Vũ Trọng Phụng - Những gì còn lại

Phan Tất | 15/12/2010 10:48

(NHN) Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Khắc Hiếu là  những tà i hoa nổi bật trên văn đà n đầu thế kỉ XX. Cùng một chí hướng, cùng ở một phố Cầu Mới, Ngã Tư Sở Hà  Nội, cùng khốn khó như nhau, mất cùng một năm (Nguyễn tháng 6; Vũ tháng 10 “ 1939) cùng an táng ở một nghĩa trang, rồi cùng được rước di cốt vử quê.

Bao nhiêu cái cùng của kiếp nhân sinh mà  khó có lấy một chữ tương đồng, tương hợp. Nguyễn Tuân viết:... Lại nhớ một buổi họp có cả Phụng, có cả Tản Аà . Thấy có ông Tản Аà , Phụng thà nh tâm đi mua hai gói kẹo lạc va ni đưa vử tiệm hút, cố mời người thi sĩ già  - Mời cụ xơi kẹo lạc. -  à”ng bảo cái gì ?“ Dạ, kẹo lạc va ni giòn và  thơm lắm. “ Kẹo lạc!Đ‚n ra cái quái gì. Buổi ấy nhà  thơ có tuổi đã là m tiêu hết chút ít cảm tình của Vũ Trọng Phụng. Hai người ấy giử đã là  ma. Chắc dưới ấy gặp nhau, hai người tránh sao được cái lủng củng, nếu hai hồn ma không chịunghĩđến cái tà n lạnh của cuộc đời chung tà i hoa mà  chịu đựng lấy nhau....

Vũ Trọng Phụng - vua phóng sự Bắc kử³

Cũng Nguyễn Tuân viết:... Nhiửu người còn sống sử sử kia oán thằng Phụng lắm. Chúng nhìn thấy hình ảnh chúng ở Nghị Hách, Xuân Tóc Аử... Nhiửu người đọc sách lầm nhiửu vử cái Người ở Phụng. Họ đửu cho Phụng là  nham hiểm, là  cơ tâm, là  tâm điửn xấu. Аể sinh ra ngộ điểm ấy, cái lỗi của Phụng là  đã đem những cái thối nát, cặn bã nhân tâm và o trong tác phẩm của mình đến đầy rẫy. Thực ra Phụng là  một người bình dị, một người của khuôn phép nử nếp. Phụng là m việc chăm chỉ, ngà y đêm lo thanh toán nợ văn chương, không để ai xúc phạm. ... Phụng ơi, cái đức tín nghĩa và  cái văn tà i của ngươi đã đến lúc có thể cho phép ngươi quửµt chơi dăm ba món nợ mà  không ai dám rủa rả ngươi khi ngươi nhắm mắt. Nếu có kẻ nà o rủa rả ngươi thì đã có lũ chúng ta đây hứng chịu, trang trải sạch cho ngươi. Can gì cứ phải ôm ngực, còng lưng, khạc mãi máu và o giấy mực để mà  lo trả nợ !...

 ... Phụng chết trẻ. Cái đáng tiếc trong đời người bạn chúng ta là  Phụng thiết thực quá. Trước lúc lên đường vử xứ chết, ông bạn Ngô Tất Tố đã nói riêng với tôi rằng: chả chắc Phụng có qua được mùa rét. Nay chỉ mới tiết thu thôi mà  lá đã lìa ngà n!

 ... Thằng Phụng còn hứa hẹn cho văn học nhiửu tác phẩm lắm. Sao những người như thế đã chết, mà  lắm thằng bất tà i khác thì lại cứ sống mãi để anh em phải sốt cả ruột.

 ... Thường lệ Phụng vuốt ve bản thảo, quyến luyến đứa con tinh thần ấy độ ba ngà y rồi mới trao cho nhà  xuất bản. Dặn bạn: tao thích chơi bản thảo, cà ng dây bẩn nhiửu vết tay anh em thợ sắp chữ cà ng quí. Khi liệm xác tao, nhớ cho tao gối đầu lên bản thảo. Аó là  yêu sách cuối cùng nhử lũ chúng bay còn sống sót. Аừng quên nhé!. (Tao đà n, 1939, số đặc biệt vử Vũ Trọng Phụng).

Trích dẫn hơi dà i là  muốn trình đến bạn đọc những đoạn văn gốc, viết ngay sau đám tang Vũ Trọng Phụng, chưa qua suy diễn, chế biến, không chịu một áp lực nà o; viết cứ thẳng tưng của một cây bút có uy tín, như món đồ cổ ngót đã trên 70 năm tuổi.

 Vũ Trọng Phụng tuổi Nhâm Tý, sao Thiên Hư đóng cung mệnh, nên lấy luôn biệt hiệu là : Thiên Hư Vũ Trọng Phụng. Thiên Hư, Thiên Khốc là  sao xấu, chữ tà i chữ mệnh buộc và o như chơi. Vũ Trọng Phụng cam chịu nghèo khổ, viết như đùa, viết quên mình, viết đến hơi thở cuối cùng như một Ban-dắc Việt Nam. Ban-dắc, Xéc-van-tét là  hai nhà  văn xuôi được Mác đánh giá cao, gọi là  thư kí của thời đại. Xéc-van-tét (1547-1616) với tác phẩm Аông ki-sốt nổi tiếng là  bức tranh sống động vử xã hội Tây Ban Nha thế kỉ thứ XVI. Ban-dắc (1799-1850) với tập hợp Tấn trò đời  mang đậm hơi thở cuộc sống xã hội Pháp tiửn tư bản chủ nghĩa.

Chúng ta, những người quen với tâm thức phương Аông, quen với những nhân vật của Tam Quốc, Thuỷ Hử­, Hồng Lâu Mộng... quen với các tác giả Thi Nại Am, La Quán Trung, Tà o Tuyết Cần... họ đửu là  những tà i hoa, những thư kí thời đại ở phương Bắc. Ở nước ta, cuối thế kỉ XIX, đầu thế kỉ XX, văn hóa tư bản chủ nghĩa Pháp trà n sang, ngang nhiên chiếm địa vị thống trị. Bút lông ngà n đời phải nhường chỗ cho bút sắt mới nhập khẩu. à”ng nghè, ông cống một thời và ng son là  Nguyên khí quốc gia, nay thất thế nằm co. Giai đoạn văn hóa kịch tính bi hùng ấy được ghi lại trong Vang bóng một thời của Nguyễn Tuân.

Аến khoảng thập niên 20-30 của thế kỉ XX, là  giai đoạn à‚u hóa ở đô thà nh, xã hội lai căng, kẻ vì đồng tiửn mà  thà nh lưu manh, kẻ do lưu manh mà  thà nh già u sang, được Vũ Trọng Phụng vẽ ra trong tác phẩm Số Аử.

Gấp sách lại người đọc cười, rồi không cười mà  nhận ra rằng một xã hội mà  cái giả dối, trái khoáy đã đầy rẫy là  đang ẩn chứa trong mình nó cái mầm mống của khủng hoảng. Thiên tà i Vũ Trong Phụng dường như là  chim báo bão, báo cái đêm trước của Cách mạng Tháng Tám. Vử mặt nà y, Vũ Trọng Phụng sánh được với Tà o Tuyết Cần, tác giả Hồng Lâu Mộng. Một tác phẩm phản ánh một xã hội rực rỡ và ng son, sực nức mùi son phấn, sung mãn đến điểm maximum, tức là  đã đến lúc chênh vênh trên bử vực thẳm đang chử... Tác phẩm vô hình mang tính dự báo - dự báo cái bão táp của Cách mạng Tân Hợi Trung Quốc.

Số Аử được hoan nghênh, rồi bị đả kích, Thiên Hư lên bử xuống ruộng khoảng 50 năm dà i. Nhất Chi Mai, tức là  Nhất Linh, chủ tướng Tự lực văn đoà n, trên báo Ngà y Nay tháng 3-1937 lên án Vũ Trọng Phụng: Văn bẩn thỉu, nhơ nhấp, dơ dáy. Thiên Hư đáp lại: Các ông muốn tiểu thuyết là  tiểu thuyết. Tôimuốn tiểu thuyết là  sự thật ở đời. Nam Cao cũng lên tiếng: Tiểu thuyết không nên là  ánh trăng lừa dối, tiểu thuyết phải là  sự thật ở cuộc đời. Nhất Linh phải im tiếng.

Cùng với những biến đổi của xã hội, Vũ Trọng Phụng lại toả sáng. Người xưa gọi đó là  văn chương thượng thừa, buộc đá thả xuống nước không chìm, dù bị chôn vùi rồi người đời cũng đà o lên đọc. Từ bấy đến nay chưa có tác phẩm nà o vượt được Số Аử, chưa thấy xuất hiện Vũ Trọng Phụng thứ hai, mặc dù thời đại ta đang sống chính là  thời đại của tiểu thuyết.

Trong tủ kính Nhà  lưu niệm Vũ Trọng Phụng, ngoà i sách bằng tiếng Việt của ông, còn có một quyển Số Аử bằng tiếng Anh:Dumb Luck, bà y cạnh tấm ảnh hai dịch giả người nước ngoà i.

Vũ Trọng Phụng một văn sĩ với nhân sinh dị biệt, dùng chữ vẽ nên bức tranh xã hội, dùng ngòi bút mà  chống lại ách thống trị theo cách của mình. à”ng mất ở tuổi đời 28, đang độ phát triển, độ chín của tà i năng. Với khoảng mười năm cầm bút, để lại hơn chục tác phẩm, đủ để là m vua phóng sự Bắc kử³, ngồi trên văn đà n, tươi trẻ mãi như cuộc sống.

(0) Bình luận
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
  • Tiếng “tút tút” cuối cùng
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hà Nội tăng mức chi để khuyến khích đội ngũ văn nghệ sỹ Thủ đô tiếp tục cống hiến, sáng tạo nghệ thuật
    Thực hiện khoản 5 và 6 Điều 21 của Luật Thủ đô 2024, tại kỳ họp thứ 28, HĐND Thành phố Hà Nội khóa XVI đã thông qua Nghị quyết Quy định một số nội dung, mức chi trong lĩnh vực văn hóa, nghệ thuật của thành phố Hà Nội. Nghị quyết sẽ tạo động lực để văn nghệ sỹ Thủ đô góp sức để phát triển văn hóa, nghệ thuật và công nghiệp văn hóa của Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên vươn mình.
  • “Giấc cỏ” - nỗi niềm chung cõi nhân gian
    Nhắc đến Giang Đăng, nhiều người thường nghĩ ngay đến một giọng thơ tình giàu cảm xúc. Tôi cũng đôi lần nghe nhắc tên chị trong Câu lạc bộ Thơ Đất Việt hay bắt gặp trên pano Ngày thơ Nguyên tiêu. Nhưng chỉ đến khi cầm trên tay “Nhặt mùa” và “Gỡ từ ngực cỏ”, tôi mới nhận ra: vẻ đẹp của thơ Giang Đăng không chỉ nằm ở sự mượt mà của ngôn từ mà còn ở chiều sâu triết luận, ở tâm thế, cảm xúc và những trải nghiệm đa tầng trước đời sống.
  • Hà Nội - “dòng sông nghĩa tình” cuộn chảy
    Hà Nội - trái tim của đất nước, đã và đang lan tỏa thông điệp “vì cả nước, cùng cả nước” bởi Thủ đô sẵn sàng chia sẻ, hỗ trợ đồng bào lũ lụt miền Trung, Tây Nguyên với tất cả khả năng. Hành trình hỗ trợ đồng bào vùng lũ của Hà Nội không chỉ là sự chi viện vật chất đơn thuần, mà còn là bản giao hưởng xúc động về tình người, về trách nhiệm của Thủ đô đối với đồng bào trên mọi miền Tổ quốc.
  • Quy hoạch tu bổ, phục hồi di tích lịch sử quốc gia đặc biệt đền Hát Môn, xã Hát Môn, TP Hà Nội
    Quy hoạch góp phần thực hiện các mục tiêu lớn đặt ra trong Chương trình mục tiêu quốc gia về phát triển văn hóa giai đoạn 2025 - 2035, giai đoạn 1 từ 2025 đến 2030, trong đó có Nhóm nhiệm vụ số 4 về bảo tồn, phát huy các giá trị di sản văn hóa dân tộc
  • Trao giải Cuộc thi viết "Những cống hiến thầm lặng" năm 2025
    Ngày 28/11, tại Trung tâm văn hóa - Thể thao phường Đống Đa, Thành phố Hà Nội đã diễn ra hội nghị Sơ kết 5 năm Chương trình truyền thông “Những cống hiến thầm lặng” (2021 - 2025) và trao giải Cuộc thi viết "Những cống hiến thầm lặng" năm 2025.
Đừng bỏ lỡ
Vũ Trọng Phụng - Những gì còn lại
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO