Tôi nhớ mình của những tháng năm xa

Song Anh| 25/11/2019 15:18

Bước chân ngập ngừng đưa tôi về chốn cũ một buổi sáng vừa chớm mùa đông. So vai khẽ rùng mình vì cơn gió lạnh vừa thổi bay tà áo. Tôi đứng yên một chỗ, tựa lưng vào gốc cây phượng già, tai ngỡ nghe tiếng bạn bè cười vang vấn vít theo những tà áo dài trắng vừa ngang qua, rộn ràng theo những vòng xe cuốn theo những vạt lá phượng đã vàng, rụng đầy bên lề phố.

Tôi nhớ mình của những tháng năm xa

Bước chân ngập ngừng đưa tôi về chốn cũ một buổi sáng vừa chớm mùa đông. So vai khẽ rùng mình vì cơn gió lạnh vừa thổi bay tà áo. Tôi đứng yên một chỗ, tựa lưng vào gốc cây phượng già, tai ngỡ nghe tiếng bạn bè cười vang vấn vít theo những tà áo dài trắng vừa ngang qua, rộn ràng theo những vòng xe cuốn theo những vạt lá phượng đã vàng, rụng đầy bên lề phố.

Tôi đi lại con đường ngày xưa mỗi sáng đến trường. Trong veo là sương sớm, tinh khôi là áo trắng, hồn nhiên trong trẻo là lũ chúng tôi. Con đường dài vẫn đang ngái ngủ bỗng bị lùa thức dậy, sương sớm ngơ ngác nhìn, những thân phượng già giật mình thả lá rớt bay bay theo gió, vương cả vào tóc, vào mặt bọn áo trắng đang lao xao nói cười.

Hết con phố dài là ngơ ngác cỏ ven đường và hoa dại  dẫn lối vào trường ở ven đô. Tím những bông bìm bịp, tím những nụ tầm xuân theo tôi vào nằm trong ngăn bàn, nằm giữa trang vở. Cỏ lau hoa xuyến chi thành đồ trang trí đầy khung cửa sổ mỗi giờ văn. Những “ba đồng một mớ trầu cay”, những “anh yêu em đến nay chừng có thể…” nuôi lũ chúng tôi lớn khôn những xúc cảm đầu đời.

Tôi trở về, mở toang cánh cửa kí ức tháng 11 này đây. Trường nằm ven đô nên ngọt bùi những giờ thể dục là khoai lang đào trộm vùi trong cỏ khô, hì hụi phù má lên thổi lửa, lem luốc vệt đen dính trên má, bên mép. Là chua chát những quả khế non bọn con trai vặt trộm vườn nhà dân. Là cả một đàn gà được lùa vào lớp học, nháo nhác ngó nghiêng, cục tác cục ta. Là cả những bông lúa sắp trĩu mẩy được tuốt trộm, đứa con trai cài làm hoa trên tóc cho người bạn gái nó thầm thương…

Tháng 11 xưa ơi! Có ai còn nhớ không? Đứa nào đấy đang giờ học chui tụt xuống gầm bàn, bút mực tím nhỏ vào ngón chân đứa ngồi bên cạnh khi nó đang bị gọi đứng lên trả lời. Đứa nào đấy mang nhựa chuối, phấn mầu trét vào mép bàn cho đứa ngồi trên tựa lưng rồi dính tèm lem ra áo, đứa nào đấy làm những cái đuôi giấy viết nhăng nhít các từ rồi tìm cách gắn vào áo, vào lưng quần các thầy cô giáo, rồi ôm nhau cười va cả vào cánh cửa lớp, rách cả môi…

Tháng 11 này! Có ai còn nhớ thương về lúc tan trường? Rơm mùa gặt người ta phơi đầy hai bên lối. Cả bọn dừng lại quăng xe ngổn ngang giữa đường, ôm từng nắm rơm ụp vào đầu, vào người nhau rồi lăn lộn cười, rồi bàn nhau vờ như không thấy thầy giáo trẻ đẹp trai đang đi tới, vờ vô tình chẳng may ụp hết rơm vào đầu vào mặt thầy… những tiếng cười vang, lan theo gió, bay lên không trung theo những cọng rơm tung lên rồi rơi xuống…

Tháng 11 xưa... có hoa cúc quỳ nở vàng triền đồi lối ra Đồ Sơn, có lau trắng dập dềnh thành sóng mỗi khi cơn gió lướt qua, gửi lại những môi hôn. Ai có nhớ những chiều trốn học, cong lưng chở nhau trên những chiếc xe đạp, kéo nhau băng băng đổ dốc triền đê ven biển, đứa nọ níu đứa kia ngã cả một loạt, xước xát cả tay chân, đứa con gái nào ngồi khóc ngon lành vì rách áo, đứa con trai vụng về dỗ dành lau nước mắt…

Có ai nhớ bọn con trai trèo dừa hái trộm trái, để xe dưới gốc cây cho con gái trông chừng. Con gái quên mất là đang đi vặt trộm dừa, phấn khích reo hò khi những trái đầu tiên được hạ xuống. Tiếng ồn đánh thức bác bảo vệ đang ngủ trưa, con gái ôm dừa chạy, để lại xe đạp và bọn con trai cheo veo ở trên cây…

Sao bỗng nhiên tôi lại nhớ thương đến thế những ngày xưa khi vừa chớm đông về? Ngồi một mình quán vắng, vẫn lối chân tôi mỗi ngày qua, vẫn những guồng quay những vòng xe hối hả. Những ngày xưa hoài niệm đầy mà sao tôi chẳng thể quay về???

Tôi nhớ mình của những tháng năm xa... 
(0) Bình luận
  • Họp lớp
    Tôi bước vào lớp, có lẽ tôi là người đến cuối cùng, bởi trong lớp đã kín gần hết chỗ ngồi, chỉ còn trống một chỗ ở cuối dãy bàn bên phải. Hơi ngượng vì đến muộn nên tôi ngần ngừ trước cửa mấy giây.
  • Sen quán
    Loay hoay mãi chị mới cởi nổi bộ khuy áo. Cái áo cánh nâu bà ngoại để lại. May sao áo của bà không chỉ vừa mà như muốn vẽ lại những đường cong đẹp nhất của chị. Chị là người Hà Nội. Mẹ không biết cụ tổ đến Hà Nội từ bao giờ mà chỉ biết và kể chuyện từ đời ông bà ngoại. Rằng ông ngoại từng là nhà buôn vải lụa còn bà là ca nương ca trù nổi tiếng ở đất kinh kỳ.
  • Một giấc mơ xa
    Vân nằm duỗi chân ở sofa, nghe đài mà hai con mắt cứ ríu lại. Jim và Coen vừa theo bố chúng ra ngoài. Ở thị trấn này, trẻ em và những chú cún luôn được thỏa thích dạo chơi. Ánh nắng của buổi sáng đẹp trời chiếu xuyên qua tấm rèm cửa khiến Vân không nỡ ngủ vùi. Cô sống cùng gia đình chồng ở một vùng phía đông Hà Lan, nơi mà cuối tuần nghe nói mình đi dạo là biết sắp được chở vào rừng. Sáng này nếu không thấy mệt trong người thì cũng đã…
  • Trên đỉnh gió
    Không lãng mạn như hình dung, chiếc tàu chở Lam từ bến cảng thành phố ra đảo chính là “tàu há mồm” có niên đại còn nhiều hơn tuổi của cô. Thủy thủ trên tàu lại càng không như cô vẫn thường tưởng tượng về những chàng lính hải quân đẹp trai, từng trải với trái tim nồng nàn và tâm hồn cực kì bay bổng.
  • Tàu xuôi ra Bắc
    Ba năm trước, tôi gặp Trang trên chuyến tàu mang số hiệu SE đang di chuyển từ miền Nam ra miền Bắc. Lúc đó, tôi ngồi đối diện với Trang ở toa ghế ngồi - toa thường dành cho người đi chặng ngắn. Trong toa xộc lên mùi thuốc lá, mùi dầu gió xanh, mùi bồ kết phảng phất từ mái tóc của mấy người đàn bà và mùi của vô số thứ hàng hóa trên sàn toa.
  • Những hòn đá
    Không ai biết tại sao những người lạ lại chuyển thẳng vào cư trú trong cái làng bẩn thỉu, gồ ghề những đá là đá và quanh năm gió quật. Vợ chồng người lạ nọ đã mua một lâu đài đổ nát nằm trên đồi, sừng sững ở đó từ thuở ấu thơ của họ, và nó thuộc về ngôi làng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Chân mây” - những vẻ đẹp dung dị của cuộc sống
    Nguyễn Linh Khiếu, thời gian qua đã khẳng định là một nhà thơ đương đại khác biệt. Ở văn xuôi, với tùy văn, ông cũng đang từng bước khai mở một con đường riêng. Với ba tập tùy văn “Beijing lá phong vàng” (2018), “Hoa khởi trinh” (2024) và “Chân mây” (2024), Nguyễn Linh Khiếu đã hé lộ cảm quan nhân sinh và cả tình yêu cuộc sống.
  • [Podcast] Thành Cổ Loa – Tòa thành cổ độc đáo lớn nhất Việt Nam
    Di tích quốc gia đặc biệt Cổ Loa không chỉ được biết đến với sự hình thành Nhà nước Âu Lạc (khoảng từ năm 208 - 179 trước Công nguyên) mà còn là nơi hội tụ ba hệ giá trị: Lịch sử - sinh thái - nhân văn đặc sắc, tạo nên những giá trị độc đáo hiếm có: Từ truyền thuyết về một thời kỳ dựng nước sơ khai đến những bằng chứng vật chất về một tòa thành độc đáo, cổ nhất Việt Nam và vùng Đông Nam Á hay cả câu chuyện tình bi ai của đôi trai gái và nỗi niềm day dứt không nguôi của bao bậc hiền minh khi suy tư về phép đối nhân xử thế giữa con người với con người, giữa quốc gia với với quốc gia.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Sen quán
    Loay hoay mãi chị mới cởi nổi bộ khuy áo. Cái áo cánh nâu bà ngoại để lại. May sao áo của bà không chỉ vừa mà như muốn vẽ lại những đường cong đẹp nhất của chị. Chị là người Hà Nội. Mẹ không biết cụ tổ đến Hà Nội từ bao giờ mà chỉ biết và kể chuyện từ đời ông bà ngoại. Rằng ông ngoại từng là nhà buôn vải lụa còn bà là ca nương ca trù nổi tiếng ở đất kinh kỳ.
  • Show diễn chỉ có trong thế vận hội quốc tế “hạ cánh” Phú Quốc cuối năm
    Bản giao hưởng đại dương - Symphony Of The Sea đang khiến hàng nghìn du khách phải trầm trồ trước độ “chịu chi” của Sun Group, khi có tới gần 20 phút trình diễn pháo mỗi tối, từ pháo nước, pháo Jetski và pháo trên “đôi cánh” của những quán quân, á quân flyboard thế giới.
  • Đầu tư thảnh thơi, lợi nhuận tức thời với Asia Vibe - Vinhomes Golden Avenue
    Vinhomes Golden Avenue đang tạo nên một cơn “địa chấn” mới trên thị trường BĐS Móng Cái nhờ mô hình đô thị giao thương - du lịch quốc tế đầy tiềm năng. Trong đó, phân khu Asia Vibe nhanh chóng chiếm trọn sự chú ý nhờ chính sách bán hàng đột phá, giúp nhà đầu tư lãi ngay từ lúc mua, đồng thời cầm chắc lợi nhuận hấp dẫn trong dài hạn.
Đừng bỏ lỡ
Tôi nhớ mình của những tháng năm xa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO