Tản văn

Ký ức mùa quả chín

Tản văn của Hà Vinh Tâm 11/10/2023 05:25

Mấy bữa nữa là giỗ bà ngoại rồi. Mẹ đã vội vàng từ Hà Nội về quê. Sáng, mẹ gọi điện báo: “Con à, xoài và vải đã chín cả rồi, mai Hoàn nghỉ về quê hái xoài và vải cho mẹ nhé!”... Vậy là một mùa quả chín lại về.

1592885429660_trai-nghiem-vai-4.jpg

Trong ký ức của tôi hiện lên khu vườn yên tĩnh có những hàng xoài lúc lỉu quả vàng thơm và những cây vải chi chít quả đỏ chín trên cành. Mùa hạ được gọi về từ những hương quả chín dần lên trong vườn như thế. Mùa nối mùa,...

Thường là vào dịp ra xuân, cây cối trong vườn đua nhau nảy lộc và những chùm hoa vải, hoa xoài trắng xanh bé xinh xuất hiện trong từng vòm lá. Gió xuân hây hẩy gieo niềm rạo rực của đất trời vào từng nụ hoa để đến một ngày hoa bung nở từng chuỗi như những chùm pháo hoa trắng xanh vừa dịu dàng, bình dị vừa đầy quyến rũ, say mê. Lũ ong mê mẩn bay xung quanh giống như những anh chàng đa tình đang ngẩn ngơ, quyến luyến trước sắc hương được phát tiết một cách tự nhiên của người phụ nữ mình yêu. Khu vườn trở nên rộn ràng hơn với những chuyến ong bay đến bay đi. Thế mới thấy đời sống của tự nhiên cũng thật rộn ràng theo thời gian. Thiên nhiên biến đổi không ngừng theo dòng chảy của đất trời để cùng hòa nhịp vào sự sống.

Trong ấn tượng của tôi, đường gân của hoa xoài màu tía đầy nồng nàn và sự rắn rỏi như chàng trai mới lớn sung sức để nâng từng chùm quả đang lớn dần. Đường gân của hoa vải màu xanh gợi sự thanh bình, nhẹ nhàng, mến thương của một cô gái thôn quê chỉn chu, đảm đang mà dịu hiền.

1574750592_4663ca7c57ee00aec30305c0167bf6d9_yjmm.jpg

Cùng với nắng, gió đất trời, sự gieo duyên của những chú ong, sự cần mẫn của đất mẹ, sự chăm bón của bàn tay người gieo trồng, những chùm quả xoài, quả vải lúc lỉu đã hiển lộ trên các cành cây. Hương quả ngọt ngào líu ríu bước chân mẹ và đánh thức các loài côn trùng ưa mật ngọt của trái cây. Những quả xoài và vải chuyển sang màu phớt hồng hây hây như má người con gái đến độ xuân thì.

Mỗi lần ra vườn, tôi thích nhất là nhón từng quả vải đưa vào miệng, cảm nhận được vị ngọt lịm tan dần trên đầu lưỡi. Tôi có thói quen, hái xoài xuống là lột luôn lớp vỏ ngoài để lộ phần thịt vàng ươm, ngọt ngào, mềm mại ấy để cắn từng miếng đến khi chỉ còn trơ lại hạt xoài trắng lép phía trong. Mỗi thứ quả có một hương vị riêng nhưng đều thật ngọt ngào, thương mến đối với tôi. Thứ quả đó là mùi vị quê hương, là tình mẹ yêu thương đi suốt cuộc đời tôi!

Đầu mùa thu hoạch mẹ luôn chọn những quả to nhất, đẹp nhất để đặt lên bàn thờ thắp hương cho bà ngoại. Tôi nhớ ngày xưa, mỗi lần xoài rụng lộp bộp trước cổng nhà, mỗi lần có cơn gió mạnh thổi là bà ngoại thường cắp rổ ra nhặt. Dáng bà lom khom vừa nhặt vừa chép miệng: “Thương quá, chưa chín mà đã rụng!”. Nhặt xong bà rửa sạch, lấy dao gọt những chỗ nứt, cắt ra những đĩa quả thật ngon lành cho chúng tôi ăn. Tiếp đó là lựa quả ngon ngọt, cho vào túi để đi biếu anh em, hàng xóm xung quanh. Thế mới thấy hết bao nghĩa tình trong những thứ quả quê thơm lừng đó.

Những mùa quả, mẹ thu hoạch với sự tất bật trong niềm vui của người gieo trồng. Mẹ thuê người hái xoài, hái vải. Mỗi mùa như vậy, mồ hôi mẹ rịn cả chiếc áo khoác nắng, lấm tấm trên trán, cổ và nhỏ giọt xuống dưới cằm. Hai cô cháu gái con cậu em và hai cậu con trai nhà tôi tụ tập về nhà mẹ. Đứa nhặt xoài vào rổ, đứa lau xoài, đứa cân xoài và vải cho bà. Các cháu được học bài về việc bảo quản quả sạch, chọn quả cho khách theo nhu cầu và sắp xếp xoài, vải vào thùng cho khách. Chị em tôi bất kể làm nghề gì cũng phụ mẹ cân đếm để bán để biếu thêm cho những khách hàng quen thuộc. Cả nhà rộn ràng với bạt ngàn xoài và vải được xếp đầy góc nhà.

Nhìn màu vỏ, nếm vị ngọt ngon của xoài, của vải là một niềm yêu thích của biết bao người thưởng thức nhưng lắng lại để ngửi mùi thơm của xoài và vải đang dâng lên khi đã đến độ chín căng tròn thì đó là nhã thú của người biết sống sâu và chậm để nhận ra đầy đủ, vẹn tròn hương vị cuộc sống. Đó cũng chính là cách sống riêng của mỗi người. Cách đón nhận các thức quả cũng thể hiện nét văn hóa, tầm ứng xử của người nhận quả.

Mỗi người đều có một ký ức tuổi thơ đặc biệt. Với tôi đó là ký ức về khu vườn của mẹ đầy những hoa thơm, trái ngọt, mỗi loại cây đều cho mình những bài học quý giá về cách sống, về cách ứng xử trong cuộc đời. Nếu chỉ nhìn thiên nhiên như một thế giới bên ngoài, ta sẽ không hiểu hết đời sống bí ẩn và vẻ đẹp của mỗi loài cây trái quanh ta cùng những chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc đời. Hãy sống đến tận cùng từng hơi thở, chúng ta sẽ cảm nhận được sự kỳ diệu đầy bí ẩn, mê hoặc của thiên nhiên!

Bài liên quan
  • Những hàng thông lặng im
    Những hàng thông đã lặng im từ lâu lắm. Như từ hóa thạch, như từ lòng đất, như từ đại dương, những đại dương san hô mà loài người đã vô tình quên lãng. Thông như là sự hóa thạch của những trầm tích ấy. Những trầm tích mà hôm nay, ngày mai, bất cứ khi nào có thể lại sẽ reo ca trong lòng bạn. Này hỡi em yêu! Và đó là một sự nhiệm màu!
(0) Bình luận
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Di sản làng nghề “kết duyên” sáng tạo
    Là nơi lưu giữ ký ức, kỹ năng và bản sắc cộng đồng, các làng nghề Hà Nội dần trở thành nguồn lực cho sáng tạo. Sự gặp gỡ giữa nghệ nhân và nhà thiết kế, nghệ sĩ đang mở ra những khả năng phát triển mới cho thủ công đương đại trên nền tảng di sản. Từ những cuộc “kết duyên” đầy cảm hứng ấy, Hà Nội đang khơi thông mạch ngầm của hệ sinh thái thủ công, biến vốn cổ thành động lực bền vững cho tương lai.
  • Phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Thủ đô: Khơi dậy nguồn lực sáng tạo cho phát triển công nghiệp văn hóa
    Trong nền kinh tế sáng tạo, tài năng và sức sáng tạo của con người chính là nguồn vốn quan trọng nhất. Đối với Hà Nội, đội ngũ văn nghệ sĩ không chỉ góp phần gìn giữ bản sắc văn hóa mà còn giữ vai trò trung tâm trong quá trình hình thành các sản phẩm công nghiệp văn hóa có giá trị. Khơi dậy, phát huy và tạo điều kiện để nguồn lực sáng tạo ấy phát triển sẽ là “chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả tiềm năng văn hóa, nâng cao năng lực cạnh tranh và khẳng định vị thế của một trung tâm sáng tạo trong kỷ nguyên mới.
  • Hà Nội chính thức công nhận điểm du lịch Làng nghề dệt lụa Vạn Phúc - Hà Đông
    Ngày 03/8/2026, UBND thành phố Hà Nội ban hành Quyết định số 3971/QĐ-UBND công nhận Làng nghề dệt lụa Vạn Phúc - Hà Đông là điểm du lịch chính thức. Đây là mốc son quan trọng trong hành trình bảo tồn di sản văn hóa, đồng thời tạo cơ hội lớn để làng nghề khẳng định vị thế, phát triển du lịch văn hóa bền vững và lan tỏa tinh hoa lụa Việt.
  • HHT chào đón hơn 3.000 tân sinh viên K17, mở đầu hành trình chinh phục công nghệ
    Ngày 3/8, Trường Cao đẳng Công nghệ cao Hà Nội (HHT) chính thức chào đón 3.000 tân sinh viên K17 nhập học. Đây là kỳ tuyển sinh có quy mô lớn nhất sau 17 năm thành lập, đánh dấu bước chuyển mình quan trọng của nhà trường.
Đừng bỏ lỡ
Ký ức mùa quả chín
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO