Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

"Giấc mơ Hà Nội" của những đứa trẻ miền quê

Hoàng Thu 17/04/2024 11:41

Năm lớp 2, lần đầu tiên mình được ra Hà Nội một tuần dịp nghỉ hè, được người nhà dẫn đi thăm Lăng Bác, thăm Chùa Một Cột, công viên Thủ Lệ, ăn kem Tràng Tiền... tất cả đều là trải nghiệm mới lạ đầy thích thú. Từ đó, mình luôn ao ước lớn thật nhanh để “đi Hà Nội”, để trải nghiệm tất cả những điều thú vị ở Thủ đô.

doc-dao-le-hoi-van-hoa-du-lich-ha-noi-20201593134202.jpg

Mình có một “giấc mơ Hà Nội”, ngay từ nhỏ, mình được mọi người động viên “Phải cố học thật giỏi để sau này ra Hà Nội học”; “Học giỏi để sau này đi Hà Nội”...

Lớp 12, mình nộp duy nhất một bộ hồ sơ vào một trường đại học tại Hà Nội. Với những đứa học khối C như mình thì không có nhiều lựa chọn, ngoài Hà Nội, mọi người thường nộp thêm hồ sơ vào trường Sư phạm II Vĩnh Phúc, Thái Nguyên hoặc Hòa Bình. Nhưng với mình Hà Nội là mục tiêu duy nhất, mình nhìn thấy hình ảnh cô gái tuổi 18 đeo balo tung tăng khắp ngõ ngách Hà Nội suốt năm tháng thanh xuân.

Lên đại học, khi đã thực sự sống giữa Hà Nội. Hà Nội rộng lớn, Hà Nội đi nhiều lần vẫn lạc, Hà Nội đông đúc và hào hoa. Mình choáng ngợp bởi sự đông đúc ấy nhưng vẫn thấy Hà Nội rất thơ, mình cùng đám bạn thân đạp xe khám phá khắp địa danh nổi tiếng của Hà Nội, lần lượt thử những trải nghiệm mà trước đây chưa từng có, như đi xem phim chiếu rạp, ăn buffet, đi xe bus… Hà Nội cho mình những người bạn mới, xoa dịu nỗi nhớ nhà bằng khung cảnh nên thơ, bao bọc cuộc sống sinh viên nhiệt thành nhưng vụng về, non nớt. Hà Nội còn là nơi ghi lại thước phim tình cảm thuở đôi mươi của một cô gái trong trẻo, nắm tay người yêu đi dạo bờ Hồ, cùng rong ruổi mọi cung đường trên chiếc xe wave cũ, ngắm những tòa nhà cao tầng và nói “sau này mình cũng sẽ xây một cái nhà như thế”.

Tốt nghiệp, bạn bè mỗi người một nơi, có người về quê, người theo chồng, người đi phương khác, nhóm bạn ngày xưa ở cùng một phòng, chỉ còn mình ở lại Hà Nội. Đi làm rồi mới biết, Hà Nội không còn là khám phá, là trải nghiệm nữa. Hà Nội thực sự là một cuộc đua. Cuộc đua từ những dòng xe cộ đông đúc tắc đường, từ những tòa nhà cao tầng ngày càng dày đặc, những khoản chi mà mọi người thường nói “mở mắt ra là thấy tiền”... Ai bền bỉ sẽ ở lại, ai mệt mỏi có thể rời đi. Hà Nội vẫn đẹp, nhưng góc nhìn của mình đã khác.

Những người bạn của mình, có người rất thành công ở quê hương hay một vùng đất mới. Dịp Tết gặp lại, mình được nghe nhiều câu chuyện, gặp gỡ nhiều người. Có người cùng chồng về quê vào chân núi mở trang trại, bạn kể: “Hàng xóm là côn trùng, rắn rết, ngủ ngoài chuồng gà, ăn ngoài chuồng gà. Ngày mưa nước hắt qua khe vách gỗ hở. Ngày nắng phải trốn ngoài rừng keo cho đỡ oi”. Cũng có người cất bằng đại học, mở quán buôn bán ở quê, rồi mở rộng kinh doanh đủ thứ, làm bà chủ dù chưa đến 30… Có người, khi tốt nghiệp nói với mình rằng chẳng có lý do gì để về quê, nhưng bây giờ thì chẳng có lý do gì để ra Hà Nội.

Ngày trước, mình vẫn nghĩ mọi người muốn phát triển đều nên đi xa khỏi lũy tre làng. Nhưng bây giờ, mình hiểu ra mọi người vẫn có thể thực hiện được ước mơ của mình, dù không phải ở những thành phố lớn. Mình không còn nghĩ phải có một nơi để giấc mơ đâm chồi nảy lộc, mà chỉ cần bền bỉ cố gắng và quyết tâm lâu dài, thì nơi đâu cũng có thể giúp mình thực hiện ước mơ. Với những người đã đến Hà Nội, hoặc bao mảnh đất khát vọng thanh xuân khác, nhưng vì một nguyên nhân nào đó mà không thể gắn bó, thì vẫn có những vùng đất khác ươm mầm cho khát vọng đó nở hoa.

Mình vẫn yêu Hà Nội với một tình yêu bền chặt, Hà Nội vẫn bao dung mình như cách chở che một cô gái 18 lần đầu tập sống nơi đây, một đích để neo đậu giấc mơ của mình.

Vẫn mãi biết ơn Hà Nội - vùng đất đâm chồi cho những giấc mơ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hoàng Thu. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội mùa xưa
    Người ta hay ấn tượng với Hà Nội khi vào thu còn tôi không hiểu sao cứ nhung nhớ những mùa đông Hà Nội...
(0) Bình luận
  • Đào Nhật Tân - Hoa Tết của người Hà Nội
    Không phải ngẫu nhiên mà Hà Nội được người đời trìu mến gọi là thành phố của những mùa hoa. Mười hai tháng ở nơi đây là mười hai sắc hoa đặc trưng, từ thanh tao dịu nhẹ đến rực rỡ nồng nàn. Chúng luân phiên tô điểm cho từng tuyến phố, biến những con đường ở đất kinh kỳ vốn trầm mặc, rêu phong trở thành những bức tranh tuyệt sắc, sống động, khiến cho lòng người không khỏi xốn xang, say đắm.
  • Điểm tâm sáng ở Hà Nội
    Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Sẵn sàng cho đêm hòa nhạc ngoài trời “Crescendo - Giao hưởng kết nối”
    Trước thời khắc diễn ra chương trình hòa nhạc ngoài trời “Crescendo - Giao hưởng kết nối”, vào lúc 18h30-20h30 ngày 4/7 tại khu vực Nhà Bát Giác (phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm), công tác chuẩn bị đang được khẩn trương hoàn thiện. Ngay trong buổi sáng cùng ngày, BTC cùng các nghệ sĩ tham gia biểu diễn đã có buổi tổng duyệt cho chương trình nghệ thuật đặc biệt này.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Người cha
    Viễn ngồi trên bờ biển nhìn ra xa xăm, ngọn hải đăng lấp lóa trước mắt. Sóng dịu êm vỗ nhẹ bờ cát, xa xa những con thuyền ra khơi tiếp tục bám biển, nhỏ dần, nhỏ dần trước mắt anh. Cảm giác như biển cả bao la rộng lớn này sẽ nuốt chửng những con thuyền bé nhỏ kia chỉ sau một cơn bão. Lòng đầy lo âu, ngày thứ bảy ở vùng này, anh không thấy cha trở về...
  • Chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng.
  • Đối thoại bằng âm nhạc
    Vào 17h00 Chủ nhật, ngày 5/7, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” sẽ trở lại tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ với hành trình âm nhạc giàu tính kết nối. Không chỉ là một chương trình biểu diễn, các nghệ sĩ của Bình Minh Jazz Club còn mở ra không gian để công chúng cảm nhận một Hà Nội cởi mở, sáng tạo và năng động trong thời kỳ hội nhập.
  • Nhà thơ Hữu Thỉnh ra mắt tiểu thuyết “Thép dưới cỏ”
    Nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt độc giả tiểu thuyết đầu tay có tên "Thép dưới cỏ". Đây là cuốn sách viết về sự kiện Tà Mây - Làng Vây của binh chủng Tăng thiết giáp. Cuốn tiểu thuyết ra mắt đầu tháng 7, như món quà tri ân không chỉ độc giả, mà còn dành tặng cho những người lính đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ, cùng những cựu chiến binh, những thương bệnh binh đã có một thời thanh xuân “hoa lửa” đáng tự hào của mình.
Đừng bỏ lỡ
"Giấc mơ Hà Nội" của những đứa trẻ miền quê
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO