồ Hoàn Kiếm, đánh dấu mốc kỷ niệm 81 năm Ngày truyền thống Công an nhân dân Việt Nam. Kết hợp giữa sân khấu hiện đại và các hoạt động tương tác thực tế, sự kiện hứa hẹn mang đến cho công chúng cái nhìn gần gũi, chân thực về những người gác lại riêng tư để giữ gìn sự bình yên cho Thủ đô.
  • Mở biên độ thu hút nhà đầu tư chiến lược, phát triển Hà Nội “Văn hiến - Văn minh - Hiện đại”
    Thủ đô Hà Nội đang đứng trước yêu cầu về phát triển kinh tế - xã hội, đặc biệt trong bối cảnh cạnh tranh thu hút đầu tư ngày càng gay gắt. Luật Thủ đô 2026 đã mở ra những cơ chế đặc thù, vượt trội cho Hà Nội, trong đó quy định về thu hút nhà đầu tư chiến lược đã giao quyền chủ động tối đa cho Thành phố Hà Nội trong việc thu hút nhà đầu tư chiến lược.
Đừng bỏ lỡ
Tản mạn ở chân cầu Vĩnh Tuy
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO