Hà Nội ở Sài Gòn

Tuấn Anh | 10/07/2022 19:03

Chuyến bay tới Sài Gòn của tôi sẽ khởi hành sau hai giờ đồng hồ nữa, vậy mà tôi vẫn loay hoay với đống đồ cá nhân. Mãi một hồi lâu tôi mới ra được đường lớn để bắt taxi tới sân bay Nội Bài.
Hà Nội ở Sài Gòn

Đường Nguyễn Tri Phương ở Sài Gòn mang nhiều nét tương đồng với phố Phan Đình Phùng ở Hà Nội. Ảnh: Hoàng Triều

Ngồi trong taxi nhìn thành phố vừa thức dậy khiến tôi có chút bối rối, tự hỏi tại sao khi bản thân chuẩn bị rời khỏi nơi đây thì nó lại trở nên đẹp đẽ đến vậy. Hay do thường ngày ta chung sống với thành phố này như cách một ông chồng đòi hỏi đủ điều với bà vợ già cọc cằn, gai góc, vậy nên khi rời đi, bà vợ ấy không phải lo toan muộn phiền nên được trở về với bóng dáng của người thiếu nữ đôi mươi ư?

Sau hai tiếng hơn, tôi đã đến sân bay Tân Sơn Nhất. Thay vì phải tự mình tìm đường, chị bạn người Sài Gòn tên My đã “tóm gọn” được tôi ngay trước cửa ra cùng cái ôm thắm thiết. Ngồi sau xe chị My, tôi thấy đường xá ở Sài Gòn gần như rất khác so với Hà Nội, nhịp độ di chuyển của phương tiện cho đến con người liên tục trải dài như một cuộc phiêu lưu vô định không điểm dừng.

Chị My dẫn tôi tới một quán cà phê tên là Cộng Sinh trên đường Đinh Tiên Hoàng, nấp trong một khu trông khá giống văn phòng nhà nước thời trước. Chị nói quán này chị hay ngồi vào buổi trưa, nắng hắt vào những thanh chắn ở ban công tạo nên những mảng màu rất thơ dưới nền nhà in hoa văn thời xưa. Vừa bước tới cầu thang, tôi hít hà hương cà phê tắc phảng phất. Chọn chỗ ngồi cạnh lan can, tiếng nhạc jazz từ đĩa than vọng ra từ trong quán khiến cho cơn nóng ban trưa Sài Gòn dịu đi đôi phần. Tiếng nhạc hòa lẫn với chất giọng nói nhẹ nhàng của người miền trong gợi nhớ lại trong tôi cảm giác một buổi hẹn hò cùng người tình năm mười bảy tuổi ở Hà Nội biết mấy. Trong trẻo và nên thơ như những ngày còn “xanh”.

Ngày tiếp theo, tôi quyết định thuê một chiếc xe máy để đi khám phá Sài Gòn một mình như cách tôi đi ra ngoài ở Hà Nội nếu không phải đi học hoặc đi làm. Vô cùng thảnh thơi.

Tôi chọn ngồi ở quán cà phê Saigon Life trên đường Nguyễn Thị Minh Khai. Quán cà phê được phủ bằng một gam vàng như vạt nắng ngoài trời, hơi ám chút cũ kĩ như những thước phim thập niên 90 mà tôi thường xem cùng bố mẹ. Lôi trong túi bao thuốc và cuốn sách mới mua để tận hưởng, quan sát cách con người ở một nơi quá đỗi mới mẻ này sẽ nói với nhau những câu chuyện gì một cách thầm lặng. Phần vì tôi là một người không có thói quen bắt chuyện với người lạ, phần không biết mở lời như nào cho đúng. Vì ở ngoài Bắc, đặc biệt ở Hà Nội, mọi người phần lớn khá e ấp trong những lần đầu và ít nhất phải rất quen sau nhiều lần chạm mặt.

Hà Nội ở Sài Gòn

Bên ngoài ban công quán café Saigon Life trên đường Nguyễn Thị Minh Khai mang dáng vẻ thân thuộc với những quán café ở Hà Nội. Ảnh: Saigon Life

Bỗng một cậu trai tóc dài búi tóc quay sang bắt chuyện với tôi, hỏi tôi là người Hà Nội à. Một chút ái ngại dâng lên khiến những câu trả lời ậm ừ cho có, và tiếp theo đó là một loạt những câu hỏi về Hà Nội cũng như con người nơi đó từ cậu trai Sài Gòn bàn bên. Có thể đoán cậu bạn đó không có nhiều người quen là người miền Bắc, tôi được dịp để luyên thuyên về Hà Nội và những thứ tôi biết.

Sau một hồi trao đổi, tôi được biết cậu tên là Long, bằng tuổi tôi và đang học ngành kiến trúc ở đại học Văn Lang. Bố của cậu trai này là người Hà Nội di cư vào trong Sài Gòn sinh sống nên niềm ham thích về Hà Nội như được truyền lại từ đời này sang đời sau. Chưa đầy ba tiếng đồng hồ, cái cảm giác chúng tôi là bạn thân lâu năm đã được hình thành giống như cách hai đứa trẻ thân thiết vì một thú vui chung. Cuối buổi, cậu có hẹn sẽ đưa tôi đi chơi đêm như một người Sài Gòn chính hiệu.

Đến tối, chúng tôi cùng đi dạo, tới phố đi bộ Nguyễn Huệ, rồi lại đi qua phố tây Bùi Viện và mấy phố loanh quanh đó. Ở đây cũng náo nhiệt và xô bồ nhưng theo một cách nào đó tôi vẫn thấy lạ lẫm quá, không phải vì ở Hà Nội bọn tôi không có chỗ vui chơi mà vì người Hà Nội luôn mang dáng vẻ e ấp đằm thắm chứ không nở rộ như bông hoa quỳnh về đêm như Sài Gòn.

Kết thúc ngày, chúng tôi chọn nơi dừng chân ở nhà hát thành phố. Long nói với tôi rằng một ngày nào đó sẽ ra Hà Nội, là để thăm tôi và khám phá cái nơi mà bố cậu từng khôn lớn. Long là một đứa sinh ra ở Sài Gòn nhưng đâu đấy tôi thấy nó giống người Hà Nội hơn thẩy, từ cử chỉ, cách đi đứng, nhấn nhá từ ngữ rất chuẩn mực. Tôi hy vọng khi cậu bạn tới Hà Nội, cậu sẽ tìm được gì đó mà bản thân vẫn luôn muốn biết và hiểu về nó.

Đến giờ xuất phát ra sân bay, chị My đèo tôi lần cuối trên A Lục. Đến khu vực an ninh sân bay, hai chị em mùi mẫn tạm biệt nhau. (Đây là một điều tôi cũng thích ở người miền Nam. Họ thân thương, gần gũi đến lạ thường, họ thể hiện tình cảm của bản thân một cách tự nhiên dù với ai đi chăng nữa. Khác xa với người Hà Nội nghiêm nghị trong từng cử chỉ, hành động đến phát mệt trong mắt tôi). Chị đợi tôi đi khuất bóng rồi mới yên tâm ra về.

Sau mấy ngày xa nhà, tôi nhớ bữa cơm gia đình ngập tràn tiếng la của mẹ, mùi khói thuốc của bố. Dẫu không nhẹ nhàng, trìu mến như Sài Gòn, nhưng Hà Nội bình dị ấy cũng thật thương mến biết bao.


Bài liên quan
(0) Bình luận
  • Khát vọng mùa hè
    Mùa hè, cũng đến từ một nơi xa, nhưng chẳng bao giờ chung đường với mùa xuân, mùa thu hay đông giá rét. Mùa hè đến từ những k ức thanh xuân nồng nàn, hồ hởi của mỗi con người chúng ta. Lạ thế chứ, sao ta đón bao mùa hè mà dường như vẫn chưa hề quen…
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hóa Thăng Long - Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Để tạo lập cơ chế huy động hiệu quả nguồn lực xã hội tham gia bảo tồn, tôn tạo và phát huy giá trị di sản văn hóa Thăng Long - Hà Nội; HĐND Thành phố Hà Nội vừa ban hành Nghị quyết số 30/2026/NQ-HĐND quy định chính sách khuyến khích, hỗ trợ cá nhân, tổ chức cải tạo, bảo vệ khu vực có giá trị văn hóa, lịch sử, công trình kiến trúc có giá trị trên địa bàn Hà Nội (thực hiện điểm a, khoản 1 Điều 15 Luật Thủ đô 2026).
  • Hà Nội ra mắt không gian nghệ thuật thủ công đương đại
    Chiều 26/8, tại 61 Tràng Tiền, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Trung tâm Thông tin Triển lãm Hà Nội tổ chức ra mắt không gian nghệ thuật thủ công đương đại.
  • Khu di sản Hoàng thành Thăng Long: Điểm đến hấp dẫn tạo lực phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô
    Theo tinh thần Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, Thủ đô Hà Nội có nhiều tiềm năng và lợi thế để phát triển công nghiệp văn hóa. Trong đó Khu di sản văn hóa thế giới Hoàng thành Thăng Long đã, đang từng bước được Hà Nội định hướng, phát triển thành điểm đến hấp dẫn với du khách trong nước và quốc tế.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
  • Sông Tô và những câu chuyện nơi cuối dòng
    Trải qua hơn hai nghìn năm tồn tại, dòng Tô Lịch từng là mạch nước của những làng quê, là hào nước tự nhiên bảo vệ kinh thành Thăng Long và là nơi lưu dấu biết bao lớp trầm tích văn hóa.
Đừng bỏ lỡ
  • Từ không gian tín ngưỡng ở núi Ngọc Trản đến Di sản văn hóa Quốc gia “Lễ hội điện Huệ Nam”
    Từ một lễ hội tín ngưỡng truyền thống trong phạm vi điện Hòn Chén, sau đó phổ biến dần ra cộng đồng và trở thành Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia “Lễ hội điện Huệ Nam”.
  • [Podcast] Tản văn: Dịu dàng Hà Nội vào thu
    Phố trở mình giã từ mùa hạ. Tháng nghiêng mình nhẹ bước vào thu. Bàn chân muốn chùng chình nhịp bước. Gió se se chút lạnh giao mùa.
  • Nhạc sĩ Tuấn Phương: Lưu luyến những mảnh hồn quê
    Trong suốt cuộc đời sáng tác của mình, nhạc sĩ Tuấn Phương có khoảng 400 tác phẩm. Dù sáng tác ở đa dạng thể loại, nhưng khi nhắc đến ông, người yêu nhạc thường nhớ đến những ca khúc trữ tình như “Tình đất”, “Biển chiều”, “Bến sông xưa”, “Người ơi hãy về”… Có lẽ, điều gần gũi với người nghe hơn cả chính là những lời ca thủ thỉ về quê hương xứ sở, về nỗi nhọc nhằn của con người, về tình yêu đôi lứa. Tình đất và cũng là tình người, tình quê luôn thường trực trong các sáng tác của nhạc sĩ Tuấn Phương.
  • "Ký ức những năm tháng không quên" được tái hiện qua các tác phẩm mỹ thuật tiêu biểu
    Nhân dịp Quốc khánh 2/9, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (số 66 Nguyễn Thái Học, Ba Đình, Hà Nội) đã chính thức khai mạc triển lãm chuyên đề "Ký ức những năm tháng không quên". Triển lãm kéo dài từ nay đến ngày 08/9/2026, mở ra một hành trình trở về quá khứ qua góc nhìn mỹ thuật hiện đại.
  • Nhiều hoạt động “Vui Tết Độc lập” tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 29/8 đến 30/9/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (xã Đoài Phương, Hà Nội) tổ chức chuỗi hoạt động với chủ đề “Vui Tết Độc lập”, chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2026).
  • Để những giá trị di tích được gìn giữ và lan tỏa
    Di tích là những dấu tích vật chất và tinh thần gắn với lịch sử, văn hóa và đời sống cộng đồng. Trên cơ sở đó, Hà Nội vừa ban hành quy định mới về quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di tích, trong đó nhấn mạnh yêu cầu quản lý thống nhất, phân cấp rõ trách nhiệm, phát huy vai trò của cộng đồng và đẩy mạnh ứng dụng khoa học, công nghệ, chuyển đổi số trong công tác quản lý di tích.
  • Nâng cao kỹ năng làm du lịch cộng đồng tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Ngày 24/8, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội tổ chức Hội nghị triển khai về ứng xử văn minh du lịch và du lịch cộng đồng năm 2026.
  • Ra mắt phim điện ảnh “Hộ linh tráng sĩ - Bí ẩn mộ vua Đinh”
    "Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh" lần đầu ra mắt khán giả tại Ninh Bình, vùng đất gắn với câu chuyện và quá trình thực hiện bộ phim.
  • Đưa nghệ thuật cải lương đến gần công chúng Thủ đô
    Tối 23/8, tại sân khấu Nhà Bát Giác, phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội), chương trình “Biểu diễn nghệ thuật cộng đồng” của Nhà hát Cải lương Hà Nội đã mang đến cho người dân và du khách một đêm diễn đậm đà bản sắc văn hóa.
  • Những tác phẩm âm nhạc góp phần lan toả văn hóa Hà Nội
    Từ các ca khúc “Hà Nội mùa thu”, “Hoa sữa” đến những giai điệu của Charlie Parker, Miles Davis, Duke Ellington, Antonio Carlos Jobim... chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 23/8 tại Nhà Bát Giác đã đưa những thanh âm quen thuộc của Hà Nội bước vào không gian âm nhạc cộng đồng đầy tinh thần phóng khoáng và ngẫu hứng của jazz. Qua tiếng kèn của các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club và giọng hát của hai ca sĩ Thuỷ Bùi, Minh Thu, hình ảnh Thủ đô hiện lên vừa lãng mạn, vừa trẻ trung, cởi mở trong nhịp sống văn hóa đương đại.
Hà Nội ở Sài Gòn
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO