Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội mùa sắp xuân

Nhất Mạt Hương 16:40 10/04/2024

Đó chưa hẳn là mùa xuân, chỉ là cữ cuối năm, khi trời còn vương chút gió đông ngòn ngọt, nắng tãi đều trên những tàng cây và thi thoảng mưa rắc như gieo bụi ngọc. Tôi thích lang thang trên những quãng đường, con phố của Hà Nội mỗi khi có dịp ngang qua.

391unbfp.png
Ảnh minh hoạ

Không thể không lượn một vòng hồ Tây. Hồ Tây bốn mùa đều thú vị và mỗi thời điểm lại có những nét đáng yêu riêng. Tôi thích cái lồng lộng của mặt nước, làn sóng lăn tăn và những vồng sáng hắt lên thành cầu thân mật. Ven bờ, cơ man nào là hàng quán: hàng ăn, hàng nước, quán cà phê dày như nấm và có điểm chung, tất cả đều hướng ra hồ. Để đón nắng, đón gió, đón hoàng hôn.

Còn gì thú vị hơn khi chứng kiến bóng chiều đang chậm chậm tan ra, lễnh loãng trên mặt hồ một vầng đỏ hồng bợt bạt rồi thu lại thành một khoảng nước phát sáng phía xa xa. Từ một chiếc ghế nhỏ thoải mái ngay vỉa hè hay một ban công thấp đầy gió. Đôi ba câu chuyện không đầu không cuối hay không cần cả chuyện trò. Chỉ cần nghe tiếng gió reo trên tàng cây, tiếng lạo xạo của những bàn chân nhàn tản để thấy thanh âm cuộc sống thường nhật và chút thư thái sau một ngày tất bật. Có những người cặm cụi với chiếc cần câu, câu cả bình minh và hoàng hôn ven hồ từ ngày này sang ngày khác. Như gắn với không gian, không khí và bầu khí quyển nơi này. Hồ Tây –như chốn nghỉ ngơi vừa nhộn nhịp vừa an yên. Bên hồ, người ta như được trút bỏ hết những âu lo, mệt mỏi, rã rời. Tự dành cho mình những phút giây lắng đọng và thư thái.

Không được ngồi nhàn tản cùng nắng gió. Nhưng chỉ vòng một nhịp cũng cảm giác thâu nhận hết những đáng yêu, thi vị của một chốn trong trẻo, mênh mang. Đến cả những cái cổng chùa, đền lướt qua ánh mắt ở quanh hồ cũng gợi những tĩnh tại trong tâm hồn.

Qua hồ Tây, còn để vòng lên con đê, đến một khu chợ ngập tràn sắc màu và những mùi hương được ủ, gom, gói ghém. Chợ Quảng An!

Mùa nào chợ cũng ngập hoa nhưng thích nhất là những dịp sắp Tết. Một cái chợ ven đê thoạt nhìn như chợ làng nhưng hội tụ đủ hương sắc khắp miền. Mùa nào thức đấy, những bó hoa ngồn ngộn bày la liệt. Những cô bán hàng nhanh nhẹn, vồn vã mời chào. Có những bàn tay của các cô, các chị còn lấm lem bùn đất vừa cắt, nhổ hoa ngoài vườn, ngoài ruộng, lại cả những bà chủ cai quản cả mấy sạp hàng không thiếu hoa gì, nội, ngoại, tây, tàu đủ hết.

Khu bên trong là những gian hàng hoa cắm bình đủ loại: Hồng, cúc, hướng dương, dơn, cát tường… nhưng mỗi loại hoa cũng đủ các giống, kiểu… hồng ta, hồng cổ, hồng leo, hồng ngoại. Màu hồng, màu đỏ, màu vàng, phơn phớt tím, chưa kể cả màu xanh. Loại chúm chím nhỏ xinh như những nụ cười hàm tiếu của các cô gái mới lớn, loại xòe cánh hết cỡ như những cụm bông. Cúc còn rộn ràng hơn. Không chỉ cúc vàng đại trà hay để thắp hương mà còn cúc đại đóa, họa mi, vạn thọ, mâm xôi, đồng tiền, cúc nhám, cúc bách nhật, cúc mặt trời, cúc tanzza, cúc cổ, cúc Đà Lạt… Hoa mắt trước muôn loại dập dìu. Loại nào cũng thích nhưng phải cân nhắc chọn vì họ chỉ bán cả bó to, không bán lẻ. Dù giá thì mềm mại nhưng chỉ sợ ôm không xuể và về nhà không đủ bình để bày. Gần Tết, tôi hay loanh quanh bên những hàng thược dược và violet. Hai loại hoa gọi Tết đậm đà và rưng rưng khó nói. Chỉ cần một bình cắm kèm thược dược và violet trong nhà, thấy Tết đã về tự bao giờ. Thược dược giờ cũng đủ màu, đỏ, cam, vàng, pha trộn, lẫn với những cành violet tim tím, mong manh. Sao mà hợp cảnh, hợp tình đến thế!

Nhưng nếu chỉ có thế thì chợ hoa này không khác những chợ hoa đầu mối ở Đông Anh, Vĩnh Phúc, Hưng Yên là mấy. Điểm làm nên nét độc đáo, riêng biệt của chợ hoa Quảng An còn bởi những loại hoa lai, hoa nhập. Đỗ quyên, cẩm tú cầu, dơn lúa, hoa bắp cải, baby… rồi các loại hoa trái mùa. Đi trong chợ như sa vào mê hồn trận.

Dãy bên ngoài bạt ngàn những loài hoa của mùa xuân. Những cành đào xinh xinh chúm chím phơn phớt hồng hay đỏ thắm được đặt trong những cái xô. Chọn mấy cành be bé để cắm vào những cái lọ nho nhỏ là thấy Tết ngập trong lòng. Muốn thêm thanh sắc, thì có tuyết mai, thanh mai, mận, mai anh đào, đào chuông, ô long… cũng tưng bừng mời gọi. Những loài hoa mang hương sắc núi rừng quần tụ đông vui, náo nức. Ra rìa bên ngoài, sát đê sẽ là thế giới của những cành đào to đặt cắm trong những ống nhựa, bên dưới là trụ bê tông hoặc thân dựa vào bờ đê, tường của cầu chợ. Có những cành chằng buộc trong những chiếc ống tự chế rất chắc chắn. Đi giữa hai hàng hoa rợp những nhánh, cành vươn tay, chi chít những nụ, chồi, những bông đã bung nở tưởng lạc vào một góc rừng biên giới. Không giống khi vào vườn đào Nhật Tân, cũng không giống khi lạc vào những chợ hoa Tết khác dù đều ngập sắc hồng thắm. Quãng đê cắm cành đào rừng ven chợ Quảng An mang lại những cảm xúc xôn xao và thi vị nhất. Hình như trong từng cánh hoa hay thớ vỏ còn đọng hơi sương của núi rừng biên viễn đang khoe sắc cùng mây trời Hà Nội.

Tôi biết, ra Tết khi những cành đào đã tàn, quãng đê đó sẽ thay bằng những cành lê xù xì, thô ráp mà trong mình ứa đầy dòng nhựa để chuẩn bị bật ra những bông hoa trắng muốt, tinh khôi. Lại là cả một góc rừng mùa xuân. Tôi đã bắt gặp cả vòm trời vùng cao trong một dải đê đồng bằng. Điều đó đủ an ủi bước chân đang bị tù túng vì thiếu những cung đường mây núi gọi mời.

Tôi yêu vùng cao mùa xuân, yêu những hoa đào, hoa mơ, hoa mận, hoa lê… yêu muôn hoa khoe sắc như những nụ cười nở giữa đất trời, giữa lòng người. Vì thế mà càng yêu chợ hoa này. Và không thể không ghé qua, mỗi khi mùa xuân ngấp nghé.

Hà Nội- mùa sắp sang xuân. Là khi chân lạc bước giữa Quảng An bạt ngàn hương sắc!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nhất Mạt Hương. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Ấm tình người Hà Nội
    Tôi sinh ra tại một làng quê đã đi vào huyền tích trong tâm thức nhiều thế hệ với bài hát dịu ngọt, nơi đó là “Cửa ngõ Thủ đô/ Áo giáp chở che ngàn năm bền vững/Ngăn bầy giặc Mỹ vẩn đục bầu trời” (Hà Tây quê lụa – Nhật Lai). Nơi đó đã từng được coi là “Vọng gác Thủ đô” trong những năm đế quốc Mỹ ném bom bắn phá miền Bắc.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội mùa sắp xuân
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO