Gieo mầm yêu, nhận quả ngọt!

Hoàng Anh| 08/08/2022 14:15

Nhẹ nhàng mà kịch tính. Đơn giản mà thấm thía. Mùi mẫn mà triết lý. Kể chuyện xưa mà cứ ngỡ như chuyện nay. Vở cải lương “Những đứa con oan nghiệt” của Nhà hát Cải lương Hà Nội chuyển tải thông điệp nóng hổi tính thời sự về sự nghiệp “trồng người” đã ra mắt công chúng Thủ đô đầy ấn tượng như thế.

Gieo mầm yêu, nhận quả ngọt!

Bi kịch gieo mầm

Được chắp bút bởi NSND Doãn Hoàng Giang, vở cải lương “Những đứa con oan nghiệt” cuốn hút khán giả ngay khi cánh màn nhung mở ra với hình ảnh những cái kén trắng đến ngày cựa mình tách vỏ mang nhiều ý ẩn dụ. Đấy là, nếu như lúc còn ở trong vỏ bọc chúng giống nhau như đúc thì đến khi bước vào đời, tùy môi trường sống như thế nào mà hình hài, tính cách của chúng bị biến đổi thành trắng - đen. 
“Những đứa con oan nghiệt” kể về Tư Chớp - tên tướng cướp khét tiếng ở một vùng nọ. Vì muốn rửa tay gác kiếm để bước ra ánh sáng và đổi đời, Tư Chớp đã bí mật hoán đổi đứa con trai sơ sinh của ông ta với đứa con trai sơ sinh của thầy đồ trong vùng. Hắn mưu mô: Từ hạt giống tốt (con thầy đồ học rộng, nhân đức) thì chắc chắn cây sẽ đâm chồi, nảy lộc xanh tươi (“con” sẽ tài trí, công danh rạng ngời). 
Mong muốn là vậy nhưng thực tế thì khác. Đức - “con” Tư Chớp - được coi là hạt giống tốt và dù được gieo trồng trên “mảnh đất” chất đầy bạc vàng, gấm lụa, hưởng lạc… nhưng lớn lên lại trở thành kẻ ngỗ ngược, bất lương, ăn chơi lêu lổng, vô văn hóa. Trong khi đó, Nhân - “con” thầy đồ - tưởng là mầm họa và gieo trồng trên “mảnh đất” nghèo tiền, nghèo bạc nhưng lớn lên lại trở thành người con hiếu nghĩa, nhân từ, học rộng, tài cao. Vậy, vì lẽ gì đây? 
Bằng những nút thắt - mở không quá phức tạp nhưng vẫn đủ độ tinh tế và rất đời, “Những đứa con oan nghiệt” thêm một lần nữa góp phần làm sáng tỏ triết lý: “Hiền dữ phải đâu là tính sẵn/ Phần nhiều do giáo dục mà nên” (Nửa đêm - thơ Hồ Chí Minh). Đó là, khi Nhân và Đức được sinh ra - dù cha mẹ là ai thì hai đứa trẻ ấy đều là những trang giấy trắng tinh khôi. Sau cuộc liều mạng tráo đổi con, tên tướng cướp Tư Chớp đã tạo ra “mảnh đất” ngập tràn sung sướng, no cơm, ấm cật để chăm bón hạt giống tốt - Đức - suốt 16 năm, những mong nó sẽ nảy mầm, phương trưởng rồi sớm đỗ đạt, vinh quy bái tổ cho hắn ta được ngẩng mặt với đời, được bước từ bóng tối ra ánh sáng. 
Có thể, mong muốn hoàn lương, mong muốn đổi đời, mong muốn con cái thành đạt, mong muốn được đường đường chính chính danh gia vọng tộc của Tư Chớp không sai, thế nhưng cách làm của hắn ta chưa bao giờ đúng. Hắn ta có thể gắng sức cho con vật chất đủ đầy nhưng lại nuông chiều, để mặc con lêu lổng với đám bạn hư, không chịu học hành. Hắn bắt con dùi mài kinh sử nhưng sợ tiếng khóc ăn vạ của con, tiếng kêu la, mắng nhiếc để bênh con của vợ. Hắn sai lầm khi mặc định rằng đã là hạt giống tốt sẽ tự nảy mầm tốt không bao giờ bị thui chột và chỉ cần bồi đắp tiền bạc là đủ. Rồi thì, chính bản thân hắn cũng đã tàn nhẫn hắt hủi giọt máu của mình (tráo con đẻ - Nhân) vì muốn đẩy nghiệp chướng, tai ương sang người khác cùng nỗi lo sợ con tướng cướp rồi sẽ lại trở thành tướng cướp (nhãn tiền là Phi Long - con trai lớn của hắn đã trở thành tên cướp khét tiếng), dù có được nuôi dạy bởi ai hay trong gia đình nào đi chăng nữa. 
Gieo mầm yêu, nhận quả ngọt!
Vở cải lương “Những đứa con oan nghiệt” kể chuyện xưa để ngẫm đến nay. Ảnh: HT.
Nhưng Tư Chớp đã sai. Con ruột của hắn - Nhân - dù mặc áo vá, ăn cơm rau nhưng khi được sống trong tình yêu thương, dạy dỗ, chăm chút ân cần của ông bà đồ thì vẫn trở thành người nhân nghĩa, tài đức. Còn Đức - con thầy đồ - dù đắp đầy vàng bạc lên người, được ăn sung mặc sướng mà thiếu hụt sự nghiêm khắc dạy bảo, uốn nắn thì cũng vẫn chỉ là kẻ phàm phu tục tử, bất nghĩa, bất nhân. Rõ ràng, từ những hạt giống ban đầu còn nằm im chưa tách vỏ, nếu được gieo vào mảnh đất yêu thương, trong lành thì sẽ cho trái ngọt, hương thơm; còn gieo vào mảnh đất cộc cằn, ô nhiễm thì chỉ là những quả ủng, quả thối. Đó cũng chính là bi kịch đau lòng của việc gieo mầm,  “trồng người” từ tích của người xưa mà vở cải lương “Những đứa con oan nghiệt” mang đến cho khán giả hôm nay.
Gieo mầm yêu, nhận quả ngọt!
Bi kịch tấm gương!

Với một sân khấu không quá cồng kềnh cùng những tạo hình mang dáng dấp của mỗi nếp nhà khi sẫm tối (nhà tướng cướp Tư Chớp), khi sáng dịu (nhà thầy đồ), vở cải lương “Những đứa con oan nghiệt” còn khắc sâu chuyện con cái noi gương mẹ cha để người xem không khỏi nhói lòng. Trong suốt 16 năm, tướng cướp Tư Chớp từng ào tưởng việc che đậy thân phận của mình - một thương gia thiện lương như bao người - là rất hoàn hảo để cậu ấm Đức nhìn đó mà nuôi chí thành tài. Còn bộ mặt thật của ông bố này lại là: Ngay trong đêm tráo đổi con đẻ dù miệng nói rằng muốn rửa tay gác kiếm nhưng khi tên đầy tớ thực hiện trót lọt phi vụ trở về, hoan hỉ báo công thì hắn ta độc ác ra tay giết người diệt khẩu. Rồi để có tiền nuôi dạy con (Đức), đêm đêm hắn vẫn đục tường, khoét ngạch, chặn đường giết người cướp bóc, thậm chí còn ăn chặn tiền bạc của bè lũ lâu la… Thế nhưng, vai diễn của Tư Chớp quá tồi nên bị chính đứa con âm thầm noi gương rồi bất ngờ bóc mẽ: Ông đâu phải thương gia mà là “sự nghiệp của một thằng ăn cướp”. Và đau xót biết bao nhiêu khi đứa con ấy mang cả ước vọng: “Đặt tên nó là Hai Đức để nó sống có nhân có đức” lại thẳng tay chỉ mặt: “Bố sống thế nào tôi sống thế đó”. Bị dội gáo nước lạnh này, người bố tồi tệ như Tư Chớp mới đành cúi đầu hổ thẹn về cuộc đời bất lương với đôi tay nhúng chàm không thể tẩy rửa. Đau xót hơn cả khi đứa con cứ lấy gương ấy, việc làm ấy mà soi để cho người cha muộn mằn nhận ra: “Mình chỉ là một con sói thì nuôi sao nổi bầy dê”, “Cha bất lương thì làm sao dạy con nhân đức”. Chắc chắn rằng, bi kịch tấm gương cũng như tiếng lòng ấy chẳng phải của riêng nhân vật Tư Chớp trong vở diễn mà còn là tiếng lòng của không ít cha mẹ thời nay.
Vẫn tiếp tục mạch luận đề ấy, trong “Những đứa con oan nghiệt” còn có phân cảnh đối đáp về giá trị của việc học giữa Nhân và thầy đồ cũng không kém phần thú vị. Có thể thấy, đây vẫn là câu chuyện nói gương: 16 năm Nhân noi gương thầy đồ chăm chỉ dùi mài kinh sử “chăm chỉ như người chải tóc soi gương” những mong ngày vinh quy bái tổ. Nhưng, càng học cậu học trò này càng thấy mơ hồ, hoang mang vì ra ngoài đời cứ như “đi trong sương mù”, cuộc đời vẫn đầy rẫy những bất công mà phải đành bất lực nhìn những kẻ cường quyền, gian ác lộng hành. Thậm chí, khi soi mình vào tấm gương hiếu học, thanh cao bao năm của thầy đồ, Nhân xót xa nhận ra cha mẹ mình nghèo vẫn hoàn nghèo, phải nhẫn nhục: “để yên thân mà sống thì nhục cũng phải chịu”. 
Rõ ràng, những chất vấn của Nhân đã như những đòn roi hiện thực quất vào lý tưởng sống thanh cao, trọng nghĩa khinh tài của thầy đồ. Dẫu vậy, là kẻ sĩ nên khi đáp lại lời con, thầy đồ vẫn phải kiêu hãnh về sự lựa chọn chữ thánh hiền của cuộc đời mình và tâm đắc dạy con rằng: “Muốn có công danh mà không gắng học hành/ Làm quan ngu thì dân càng khổ/ Muốn dân giàu thì quan phải sống vì dân”. Những lời dạy ấy được thốt ra sao mà tức giận, đau đớn. Cũng phải thôi, trước hoàn cảnh éo le của học trò (Hạnh bị cha mẹ gả bán cho Đức vì nợ nần nhà Tư Chớp) thầy đồ văn hay chữ tốt, liêm khiết cũng lực bất tòng tâm đành nén lòng nghe mà chẳng thể làm gì để tháo gỡ. 
Vì vậy, cuộc cật vấn này của Nhân đã bóc trần thực tại của xã hội thời bấy giờ - một xã hội không coi trọng sự học, không coi trọng trí thức thì cái ác càng được đà lộng hành khắp nơi. Và, thực tế đó cùng với bài học gieo mầm được vở diễn khai thác, thể hiện một cách đậm nét, kỹ lưỡng, thực không phải chỉ có ở chuyện xưa…
(0) Bình luận
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Chỉ một giây lắng lòng là đủ
    Mỗi người yêu thơ, làm thơ hay đọc thơ đều có một định nghĩa riêng về thơ và cái hay của thơ. Nhưng tôi tin, không một định nghĩa hay khái niệm nào về thơ có thể đạt tới sự toàn bích, bất kể người đưa ra là ai. Bởi nếu có, thơ sẽ không còn mờ ảo như chính bản chất của nó, không còn khoảng dư để người đọc bước vào và tự cảm.
  • Giáo sư Hà Minh Đức “kể chuyện ngày xưa” ở tuổi 92
    Sáng mùng 4 Tết Bính Ngọ (2026), tôi đến thăm Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân Hà Minh Đức. Thầy tặng tôi một số cuốn sách do chính mình biên soạn, trong đó có tác phẩm “Kể chuyện ngày xưa”. Cuốn sách vừa xuất bản, dày chưa đến trăm trang, nội dung phong phú, hấp dẫn. Đây cũng là cuốn sách thứ 109 của Giáo sư Hà Minh Đức khi ông bước sang tuổi 92. Món quà đầu năm từ người thầy đáng kính khiến tôi xúc động, bởi đó là kết tinh của một đời lao động bền bỉ, say mê với văn chương và học thuật.
  • Từ một câu chuyện của chiến tranh
    Chiến tranh là một “lát cắt” không bình thường của cuộc sống. Mọi sinh hoạt, mọi dự tính, kể cả những điều riêng tư nhất của con người có thể bị đảo lộn để nhường chỗ cho một trật tự lớn hơn: sự thống nhất hành động vì mục tiêu chiến thắng.
  • Từ “Chào con” đến “mẹ đây”: Lời chào tới hai thế giới
    Có lẽ, trước khi con người học cách gọi tên thế giới, thế giới đã kịp cúi xuống thì thầm gọi con người bằng tình yêu. Tình yêu ấy dường như ở ngay đây - trong khoảnh khắc sinh linh chào đời. Ở giây phút mong manh ấy, sự sống bắt đầu. Bài thơ “Chào con, mẹ đây” của Huỳnh Mai Liên đã chạm vào đúng miền nguyên sơ đó - nơi đời người mở ra bằng một tiếng gọi dịu dàng, vừa đón một sinh linh bước vào thế giới, vừa đánh thức một con người khác bên trong người mẹ.
  • Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
    Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Xuất bản thời chuyển đổi số: “Đòn bẩy” phát triển công nghiệp văn hóa Việt Nam
    Trong bối cảnh chuyển đổi số và hội nhập quốc tế sâu rộng, ngành xuất bản là nhân tố quan trọng của hệ sinh thái tri thức - sáng tạo - văn hóa, tạo ra những sản phẩm kết hợp yếu tố văn hóa, sáng tạo, công nghệ và quyền sở hữu trí tuệ, từ đó góp phần bồi đắp và nâng cao dân trí, gia tăng sự phát triển công nghiệp văn hóa Việt Nam trong kỷ nguyên mới.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Có một Hà Nội trong veo tuổi thơ tôi
    Đã qua mấy chục năm, nhưng tôi chưa thể quên được cảm xúc ngày trở lại Hà Nội sau hơn 10 năm xa, tính từ tháng 6/1975 tôi theo ba mẹ về miền Nam. Đêm đầu tiên về phố cổ, trong một bar phòng trà đậm nét liêu trai, nghe câu hát đơn sơ mà như chất chứa bao ngăn hoài niệm trái tim tôi rung lên bồi hồi, bâng khuâng, như được trở về ký ức tuổi thơ, nơi từng con đường, từng khu phố, từng mái nhà đều gắn với một kỷ niệm nào đó với tuổi hồng ngọt như nắng mai lên 10 - 12 ngày xưa ấy...
  • Giữ gìn tính trung thực trong nghệ thuật biểu diễn trước thách thức của kỷ nguyên số
    Sáng 29/5, tại Hà Nội, Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam phối hợp với Hội Nhạc sĩ Việt Nam và Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam tổ chức tọa đàm “Giữ gìn tính trung thực trong biểu diễn nghệ thuật; ý thức trách nhiệm của người sáng tác trong kỷ nguyên số”. Tọa đàm thu hút sự tham gia của nhiều nhà quản lý văn hóa, văn nghệ sĩ, nhà nghiên cứu và chuyên gia trong lĩnh vực âm nhạc, sân khấu.
  • Thí sinh thi vào lớp 10 của Hà Nội phấn khởi, được hỗ trợ tốt nhất trong ngày thi đầu tiên
    Trong ngày 30/5, gần 125.000 thí sinh trên địa bàn Hà Nội đã hoàn thành hai môn thi gồm Ngữ văn, Ngoại ngữ thuộc kỳ thi tuyển sinh lớp 10 trung học phổ thông công lập, năm học 2026-2027. Ghi nhận tại một số điểm thi ở các địa phương, các em học sinh rất phấn khởi, tự tin và được các lực lượng tạo điều kiện hỗ trợ tốt nhất để hoàn thành ngày thi đầu tiên.
  • Cảm nhận Hà Nội trong miền ký ức âm nhạc
    Vào 17h00 Chủ nhật, ngày 31/5, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” hứa hẹn sẽ mang đến một lát cắt giàu cảm xúc về Hà Nội, thành phố đang chuyển mình nhưng vẫn lưu giữ chiều sâu văn hóa và ký ức đô thị trong đời sống hôm nay qua phần thể hiện của ca sĩ Thủy Bùi.
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Âm nhạc cuối tuần - Số 15
    Hà Nội đã và đang mở rộng thêm nhiều không gian văn hóa công cộng để đưa nghệ thuật đến gần hơn với công chúng. Từ phố đi bộ hồ Gươm đến những sân khấu ngoài trời, âm nhạc không đã hiện diện tự nhiên trong đời sống thường nhật. Minh chứng là chương trình “Âm nhạc cuối tuần” diễn ra tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ chiều Chủ nhật hàng tuần, đã góp phần bồi đắp diện mạo Thủ đô “Văn hiến - Văn minh - Hiện đại - Hạnh phúc”.
  • Tuần phim chào mừng quốc tế Thiếu nhi mang đến loạt tác phẩm điện ảnh giàu giá trị nhân văn
    Ngày 29/5, Cục Điện ảnh (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) chính thức công bố tổ chức Tuần phim chào mừng Ngày quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm 2026, diễn ra từ ngày 31/5 đến 7/6 trên toàn quốc, mang đến loạt tác phẩm điện ảnh giàu giá trị nhân văn và giáo dục cho khán giả nhỏ tuổi bước vào kỳ nghỉ hè.
  • Công bố Bản đồ Mạng lưới các không gian văn hóa sáng tạo Hà Nội
    Chiều 29/5, tại Bảo tàng Hà Nội, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội tổ chức chương trình công bố Bản đồ Mạng lưới các không gian văn hóa sáng tạo Hà Nội. Chương trình được tổ chức nhằm tăng cường kết nối hệ sinh thái sáng tạo của Thủ đô, thúc đẩy hoạt động của các không gian văn hóa sáng tạo trên địa bàn thành phố, đồng thời triển khai các hoạt động hướng tới Lễ hội Thiết kế sáng tạo Hà Nội năm 2026.
  • Cẩm nang thiết thực cho người làm sách tranh
    Crabit Kidbooks phối hợp cùng NXB Hà Nội vừa ra mắt bạn đọc cuốn “Cẩm nang sáng tác sách tranh - Lộ trình thực tiễn: từ sáng tác đến xuất bản” - một trong những tài liệu nhập môn quan trọng cho hành trình làm sách chuyên nghiệp được cộng đồng sáng tác sách tranh (picture book) quốc tế đánh giá cao.
  • Liên hoan phim ngắn TP. Hồ Chí Minh 2026 đưa ứng dụng AI vào đào tạo phim trẻ
    Liên hoan phim ngắn TP.HCM lần thứ hai, năm 2026 sẽ diễn ra từ ngày 6 đến 8/6 tại TP.HCM với chủ đề “Khơi nguồn sáng tạo trẻ, kiến tạo Thành phố điện ảnh”.
  • Lễ hội kỷ niệm 598 năm ngày Vua Lê Thái Tổ đăng quang tại Hà Nội
    Lễ hội kỷ niệm 598 năm ngày Vua Lê Thái Tổ đăng quang (1428 - 2026) sẽ diễn ra trong hai ngày cuối tuần này, thứ Bảy và Chủ nhật ngày 30 và 31 tháng 5 năm 2026 tức ngày 14 và 15 tháng Tư năm Bính Ngọ theo âm lịch, tại khu vực Tượng đài Vua Lê Thái Tổ và đình Nam Hương, số 75 Hàng Trống, phường Hoàn Kiếm.
  • Nhiều phim hoạt hình gắn liền với tuổi thơ sẽ được chiếu miễn phí tại Hà Nội từ ngày 1-5/6
    Nhân dịp Tết Quốc tế Thiếu nhi 1/6, một món quà mùa hè đầy ý nghĩa và hấp dẫn đang chờ đón các bạn nhỏ tại Thủ đô. Tuần phim Thiếu nhi Việt Nam - Thụy Điển sẽ chính thức diễn ra từ ngày 1/6 đến ngày 5/6 tại Viện Phim Việt Nam (Hà Nội).
  • [Podcast] Hà Nội 36 phố phường
    Trong tâm thức của bao thế hệ người Việt, thơ ca, nhạc họa thì “Hà Nội - 36 phố phường” đã trở thành biểu tượng của đất kinh kỳ ngàn năm văn hiến. Hơn một nghìn năm lịch sử, những con phố cổ, phố cũ vẫn hiện diện giữa lòng Thủ đô như chứng nhân của lịch sử. Không chỉ là nơi buôn bán tấp nập, phố cổ còn lưu giữ nếp sống, nghề truyền thống, kiến trúc và cả cốt cách thanh lịch của người Tràng An.
  • Hà Nội phát huy giá trị văn hóa trong phát triển du lịch an toàn, bền vững
    Không chỉ chú trọng nâng cao hiệu lực quản lý nhà nước và bảo đảm an toàn cho du khách, Hà Nội đang định hướng phát triển du lịch theo chiều sâu văn hóa, lấy bản sắc Thủ đô làm nền tảng để hình thành những sản phẩm đặc trưng, giàu trải nghiệm và sức hấp dẫn. Những yêu cầu vừa được UBND thành phố Hà Nội đặt ra tiếp tục cho thấy quyết tâm xây dựng ngành du lịch Thủ đô theo hướng chuyên nghiệp, văn minh và bền vững.
  • Thần đồng piano nước Pháp cùng dàn nhạc SSO biểu diễn tai Nhà hát Hồ Gươm
    Vào lúc 20h00, Thứ Sáu ngày 29/05/2026, tại Nhà hát Hồ Gươm, Dàn nhạc Giao hưởng Mặt Trời (SSO) dưới sự bảo trợ của Tập đoàn Sun Group sẽ bắt tay cùng "thần đồng piano" nước Pháp Lise de la Salle mang đến đêm hòa nhạc đặc biệt mang tên “Shades of Paris - Sắc màu Paris”.
Gieo mầm yêu, nhận quả ngọt!
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO