Qua miền ký ức

Trịnh Bá Sướng | 26/07/2017 10:02

Xích Thổ, vùng bán sơn địa trù phú với những cánh đồng thuốc lá tốt tươi bên những thung lung vàng trĩu bông rực rỡ, có những con người giàu lòng nhân ái, có đồi thông già 4 mùa vi vút gió reo.


Qua miền ký ức

Đằng đẵng gần nửa thế kỷ xa cách, bữa nay năm anh em chúng tôi lại về thăm Long Kều người lính già và đồng đội năm xưa tại Nho Quan Ninh Bình, trên đường qua có dịp nghé thăm nơi tôi từng đóng quân ở cái tuổi trang đời đẹp nhất. Bâng khuâng trước cảnh vật đã đổi thay theo năm tháng, những mái nhà cấp bốn rợp bóng tre xanh năm xưa được thay bằng những căn nhà tầng khang trang đẹp đẽ, cửa hàng cửa hiệu gần nhau. Đồi thông cũng không còn nữa, nếu không định hình được ngã tư và nhờ một cô gái giúp đỡ đưa đường có lẽ tôi cũng đành chịu.

     Chị Khuy một nữ chủ tịch xã nhanh nhẹn năm xưa nay đã bước vào tuổi 80, gặp tôi trong giây lát như sống lại những ký ức xa xăm, vui vẻ đón tiếp chúng tôi khi tôi nhắc lại từng người Vinh, Lượng, Hóa, Sướng, Phòng mấy chục năm về trước đã từng ở nhà chị. Có lẽ đáng nhớ nhất là trong lúc mọi người đang náo nức chuẩn bị đón tết cổ truyền dân tộc năm 1972, thì chúng tôi phải bịn rịn chia tay chị và mọi gia đình, lặng lẽ hối hả cùng đơn vị chuyển quân vào phương nam theo chiến dịch. Nhờ chị đưa tôi đến nhà cụ Trí một lão nông thật thà chất phát bao dung, đi qua những địa danh nhỏ, bao hình ảnh thân thương lại hiện về trong tôi tim tôi như đập nhanh hơn. Bồi hồi xúc động nhìn những thửa ruộng mà chúng tôi đã gặt lúa giúp dân vào một ngày chớm đông se lạnh. Kia là khu nhà cũ của chị có dàn su su xanh tươi sai quả, mà phụ thân chị một ông già thương lính như con. Nhìn trường mầm non, mà lòng mam mác nhớ lại lớp mẫu giáo với bầy trẻ nhỏ thơ ngây, có cô giáo Chung dạy học da trắng xinh tươi, hồn nhiên, hay mắc bộ đồ lụa đen tô điểm cho cái cổ ba ngấn kiêu sa, mà bao chàng lính thèm khát. Mỗi khi cho các em ra chơi thường hay tranh thủ về nhà xem tôi vẽ viết và hỏi tôi đầy ý tứ, vì tôi có chút hoa tay nên được ưu ái mấy ngày không phải ra thao trường mà ở nhà làm báo tường để chào mừng ngày Quân đội. Đây ngã tư, ở một góc này có những cây to, nhỏ xen nhau, nơi hằng đêm tôi thường cùng đồng đội ẩn mình đứng gác.

      Dung, cô con gái đầu của cụ, đầy đặn, da trắng trẻo, môi đỏ au đẹp gái, làm kế toán đội sản xuất nay đã lấy chồng xa. Ngày xưa, mỗi ngày nghỉ chủ nhật, thường hay cười rủ tôi lên đồi dỡ sắn về luộc ăn mà tôi không dám, và có những chủ nhật mưa buồn lạnh lẽo tôi thường ngồi, hoặc nằm bò ra giường chùm chăn viết thư, viết nhật ký cho vơi đi nỗi nhớ nhà. Dung và cô giáo Chung sang chơi, lôi chăn tôi dậy cười khúc khích, trêu đùa, hay gọi tôi là Hoàng tử cấm cung…

     Biên, chú em của Dung khi ấy mới năm tuổi, nay đã trở thành một trung niên với gương mặt từng trải đang là chủ một xưởng mộc có hơn chục người làm thuê, ngỡ ngàng khi tôi nói với em ngày xưa tôi ở đây (khi cụ làm nhà mới hai chúng tôi sang nhà chị Khuy ở tạm xong lại về đây).

Biên nói: Khi còn sống bố em hay nhắc các anh bộ đội lắm, và gọi gian nhà này là căn buồng bộ đội, cửa sổ tròn có xen hoa sơn màu mới bị bộ đội làm hỏng.

Tôi  vội nói: Anh làm hỏng đấy.

     Biên tròn mắt nhìn tôi không chớp, đó là hôm tôi và thằng Phòng không ngủ trưa, đùa vật nhau trên giường, tôi ôm lẳng nó bắn vào cửa sổ song hoa bằng xi măng, đắp hình tròn hoa, lá sen cá vượt vũ môn rất đẹp bị vỡ bung ra. Tôi và nó sợ tái mặt, nó lắp bắp đổ tại tôi, tôi nhận ngay, cụ không nói gì chỉ lẩm bẩm tiếc hoài. Đứng lặng hồi lâu trước di ảnh hai cụ, tôi xúc động thắp nén hương yết kiến và xin lỗi vì tuổi trẻ bồng bột xưa mong hai cụ xá tội cho con, do sức khỏe kém mà mấy chúc năm qua nay mới đến đây được.

     Đây Long Kều, Nhỉnh, Lực những người bạn huấn luyện và chiến đấu cùng tôi năm xưa, vui mừng khôn tả. Ôm lấy tôi, hai bàn tay thô ráp, thợ cày của Long vỗ vỗ vào lung tôi, vạch áo lên xem những vết thương to nhỏ thế nào, quá khứ 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị lại ùa về, ai cũng rơm rớm nước mắt, ai cũng muốn nói nhiều như muốn khỏa lấp những ngày tháng cô đơn vắng bạn. Rôm rả xen lẫn bùi ngùi tràn ngập trong căn nhà rợp bóng cây xanh của miền quê Nho Quan Ninh bình êm ả. Không gian như lặng đi hình như trong chỗ chúng tôi đây còn vắng Luân, Cung, Nhượng, Đóa và một số đồng đội quê đây không bao giờ trở về nữa, để vui cùng ngày tái ngộ hôm nay.

     Xe chạy xa rồi mà lòng tôi vẫ nôn nao theo dọc miền ký ức, ở đó có những bà mẹ mòn mỏi mong ngóng con xa. Có những người lính thoát khỏi chiến tranh, trên mình mang đầy thương tích, già nua ốm yếu đang ngày đêm vật lộn với đồng ruộng để mưu sinh. Ở đó có những mảnh song hoa hình con cá rơi vỡ tung tóe trên một góc sân.

Bài liên quan
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hồ Gươm rực rỡ sắc hoa mừng Đảng, mừng Xuân
    Những ngày gần đây, trong không khí hân hoan chào mừng năm mới 2026 và Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, hồ Gươm như khoác lên mình tấm áo mới rực rỡ sắc hoa. Từng khóm hoa đua nhau khoe sắc dọc theo những lối đi quanh hồ tạo nên một khung cảnh nên thơ, quyến rũ. Nơi đây trở thành điểm check-in “gây sốt” thu hút đông đảo người dân đến tham quan, chụp ảnh.
  • "Tết Ngựa yêu thương” - Cuốn sách Tết ấm áp dành cho thiếu nhi
    NXB Phụ nữ Việt Nam và Cánh Cam Books vừa ra mắt bạn đọc cuốn sách “Tết Ngựa yêu thương”. Ấn phẩm mang đến một câu chuyện nhẹ nhàng, giàu cảm xúc, gợi mở cho độc giả nhỏ tuổi hành trình khám phá thế giới, đồng thời khơi dậy những giá trị bền vững về gia đình, cộng đồng và yêu thương.
  • Tái bản các ấn phẩm đặc biệt về Chủ tịch Hồ Chí Minh
    Chào mừng Đại hội XIV của Đảng, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật tái bản 3 công trình đồ sộ: “Hồ Chí Minh toàn tập” (15 tập), “Hồ Chí Minh - Biên niên tiểu sử” (10 tập) và “Chủ tịch Hồ Chí Minh - Ngày này năm xưa” (2 tập). Ba bộ sách quý giá này góp phần bồi đắp niềm tin, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đưa dân tộc Việt Nam vững bước vào kỷ nguyên vươn mình phát triển.
  • Phường Thanh Liệt: Kỷ niệm 655 ngày hoá Danh nhân Tiên triết Chu Văn An
    Ngày 14/1, UBND - Ban quản lý di tích phường Thanh Liệt long trọng tổ chức Lễ kỷ niệm 655 ngày hoá Danh nhân Tiên triết Chu Văn An - Bậc thầy muôn đời của nền giáo dục Việt Nam, tấm gương sáng ngời về đạo đức, khí tiết và tinh thần thượng tôn lẽ phải.
  • Khai trương Trung tâm báo chí Đại hội XIV của Đảng
    Chiều 14/1, tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia Mỹ Đình, Trung tâm Báo chí Đại hội XIV chính thức khai trương. Đây là một trong những sự kiện mở đầu trong chuỗi các hoạt động chính tại Đại hội XIV của Đảng.
Đừng bỏ lỡ
Qua miền ký ức
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO