Ngày tôi vào lớp một

Nguyễn Đình Thu| 26/05/2017 09:04

Tôi đã trải qua bao nhiêu trường lớp, những lần thi không nhớ xuể, ám ảnh, hiện hình trong cả giấc mơ. Hơn hai mươi năm, đã xa rồi cái ngày đầu tiên cắp sách đến trường, ấy thế mà nó vẫn vẹn nguyên trong tâm trí tôi giằng dai đến thế!

Ngày tôi vào lớp một

Tôi đã trải qua bao nhiêu trường lớp, những lần thi không nhớ xuể, ám ảnh, hiện hình trong cả giấc mơ. Hơn hai mươi năm, đã xa rồi cái ngày đầu tiên cắp sách đến trường, ấy thế mà nó vẫn vẹn nguyên trong tâm trí tôi giằng dai đến thế!

    Tôi sinh ra ở một làng quê nghèo. Cả làng chẳng có đứa trẻ nào được học mẫu giáo. Chúng tôi lớn lên trên những bước chân lấm lem bùn đất, những mái tóc vàng hoe, nước ra đen cháy, giữa trưa hè nắng rát chỉ độc một cái quần đùi rong ruổi khắp đường làng, đồng quê,… Rồi một ngày, khi tôi đã bảy tuổi, mẹ nói: “Ngày mai con phải đi học rồi”. Tôi mếu máo xin mẹ cho ở nhà trông em, coi nhà và hứa sẽ không đi chơi với lũ bạn trong xóm nữa nhưng không được.

    Ngày tôi vào lớp 1, mẹ dắt tôi đi trên con đường làng quanh co, bàn tay nhỏ xíu của tôi nằm trong bàn tay mẹ ấm áp, bước chân tôi líu díu, ngập ngừng như chẳng muốn tới một không gian xa lạ. Đi hết con đường làng, mẹ lại dẫn tôi đi tắt theo bờ mương băng qua cánh đồng, trường Tiểu học của tôi cách cánh đồng làng chỉ chừng nửa cây số. Rồi ngôi trường cũng hiện ra trước đôi mắt ngỡ ngàng của tôi. Cây đa cổ thụ trước cổng như chiếc ô khổng lồ với muôn ngàn cánh tay phóng xuống bám chặt vào lòng đất. Hai dãy phòng học nối dài, vuông góc, nhìn ra sân, mái ngói đã ngả màu xám rêu phong. Cả sân trường là một khu đất cát rộng và bằng phẳng, với đủ các loại cây cho bóng mát: nào là những gốc xà cừ xù xì, lá xanh non, nào là cây bàng sang thu, lá đã đỏ dần, rồi hàng phượng vĩ với vài chùm hoa sót lại đỏ nhạt, những chùm quả khô lủng lẳng trên không như những dấu hỏi, dấu ngã…

    Níu áo mẹ, tôi đứng lặng nhìn cái cột cờ, lá cờ đỏ sao vàng cắm trên thân tre cao vút, thẳng tắp, uy nghiêm. Bỗng tiếng trống trường vang lên, tim tôi như loạn nhịp, da mặt tôi nóng lên, tôi biết mình sắp phải buông tay mẹ để bước vào lớp. Lớp học thật rộng rãi, thoáng mát với cái nền xi măng và mái ngói rất cao. Những viên ngói xếp gối lên nhau như lớp vảy cá, thỉnh thoảng lộ một vài khe hở để lọt những vệt, những chấm nắng in trên mặt bàn gỗ trông thật thích mắt. Cái bục giảng cũng làm bằng gỗ, gắn liền phía trên bục là bảng xi măng, mặt bảng đen sánh,  được sơn bởi thỏi than trong cục pin đập nhỏ trộn lá khoai lang hòa nước. Bức tường vôi trắng phía trên bảng viết dòng chữ to, in đậm ngay ngắn mà mãi hơn một tháng sau tôi mới đọc được là: DẠY TỐT, HỌC TỐT!

    Ngồi vào bàn học, tôi bỗng nhận ra thằng Thọ, thằng Thành vốn là bạn chơi cùng xóm cũng đang ngồi sau lưng tôi, lòng tôi mừng khấp khởi, tôi bỗng thấy yên tâm hơn. Sau một hồi giới thiệu, cô giáo ôn tồn bảo lớp lấy sách Tiếng Việt và bảng ra. Từ trong cái túi cước có quai xách dùng làm cặp, tôi rút ra cái bảng. Nó được bố tôi làm bằng một miếng gỗ mỏng hình chữ nhật, sơn màu đen, mặt bảng kẻ những đường ngang dọc như ô cờ, góc bảng được bố đục một lỗ tròn cột tấm giẻ bằng vải mềm vào để tôi lau cho tiện. Tôi bắt đầu được học những chữ cái, những con số đầu tiên. Bụi phấn quện vào mồ hôi bàn tay tôi lòe nhòe trên trang giấy. Giờ ra chơi, bước chân tôi chẳng còn ngại ngần, tôi rủ thằng Thọ, thằng Thành và cả một số bạn trong lớp dạo khắp sân trường tìm những đoạn cỏ gà chơi trò chọi gà. Những hòn bi ve đủ màu sắc của chúng tôi lại có cơ hội lăn trên mặt sân, dưới những gốc bàng, gốc phượng rợp bóng với những khuôn mặt đen nhẻm, lấm lem, những mái tóc vàng của đám học trò quê nghèo. Không gian trường lớp phút chốc đã trở nên thân thuộc với tôi.

    Rồi tiếng trống trường vang lên một hồi dài báo hiệu giờ tan học. Sau khi đứng lên chào cô cùng cả lớp, tay xách cái túi cước, tôi lao nhanh ra phía cổng trường như một mũi tên, mắt ngó nghiêng tìm mẹ. Đứng chờ tôi ngoài cổng từ lúc nào, mẹ tươi cười nhìn tôi bằng ánh mắt vừa trìu mến vừa tò mò. Đi bên mẹ, tôi vui vẻ kể cho mẹ nghe về buổi học đầu tiên. Trên con đường mương băng qua cánh đồng, khoác chiếc túi xách trên tay, tôi vừa đi vừa nhảy chân sáo. Hương lúa thơm thoang thoảng trong gió đồng phảng phất…

(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Ngựa trong đời sống Thăng Long - Hà Nội
    Hà Nội có 5 địa danh gắn với chữ Mã là phố Kim Mã, hồ Mã Cảnh, phố Hòa Mã, phố Hàng Mã và đền Bạch Mã. Tuy nhiên, chữ Mã với nghĩa là ngựa thì chỉ có Kim Mã, Mã Cảnh và Bạch Mã. Tuy nhiên Bạch Mã với nghĩa ngựa trắng chỉ là truyền thuyết, còn chữ Mã trong Hàng Mã và Hòa Mã là chữ Nôm chỉ đồ cúng tế, quần áo mặc khi làm lễ.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Căn phòng mùa xuân
    Từ xa xôi xuân sải cánh, rồi bước gần và thong dong trở lại. Xếp 4 mùa ấm lạnh đã qua để đón mùa xuân, đón Tết thật bâng khuâng, có khi là nuối tiếc, lại có khi là mong xuân ùa ập vào khuôn cửa...
  • Đền Bạch Mã: Từ huyền tích vó ngựa đến di sản Thăng Long
    Trong lịch sử Thăng Long - Hà Nội, đền Bạch Mã (trấn Đông) cùng với đền Voi Phục (trấn Tây), đền Kim Liên (trấn Nam) và đền Quán Thánh (trấn Bắc) được biết đến là “Thăng Long tứ trấn”, biểu tượng cho đời sống tâm linh chốn Kinh kỳ. Là ngôi đền trấn giữ phía Đông của kinh thành Thăng Long xưa, đền Bạch Mã được định vị ở phía Nam sông Tô Lịch trên bản đồ Hồng Đức thế kỷ XV, gần cửa sông Tô đổ ra sông Nhị (sông Hồng), thuộc phường Giang Khẩu. Đền Bạch Mã thờ thần Long Đỗ, là vị thần Thành hoàng của thành Thăng Long, nay tọa lạc ở địa chỉ số 76 phố Hàng Buồm, phường Hoàn Kiếm, Hà Nội.
  • [Infographic] Làng nghề Hà Nội: Điểm đến hấp dẫn dịp Tết Nguyên đán
    Mỗi dịp Tết đến, xuân về, bên cạnh các điểm du lịch quen thuộc trong nội đô, nhiều làng nghề truyền thống của Hà Nội trở thành lựa chọn được đông đảo người dân và du khách tìm đến. Không chỉ đáp ứng nhu cầu vui chơi, giải trí, các làng nghề còn mang đến không gian trải nghiệm văn hóa, góp phần quảng bá giá trị di sản của Thủ đô.
  • Hà Nội treo cờ Tổ quốc chào mừng Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026
    Chào mừng Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026, UBND Thành phố đề nghị các cơ quan, đơn vị, bệnh viện, trường học và Nhân dân treo cờ Tổ quốc từ ngày 14/02/2026 đến hết ngày 21/02/2026.
Đừng bỏ lỡ
Ngày tôi vào lớp một
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO