Viết cho tháng tư

Hanoimoi| 29/04/2022 08:16

Tháng 4 năm ấy, cây bưởi góc sân chẳng còn hoa rụng, trên cành đã lấp ló quả non. Tháng 4 về trong niềm vui hân hoan của các bà mẹ mong ngóng đứa con đi trong đoàn quân chiến thắng trở về.

Viết cho tháng tư
Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Chiến tranh không chỉ ở chiến trường, mà hiện diện khắp nẻo quê hương. Ngày cuối tháng 4 năm ấy ngưng tiếng súng, mẹ đón con, vợ đón chồng, con gặp cha. Mùa cưới năm ấy bao chú rể mặc nguyên quân phục đón người yêu về căn buồng hạnh phúc sau những đợi chờ, lo lắng. Họ đã đi qua cuộc chiến, vượt qua cái chết để về bên nhau.

Sau tháng 4 năm ấy, có những người trở về mới vụng dại yêu, khi đám bạn cùng trang lứa yên ấm cả rồi. Đôi khi có người không dám, không thể vượt qua mặc cảm. Mới có mấy năm mà một người như hoa đến độ, còn mình giờ đã thành tàn phế. Đã định im lặng, tự an ủi “mối tình đầu thôi mà”. Nhưng khi người con gái đã chọn anh, người ta sẽ chung thủy. Trong suốt thời gian chiến tranh, có một tình yêu thủy chung đã sưởi ấm tâm hồn anh và luôn chờ đợi đoàn tụ, hạnh phúc cùng anh.

Mùa xuân trở lại khắp nẻo non sông, nhưng có những người phụ nữ tuổi xuân không trở về. Ngày thăm thẳm, mùa trải ra những nóng lạnh nối nhau. Bộ quân phục gấp nếp, một năm mặc vài lần khi gặp đồng đội. Hết chiến tranh nhưng mất mát còn đây, nóng hổi, ngay cả khi đôi mắt đã mấy lần thay kính. Chị ở vậy, lỡ thì, chiến tranh đi qua duyên phận.

Chùa bên sông, tiếng chuông tiếng mõ vang đều bất kể nắng mưa. Từ ngày thầy về chùa, thời gian đã đủ để cây thành cổ thụ. Đã lâu rồi thầy không còn khóc vì cô đơn, hay vì lý do gì đó nữa. Chốn này bình an, thế là đủ để đi nốt quãng đường đời. Nhưng khi tháng 4 vắt sang mùa, đồng đội cũ bảo nhau trở lại. “Không biết thì đành, chứ biết là phải về đây, trước là vãng cảnh, lễ Phật, sau là đồng đội nhìn thấy nhau”. Ngày còn bom đạn đã hẹn, hết chiến tranh nhất định về quê nhau, thăm thầy u, dự đám cưới. Thế mà giờ có người con đàn cháu đống, có người vẫn lẻ bóng thế này, không tìm nhau sao được.

Tháng 4, với nhiều nhà nỗi đau vẫn còn đây. Nếu không có chiến tranh, ông ấy không thương tật, nhà sẽ được xây mới, đồng ruộng, vườn tược có thêm bàn tay rắn rỏi chăm lo. Con cái sẽ lớn khôn, đến tuổi là dựng vợ, gả chồng, đằng này... Nhưng thôi, còn yêu thương nhau đến giờ là đủ, còn đồng đội, còn con cái bên nhà, còn họ mạc, xóm làng, đoàn thể, đừng nghĩ nữa mà buồn...

Tháng 4, đã mấy mươi năm, tóc mẹ không bạc hơn được nữa. Chuyện hôm nay, chuyện gần đây mẹ quên hết cả rồi. Nhưng mẹ nhớ tháng 4 năm ấy, rồi đến cả tháng 4 năm sau và đến tháng 4 bây giờ con mẹ vẫn không trở về. Người trong làng, người xã bên đã về cả, có đứa thương tật, có đứa lên cấp chỉ huy, cũng có đứa dăm năm trước mẹ cùng bà con đi đón về nghĩa trang liệt sĩ, cờ Tổ quốc bọc vuông vức, thương lắm! Thế mà con mẹ vẫn bằn bặt, chẳng tin tức gì, không biết nằm lại nơi nao. Nhiều lúc nhớ con quá, mẹ mong giời sớm gọi mẹ đi, chỉ có cách ấy mới gặp được con...

Nắng mới rồi, chói cả mắt, chẳng mấy mà vào vụ tháng 5. Mẹ nhớ 16 tuổi con đã thạo cày bừa, nhổ mạ khéo lại còn cấy nhanh, cấy thẳng, nhìn con làm ruộng ai cũng bảo, sau này cô nào có phúc mới lấy được con. Thế mà, hết chiến tranh, cách này cách kia con người ta đã về cả, nhưng con mẹ mãi không về. Tháng 4, tháng 7, Tết, hội làng, hay ngày nào cũng được, nhớ là mẹ vẫn chờ con về đấy nhé!

Tháng 4, tôi viết, kể về nỗi đau của những người mẹ mất con, và xin được cùng bao người nói lời biết ơn những bà mẹ.

Tháng 4, tôi viết cho chị, cho anh. Khi tóc đã vương sợi bạc, khi những buồn đau đã trải, chị có anh, một người lính già trung thực và yêu chị. Chị tặng anh tất cả tình yêu đang có, còn anh bảo: “Anh chẳng có gì cả, ngoài em”. Đó phải chăng là tình yêu, là hạnh phúc, là điều mà chúng ta vẫn đang kiếm tìm và chờ đợi.

Tháng 4, sau tất cả những mất mát, thương đau là thật nhiều hạnh phúc!

(0) Bình luận
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
  • Ông cháu Chích Chòe
    Chích Chòe rũ mình, rỉa lông, rỉa cánh. Nó thích thú chải chuốt bộ trang phục bóng bẩy của mình. Khoái chí, anh chàng ngẩng cao đầu, cất tiếng hót trong vắt giữa trời xuân.
  • Nhớ một thời xa vắng
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Chúng lặng lẽ nằm lại nơi góc khuất của tâm hồn, chỉ chờ một làn gió, một tiếng mưa hay chút hương rừng cũng đủ khơi dậy tất cả. Với tôi, ký ức ấy mang hình hài một cơn mưa rừng, cơn mưa của những chiều nhập nhoạng, khi núi rừng mờ dần sau lớp bụi nước trắng xóa, và lòng người cũng lặng như sương.
  • Thu Hà Nội và những miền ký ức không phai
    Tháng Chín, Hà Nội chợt dịu dàng bởi sương khói heo may lãng đãng khoác lên thành phố tấm khăn voan mỏng nhẹ pha màu hoài niệm. Nắng đầu thu óng vàng như mật quyện cùng gió thong dong dạo chơi trên hàng cây, mái phố. Dường như, mùa thu đang thả từng giọt thời gian, đánh thức miền ký ức xưa.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hồ Gươm rực rỡ sắc hoa mừng Đảng, mừng Xuân
    Những ngày gần đây, trong không khí hân hoan chào mừng năm mới 2026 và Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, hồ Gươm như khoác lên mình tấm áo mới rực rỡ sắc hoa. Từng khóm hoa đua nhau khoe sắc dọc theo những lối đi quanh hồ tạo nên một khung cảnh nên thơ, quyến rũ. Nơi đây trở thành điểm check-in “gây sốt” thu hút đông đảo người dân đến tham quan, chụp ảnh.
  • "Tết Ngựa yêu thương” - Cuốn sách Tết ấm áp dành cho thiếu nhi
    NXB Phụ nữ Việt Nam và Cánh Cam Books vừa ra mắt bạn đọc cuốn sách “Tết Ngựa yêu thương”. Ấn phẩm mang đến một câu chuyện nhẹ nhàng, giàu cảm xúc, gợi mở cho độc giả nhỏ tuổi hành trình khám phá thế giới, đồng thời khơi dậy những giá trị bền vững về gia đình, cộng đồng và yêu thương.
  • Tái bản các ấn phẩm đặc biệt về Chủ tịch Hồ Chí Minh
    Chào mừng Đại hội XIV của Đảng, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật tái bản 3 công trình đồ sộ: “Hồ Chí Minh toàn tập” (15 tập), “Hồ Chí Minh - Biên niên tiểu sử” (10 tập) và “Chủ tịch Hồ Chí Minh - Ngày này năm xưa” (2 tập). Ba bộ sách quý giá này góp phần bồi đắp niềm tin, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đưa dân tộc Việt Nam vững bước vào kỷ nguyên vươn mình phát triển.
  • Phường Thanh Liệt: Kỷ niệm 655 ngày hoá Danh nhân Tiên triết Chu Văn An
    Ngày 14/1, UBND - Ban quản lý di tích phường Thanh Liệt long trọng tổ chức Lễ kỷ niệm 655 ngày hoá Danh nhân Tiên triết Chu Văn An - Bậc thầy muôn đời của nền giáo dục Việt Nam, tấm gương sáng ngời về đạo đức, khí tiết và tinh thần thượng tôn lẽ phải.
  • Khai trương Trung tâm báo chí Đại hội XIV của Đảng
    Chiều 14/1, tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia Mỹ Đình, Trung tâm Báo chí Đại hội XIV chính thức khai trương. Đây là một trong những sự kiện mở đầu trong chuỗi các hoạt động chính tại Đại hội XIV của Đảng.
Đừng bỏ lỡ
Viết cho tháng tư
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO