Lý luận - phê bình

"Cõi người dưng": Sự thích ứng phi thường và tình hữu ái trước nghịch cảnh

Trần Cường 28/07/2023 20:22

“Cõi người dưng: Đời du dân Mỹ thế kỷ 21” là cuốn bút ký của nhà báo nổi tiếng người Mỹ, Jessica Bruder. Cuốn sách viết về tầng lớp thu nhập thấp ở Mỹ, những “nomad” – du dân. Bắt đầu từ một đặt hàng cho bài viết trên tạp chí Harper’s, Jessica Bruder đã bị hấp dẫn và cuốn vào cuộc sống của những du dân, cô bỏ ra 3 năm để chu du trên khắp các nẻo nước Mỹ để sống cùng và sống như một du dân. Sách do Y Khương dịch – Phạm Ngọc Thạch hiệu đính, vừa được Nxb Phụ nữ Việt Nam ấn hành vào tháng 4/2023.

Khi tổng kết lại cuộc đời của những “du dân” sống nổi trôi trên khắp các đại lộ, các bãi đỗ dọc ngang nước Mỹ, Jessica Bruder đã không khỏi liên tưởng tới một hình ảnh hết sức thú vị: “Tôi lại nghĩ về cuộc nói chuyện ấy khi Linda dẫn link một video mới trên trang Facebook của bà. Đoạn phim quay một chú bạch tuộc bơi dưới đáy đại dương. Dáng điệu của nó rất dị thường và dòng phụ đề chỉ ra lý do vì sao – bạch tuộc ta đang lôi theo hai nửa gáo dừa rỗng đã tách ra. Bất chợt nó nhảy tòm vào trong. Kéo hai nửa gáo dừa sát vào cơ thể, chú bạch tuộc tiếp tục cuộc hành trình, lăn lông lốc về phía trước như một quả bóng bowling có xúc tu. Con bạch tuộc đã tạo ra một công cụ vừa để di chuyển vừa để bảo vệ – một ngôi nhà di động làm từ gáo dừa”.

Bạch tuộc là loài thông minh, có khả năng thích ứng tốt với những sự thay đổi lớn lao tới từ môi trường sống. Chính bởi vậy, hình ảnh con bạch tuộc với cái gáo dừa – thứ vật phẩm tự chế nhưng đầy hiệu năng đã được nó tận dụng triệt để – cũng chẳng khác mấy khi so sánh với hình ảnh của những nomad – những người “không nhà” sống trong các cỗ xe được cải biến để trở thành nơi ở, di chuyển hàng ngàn kilomet dọc ngang nước Mỹ, nhận đảm đương các công việc full-time theo mùa. Cũng giống như loài bạch tuộc, buộc phải lượm lặt những vật phẩm cần thiết để thích nghi với con nước mới, những “du dân” của “xứ không nhà” cũng phải vật lộn sinh tồn bằng tất cả những gì họ có, đặc biệt là trước những biến động phức tạp của làn sóng suy thoái kinh tế và sự trỗi dậy mạnh mẽ của chủ nghĩa tư bản.

Sự tàn lụi của “giấc mơ Mỹ”

Không giống với hình dung của phần lớn nhiều người, nơi mà nước Mỹ luôn được nhắc tới với hàng loạt những danh xưng mỹ miều như “xứ cờ hoa”, “xứ thiên đường”, “giấc mơ giữa trần gian”, nơi sở hữu hệ thống dịch vụ công và chất lượng cuộc sống thuộc vào nhóm tốp đầu thế giới, nước Mỹ hiện lên trong Cõi người dưng lại là một nước Mỹ được soi chiếu qua lăng kính của bộ phận dân cư có thu nhập thấp, được khắc họa thông qua mô tả của những nhân chứng đã sống sót sau khi bị chủ nghĩa tư bản đánh gục: một nước Mỹ với đầy rẫy bất cập và ngập chìm trong vô số những hầm tối, dường như không thể tìm thấy nổi một con đường đào thoát.

Thuộc thế hệ “baby boomers”, nhóm nhân khẩu được sinh ra trong khoảng sau Thế chiến thứ II, đã sớm được đặt vào đỉnh tháp trong phân cấp cơ cấu dân số theo nhóm tuổi, tuy nhiên, những Linda May, LaVonne Ellis, Silvianne Delmars, Bob Wells, Charlene Swankie và rất nhiều những nhân vật khác nữa – những con người “phi thường” được đề cập tới trong cuốn sách này, lại không được sống một cuộc đời hưu trí an nhàn đúng như chính xác những gì mà họ xứng đáng được hưởng. Sau cuộc Đại suy thoái kinh tế toàn cầu những năm 2008, 2009, hàng triệu những người lao động Mỹ đã ngay lập tức phải đối diện với cảnh khốn đốn: quỹ tiết kiệm bốc hơi và thậm chí còn không đủ khả năng chi trả cho những dịch vụ căn bản nhất cho quá trình tồn tại như ăn uống hay nhà ở. Sau những năm tháng quần quật lao động, tất cả vốn liếng mà họ dành dụm được đã sớm đổ bể trước cơn lốc của sự sụp đổ tài chính. Chẳng chóng thì chầy, từ chỗ thuộc tầng lớp trung lưu, với việc làm và bất động sản ổn định, họ sớm bị đẩy vào cảnh thất nghiệp, mất nơi cư ngụ. Những sang chấn khủng khiếp mang tính thế hệ đồng thời cũng đặt họ vào một trạng huống đi-hay-ở: hoặc tiếp tục bấu víu vào một giấc mơ đang giãy chết, hoặc tạm dừng việc than khóc và bắt đầu vun đắp một giấc mơ mới nơi quyền làm chủ hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay của họ.

coi-nguoi-dung.jpg
Cuốn sách “Cõi người dưng: Đời du dân Mỹ thế kỷ 21”

Giữa tình cảnh đó, nhiều người đã chọn trở thành những “kẻ không nhà” (nomad). Vừa nằm ở bên ngoài dòng chủ lưu của văn hóa cộng đồng nước Mỹ, vừa là những đại diện cho tinh thần tự do rất đậm chất “Hoa Kỳ”, những nomad của Cõi người dưng đã tự mình kiến tạo nên một lối sống hết sức độc đáo, hình thành nên một bộ phận dân cư với cấu trúc văn hóa, xã hội khó có thể lẫn vào đâu được. Bằng chính sức sáng tạo của mình, họ đã tự cải biến những phương tiện giao thông thông thường: những chiếc xe van, xe thùng, xe RV, thậm chí xe buýt chuyên chở học sinh – để trở thành những căn nhà “di động” với đầy đủ những tiện nghi cơ bản. Rong ruổi dọc ngang khắp mọi nẻo đường nước Mỹ, họ tự trang bị cho mình những kỹ năng sinh tồn cần thiết, di chuyển thành từng dòng để tìm tới những địa điểm có tuyển nhân công theo mùa, hay cùng tụ họp ở những nơi chốn cố định để hình thành các trại vận tải có mục đích hỗ trợ, giúp đỡ nhau tiếp tục lay lắt sống.

Giữa đống đổ nát của một thứ phế tích hoang tàn, những con người bất hạnh ấy đã tự mình tìm cách đứng lên, tự thu nhặt những mảnh vụn từ cuộc đời trước và tự vượt thoát khỏi những chuẩn mực thông thường để đi tới một cuộc đời mới – một cuộc đời tự do, lồng lộng gió phiêu lưu và chan chứa tình hữu ái đồng đội.

Thước phim tài liệu theo sát bánh xe của những “con người mới”

Để có thể hoàn thiện Cõi người dưng: Đời du dân Mỹ thế kỷ 21, nữ nhà báo Jessica Bruder đã phải mất gần 3 năm “thực chiến”, cũng như phải di chuyển tổng cộng hơn hai vạn cây số khắp nội vi nước Mỹ, thậm chí tiến tới sát biên giới nước bạn mới có thể mang tới cho độc giả những câu chuyện chân thật nhất về cuộc đời của những “du dân”.

Những con người ấy nhất quyết không để ai xem mình là những người “vô gia cư” (homeless), mà họ tự mặc định mình là những kẻ “không nhà” (houseless), với sự khác biệt rõ rệt nhất có thể tự phân định đó chính là sự chủ động. Nếu như những người vô gia cư bị đẩy khỏi lề lối sinh hoạt bình thường của xã hội, song luôn luôn mong muốn được trở lại với cuộc sống ngày trước, thì những kẻ “không nhà” được khắc họa trong cuốn sách lại luôn giữ cho mình ngọn lửa của một ý chí tự do, khi mà họ cho rằng cách sống của mình cũng hệt như một thứ vũ khí bất bại để phản kháng lại xã hội – một xã hội nô lệ bị bó mình dưới sự thống trị của chủ nghĩa tư bản, sự bóc lột lao động và sự sùng bái vật chất.

Trong cuốn sách này, trung thành với đặc trưng thể loại bút ký và đạo đức nghề nghiệp của một người làm báo, Jessica Bruder đã không quản thời gian và tiền bạc, trực tiếp lăn xả vào đời sống du dân của những con người mà cô thực sự xem như gia đình. Ở đó, cô mô tả lại một cách trần trụi cuộc sống lang bạt của những người du dân, với vô số những trở lực tới từ điều kiện thiên nhiên, định kiến xã hội cũng như những góc khuất khủng khiếp trong vấn đề sử dụng lao động và môi trường làm việc điển hình kiểu tư bản.

Những nomad, khác hoàn toàn với hình dung của độc giả về một cuộc sống phiêu du, lãng tử, ngày ngày rong ruổi trên những “căn nhà di động” hiện đại để thưởng ngoạn hết thảy mọi tinh túy từ thắng cảnh đất nước, lại hiện lên với vẻ khắc khổ của những lao động chân tay thu nhập thấp, phải sinh hoạt trong những điều kiện sống vô cùng tồi tệ, phải làm việc trong những môi trường lao động đậm vẻ phỉnh lừa và bóc lột. Họ phải làm việc không ngơi nghỉ từ 10 - 12 tiếng một ngày mà không hề nhận được duy chỉ là một đồng bảo hiểm, những bảo đảm về mặt sức khỏe cùng quỹ hưu trí. Bất chấp những ngày hè bỏng rát hay những đêm đông với nhiệt độ xuống dưới mức 0, mái ấm duy nhất có khả năng chở che cho họ vẫn chỉ là cỗ xe được vá chằng vá đụp – mà nhiều lúc, bồn chứa chất thải vệ sinh thậm chí còn được tận dụng thành bàn ăn, với mà hệ thống sưởi ấm có thể dễ dàng biến thành một cỗ quan tài chứa đầy khí độc chết người.

Tuy nhiên, mặc cho những thiếu thốn, khổ sở họ phải đối diện, những con người ấy vẫn luôn vững tin vào tương lai. Cùng với nhau, họ hình thành nên những sợi dây liên kết bền chặt. Cùng bám vào nhau, họ vun đắp một kiểu tiểu nhóm văn hóa đầy độc đáo và màu sắc. Cùng nương tựa lấy nhau, họ tạm quên đi đau thương và sống tiếp vì hy vọng. Như hình ảnh đại bàng đầu trắng – biểu tượng của nước Mỹ, họ vừa độc hành tự do, lại vừa nương nhờ nơi sự tử tế nơi nhau, tiếp thêm cho nhau niềm tin và động viên nhau vượt qua gian khó. Bằng cách đó, những “kẻ không nhà” – dù dường như luôn thiếu thốn những dịch vụ sinh tồn căn bản, nhưng bằng cách nào đó, lại luôn không bao giờ quên trang bị cho mình lòng tốt và tinh thần đoàn kết đầy nhân ái.

Cũng chính bởi lý do này, nên Cõi người dưng: Đời du dân Mỹ thế kỷ 21 không đơn thuần chỉ là một tập tư liệu ngồn ngộn thông tin về cuộc đời của những nomad trong thế kỷ mới, nó còn có vai trò như một cuốn cẩm nang sinh tồn, một minh chứng ngời sáng cho nghị lực thích ứng phi thường và tình hữu ái anh em giàu sức lay động của con người trước nghịch cảnh. Bằng tấm lòng trắc ẩn đáng trân trọng, sự quan sát tinh tế cùng lối hành văn chân thực nhưng không kém phần cuốn hút, Jessica Bruder đã truyền tải hết sức sống động bức tranh cuộc sống của bộ phận dân cư có-một-không-hai trong lịch sử văn hóa, xã hội nước Mỹ hiện đại, đồng thời, thông qua đó, cô cũng bày tỏ những mối quan ngại sâu sắc trước hàng loạt những vấn đề nhức nhối của xã hội, đặc biệt được đặt trong bối cảnh kinh tế tư bản thống trị, tương lai khó đoán của công nghệ, máy móc cũng như những căng thẳng không ngừng leo thang trong các vấn đề giới tính, chủng tộc – điều sẽ không bao giờ là một chủ đề nguội lạnh trong lòng xã hội Hoa Kỳ./.

Bài liên quan
(0) Bình luận
  • Nhà thơ Nguyễn Thanh Kim với “Nhịp xuân”
    Thơ Nguyễn Thanh Kim trong tập “Nhịp xuân” mở ra một không gian giàu nhạc tính và ký ức, nơi con người, thiên nhiên, quê hương và lịch sử hòa quyện thành mạch cảm xúc dào dạt. Đọc những vần thơ này, ta cảm nhận rõ nỗi thiết tha với đất mẹ, với những mùa màng, với dòng sông, cây bưởi, hoa gạo, hoa xoan. Tất cả trở thành những biểu tượng vừa gần gũi vừa lung linh trong tâm thức người thơ.
  • Tạp chí Người Hà Nội nhận tặng thưởng của Hội đồng Lý luận Trung ương
    Tối 29/12, tại Hà Nội, Hội đồng Lý luận Trung ương tổ chức Lễ trao tặng thưởng các tác phẩm lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật xuất bản năm 2024; khen thưởng các cơ quan báo chí, xuất bản có thành tích nổi bật trong tuyên truyền, quảng bá các hoạt động lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật năm 2025.
  • Ngô Thanh Vân, vẻ đẹp kỳ diệu của nỗi buồn
    Người xưa rất coi trọng phần nội tâm (tình) trong thơ. Không có văn bản văn học nào thể hiện cái tôi cá nhân rõ như thơ. Nói như nhà văn Trịnh Bích Ngân: “Thơ không chịu được sự che đậy... Dũng cảm phơi bày. Chân thành phơi bày”.
  • Thao thức với phần đời chiến trận
    Có thể nói cuộc kháng chiến trường kỳ hào hùng và bi tráng của dân tộc, ở bất kỳ trạng huống nào dường như đã chi phối và tạo động lực cho đội ngũ văn nghệ sĩ, những người cầm bút suy nghĩ và sáng tạo. Ta hiểu vì sao ngay trong cuộc sống thời bình, trong đời sống dân sự, những hình ảnh của ngày hôm qua vẫn khiến con người luôn “thao thức với phần đời chiến trận”.
  • Phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Thủ đô trong phát triển công nghiệp văn hóa
    Hà Nội - Thủ đô tự nhiên của lưu vực sông Hồng, trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa của cả nước từ ngàn xưa đã là nơi hội tụ và đào luyện nhân tài. Phần lớn danh nhân Việt Nam từng sống, làm việc, sáng tạo ở Thăng Long - Hà Nội, để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử dân tộc. Ở mảnh đất hội tụ tinh hoa văn hóa bốn phương ấy, con người Thăng Long mang trong mình nét tài hoa, đa tài, đa nghệ, thấm đẫm bản sắc trí tuệ và tinh thần sáng tạo. Trong đó, đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ - những người sinh ra, lớn lên
  • Xây dựng hệ giá trị văn hóa Thăng Long - Hà Nội trong bối cảnh hội nhập
    Xây dựng hệ giá trị văn hóa Thăng Long - Hà Nội trong thời kỳ hội nhập quốc tế sâu rộng không chỉ là nhiệm vụ cấp thiết của các cấp, các ngành mà còn là sứ mệnh đặc biệt của đội ngũ văn nghệ sĩ Thủ đô. Để hiện thực hóa mục tiêu đó, việc xác định rõ những trọng tâm trong xây dựng hệ giá trị văn hóa là hết sức cần thiết.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tết Hà Nội - điểm chạm văn hóa từ bạn bè quốc tế
    Dù là người có nhiều năm sống và công tác ở Việt Nam, Hà Nội hay tìm thấy một nửa của mình ở Việt Nam nhưng điểm chung của những người nước ngoài trong những câu chuyện dưới đây là điểm “chạm” tự nhiên với văn hóa Hà Nội, Việt Nam. Những mối duyên đã kéo bạn bè quốc tế đến gần hơn với dải đất hình chữ S, dẫu họ công tác ở lĩnh vực nào và dịch chuyển khắp thế giới ra sao. Người Hà Nội ghi lại những cảm xúc chân thực ấy, gửi tới bạn đọc như một lời chúc đầu xuân năm mới nhiều ấm áp, sẻ chia.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Ngựa trong văn chương truyền miệng của người Việt
    Ngựa xuất hiện sớm trong lịch sử nhân loại và từ lâu đã trở thành biểu tượng của sự hiên ngang, phóng khoáng, tràn đầy sinh lực và khát vọng vươn lên. Gắn bó mật thiết với đời sống con người, ngựa từng là sức kéo, là phương tiện chinh chiến. Biết bao câu chuyện và truyền thuyết dân gian xa gần đều ca ngợi sự trung thành, dũng mãnh của con ngựa với chủ nhân của nó. Không chỉ hiện diện trong đời sống lao động, trong chiến trận hay các cuộc đua tài, hình tượng ngựa còn lan tỏa sâu rộng trong nghệ thuật và văn chương. Nhân năm Bính Ngọ, tạp chí Người Hà Nội giới thiệu tới một số thành ngữ, tục ngữ, câu đố về ngựa trong kho tàng văn học truyền miệng của người Việt.
  • Quốc Oai tổ chức lễ hội Xuân Bính Ngọ 2026 văn minh, an toàn, tiết kiệm
    Chủ động chuẩn bị cho mùa lễ hội năm 2026, UBND xã Quốc Oai đã triển khai đồng bộ Kế hoạch tăng cường công tác quản lý và tổ chức lễ hội trên địa bàn, với yêu cầu xuyên suốt: tổ chức trang trọng, đúng nghi lễ truyền thống, bảo đảm an toàn, tiết kiệm và thực hiện nghiêm tiêu chí “sáng – xanh – sạch – đẹp – văn minh – an toàn – tiết kiệm”.
  • Lãnh đạo Liên đoàn Lao động Hà Nội thăm, động viên công nhân thi công xuyên Tết
    Tại buổi thăm hỏi, Chủ tịch LĐLĐ thành phố Hà Nội Nguyễn Văn Thắng ghi nhận và biểu dương tinh thần trách nhiệm, ý thức kỷ luật và sự nỗ lực vượt khó của đội ngũ công nhân, kỹ sư đang làm việc xuyên Tết.
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Đền Quán Thánh – Dấu ấn linh thiêng giữa lòng Thăng Long ngàn năm
    Những ngày đầu xuân năm mới và Tết cổ truyền của dân tộc, người Hà Nội có thói quen đi lễ chùa, thắp nén hương cầu bình an cho năm mới, và Đền Quán Thánh là điểm đến không thể bỏ qua của nhân dân Thủ đô.
  • Gìn giữ, phát huy các giá trị lịch sử qua Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026
    Lễ hội Cổ Loa Xuân Bính Ngọ 2026 là sự kiện văn hóa – tín ngưỡng truyền thống có ý nghĩa đặc biệt, được tổ chức tại Di tích Quốc gia đặc biệt Cổ Loa nhằm tri ân, tưởng nhớ công đức các bậc tiền nhân, đặc biệt là An Dương Vương, đồng thời góp phần gìn giữ, phát huy các giá trị lịch sử, văn hóa tiêu biểu của vùng đất Cổ Loa – cái nôi của nhà nước Âu Lạc trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc.
  • Mong ước ngày xuân
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Mong ước ngày xuân của tác giả Bích Hạnh.
  • Thưởng thức miễn phí chương trình rối nước tại Hoàng thành Thăng Long
    Trong dịp Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026, Trung tâm bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội tổ chức các Chương trình múa rối đặc sắc phục vụ miễn phí du khách.
  • Lễ hội chùa Vua xuân Bính Ngọ 2026: Đặc sắc cuộc thi “cờ người” đất Thăng Long – Hà Nội
    Thông tin UBND phường Hai Bà Trưng (TP. Hà Nội) cho biết, Lễ hội truyền thống chùa Vua - xuân Bính Ngọ 2026 sẽ diễn ra từ ngày 22 – 25/2 (mùng 6 đến mùng 9 tháng Giêng năm Bính Ngọ). Lễ hội được khai mạc vào sáng ngày 25/2 (ngày 9 tháng Giêng năm Bính Ngọ) tại chùa Vua (số 17 Thịnh Yên), trong đó đặc sắc nhất là phần thi cờ tướng.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Sân khấu Thủ đô rộn ràng chào xuân, đón Tết
    Khi những cành đào bung nở, khoe hương sắc khắp nơi cũng là lúc sân khấu Thủ đô Hà Nội “sáng đèn”, rộn ràng hơn bao giờ hết. Các nhà hát của Hà Nội đồng loạt dàn dựng nhiều vở diễn, tổ chức những chương trình nghệ thuật đặc sắc đón Tết cổ truyền, phục vụ nhân dân để mùa xuân mới, ngày Tết trên địa bàn Thành phố thêm vui tươi.
  • Nghệ nhân ưu tú Nguyễn Mạnh Hùng: Hoa gắn với nếp sống, tín ngưỡng và văn hóa Hà Nội
    Đến với nghệ thuật cắm hoa từ khi còn trẻ và gắn bó với thú chơi này suốt nhiều thập kỷ, NNƯT Nguyễn Mạnh Hùng không chỉ là người thực hành nghề hoa mà còn dày công tìm hiểu, chắt lọc những giá trị văn hóa ẩn sâu trong thú chơi hoa của người Hà Nội. Những chia sẻ của ông với phóng viên Tạp chí Người Hà Nội dưới đây phần nào phác họa bức tranh sinh động về nghệ thuật chơi hoa của người Hà Nội xưa và nay.
  • Đa sắc phim Việt mùa Tết 2026
    Điện ảnh Việt Nam đã đi qua một năm sôi động với nhiều dấu ấn khó quên, đặc biệt là sự tỏa sáng của “Mưa đỏ”. Đây có lẽ là động lực để các nhà làm phim hướng tới những mục tiêu cao hơn trong hành trình làm nghề. Mùa phim Tết luôn được xem là thời điểm mở đầu quan trọng cho một năm mới của điện ảnh nước nhà. Năm bộ phim Việt cùng ra rạp vào ngày đầu năm mang màu sắc, hương vị khác nhau, cho thấy sự đa dạng về đề tài và thể loại đồng thời mang đến cho khán giả nhiều cung bậc cảm xúc trong những ngày Tết sum vầy.
  • Nỗi nhớ mùa xuân
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Nỗi nhớ mùa xuân của tác giả Nguyễn Đại Bường.
"Cõi người dưng": Sự thích ứng phi thường và tình hữu ái trước nghịch cảnh
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO