Viết cho tháng tư

Hanoimoi| 29/04/2022 08:16

Tháng 4 năm ấy, cây bưởi góc sân chẳng còn hoa rụng, trên cành đã lấp ló quả non. Tháng 4 về trong niềm vui hân hoan của các bà mẹ mong ngóng đứa con đi trong đoàn quân chiến thắng trở về.

Viết cho tháng tư
Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Chiến tranh không chỉ ở chiến trường, mà hiện diện khắp nẻo quê hương. Ngày cuối tháng 4 năm ấy ngưng tiếng súng, mẹ đón con, vợ đón chồng, con gặp cha. Mùa cưới năm ấy bao chú rể mặc nguyên quân phục đón người yêu về căn buồng hạnh phúc sau những đợi chờ, lo lắng. Họ đã đi qua cuộc chiến, vượt qua cái chết để về bên nhau.

Sau tháng 4 năm ấy, có những người trở về mới vụng dại yêu, khi đám bạn cùng trang lứa yên ấm cả rồi. Đôi khi có người không dám, không thể vượt qua mặc cảm. Mới có mấy năm mà một người như hoa đến độ, còn mình giờ đã thành tàn phế. Đã định im lặng, tự an ủi “mối tình đầu thôi mà”. Nhưng khi người con gái đã chọn anh, người ta sẽ chung thủy. Trong suốt thời gian chiến tranh, có một tình yêu thủy chung đã sưởi ấm tâm hồn anh và luôn chờ đợi đoàn tụ, hạnh phúc cùng anh.

Mùa xuân trở lại khắp nẻo non sông, nhưng có những người phụ nữ tuổi xuân không trở về. Ngày thăm thẳm, mùa trải ra những nóng lạnh nối nhau. Bộ quân phục gấp nếp, một năm mặc vài lần khi gặp đồng đội. Hết chiến tranh nhưng mất mát còn đây, nóng hổi, ngay cả khi đôi mắt đã mấy lần thay kính. Chị ở vậy, lỡ thì, chiến tranh đi qua duyên phận.

Chùa bên sông, tiếng chuông tiếng mõ vang đều bất kể nắng mưa. Từ ngày thầy về chùa, thời gian đã đủ để cây thành cổ thụ. Đã lâu rồi thầy không còn khóc vì cô đơn, hay vì lý do gì đó nữa. Chốn này bình an, thế là đủ để đi nốt quãng đường đời. Nhưng khi tháng 4 vắt sang mùa, đồng đội cũ bảo nhau trở lại. “Không biết thì đành, chứ biết là phải về đây, trước là vãng cảnh, lễ Phật, sau là đồng đội nhìn thấy nhau”. Ngày còn bom đạn đã hẹn, hết chiến tranh nhất định về quê nhau, thăm thầy u, dự đám cưới. Thế mà giờ có người con đàn cháu đống, có người vẫn lẻ bóng thế này, không tìm nhau sao được.

Tháng 4, với nhiều nhà nỗi đau vẫn còn đây. Nếu không có chiến tranh, ông ấy không thương tật, nhà sẽ được xây mới, đồng ruộng, vườn tược có thêm bàn tay rắn rỏi chăm lo. Con cái sẽ lớn khôn, đến tuổi là dựng vợ, gả chồng, đằng này... Nhưng thôi, còn yêu thương nhau đến giờ là đủ, còn đồng đội, còn con cái bên nhà, còn họ mạc, xóm làng, đoàn thể, đừng nghĩ nữa mà buồn...

Tháng 4, đã mấy mươi năm, tóc mẹ không bạc hơn được nữa. Chuyện hôm nay, chuyện gần đây mẹ quên hết cả rồi. Nhưng mẹ nhớ tháng 4 năm ấy, rồi đến cả tháng 4 năm sau và đến tháng 4 bây giờ con mẹ vẫn không trở về. Người trong làng, người xã bên đã về cả, có đứa thương tật, có đứa lên cấp chỉ huy, cũng có đứa dăm năm trước mẹ cùng bà con đi đón về nghĩa trang liệt sĩ, cờ Tổ quốc bọc vuông vức, thương lắm! Thế mà con mẹ vẫn bằn bặt, chẳng tin tức gì, không biết nằm lại nơi nao. Nhiều lúc nhớ con quá, mẹ mong giời sớm gọi mẹ đi, chỉ có cách ấy mới gặp được con...

Nắng mới rồi, chói cả mắt, chẳng mấy mà vào vụ tháng 5. Mẹ nhớ 16 tuổi con đã thạo cày bừa, nhổ mạ khéo lại còn cấy nhanh, cấy thẳng, nhìn con làm ruộng ai cũng bảo, sau này cô nào có phúc mới lấy được con. Thế mà, hết chiến tranh, cách này cách kia con người ta đã về cả, nhưng con mẹ mãi không về. Tháng 4, tháng 7, Tết, hội làng, hay ngày nào cũng được, nhớ là mẹ vẫn chờ con về đấy nhé!

Tháng 4, tôi viết, kể về nỗi đau của những người mẹ mất con, và xin được cùng bao người nói lời biết ơn những bà mẹ.

Tháng 4, tôi viết cho chị, cho anh. Khi tóc đã vương sợi bạc, khi những buồn đau đã trải, chị có anh, một người lính già trung thực và yêu chị. Chị tặng anh tất cả tình yêu đang có, còn anh bảo: “Anh chẳng có gì cả, ngoài em”. Đó phải chăng là tình yêu, là hạnh phúc, là điều mà chúng ta vẫn đang kiếm tìm và chờ đợi.

Tháng 4, sau tất cả những mất mát, thương đau là thật nhiều hạnh phúc!

(0) Bình luận
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
  • Dáng mẹ nghiêng nghiêng trong chiều đan chổi
    Một chiều đi ngang qua lũy tre già xôn xao trong gió, tôi lại thấy trong lòng mình dậy lên một nỗi nhớ mơ hồ về những ngày cũ. Như thể đâu đó ngoài bãi đất sau ngôi nhà xưa, tiếng cành chổi lách cách, tiếng mẹ thở nhẹ mỗi lần rút từng sợi đót, từng sợi tre mảnh mai lại ngân lên, đánh thức cả một miền thương yêu đã mất dấu giữa bao mùa vội vã.
  • Dịu dàng tháng Tư
    Tháng Tư Hà Nội thật đẹp! Có người nói tháng Tư như người con gái mới biết yêu, cũng dỗi hờn, đỏng đảnh. Cũng có người lại bảo tháng Tư như người phụ nữ mặn mà, đằm thắm nét duyên. Có lẽ đều đúng cả. Bởi tháng Tư Hà Nội như mang trong mình đủ đầy tiết trời của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hoa thủy tiên của mẹ (Kỳ 2)
    Đã nhiều năm trôi qua chúng tôi không lên bờ đón Tết. Mẹ nói đời mẹ gửi cả vào sông. Sống ở trên sông. Mai này mẹ nằm lại đáy sông, nhờ sông giữ giùm phần linh hồn người thiên cổ. Mẹ không muốn xa dòng sông nửa bước. Tôi lớn lên trên chiếc ghe chòng chành sóng nước, qua bao mùa gió trăng. Mùa xuân này tôi ra lái thuyền ngồi chải tóc.
  • Hoàn thiện thể chế, đổi mới phương thức quản lý để phát triển văn hóa Việt Nam
    Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị đã đặt ra yêu cầu tiếp tục hoàn thiện thể chế và đổi mới phương thức quản lý văn hóa nhằm đáp ứng yêu cầu phát triển đất nước trong kỷ nguyên mới. Từ góc độ này, Thạc sỹ Vũ Minh Đạo, Vụ trưởng Vụ Văn hóa – Xã hội thuộc Ủy ban Văn hóa – Xã hội của Quốc hội, kiến nghị lập pháp để đổi mới phương thức quản lý văn hóa theo hướng hiện đại, hiệu quả, phát huy vai trò của văn hóa như một nguồn lực nội sinh quan trọng trong phát triển quốc gia.
  • Từ một câu chuyện của chiến tranh
    Chiến tranh là một “lát cắt” không bình thường của cuộc sống. Mọi sinh hoạt, mọi dự tính, kể cả những điều riêng tư nhất của con người có thể bị đảo lộn để nhường chỗ cho một trật tự lớn hơn: sự thống nhất hành động vì mục tiêu chiến thắng.
  • Hà Nội tiếp tục đưa thêm 53 xe buýt điện vào hoạt động
    Từ 18/4, Hà Nội tiếp tục đưa thêm 53 xe buýt điện vào hoạt động. Hiện nay, xe buýt điện chiếm 35,8% so với đoàn phương tiện buýt trợ giá, tổng số xe buýt điện, năng lượng xanh toàn mạng nâng lên 699 xe (560 xe điện (28,7%) và 139 xe CNG/10 tuyến (7,1%), chiếm 35,8% so với đoàn phương tiện buýt trợ giá.
  • Phường Ba Đình: Ứng dụng bản đồ số, Al trong tuyển sinh mầm non, lớp 1 và lớp 6
    UBND phường Ba Đình (TP. Hà Nội) cho biết, phường sẽ tăng cường chuyển đổi số trong quản lý giáo dục, ứng dụng bản đồ số GIS (Geographic Information System) và trí tuệ nhân tạo (AI) để xác định địa bàn cư trú chính xác, đảm bảo đủ chỗ học, tránh tình trạng quá tải trong tuyển sinh vào các trường mầm non, lớp 1, lớp 6 năm học 2026 - 2027 trên địa bàn.
Đừng bỏ lỡ
Viết cho tháng tư
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO