Điệp khúc tiếng đàn tình

Vũ Xuân Hoát| 05/09/2019 13:10

Thơ lẩy tình tựa giọng đàn ngân khúc trong biến tấu của nỗi người từng trải sự. Những điểm nhịp dồn dâng qua nẻo khuất thân phận làm nên nhạc điệu thi cảm.

Điệp khúc tiếng đàn tình

Thơ lẩy tình tựa giọng đàn ngân khúc trong biến tấu của nỗi người từng trải sự. Những điểm nhịp dồn dâng qua nẻo khuất thân phận làm nên nhạc điệu thi cảm. Thơ Hồng Kiểm bắt nguồn từ mầm gieo theo bản ngã, tự nhiên mà hình thành giác độ chính mình giãi bày qua vần thức, tiềm chứa, thốt lên. Thơ Hồng Kiểm ngấm hồn cốt cổ thi, thi đường đối xứng. Thơ xảy biến, bất chợt quanh thế thấy, nghe đặng nhận được vị riêng. Thế giới sự vật tưởng chừng ngủ yên đâu đó, bỗng tỉnh giấc trong những ý thơ liên đới việc người. Thời gian hóa phép như Phật tính ở hồn thơ Hồng Kiểm. Bằng cách so sánh, chuyển hóa nỗi vui buồn thân kiếp từ tác giả đến đồng ngộ, tĩnh tâm, thông qua những mùa trời đất:

Duyên kiếp đẩy đưa khéo tình cờ
Cái buổi ban đầu ngỡ trong mơ
Cà phê điểm hẹn vương tơ nhện…
(Giấc mơ hoa)

Thơ hóa giấc mơ ảo mộng được tạo tỉnh, choàng dậy, nắm bắt thời cơ hiện ẩn trong ý niệm. Thơ Hồng Kiểm thường trực vốn như thời khắc sinh cứ chập chờn lẽ vô thường, ví thể:

Gió thu man mác gợn buồn vương
Đồng tiền xoay tít lẫn yêu thương
Xưa nay sao gọi tên là bạc
Tin không hai nghĩa chữ vô thường
(Vô thường)

Thơ luật thi mang vẻ so sánh, giàu ẩn dụ, tuy không có gì thật mới, nhưng bằng cách nói gọn, giàu chất gợi rung mà thơ xưa vẫn làm như vậy.

Thơ Hồng Kiểm, thơ viết về mùa, về tình đôi lứa, về vẻ đẹp trời đất trên những bước thăng trầm từng thấu nghĩa, truyền cảm đó vào thơ, bắt vần theo cảm giác ngày trước, nói đúng hơn là thuở thời tác giả đã từng. Thế giới thiên nhiên bừng nở, quẩn quơ trong “tiếng lòng” nhậy sắc:

Tiếng lòng gửi đến nơi đâu
Nhìn hoa cánh tím nhớ màu yêu thương
Nón nghiêng che nỗi vấn vương
Trời se se lạnh soi gương thẹn mình
(Tiếng lòng)

Ưu điểm trong thơ Hồng Kiểm với vẻ chân thật có gì nói thế, nói theo cách của người nhiều suy nghĩ, hiểu và thương người, hồn nhiên trước người. Bởi vậy, thơ ông đậm đà nghĩa cử. Lặng nghe mấy vần lục bát đầy chất thi ca, đẹp đến khó cưỡng:

Tựa chiều hè đứng lan can
Cầu Rồng còn đó sông Hàn vẫn đây
Người đâu? Giọt sững cuối mây
Thảng nghe sợi tóc trắng đầy chiêm bao
(Nghe chiều)

Thơ tạo cảm, tạo giác, tạo hình, tạo tiếng, tạo phía thổn thức bên trong. “Chiều đứng”, “giọt sững”, nghe được chân mây, chân tóc trắng đầy lên ngóng đợi, ngóng đợi hóa chiêm bao. 

Bốn câu thơ thần bút, câu nào cũng khắc đầy hình ảnh liên tưởng. Liên tưởng xa, gần làm ra bất ngờ. Hồng Kiểm “nghe chiều”, có đôi khi vài nét chấm phá mà thảy sáng, thành trạng thái biểu cảm lạ.

Thơ Hồng Kiểm tự thân viết bằng cảm giác, tự thân về quê hương, đất nước mình qua tinh thần Việt, lõi thơ Việt, trong sáng và lành mạnh.

“Khúc tâm tình” được nhà thơ gói trọn trong bài đồng dao ý nghĩa, chân thực: “Cây đề và mùa xuân”, gửi đến khúc lẩy tỉnh như nhiên:

Một nàng tiên nữ
Tuổi xuân đương độ
Chắc duyên kỳ ngộ
Trời thả dây se

Có duyên mới đến được với nhau. Nhờ duyên trời định Hồng Kiểm đã đến được với dây tơ se vào thơ. Thơ ông hóa tiếng đàn điệp khúc ngân vọng…
(0) Bình luận
  • Trao giải 11 tác phẩm xuất sắc “Truyện ngắn Sông Hương 2024”
    Ban tổ chức đã trao giải 11 tác phẩm xuất sắc cho cuộc thi “Truyện ngắn Sông Hương 2024” do Tạp chí Sông Hương phát động.
  • Thiền đào
    Chàng vẫn âm thầm dõi theo những bài viết của nàng và không bỏ sót bất kỳ phóng sự nào về nàng. Đôi mắt nàng khi bảy tuổi hay của bây giờ vẫn vậy. Xoáy xiết, ám ảnh. Nhấn chàng xuống đỉnh vực. Vẫy vùng. Ngộp thở. Toàn thân không trọng lượng. Đôi vực sâu đồng tử đã xoáy chàng đến một nơi quen thuộc. Là dinh đào, khi ấy chàng đang ở tuổi mười ba.
  • Ăn Tết nay yêu Tết xưa
    Đợt rét ngọt đầu tiên của tháng Chạp đã luồn qua khe cửa, bà Ngân thoáng rùng mình khi trở dậy vào sáng sớm. Loẹt quẹt đi xuống bếp, rót đầy một cốc nước gừng nóng sực đã ủ sẵn trong bình, bà vừa xuýt xoa uống vừa nhẩm tính xem Tết năm nay nên sắm sửa những thức gì. Kỳ thực, quanh đi quẩn lại, năm nào bà cũng bày biện từng ấy món quen thuộc. Nhưng cái việc nôn nao nghĩ suy về cái Tết sắp đến mới ngọt ngào làm sao, nhất là khi năm nay gia đình bà có thêm cô con dâu mới.
  • Lễ phạt vạ
    Ba ngày nữa là đến giao thừa mà Cầm Bá Cường chưa thể về nhà. Đã vậy anh còn mắc vạ trưởng bản, phải chịu phạt. Ký túc xá giáo viên ở Mường Lôm giờ đây còn mỗi mình anh. Ôi chao là buồn! Cầm Bá Cường nhìn ra khoảng sân ký túc xá.
  • Họp lớp
    Tôi bước vào lớp, có lẽ tôi là người đến cuối cùng, bởi trong lớp đã kín gần hết chỗ ngồi, chỉ còn trống một chỗ ở cuối dãy bàn bên phải. Hơi ngượng vì đến muộn nên tôi ngần ngừ trước cửa mấy giây.
  • Sen quán
    Loay hoay mãi chị mới cởi nổi bộ khuy áo. Cái áo cánh nâu bà ngoại để lại. May sao áo của bà không chỉ vừa mà như muốn vẽ lại những đường cong đẹp nhất của chị. Chị là người Hà Nội. Mẹ không biết cụ tổ đến Hà Nội từ bao giờ mà chỉ biết và kể chuyện từ đời ông bà ngoại. Rằng ông ngoại từng là nhà buôn vải lụa còn bà là ca nương ca trù nổi tiếng ở đất kinh kỳ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Điệp khúc tiếng đàn tình
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO