Qua miền ký ức

Trịnh Bá Sướng | 26/07/2017 10:02

Xích Thổ, vùng bán sơn địa trù phú với những cánh đồng thuốc lá tốt tươi bên những thung lung vàng trĩu bông rực rỡ, có những con người giàu lòng nhân ái, có đồi thông già 4 mùa vi vút gió reo.


Qua miền ký ức

Đằng đẵng gần nửa thế kỷ xa cách, bữa nay năm anh em chúng tôi lại về thăm Long Kều người lính già và đồng đội năm xưa tại Nho Quan Ninh Bình, trên đường qua có dịp nghé thăm nơi tôi từng đóng quân ở cái tuổi trang đời đẹp nhất. Bâng khuâng trước cảnh vật đã đổi thay theo năm tháng, những mái nhà cấp bốn rợp bóng tre xanh năm xưa được thay bằng những căn nhà tầng khang trang đẹp đẽ, cửa hàng cửa hiệu gần nhau. Đồi thông cũng không còn nữa, nếu không định hình được ngã tư và nhờ một cô gái giúp đỡ đưa đường có lẽ tôi cũng đành chịu.

     Chị Khuy một nữ chủ tịch xã nhanh nhẹn năm xưa nay đã bước vào tuổi 80, gặp tôi trong giây lát như sống lại những ký ức xa xăm, vui vẻ đón tiếp chúng tôi khi tôi nhắc lại từng người Vinh, Lượng, Hóa, Sướng, Phòng mấy chục năm về trước đã từng ở nhà chị. Có lẽ đáng nhớ nhất là trong lúc mọi người đang náo nức chuẩn bị đón tết cổ truyền dân tộc năm 1972, thì chúng tôi phải bịn rịn chia tay chị và mọi gia đình, lặng lẽ hối hả cùng đơn vị chuyển quân vào phương nam theo chiến dịch. Nhờ chị đưa tôi đến nhà cụ Trí một lão nông thật thà chất phát bao dung, đi qua những địa danh nhỏ, bao hình ảnh thân thương lại hiện về trong tôi tim tôi như đập nhanh hơn. Bồi hồi xúc động nhìn những thửa ruộng mà chúng tôi đã gặt lúa giúp dân vào một ngày chớm đông se lạnh. Kia là khu nhà cũ của chị có dàn su su xanh tươi sai quả, mà phụ thân chị một ông già thương lính như con. Nhìn trường mầm non, mà lòng mam mác nhớ lại lớp mẫu giáo với bầy trẻ nhỏ thơ ngây, có cô giáo Chung dạy học da trắng xinh tươi, hồn nhiên, hay mắc bộ đồ lụa đen tô điểm cho cái cổ ba ngấn kiêu sa, mà bao chàng lính thèm khát. Mỗi khi cho các em ra chơi thường hay tranh thủ về nhà xem tôi vẽ viết và hỏi tôi đầy ý tứ, vì tôi có chút hoa tay nên được ưu ái mấy ngày không phải ra thao trường mà ở nhà làm báo tường để chào mừng ngày Quân đội. Đây ngã tư, ở một góc này có những cây to, nhỏ xen nhau, nơi hằng đêm tôi thường cùng đồng đội ẩn mình đứng gác.

      Dung, cô con gái đầu của cụ, đầy đặn, da trắng trẻo, môi đỏ au đẹp gái, làm kế toán đội sản xuất nay đã lấy chồng xa. Ngày xưa, mỗi ngày nghỉ chủ nhật, thường hay cười rủ tôi lên đồi dỡ sắn về luộc ăn mà tôi không dám, và có những chủ nhật mưa buồn lạnh lẽo tôi thường ngồi, hoặc nằm bò ra giường chùm chăn viết thư, viết nhật ký cho vơi đi nỗi nhớ nhà. Dung và cô giáo Chung sang chơi, lôi chăn tôi dậy cười khúc khích, trêu đùa, hay gọi tôi là Hoàng tử cấm cung…

     Biên, chú em của Dung khi ấy mới năm tuổi, nay đã trở thành một trung niên với gương mặt từng trải đang là chủ một xưởng mộc có hơn chục người làm thuê, ngỡ ngàng khi tôi nói với em ngày xưa tôi ở đây (khi cụ làm nhà mới hai chúng tôi sang nhà chị Khuy ở tạm xong lại về đây).

Biên nói: Khi còn sống bố em hay nhắc các anh bộ đội lắm, và gọi gian nhà này là căn buồng bộ đội, cửa sổ tròn có xen hoa sơn màu mới bị bộ đội làm hỏng.

Tôi  vội nói: Anh làm hỏng đấy.

     Biên tròn mắt nhìn tôi không chớp, đó là hôm tôi và thằng Phòng không ngủ trưa, đùa vật nhau trên giường, tôi ôm lẳng nó bắn vào cửa sổ song hoa bằng xi măng, đắp hình tròn hoa, lá sen cá vượt vũ môn rất đẹp bị vỡ bung ra. Tôi và nó sợ tái mặt, nó lắp bắp đổ tại tôi, tôi nhận ngay, cụ không nói gì chỉ lẩm bẩm tiếc hoài. Đứng lặng hồi lâu trước di ảnh hai cụ, tôi xúc động thắp nén hương yết kiến và xin lỗi vì tuổi trẻ bồng bột xưa mong hai cụ xá tội cho con, do sức khỏe kém mà mấy chúc năm qua nay mới đến đây được.

     Đây Long Kều, Nhỉnh, Lực những người bạn huấn luyện và chiến đấu cùng tôi năm xưa, vui mừng khôn tả. Ôm lấy tôi, hai bàn tay thô ráp, thợ cày của Long vỗ vỗ vào lung tôi, vạch áo lên xem những vết thương to nhỏ thế nào, quá khứ 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị lại ùa về, ai cũng rơm rớm nước mắt, ai cũng muốn nói nhiều như muốn khỏa lấp những ngày tháng cô đơn vắng bạn. Rôm rả xen lẫn bùi ngùi tràn ngập trong căn nhà rợp bóng cây xanh của miền quê Nho Quan Ninh bình êm ả. Không gian như lặng đi hình như trong chỗ chúng tôi đây còn vắng Luân, Cung, Nhượng, Đóa và một số đồng đội quê đây không bao giờ trở về nữa, để vui cùng ngày tái ngộ hôm nay.

     Xe chạy xa rồi mà lòng tôi vẫ nôn nao theo dọc miền ký ức, ở đó có những bà mẹ mòn mỏi mong ngóng con xa. Có những người lính thoát khỏi chiến tranh, trên mình mang đầy thương tích, già nua ốm yếu đang ngày đêm vật lộn với đồng ruộng để mưu sinh. Ở đó có những mảnh song hoa hình con cá rơi vỡ tung tóe trên một góc sân.

(0) Bình luận
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
  • Tiếng “tút tút” cuối cùng
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Khẩn trương phục hồi di sản bị hư hại sau mưa lũ
    Để khẩn trương khắc phục hậu quả thiên tai, bảo vệ di sản văn hoá trên địa bàn 04 tỉnh, Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch đề nghị Ủy ban nhân dân các tỉnh Gia Lai, Đắk Lắk, Khánh Hoà, Lâm Đồng tổ chức kiểm tra, rà soát hiện trạng kỹ thuật, đánh giá mức độ hư hại của các công trình di tích, bảo tàng trên địa bàn tỉnh.
  • Khai mạc Festival quốc tế Âm nhạc mới năm 2025 tại Hà Nội
    Diễn ra từ ngày 27/11 đến 1/12/2025 tại Hà Nội, Festival Quốc tế Âm nhạc mới lần thứ IV quy tụ sự tham gia của gần 30 nhạc sĩ, nghệ sĩ quốc tế đến từ: Liên bang Nga, Tatarstan, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Cộng hòa Adygea, Đan Mạch, Bỉ, Đức, Thụy Sĩ, Tây Ban Nha, Nhật Bản, Trung Quốc, Australia, Lào.
  • “Lửa cháy Phiên Ngung” và “Chìm trong vòng xoáy” đoạt Huy chương vàng tại Liên hoan Tuồng và Dân ca kịch toàn quốc 2025
    Ban tổ chức trao 2 huy chương vàng cho vở diễn "Lửa cháy Phiên Ngung" của Nhà hát Sân khấu truyền thống Quốc gia Việt Nam và kịch hát dân ca "Chìm trong vòng xoáy" của Trung tâm Nghệ thuật truyền thống Nghệ An.
  • Nhà thơ Hữu Loan và nhà văn Tô Hoài qua bút ký của Lê Xuân Sơn
    Ngày 9/10/2025, nhà báo Lê Xuân Sơn (từng là biên tập viên Báo Người Hà Nội, Tổng Biên tập Báo Tiền Phong) ra mắt ba tập sách mới, gồm hai tập bút ký và một tập thơ. Đọc tập bút ký “Mây trắng còn bay” (Nxb Hội Nhà văn, 2025), có thể nhận ra ở anh tình yêu văn chương mê đắm, phong cách riêng và bản lĩnh của một cây bút ký giàu trải nghiệm. Là một nhà báo kỳ cựu, chăm đi, chăm viết, đồng thời cũng là người có nền tảng văn chương vững vàng, Lê Xuân Sơn đã có điều kiện tiếp xúc với nhiều văn nghệ sĩ đương đại.
  • Càng sống đời càng đầy đặn yêu thương
    “Trước hoàng hôn” (Nxb Hội Nhà văn, 2025) là tập thơ thứ 19 của Quang Hoài. Tập thơ ra đời vào thời điểm đặc biệt: nhà thơ - đại tá của chúng ta vừa bước sang tuổi 80 và đang chiến đấu với trọng bệnh. Nhưng như chưa hề biết đến tuổi già và như để quên đi sự thách đố nghiệt ngã của số phận, nhà thơ Quang Hoài vẫn bình thản yêu và sống, bình thản yêu và làm thơ một cách bản lĩnh, đầy nhân bản.
  • Triển lãm “Con đường Cách mạng - Đồng chí Hồ Chí Minh tại Trung Quốc”
    Tiếp nhận tư liệu, hiện vật và triển lãm “Con đường Cách mạng - Đồng chí Hồ Chí Minh tại Trung Quốc” nhân kỷ niệm 45 năm thành lập Bảo tàng Hồ Chí Minh Thành phố Huế.
  • Di sản văn hóa Hồ Chí Minh trong lòng nhân dân TP Huế
    Nhân kỷ niệm 45 năm thành lập, Bảo tàng Hồ Chí Minh Thành phố Huế tổ chức Hội thảo “Di sản văn hóa Hồ Chí Minh trong lòng nhân dân Thành phố Huế”.
  • Hà Nội tổ chức nhiều động văn hóa – nghệ thuật chào mừng Đại hội XIV và Tết Nguyên đán
    Hà Nội yêu cầu xây dựng chuỗi hoạt động phụ trợ cho Chương trình Countdown 2026 đảm bảo nội dung phong phú, hấp dẫn, hiện đại đáp ứng nhu cầu hưởng thụ văn hóa, nghệ thuật của Nhân dân và du khách trong thời khắc đón chào năm mới...
  • “Người giữ hồn di sản” giành Bông sen Vàng cho phim tài liệu xuất sắc
    Tại Liên hoan Phim Việt Nam 2025, bộ phim tài liệu “Người giữ hồn di sản” do đạo diễn Lê Thanh Lịch và Đặng Minh Hùng (Trung tâm Điện ảnh Văn hóa, Thể thao và Du lịch Việt Nam) thực hiện đã xuất sắc giành giải Bông sen vàng - hạng mục Phim tài liệu.
  • "Giai điệu tự hào" trở lại với chủ đề “Vang mãi bài ca người lính”
    Chương trình “Giai điệu Tự hào” sẽ trở lại lúc 20h10 ngày 7/12/2025 trên VTV1 với chủ đề “Vang mãi Bài ca người lính”, nhân kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12.
Qua miền ký ức
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO