Tiếng sáo

Hanoimoi| 06/09/2022 14:01

Khi anh trở về, phố đã lên đèn. Xe lao nhanh vào hầm, loang loáng phía trước ô để xe quen thuộc đã nằm chình ình một chiếc xe lạ hoắc, cái biển số trâng trâng nhìn anh như thách thức. Thành phố đông người, đến chỗ đỗ xe cũng hiếm hoi, chỉ tim anh là trống trải mỗi khi màn đêm buông xuống.

Tiếng sáo
Minh họa: Lê Trí Dũng.

Anh uể oải bấm thang máy. Những ký tự điện tử nhấp nháy vô hồn. Thang dừng lại ở tầng 15. Anh mở cửa, nhanh chóng tụt giầy, ngã mình trên chiếc sô pha. Những khối hình học loang loáng lướt qua trí nhớ. Khuôn mặt sếp, cằm bạnh ra, hai mắt nhỏ, lạnh, khuôn miệng hình chữ nhật kẻ vội, mỗi khi giao việc cho cấp dưới, môi trên khẽ nhếch. Cô thư ký tóc vàng, váy không đủ dài, hớ hênh chốn công sở. Hôm nào mũi anh cũng đầy khét mùi nước hoa Chanel. Ngủ vùi trên ghế chừng hai giờ đồng hồ, anh tỉnh dậy khi thấy một bên tay ê buốt, chắc là do trong vô thức anh đã gối đầu lên tay. Trên mặt bàn, bình nước cạn đáy bên mấy chai vodka. Rượu là thức uống để giải tỏa niềm cô độc.

Anh vào bếp, rán trứng, gọt hai quả dưa chuột đã héo. Màn hình điện thoại chợt sáng xanh: “Mai con đi mua sách với mẹ bố ạ”. Đã sang một tháng mới, anh mở điện thoại, chọn app bank, soạn lệnh chuyển tiền. Chỉ vài giây sau, màn hình smartphone nổi tin: “Thanks”. Ký tự ngắn gọn, tước bỏ mọi cảm xúc. Trong anh nhoi nhói ánh mắt của con gái vào cái ngày cách đây gần 5 năm ở sân tòa án. Khi cái bím tóc bé teo mất hút sau cánh cửa xe của vợ, anh cũng kéo mạnh cửa xe mình, ngồi thừ trên ghế, quên cả thắt dây an toàn. Chợt giật mình nghĩ, hai chiếc ô tô của hai vợ chồng, đủ các loại bảo hiểm, chỉ có hôn nhân của họ, lâu nay chênh vênh đi trên bờ vực.

***

Có buổi tối, hai bố con ôm nhau ngủ tít, đến đêm mới nghe tiếng kẹt cửa. Vợ về, mang theo cả mùi rượu. Đêm sau cũng thế, phần cơm của vợ phải đổ vào túi rác. Chừng nửa tháng như thế, anh đành đóng chặt cửa phòng cho con ngủ, làm bạn với cây sáo. Cánh cửa bỗng hé vừa đủ cho người vợ lách vào, lẹ như một con mèo. Rồi cô lên giọng; “Đêm rồi, anh không cho vợ con ngủ à?”. Anh im lặng. “Thì em vất vả để mua căn hộ mới ở cho rộng rãi. Bạn em chồng vừa lên chức đã chuyển sang ở biệt thự rồi”. Anh vẫn im lặng và nhớ hồi mới cưới, ở nhà thuê, hai vợ chồng vẫn ríu ra ríu rít. Cô nhìn anh âu yếm: “Em chỉ ước mơ mình có ngôi nhà nho nhỏ”. Anh thở dài, đàn bà là chúa tham lam.

Sáng hôm sau, anh dậy sớm, đặt nồi cháo xương, món ruột của vợ. Vợ vẫn ngủ mê mệt. Anh pha ấm trà, ngồi ngó mông lung qua ô kính. Có con nhện màu nâu vàng ở góc tường đang mải miết giăng tơ. Từ mấy hôm trước anh đã lấy chổi dọn sạch tổ nhện, nay nó lại bày biện, cần cù, miệt mài. Anh rời bàn uống nước, ra dọn tơ nhện. Người đàn bà đã dậy, xinh đẹp, nõn nà, trễ nải, khóe mắt còn vương lại sự mệt mỏi quá sức. Thấy chồng bên chén trà sớm, mắt cô nhíu lại. “Sao anh không mua vé tập gym? Chồng cái Hà tuần nào cũng đi Đại Lải chơi gôn. Anh lại nấu cháo? Tối em vừa ăn cháo, mà sáng nay sếp hẹn đi ăn với đối tác”. Tối đó, mâm cơm lại chỉ có hai bố con với xoong cháo hâm lại.

Việc vợ đi sớm về muộn rồi cũng thành chuyện hằng ngày. Một sớm, bên ấm trà ở phòng khách, anh mặc vest, tóc húi cao, vuốt chút keo, nhìn kiêu hãnh và cô đơn. Vợ ngạc nhiên: “Gớm nay anh đi đâu mà chỉnh tề thế?”. Anh lấy ra tờ giấy A4: “Em đọc đi rồi ký vào đây”. Cô cao giọng: “Anh điên à? Còn con?”. Cô vùng vằng bước khỏi nhà, để lại căn phòng một mùi hương. Anh hít sâu, lạ lẫm. Mùi Chanel. Chợt thoáng nghĩ tới cô thư ký ở công ty. Mà vợ thay nước hoa từ bao giờ, anh cũng chẳng còn bận tâm.

Tờ A4 đào thêm khoảng cách giữa hai vợ chồng, tăng sự ương bướng của đứa trẻ. Đêm nay, nó lại quấy khóc, đòi mẹ. Bực mình, anh phạt con úp mặt vào tường, tiện tay với chai rượu. Lúc vợ anh đẩy cửa bước vào nhà, nó chạy đến, vùi vào lòng mẹ thổn thức. Cô gào lên: “Anh ác vừa chứ! Say xỉn, đánh con, đòi bỏ vợ”. Anh im lặng nhưng khi cô bước qua, anh thoáng thấy một vết tròn đỏ trên bờ vai trắng nõn. Đêm đó anh ôm gối ra sô pha.

***

Sáng dậy sớm về quê, xuống hầm xe, anh thấy người phụ nữ thong thả đến cạnh ô đỗ xe của anh, nhẹ nhàng mở cửa xe. Anh nói với theo: “Sao cô lại đậu xe ở đây?”. “Em xin lỗi, em mới chuyển về đây, chưa kịp mua chỗ”. Anh không nói gì, lên xe ngay. Cô ghé vào cửa xe, dúi vào tay anh mẩu giấy màu vàng: “Em ở phòng 1518. Đây là số điện thoại của em”. Anh ậm ừ nhận tờ giấy rồi nhấn chân ga cho xe chạy đi.

Thấy con trai về, mẹ ra tận cổng đón. Buổi sớm ở quê nhà thật dễ chịu. Mẹ tất bật cơm nước đãi con trai. Chỉ bố là bình thản. Ông ngồi bên gốc sung già buông cần, bóng đổ dài xuống mặt ao. Gió hây hẩy, những cành tre lòa xòa reo vui. Trên bờ một ống bơ lúc nhúc giun đất, cái nồi nhôm cũ lưng lửng cám rang thơm phức. Bố ném từng vốc thính xuống mặt ao. Mươi phút sau, một con cá lớn nằm phơi lườn giữa đám cỏ xanh. Bữa trưa, mẹ quở: “Ăn đi con, ở một mình, bữa lưng bữa vực, già rồi vẫn để bố mẹ phải lo lắng”. Bố gạt đi: “Bà có để cho bố con tôi được bữa rượu ngon không?”. Anh cúi xuống và cơm, thấy nghèn nghẹn.

Anh trở lại thành phố khi chiều đã tắt hẳn trên ngọn tre cao vút, từng đàn trâu vác sừng kềnh càng. Khuôn mặt anh giãn ra khi nhớ về thuở mình còn là một thằng bé tóc cháy nắng nằm xoải trên lưng trâu... Khi xe vào hầm, mùi dầu, mùi khói bụi xộc vào mũi thật khó chịu. Trước mũi xe anh vẫn chiếc xe nọ án ngữ. Lúc mở cửa xe, mắt khựng lại trước mẩu giấy vàng dính trên mui xe, anh gỡ ra, dán vào lòng tay rồi bước quả quyết. Đi suốt hầm xe, thi thoảng gặp một chiếc xe trở về, ai cũng vội vã, chỉ có anh là thong thả, vì chẳng có ai mong.

Căn phòng đón anh bằng ánh đèn ngủ dìu dịu. Anh quăng mình lên ghế sô pha, tìm cây sáo quen thuộc, trái tim xây xước như được vuốt ve. Tiếng sáo ngừng khi chuông điện thoại reo: “Em là người đỗ xe nhờ. Anh ở phòng nào ạ?”. Cô gái đến, nhanh như khi gọi điện. Cô tò mò: “Anh chơi sáo à? Ngày xưa bố em thổi sáo rất hay, ông còn làm sáo để bán lấy tiền nuôi em ăn học”. Đang lơ đễnh, anh bỗng ngước lên nhìn cô trân trối. Tâm hồn anh bừng thức.

Cuối tháng công ty có chuyến đi Tây Bắc. Đang ở thành phố chật chội, được cơ hội đến núi thẳm, tâm hồn như được thanh tẩy. Tối ấy cả đoàn lục tục đi xem chợ phiên, một mình anh giữa căn phòng xa lạ, ngoài kia sương đã trĩu trên tàng cây. Tiếng nai tác bạn dội vào hoang vu những mỏi mong hội ngộ. Trăng chênh chếch treo trên thinh không vĩ đại mảng vàng rợn ngợp, những triền núi xa sẫm lại hóa thành hình thù kỳ dị, khiến buổi tối dấy lên niềm cô đơn bí ẩn. Anh rút cây sáo trong ba lô đưa lên môi, âm thanh như một đôi cánh đưa anh bay qua những mỏm đá mồ côi. Những ngày đã qua như thước phim chậm trôi.

Khi vào trong phòng, chui vào chiếc chăn thổ cẩm, anh bỗng thấy màn hình điện thoại sáng lên. Cả đêm đó anh chat với cô gái đậu nhờ xe và được nghe câu chuyện về đứa bé chứng kiến mẹ rơi xuống vực khi chặt trúc mưu sinh. Từ sau cái chết của người vợ xấu số, bố cô đã đốt hết đống trúc và những cây sáo còn lại. Cả cây sáo Mèo mà ông nâng niu như bảo vật cũng cùng chung số phận nếu cô không gào khản giọng: “Bố đừng đốt! Mẹ con rất thích nghe bố thổi bằng cây sáo này”. Người đàn ông tay bỗng buông sõng, cả bóng chiều gục xuống đôi vai.

Từ ấy, trừ những lúc cô đi học, đi đâu ông bố cũng cắp theo con gái bé bỏng. Đến ngọn núi xanh sừng sững, ông mở túi thổ cẩm, lấy ra bọc xôi ngũ sắc để bên. Ngồi xếp bằng, ông rút sáo ra thổi. Đứa bé gối đầu trên đùi bố, bàn tay bé xíu véo từng miếng xôi dẻo ngậy nhai chúm chím rồi chỉ lên đỉnh núi: “Tiếng sáo của bố cõng mặt trời lên cao kìa”. Lại có bữa vào rừng, từng vạt cây duối trổ vàng bên suối, thảm cỏ xanh mượt, con bé dựa vào lòng bố. Ông cất lên tiếng sáo da diết mà như thương nhớ vây quanh những tàng cây xanh xanh. Con bé nhoẻn cười: “Bố ơi! Tiếng sáo của bố rơi xuống suối chơi với con cá vàng kia”. Cứ thế tuổi thơ cô lớn lên cùng tiếng sáo của bố. Ngày cô về Hà Nội học, bố vui lắm, tiếng sáo của ông nhảy nhót khắp thung sâu...

***

Ba ngày Tây Bắc, câu chuyện về tiếng sáo của cô gái đã níu chân anh trong khách sạn, thế giới xung quanh như câm nín. Chỉ còn lại cô gái với người cha khắc khổ nuôi con cùng tiếng sáo bay ngang bầu trời, rơi xuống suối sâu, đậu lại trên bóng hình quen thuộc nhưng đã xa ngái vào sương chiều tím rịm của người mẹ đã khuất.

Chiếc xe bò chậm chạp trên đèo dốc đến tối nhọ mặt người mới về đến ngoại ô. Thành phố đã lên đèn. Anh mở cửa căn hộ. Vừa đặt ba lô vào góc nhà, anh đã thấy cô chạy vào, trên tay là một cây sáo cũ, hai đầu bịt bạc trắng óng ánh. Anh nhìn cô rồi nhìn cây sáo, câu chuyện của cô bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Trong giây lát, tiếng sáo đã len lỏi khắp căn phòng. Đêm tối bị đẩy bạt ra ngoài. Qua ô kính, từng vầng sáng lấp lánh, lấp lánh...

(0) Bình luận
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tuần phim kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    Từ ngày 21-28/7, Cục Điện ảnh (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) sẽ chủ trì tổ chức Tuần phim kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026) trên phạm vi toàn quốc. Danh sách các phim được chiếu gồm: "Đừng đốt", "Mùi cỏ cháy", "Những người viết huyền thoại", "Đường xuyên rừng", "Truyền thuyết về Quán Tiên" và "Bình minh đỏ".
  • Hệ giá trị quốc gia và con người Việt Nam nhìn từ tiến trình lịch sử, các văn kiện của Đảng
    TS Vũ Dương Thúy Ngà (nguyên Vụ trưởng Vụ Thư viện, Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch) cho biết, trong kỷ nguyên mới, việc xây dựng, bảo tồn, phát huy hệ giá trị quốc gia và con người Việt Nam có ý nghĩa quan trọng, tạo nên sức mạnh tinh thần, bồi dưỡng lòng tự tôn dân tộc cho người Việt, hình thành phẩm cách quốc gia và nâng cao vị thế của nước ta trên trường quốc tế.
  • Khẳng định tầm nhìn chiến lược về phát triển văn hóa Việt Nam
    Thủ tướng Chính phủ vừa ban hành Quyết định phê duyệt Kế hoạch tổ chức “Ngày Văn hóa Việt Nam” giai đoạn 2026 - 2030 nhằm cụ thể hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, Nghị quyết số 28/2026/QH16 của Quốc hội khóa XVI. Hơn nữa, Kế hoạch còn truyền đi thông điệp: Văn hóa phải được đặt ngang hàng với kinh tế, chính trị, xã hội; thực sự trở thành hệ điều tiết, nguồn lực nội sinh cho sự phát triển nhanh, bền vững của đất nước trong kỷ nguyên mới.
  • Thường trực Đảng ủy phường Cửa Nam giao ban với Bí thư chi bộ, Tổ trưởng tổ dân phố
    Nâng cao năng lực quản trị công, lấy sự đồng thuận của nhân dân làm thước đo hiệu quả và hướng tới một bộ máy chính quyền tinh gọn, hành động là thông điệp cốt lõi tại Hội nghị giao ban tháng 7/2026 của phường Cửa Nam.
  • Sông Hồng "tiếng hát bốn ngàn năm"
    Hà Nội trong tôi không chỉ có ba mươi sáu phố phường thâm nghiêm, cổ kính cùng những di tích trầm mặc của kinh đô Thăng Long; không chỉ có núi Tản bồng bềnh mây trắng cùng với những mái chùa, mái đình rêu phong của vùng đất thiêng xứ Đoài... mà còn có một dòng sông Hồng đỏ nặng phù sa. Với tôi, Hà Nội gắn liền với sông Hồng. Bởi lẽ, dòng sông ấy chính là người mẹ nhân hậu, vô cùng vĩ đại, đã sinh thành ra vùng đất Thăng Long - Hà Nội nói riêng và bồi đắp nên cả một dải châu thổ Bắc Bộ nói chung. Sự gắn kết ấy không đơn giản là một phép cộng cơ học mà là sự hòa quyện máu thịt không thể tách rời. Song hành cùng Hà Nội, khúc sông cong cong như một vành tai ấy không những là một chứng nhân lịch sử trung kiên, lặng lẽ ghi dấu từng nhịp thở thăng trầm mà còn ôm ấp, che chở, nuôi dưỡng Hà Nội trong suốt chiều dài lịch sử hình thành và kiêu hãnh vươn mình.
Đừng bỏ lỡ
  • Bảo tồn và phát huy văn hóa truyền thống các dân tộc thiểu số
    Chính phủ vừa ban hành Nghị định số 269/2026/NĐ-CP ngày 1/7/2026 quy định một số cơ chế, chính sách bảo tồn và phát huy văn hóa truyền thống các dân tộc thiểu số. Nghị định nhằm cụ thể hóa Nghị quyết của Quốc hội về phát triển văn hóa Việt Nam, Nghị định quy định một số cơ chế, chính sách bảo tồn và phát huy văn hóa truyền thống các dân tộc thiểu số đã mở ra một hành lang pháp lý toàn diện.
  • Festival Thu Hà Nội năm 2026 :“Thu Hà Nội – Hành trình cảm xúc”
    Festival Thu Hà Nội năm 2026 với chủ đề “Thu Hà Nội – Hành trình cảm xúc” được tổ chức để tôn vinh và lan tỏa những giá trị độc đáo của di sản văn hóa, danh thắng, làng nghề và tinh hoa ẩm thực ngàn năm văn hiến của Thủ đô. Sự kiện là đòn bẩy hiệu quả giúp kích cầu du lịch, thu hút du khách, kéo dài thời gian lưu trú và gia tăng mức chi tiêu, từ đó thúc đẩy ngành du lịch tăng trưởng mạnh mẽ...
  • [Podcast] Tản văn: Bài thánh ca đó còn nhớ không em?
    Đêm đã phủ lên thế gian thứ bóng tối bất tận vô minh. Màu sắc, thanh âm, hình hài của vạn vật vẫn cựa quậy sinh sôi trong những đôi mắt tâm hồn. Chỉ có tâm hồn mới làm cho biết bao thứ ẩn dật trong bóng tối vô minh kia tồn tại và thao thức. Cũng như đêm đang đẩy xuống đời ta thứ thanh âm của Chúa. Những hồi chuông xứ đạo vẫn bay lên trên bầu trời ngan ngát hương hoa. Ở nơi đó em còn nhớ không em, dẫu chỉ là một thánh ca buồn?
  • Triển lãm và trình diễn “Tri thức may, mặc áo dài Huế”, tôn vinh Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia
    Triển lãm và trình diễn “Tri thức may, mặc áo dài Huế” giới thiệu đến công chúng những giá trị đặc sắc của áo dài Huế gắn liền với lịch sử, văn hóa và đời sống của người dân Cố đô, đồng thời góp phần quảng bá hình ảnh Huế - Kinh đô Áo dài Việt Nam.
  • Triển khai đồng bộ các hệ giá trị văn hóa và chuẩn mực con người Việt Nam trong kỷ nguyên mới
    Nhằm kịp thời thể chế hóa và tổ chức thực hiện hiệu quả các Nghị quyết của Đảng, Quốc hội và Chính phủ về phát triển văn hóa Việt Nam, thay mặt Chính phủ, Phó Thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà đã ký Quyết định số 1189/QĐ-TTg ngày 2/7/2026. Quyết định này đi kèm kế hoạch hành động nhằm triển khai đồng bộ, toàn diện bốn hệ giá trị cốt lõi: hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hóa, hệ giá trị gia đình và chuẩn mực con người Việt Nam trên phạm vi cả nước, tạo hành lang pháp lý vững chắc bảo vệ toàn vẹn chủ quyền văn hóa của dân tộc.
  • Phát động Cuộc thi ảnh "Nghệ thuật Xiếc Việt Nam" lần thứ 2
    Cuộc thi ảnh "Nghệ thuật toàn quốc về Nghệ thuật Xiếc Việt Nam" năm 2026 được tổ chức nhằm tôn vinh vẻ đẹp và những giá trị đặc sắc của nghệ thuật xiếc Việt Nam; tạo sân chơi sáng tạo cho các nhiếp ảnh gia chuyên và không chuyên, đồng thời góp phần quảng bá hình ảnh nghệ thuật xiếc đến đông đảo công chúng trong nước và quốc tế.
  • Dấu thời gian trên những ban công phố cổ
    Trên những phố cổ Hà Nội, các ban công cũ kỹ với lan can sắt, cửa chớp và những chậu cây xanh vẫn hiện diện như những “nhân chứng” của thời gian. Mỗi khung hình là một lát cắt ký ức, gợi nhớ về diện mạo của Hà Nội một thời.
  • Âm nhạc cuối tuần : “Bản hòa ca” của những cuộc giao lưu văn hóa
    Sau thành công của chương trình nghệ thuật đặc biệt “Crescendo - Giao hưởng kết nối” trong khuôn khổ Liên hoan Âm nhạc Quốc tế Crescendo - Hà Nội 2026 diễn ra vào tối 4/7, chiều 5/7, Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục chào đón đông đảo công chúng đến với chương trình “Âm nhạc cuối tuần”. Hai chương trình mang màu sắc khác nhau nhưng đều góp phần khẳng định vai trò ngày càng rõ nét của không gian di sản này như một điểm hẹn văn hóa mở, nơi âm nhạc kết nối cộng đồng, lan tỏa bản sắc Hà Nội và mở rộng cánh cửa giao lưu với thế giới.
  • Hàng nghìn người tôn vinh vẻ đẹp cổ phục "Việt Phong Hội Tụ" ở Cố đô Huế
    Hàng nghìn người yêu văn hóa và cổ phục từ khắp mọi miền đất nước đã tụ hội về Cố đô Huế tham gia "Việt Phong Hội Tụ" và trong đó có nhiều nghệ sĩ nổi tiếng.
  • “Crescendo - Giao hưởng kết nối”: Đưa các giá trị văn hóa thấm sâu vào mọi lĩnh vực đời sống
    Tối 4/7, tại Nhà Bát Giác - không gian mở bên hồ Hoàn Kiếm, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội tổ chức chương trình nghệ thuật đặc biệt “Crescendo - Giao hưởng kết nối”. Chương trình khẳng định cam kết phát triển văn hóa Thủ đô theo định hướng “Văn hiến - Bản sắc - Sáng tạo - Hội nhập - Kết nối”, đưa các giá trị văn hóa thấm sâu vào mọi lĩnh vực của đời sống.
Tiếng sáo
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO