Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Nhớ Xuân La ngày ấy

Nguyễn Văn Cự 08:56 09/08/2024

Thế hệ tôi (sinh năm 1939) mới học hết cấp 2 đã ở tuổi lao động. Bù lại, chỉ cần có Bằng Tốt nghiệp lớp 7 (Hệ phổ thông 10 năm) là nộp đơn xin được vào làm việc tại các cơ quan Nhà nước, nghiễm nhiên trở thành “anh cán bộ”.

ha-noi-cuoi-mua-xuan-trai-la-vang-16020-15.jpg
Ảnh minh hoạ

Năm 1959, nhận Bằng Tốt nghiệp cấp 2, do Trưởng ty Giáo dục Hà Đông Bùi Anh (con trai cụ Bùi Kỷ) ký, thì tháng 3/1960, tôi được tuyển dụng vào Chi nhánh Ngân hàng tỉnh Hà Đông (cũ). Cùng năm đó, cơ quan cử đi học lớp Sơ cấp (6 tháng) tại Trường Nghiệp vụ Ngân hàng Trung ương, ở Xuân La, Từ Liêm (nay là phường Xuân La, quận Tây Hồ) Hà Nội.

64 năm trôi qua! Chưa một lần được trở lại mảnh đất - một thời mang dấu ấn ngôi trường đã dạy cho tôi những kiến thức nghề nghiệp đầu tiên, làm hành trang vào đời. Nhưng hình ảnh của Xuân La ngày ấy, vẫn vẹn nguyên trong ký ức của tôi.

Ở những năm thuộc thập niên 60 của thế kỷ trước, thậm chí xe đạp cũng hiếm, nói gì đến ô tô, xe máy. Từ nhà, tôi phải cuốc bộ 5km tới thị xã Hà Đông, đi tầu điện (phương tiện giao thông có từ thời Pháp thuộc) ra Bờ Hồ. Rồi lại từ Bờ Hồ mua vé tiếp lên Bưởi, thỏa thuê ngồi ngắm phố Thụy Khuê. Đến Bưởi là “kịch đường tầu”, phải đi bộ đến Xuân La.

Sáu tháng học tập ở Xuân La, do lợi thế gần nhà, lại tiện tầu điện, nên cứ hết giờ hành chính ngày thứ 7, nếu nhà trường không có nhiệm vụ gì đột xuất, là tôi lại về nhà, tranh thủ lao động giúp gia đình, dù chỉ một ngày chủ nhật.

Đều đặn một tuần hai lượt, cả khóa học, tính ra có tới 50 lần ngồi tầu điện qua phố Thụy Khuê. Vậy mà, lần nào tôi cũng dán mắt vào khu nhà dành cho Ủy Ban Quốc tế giám sát đình chiến, theo Hiệp định Giơ-ne-vơ ký ngày 21/7/ 1954 về Việt Nam, tò mò quan sát những người ngoại quốc, mỗi khi họ xuất hiện, đi lại trong khu nhà. Họ gồm quốc tịch Ba Lan, Ca - Na - Đa và Ấn Độ. Tôi đặc biệt ấn tượng với trang phục trên đầu những nhân viên người Ấn Độ. Và cứ thắc mắc hoài cho đến tận hôm nay: Không hiểu thứ trang phục đó được gọi là gì? Mũ ư? Chắc không phải, vì nhìn, đâu có giống mũ. Còn khăn? Lại càng khó giải mã. Điều bí ẩn là hiếm khi nhìn thấy họ thao tác: đội vào hoặc bỏ ra khỏi đầu thứ trang phục đó, kể cả trên ti-vi lẫn trong phim ảnh.

Xuân La ngày ấy vẫn là nông thôn. HTX-NN còn có tên gọi Hợp tác xã “Việt – Triều hữu nghị.”. Nghe nói: Cán bộ, nhân dân Xuân La được đón cả Phó Chủ tịch nước Cộng hoà dân chủ nhân dân Triều Tiên, bà Phác Chính Ái có lần về thăm. Những buổi chiều hè, vào giờ tự học, khi ông mặt trời chỉ còn chiếu những tia nắng yếu ớt, vàng vọt xuống khu ruộng trồng mầu trước cổng làng, thì từng tốp nhỏ học viên lại kéo nhau ra ngồi trên các bờ cỏ, vừa hóng mát, vừa ôn bài, nghiền ngẫm tài liệu.

Tuy là lớp sơ cấp nghiệp vụ ngân hàng, nhưng chương trình lại khá bài bản. Ba môn: Triết, Chính trị, Kinh tế học, chiếm hết nửa thời gian. Mãi đến hôm nay, tôi vẫn chưa quên những cái tên triết gia, như Phơ-Bách, Hê-Ghen. Tôi còn nhớ cả bóc lột giá trị thặng dư ở chủ nghĩa tư bản là thế nào? Hao mòn (máy móc) vô hình, hữu hình ra sao?

Có một tình tiết, mỗi khi nhớ lại tôi vẫn không khỏi cười thầm một mình, đôi khi còn đem kể cho mọi người nghe. Đó là: trong một lần thảo luận ở tổ, khi liên hệ với nền kinh tế của ta (1960), thay vì phải nói “…Vẫn còn là một nền kinh tế nông nghiệp lạc hậu “Con trâu đi trước, cái cày đi sau”, thì một học viên quê Nghệ Tĩnh, không biết có phải do thiếu tập trung hay “nói nhịu”- lại phát biểu thành “Con trâu đi trước, con bò đi sau”, làm cả tổ phì cười.

Không chỉ phần lý luận cơ bản (3 môn kể trên) mà cả phần nghiệp vụ ngân hàng cũng được nhà trường dạy kỹ lưỡng. Đơn cử, như tiết mục Sử dụng bàn tính gảy Trung Quốc cũng mất 2 ngày. Động tác dùng cổ tay hất nhẹ một cái để đưa quân trên bàn tính về đúng vị trí (trước khi gảy) không phải ai cũng làm được. Nhiều người vẫn phải “sai 5 quân”.

Chuyện cách đây 64 năm ở Xuân La thuở ấy, bây giờ nghe kể lại, có người còn cho là chuyện bịa (nhất là lớp trẻ). Ngày nay, đồng tiền lưu thông trên thị trường, tuy vẫn tính theo đơn vị đồng, nhưng hầu hết tiêu tiền nghìn. Còn năm 1960 lương tạm tuyển của tôi là 27đ30 (Hăm bẩy đồng ba hào). Những tưởng cả miền Bắc đều thế, nhưng về trường, mới thấy: có tỉnh 28đ05 (Hăm tám đồng, năm xu) chênh nhau 0đ75 (Bẩy hào rưỡi) cũng “thành vấn đề” thắc mắc.

Hay như: Mỗi học viên phải làm một cái vỉ ruồi để trước hoặc sau bữa ăn, tự giác dành ra mấy phút diệt ruồi khu nhà ăn. Đập được con nào đếm con ấy, nhớ kỹ, về báo cáo Tổ. Tổ báo cáo Chi, Chi báo cáo Trường còn tính thành tích thi đua! Rồi chuyện tiêu chuẩn lương thực… Ngày nay mà áp dụng 13kg500 gạo cho 1 người, trong 1 tháng, thì nhiều người không ăn hết, vì cơ thể đủ chất, thức ăn hằng ngày lại đảm bảo cả về số lượng lẫn chất lượng. Nhưng, ngày ấy ở Xuân La: Đa số học viên khóa tôi học đều ở độ tuổi thanh niên, thú thật là đói.

Để sáng hôm sau có xôi ăn, ngay từ tối hôm trước, đã phải cầm bát và tiền đến “đặt” ở một nhà hàng gần trường. Chậm chân là “vuốt bụng thở dài” vì lương thực thuộc mặt hàng Nhà nước quản lý bằng tem, phiếu, nghiêm ngặt. Tôi vẫn còn nhớ: Ông chủ nhà hàng xôi, tên là Quỳnh, bị khuyết tật ở chân. Cánh học viên tinh nghịch, sẵn vốn liếng học được ở nhà trường về “Tư bản”, cộng với căn bệnh “bất mãn vô căn” liền đặt ngay cho ông này cái tên “Tư Bản Khoèo”, một cái tên mà người nghĩ ra nó đáng bị phê phán vì “mất quan điểm” nhưng lại khiến “người trong cuộc” nhớ về một thời kỳ đất nước gặp muôn vàn khó khăn, thiếu thốn!

Sáu tháng học tập ở Xuân La, tuy không có kỷ niệm nào sâu sắc với bà con nơi đây. Nhưng những gì thu hoạch được từ Trường Nghiệp vụ Ngân hàng Trung ương, khiến tôi luôn nhớ về mảnh đất này. Mảnh đất, nói theo truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” của người Việt Nam, đã cưu mang ngôi trường – cũng là cưu mang thầy trò của nhà trường – trong đó có học viên khóa 1960 chúng tôi.

Chỉ với chưa đầy 160 ngày học (trừ chủ nhật) lại là chương trình sơ cấp, nhưng như trên tôi đã nói, đó là những kiến thức nghề nghiệp đầu tiên làm hành trang vào đời, để sau đó - chúng tôi - những học viên của trường tự tin, mạnh dạn bước tiếp trên con đường phía trước. Được biết: Trong số học viên Xuân La của tỉnh Hà Đông, khóa 1960 năm ấy, nhiều người sau này trở thành cán bộ lãnh đạo: Trưởng, Phó Chi điếm Ngân hàng huyện hoặc Trưởng, Phó phòng chuyên môn, nghiệp vụ Chi nhánh Ngân hàng tỉnh. Đặc biệt có Vũ Soạn quê Phú Xuyên, phấn đấu tiến bộ, làm tới chức Phó Hàng (Phó Chi nhánh Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, tỉnh Hà Tây cũ. Xin được nói thêm: Tổ chức hệ thống ngân hàng của ta ngày ấy chỉ có 2 mô hình, đó là Ngân hàng Nhà nước được tổ chức thành 3 cấp: Ngân hàng Trung ương, Ngân hàng tỉnh (Chi nhánh) Ngân hàng huyện (Chi điếm). Mô hình thứ hai là Ngân hàng Kiến thiết chuyên về lĩnh vực Xây dựng, tiền thân của Ngân hàng BIDV bây giờ.

Năm nay (2024) Đảng, Nhà nước long trọng tổ chức kỷ niệm 70 năm giải phóng Điện Biên, 80 năm thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam. Cùng với đó, Hà Nội cũng sôi nổi chuẩn bị kỷ niệm 70 năm Ngày Giải phóng Thủ đô (10/10/1954-10/10/2024) lòng tôi lại xao xuyến, bồi hồi, nhớ lại những chặng đường quan trọng trong cuộc đời mình, trong đó có quãng thời gian được học tập lớp sơ cấp tại Trường Nghiệp vụ Ngân hàng Trung ương ở Xuân La.

Ngày ấy, quê tôi còn thuộc tỉnh Hà Đông, rồi Hà Tây, Hà Sơn Bình. Và tôi còn là công dân “cửa ngõ Thủ đô”* đâu đã được là Người Hà Nội như bây giờ. Thế nên, quãng thời gian học tập ở Xuân La đối với tôi, ngoài ý nghĩa được trang bị những kiến thức nghề nghiệp đầu tiên, làm hành trang vào đời – Thì, còn có niềm vinh dự được sống, học tập trên mảnh đất của Thủ đô nghìn năm văn hiến, trái tim của cả nước.

Xin kính chúc Đảng bộ, Chính quyền và Nhân dân Xuân La luôn vững mạnh, phát triển, văn minh, hạnh phúc. Góp phần xứng đáng vào công cuộc xây dựng Thủ đô văn hiến, Thủ đô anh hùng, Thành phố vì Hòa bình, Thành phố sáng tạo./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Văn Cự. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
(0) Bình luận
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW: Gợi mở giải pháp chính sách
    “Muốn đưa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam vào thực tiễn một cách hiệu quả, cần chú trọng đồng thời: thúc đẩy thể chế hóa, cụ thể hóa chính sách một cách kịp thời và chính xác; thực hiện đầu tư theo hướng có trọng tâm và trọng điểm; xây dựng năng lực con người và dữ liệu làm nền cho thực thi; tạo cơ chế để toàn xã hội cùng trở thành chủ thể đồng kiến tạo và đóng góp cho văn hóa” - PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam) nêu ý kiến.
  • Cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị
    PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam), nhận định, chúng ta đang có nhiều cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Trong đó, nổi bật là sự thống nhất về quyết tâm chính trị trong bối cảnh yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng, dư địa phát triển của các công nghiệp văn hóa Việt Nam, tác động của chuyển đổi số và nhu cầu gia tăng sức mạnh mềm quốc gia.
  • Khai mạc triển lãm ảnh “Những góc nhìn di sản”
    Trong khuôn khổ các họat động giao lưu văn học nghệ thuật của văn nghệ sĩ Hà Nội - Huế - TP Hồ Chí Minh đã diễn ra Lễ khai mạc triển lãm ảnh “Những góc nhìn di sản” tại trụ sở Liên Hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật TP Huế.
  • Đưa cải lương đến trường học, lan tỏa tình yêu nghệ thuật truyền thống
    Những làn điệu cải lương giàu cảm xúc cùng câu chuyện lịch sử hào hùng về “Thái sư Trần Thủ Độ” do các nghệ sĩ Nhà hát Cải lương Hà Nội thể hiện tại Trường Tiểu học Vân Phú (xã Phúc Lộc, Hà Nội) đã mang đến cho học sinh trải nghiệm nghệ thuật giàu cảm xúc, giúp các em hiểu thêm về lịch sử dân tộc và thêm yêu các giá trị văn hóa truyền thống.
  • Hà Nội phân luồng giao thông phục vụ Đại hội Mặt trận Tổ quốc Việt Nam lần thứ XI
    Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc Việt Nam lần thứ XI (nhiệm kỳ 2026 - 2031) sẽ diễn ra từ ngày 11/5 đến 13/5 tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia (phường Từ Liêm, Hà Nội). Để đảm bảo trật tự an toàn giao thông, lực lượng chức năng sẽ tạm cấm, hạn chế xe cộ tại một số khung giờ.
Đừng bỏ lỡ
  • Festival “Nữ Đại sứ Du lịch làng nghề Hà Nội” 2026: Quảng bá giá trị văn hóa, du lịch, làng nghề Thủ đô
    Chào mừng kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026) và chào mừng Đại hội đại biểu MTTQ Việt Nam lần thứ XI, Trung tâm giáo dục nghề nghiệp và hỗ trợ phát triển phụ nữ Hà Nội (Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội) tổ chức Festival “Nữ Đại sứ Du lịch Làng nghề Hà Nội” năm 2026 tại Công viên Thiên Văn Học, phường Dương Nội, TP. Hà Nội.
  • Phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng
    Chiều 8/5, tại xã Phù Đổng, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với UBND xã Phù Đổng tổ chức Hội thảo khoa học về bảo vệ, phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích Quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng.
  • Lắng nghe Hà Nội qua những thanh âm cuối tuần
    Có những buổi chiều ở Hà Nội, âm nhạc không vang lên trong nhà hát, mà cất lên giữa khoảng trời mở của phố đi bộ, hòa cùng nhịp bước người qua lại bên hồ Gươm. Chính trong không gian ấy, “Âm nhạc cuối tuần” dần trở thành một phần quen thuộc của đời sống đô thị - nơi công chúng tìm đến không chỉ để nghe nhạc, mà để cảm nhận một nhịp sống văn hóa rất riêng của Thủ đô.
  • Hà Nội: Thêm hai làng nghề gia nhập mạng lưới Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    Tối 8/5, tại Hoàng thành Thăng Long, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng trở thành thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới và khai mạc sự kiện trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 1)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Thí điểm thành lập Quỹ văn hóa, nghệ thuật từ trung ương đến địa phương
    Quốc hội Việt Nam vừa chính thức thông qua Nghị quyết số 28/2026/QH16 ngày 24/4/2026, tạo ra một bước ngoặt lịch sử cho sự phát triển của văn hóa và công nghiệp sáng tạo quốc gia.
  • Lần đầu tiên Tuồng, Chèo, Cải lương hội tụ trên cùng một sân khấu
    Dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, công chúng sẽ có cơ hội thưởng thức một tác phẩm độc đáo mang tên "Bí ẩn triều đại phép thuật". Sự kiện đánh dấu bước đột phá hiếm có khi ba loại hình kịch hát truyền thống gồm Tuồng, Chèo và Cải lương kết hợp trên cùng một sân khấu. Bằng tư duy kể chuyện hiện đại, chương trình hứa hẹn mang đến không gian kỳ ảo, giàu cảm xúc, đặc biệt hướng tới khán giả trẻ và các em thiếu nhi trong mùa hè 2026.
  • "Chuyện sĩ tử" - Nơi lưu giữ 950 câu chuyện thực về hành trình học tập của thế hệ hôm nay
    Nhân dịp kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076-2026), một sự kiện lịch sử quan trọng của nền giáo dục Việt Nam, Ban Tổ chức đã chính thức phát động dự án "Chuyện Sĩ Tử". Dự án này được kỳ vọng sẽ xây dựng một "bảo tàng sống" độc đáo, nơi lưu giữ 950 câu chuyện chân thực về hành trình học tập, rèn luyện của các thế hệ học sinh, sinh viên ngày nay, nối tiếp truyền thống hiếu học của dân tộc.
  • Phát động cuộc thi chuyển thể truyện tranh “Kính vạn hoa”
    Với mong muốn mang đến hình thức thể hiện mới cho bộ truyện “Kính vạn hoa”, Nhà xuất bản Kim Đồng tổ chức Cuộc thi chuyển thể tác phẩm văn học “Kính vạn hoa” sang truyện tranh. Cuộc thi được phát động đúng dịp sinh nhật nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (7/5).
  • Nhìn lại diện mạo văn học thiếu nhi hôm nay
    Sáng 7/5/2026, Nhà xuất bản Kim Đồng phối hợp cùng Khoa Văn học, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn tổ chức tọa đàm “Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ”. Tọa đàm là cơ hội để nhìn lại đời sống văn học thiếu nhi hiện nay; vị trí, vai trò của văn học thiếu nhi trong đời sống đương đại và cách người viết trẻ hiện nay tiếp cận thế giới tâm hồn trẻ thơ.
Nhớ Xuân La ngày ấy
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO