Chiếc áo tuổi thơ

Nguyễn Hồng Vân| 24/05/2018 07:55

Những buổi trưa đầy nắng như thế này, má tôi thường ngồi bên cửa sổ cặm cụi vá may, đôi kính trễ xuống trên sống mũi vì mắt đã kém do tuổi tác theo tháng ngày chồng chất nhưng đôi tay má vẫn còn khéo léo từng đường kim mũi chỉ dù má chưa một ngày nào đi học cắt may. Má tôi chỉ học lỏm khi còn trẻ bởi những lúc rảnh rỗi má hay qua nhà cụ bà hàng xóm xem bà vá đồ. Thời của má, quần áo có rách cũng không vứt đi mà vá lại để mặc tiếp.

Chiếc áo tuổi thơ

Khi tôi còn nhỏ, nhà cũng không khá giả lắm nên toàn mặc đồ do má may cho chứ ít khi được đi đo may ở tiệm. Lúc học tiểu học, trường không bắt buộc đồng phục như bây giờ nên cứ mặc áo quần như ở nhà, tới giờ là ôm cặp đi học luôn. Đồ tuy cũ nhưng lành lặn, nếu có rách đôi chút thì má cũng vá lại rất khéo và đẹp. Tôi nhớ có lần ra cửa hàng mua đồ, cô bán hàng nhìn ngắm tôi một hồi lâu rồi kéo lại gần săm soi những đường may dưới thân áo, cô hỏi: “Áo con may ở đâu?”. Tôi cười bảo: “Quần áo toàn do má con may chứ không đi tiệm”. Cô bán hàng xuýt xoa: “May khéo quá mà kiểu cũng đẹp. Không giống ai hết”. Ý cô nói đồ không “đụng” hàng nhưng khi ấy còn bé nên tôi không hiểu lắm và cũng không cảm thấy có gì đặc biệt. 

Sau này lớn lên một chút, tôi mới để ý coi má làm như thế nào?! Má lấy bộ quần áo cũ của chị em tôi đo ni trên giấy rồi vẽ bằng phấn may, cứ nhắm chừng vậy thôi chứ không đo bằng thước dây, má ướm thử mẫu giấy trên vải rồi cắt và may hoàn toàn bằng tay. Vậy mà bộ đồ nào cũng vừa vặn. Về sau, má dành dụm được ít tiền mua một cái máy may cũ, đường may có đẹp hơn nhưng quần áo của chị em tôi cũng đều được má tự vẽ kiểu và may như thế, kể cả đồng phục đi học thời cấp hai. Lên đến cấp ba phải mặc áo dài thì má không còn tự may nữa mà phải đến tiệm may chuyên nghiệp và vì má bắt đầu bận rộn hơn với công việc mua bán của gia đình do nhu cầu ăn học của chị em tôi đã tăng lên. Tôi hay lấy vải vụn và kim chỉ của má bắt chước may đồ cho búp bê.

Bây giờ cuộc sống đã tiện nghi hơn nhiều thứ, ở bất cứ nơi nào cũng có shop quần áo với nhiều kiểu thời trang bắt mắt và tiện lợi nên dần dần những tiệm may cũng thu hẹp lại, hầu như không còn ai mặc quần áo cũ đến nỗi rách phải vá lại như xưa. Nhưng trong nhà tôi, má vẫn trang bị một cái giỏ nhỏ bằng mây đựng đủ thứ kim và chỉ đủ màu, đủ loại để đính cúc áo bị rơi hay khâu lại đường may sứt chỉ. Đôi lúc rảnh rỗi má lại cặm cụi may một chiếc áo gối mới hay sửa lại chiếc áo may không vừa ý. Má thường hay nhắc về những ngày thơ ấu, về những chiếc áo đơn sơ má may bằng tay dưới ánh đèn dầu mờ mờ để nhớ mãi một thời còn khó khăn thiếu thốn. Với tôi đó là cả bầu trời kí ức trong veo, ngọt ngào bao kỉ niệm êm đềm hạnh phúc mà không thể được một lần quay trở lại những dấu yêu xưa.

Ước cho thời gian chầm chậm trôi để má còn khỏe mạnh, mắt còn tinh anh vui cùng con cháu. Lòng tôi luôn an yên khi nhìn thấy từng ngày bình thản trôi qua trong dáng ngồi quen thuộc thân thương. 
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Chiếc áo tuổi thơ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO