Chạy chức Thống đốc

Ngọc Châu | 20/02/2012 09:18

(NHN) Và i tháng trước đây, tôi được mời ra là m ứng cử­ viên tranh chức Thống Аốc bang New York vĩ đại, theo danh nghĩa độc lập, cùng với hai ông John T. Smith và  Blank J. Blank.

Tôi lơ mơ cảm thấy mình có lợi thế hơn hẳn hai vị nói trên, do danh tiếng của tôi. Thật dễ dà ng đọc thấy điửu đó trên sách báo, và  một khi hiểu ra rằng Mark Twain là  ai, chắc cả hai sẽ lỉnh mất tăm.

Nhưng, chính và o cái thời khắc tôi hí hử­ng với lợi thế của mình thì một dòng suối ngầm bẩn thiu chạy và o niửm vui của tôi. Аó là  việc xuất hiện tin đồn rằng tôi có mối quan hệ khá mật thiết với bọn cặn bã của xã hội, khiến tôi trở nên bối rối. Аà nh phải viết thư nói chuyện ấy cho bà  tôi biết. Thư trả lời đến rất nhanh, bà  cụ bảo thằng cháu:

Cháu chưa bao giử là m điửu gì đáng phải xấu hổ trong đời. Vậy cháu hay đọc báo đi và  nhìn nhận kử¹ vử hai gã T. Smith và  Blank xem họ là  hạng người nà o, sau đó tự suy xét xem có nên hạ thấp mình để nhảy và o cuộc tranh cử­ với họ hay không?

Thực là  một lời cảnh tỉnh đáng giá! Tôi không ngủ một nử­a giây nà o và o cái đêm hôm đó; nhưng, sau khi cân nhắc, thấy rằng không thể nà o hạ cử rút lui được. Dù chỉ là  một cá nhân, nhưng có tâm huyết với quốc gia đại sự thì vẫn phải chấp nhận cuộc đấu.

Và o lúc ăn sáng, lướt mắt qua và i tử báo lá cải, tôi đã thấy một đoạn tin, xin thử là  cả đời chưa bao giử đọc một thứ chết tiệt như vậy:

KẺ MAN KHAI: - Có lẽ, trước khi xuất hiện trước công chúng là m một ứng cử­ viên chức Thống Аốc, xin ngà i Mark Twain hãy hạ cố giải thích việc ngà i bị kết án trước 34 chứng nhân tại phiên tòa ở Wakawak, Nam kử³ - Việt Nam, và o năm 1863.

Vị ứng cử­ viên man khai nà y đã bị buộc tội xẻo trộm một nải chuối của bà  góa nghèo khổ nhà  hà ng xóm, một người đà n bà  độc thân, không còn ai để nương tựa, sống trong túp lửu hiu quạnh, trống hoang trống huếch.

à”ng Twain chịu trách nhiệm giải thích việc đó cho cá nhân mình, cũng như cho các cử­ tri mà  ông ta đang nà i nỉ xin phiếu bầu của họ. Liệu quí ngà i nà y có là m điửu đó không?

Kinh ngạc đến mức thiếu chút nữa thì tôi bốc cháy đùng đùng cùng với hộp diêm! Аã bao giử tôi nhìn thấy cái xứ Nam kử³ - Việt Nam ấy đâu, cũng chưa từng nghe thấy địa danh Wakawak. Lại còn cái phiên tòa xét xử­ vụ xẻo trộm hai nải chuối kia nữa!

Tôi cảm thấy phát cuồng lên, suốt ngà y chẳng là m được việc gì ra hồn. Sáng sau lại thấy tử báo ấy với tít mới:

TIN QUAN TRửŒNG: - Ngà i Twain đang là  trung tâm của sự chú ý, bị coi là  kẻ lẩn trốn sự thật vử vụ xét xử­ ở Nam Kử³ - Việt Nam.

(Lưu ý rằng, trong suốt thời gian còn lại của cuộc vận động tranh cử­, tử lá cải nà y bao giử cũng gọi tôi là  "Twain, kẻ man khai bỉ ổi")

Аến lượt tử Công Báo viết:

MUửN ĐÆ¯ử¢C Rà•: - Xin vị ử¨ng cử­ viên Thống Аốc mới hạ cố giải thích cho một số công dân thân quen của ông (những người có nghĩa vụ bử phiếu cho ông ta) vử và i vụ việc nhử đã từng xảy ra trong phòng ngủ của họ hồi ở Montana. Nhóm bạn nà y cứ liên tục mất những thứ lặt vặt và  luôn tìm thấy chúng trên người hoặc trong hòm của ngà i Mark Twain nà o đó. Họ buộc phải ra lời cảnh cáo thân thiện bằng cách quét hắc ín, dính lông gà  và o người quý ngà i nói trên, dắt ra ga xe lử­a, buộc người đó phải xéo đi để là m trong sạch nơi ở của họ. Liệu ngà i ử¨ng viên Thống Аốc có giải thích gì vử chuyện ấy?

Cả đời tôi đã bao giử đến cái xứ Montana khỉ ho cò gáy ấy đâu!

(Sau tin trên, tử báo nà y thường xuyên gọi tôi là  "Twain - tên trộm thà nh Montana").

Tôi vội và ng xăm xoi những tử báo trong nỗi lo lắng hệt như một kẻ lúc thức dậy, hoảng hốt lật tung tấm chăn, với ý nghĩ biết đâu bên dưới có con rắn cạp nong đang cuộn thu lu.

Một đử mục tiếp theo là  tôi phải chú ý, như sau:

KẺ Nà“I LàO TUYử†T VửœI: - Theo bản khia có tuyên hệ của ông Michael ngụ ở đoạn bẻ ghi số 5 và  các ông Snub, Catty ngụ ở phố Water đửu xác định, nhân vật đồi bại  Mark Twain trong một bà i phát biểu đã nói rằng, ông nội của người lãnh đạo đáng kính của chúng tôi, ngà i quý tộc Blank J. Blank, đã bị treo cổ vì tội ăn cướp trên xa lộ. Аó là  một lời vu cáo bỉ ổi và  cực kì vô liêm sỉ, không có nử­a giọt sự thật nà o.

Аúng là  một kẻ mạt hạng đã đem phương sách mạt hạng nhất ra sử­ dụng nhằm là m nhụt chí đối thủ của cuộc tranh cử­, là  tấn công và o xác chết đã yên nghỉ dưới mồ, hòng là m hoen ố thanh danh cao quý của người quá cố cũng như của thân nhân đang sống.

Chạy chức Thống đốc (minh họa bằng ảnh internet)

Khi nghĩ tới nỗi thống khổ của những người vô tội, chúng tôi quả thực ai cũng bị kích động đến mức muốn xui đám quần chúng bị xúc phạm và  lăng nhục dùng những hà nh động vượt ra ngoà i luật pháp để trừng phạt kẻ vu khống đốn mạt. Nhưng không! Cầu Chúa giúp chúng tôi trấn tĩnh, để cho kẻ đó phải chịu đựng nỗi ăn năn với tội ác đã phạm, phải tự cắn nát lương tâm vì điửu hắn đã là m (mặc dù với nhiửu người có lương tri khác, có thể không giữ được bình tĩnh, họ sẽ đập vỡ mặt kẻ nói láo và  chẳng vị quan tòa nà o nỡ kết án những hà nh vi có thể coi là  chiến công như thế).

Câu kết luận vô cùng khôn khéo của bà i báo đã gây hiệu lực đến nỗi tôi phải vội và ng quăng mình ra khửi giường và o đêm hôm đó, và  còn quăng xa hơn ra ngoà i đường theo lối cử­a sau, với nỗi kinh hoà ng vì "đám đông quần chúng bị xúc pham và  lăng nhục" với  sự căm phẫn chính đáng sắp trà n và o nhà  tôi, đập phá đồ đạc, cử­a kính, và  tiện tay cầm theo mấy thứ đẹp mắt khi họ rút đi.

Lại thêm một lần nữa tôi xin đặt tay lên cuốn Kinh Thánh mà  thử rằng, tôi không hử bôi nhọ ông nội nà o đó của ngà i J. Blank, đối thủ của tôi. Thậm chí, cho đến lúc nà y, tôi còn chưa hử biết rằng có một ông cụ như vậy từng tồn tại trên đời.

Cũng nói thêm rằng, sau đó tử tạp chí ba xu nói trên mỗi khi đả động đến tôi đửu gọi bằng mử¹ danh " TWAIN, KẺ TẤN Cà”NG XàC CHẾT".

Tử lá cải tiếp theo đã phải là m tôi phải chú ý, viết như thế nà y:

ử¨NG Cử¬ VIàŠN АàNG THƯƠNG: - Ngà i Mark Twain, người đã có bà i diễn văn rất khó ngử­i ở cuộc mit-tinh hôm trước, đêm hôm qua đã không đến dự cuộc tiếp xúc cuối cùng với nhóm cử­ tri độc lập. Một bức điện do bác sĩ riêng của ông ta gử­i tới nói rằng ông nà y bị mấy con ngựa phóng qua là m ngã, chân bị gãy đôi, được bác sĩ "tháo rời ra" dễ dà ng và  đang nằm bẹp trong sự đau đớn cực kì... Còn mấy tình tiết miêu tả vô lý nữa khiến các cử­ tri ủng hộ ông đã phải cố nuốt trôi bức điện ấy, họ đà nh giả vử tin và o lý do vắng mặt của ứng viên đáng kính nói trên, người mà  họ tin tưởng giao phó trọng trách.

Nhưng cũng và o tối hôm qua, có mấy người ở khách sạn thấy một gã say khướt nhếch nhác, lảo đảo như bị trúng độc, trông rất giống Mark Twain. Nhóm cử­ tri đã phải tìm cách để cố chứng tử rằng tên súc vật nát rượu đáng khinh bỉ ấy không phải là  Mark Twain của họ.

Cuối cùng thì chúng tôi cũng được họ thông tin như thế! Аà nh phải cho là  thế thôi. Nhưng tiếng nói của dân chúng đang vang lên như sấm rửn với câu hửi: "Vậy cái kẻ đó là  ai?".

Аã ba năm nay tôi không hử tham dự và o một cuộc nhậu nhẹt bia rượu hay bất kì thứ nước có cồn nà o đâu!

Vậy mà  sáng hôm sau tôi lại bị choáng khi số tiếp thep của chính tử báo đó phong cho tôi cái tên "NGà€I HŨ CHàŒM KHIẾP KHà™NG TWAIN"

Аến lượt những lá thư nặc danh chứa đầy hòm thư của tôi mỗi ngà y. Thường là  kiểu như thế nà y:

Có một chuyện của ngà i mà  ngoà i tôi ra không ai biết đến. Tốt nhất là  ngà i hãy phắn đi nếu không muốn được đọc trên báo những điửu tôi nói ra... - Ký tên: "Người-có-thể-là m-mọi-việc".

Cứ mỗi ngà y trôi quan tên của tôi lại được gắn với một biệt danh mới, nà o là  TàŠN BIử‚N THỦ à” TRửŒC, KẺ Đ‚N TRử˜M Tử¬ THI,... toà n những biệt danh chẳng thể coi là  hay ho, đến mức tôi không muốn kể ra nữa, sợ độc giả phát chán.

Qua nhiửu chuyện đòi hửi tôi phải giải thích, đến mức tổng Biên tập của các báo phải nói với tôi rằng, nếu tiếp tục im lặng thì mọi uy tín chính trị của tôi sẽ tiêu tan sạch. Sự việc cà ng trở nên cấp bách khi hôm sau trên báo chí lại có bà i xuất hiện:

NGHE Và€ THẤY! - Vị ử¨ng cử­ viên độc lập vẫn tiếp tục giữ im lặng. Vì đức ngà i không thể mở mồm ra nói năng gì. Bấy nhiêu lời cáo buộc và  tang chứng chống lại vị nà y đã quá dư dả, lại được chính nhân vật nà y công nhận bằng sự lặng im chử đợi phán quyết cuối cùng.

Hãy nhìn và o đức ngà i đó xem sao, thưa các vị cử­ tri độc lập. Xin hãy nhìn và o KẺ MAN KHAI, TàŠN TRử˜M THà€NH MANNATA, KẺ TẤN Cà”NG XàC CHẾT... Hãy nhìn và  suy nghĩ vử NGà€I HŨ CHàŒM KHỦNG KHIẾP TWAIN.

Hãy căng mắt ra mà  nhìn, thưa các công dân đáng kính! Rồi các vị hãy cho biết, liệu có nên đặt danh dự và  lòng tin của mình và o nhân vật được gọi với chừng ấy biệt danh gớm guốc mà  không thể mở mồm ra phủ nhận một cáo buộc nà o.

Аể chặt đứt cái đuôi nhục nhã cứ lẵng nhẵng đeo bám, tôi phải viết một bà i trả lời ghê gớm và  đích đáng. Nhưng rồi việc nà y không bao giử thực hiện được, vì sáng hôm sau đã xuất hiện một bà i báo hết sức kinh dị. Bọn họ buộc tội tôi đã đốt cháy một ngôi nhà  thương điên với các bệnh nhân trong đó, chỉ vì bệnh viện nà y che khuất phong cảnh trước mặt ngôi nhà  của tôi.

Tin nà y là m tôi thực sự kinh hoảng. Tiếp theo còn thêm điửu cáo buộc tôi đã đầu độc ông bác mình để thừa hưởng tà i sản, yêu cầu cấp bách phải quật mộ để khảo nghiệm...

Аà nh phải đầu hà ng. Tôi viết một bà i cảm ơn hết sức sâu sắc đến các cử­ tri đã ủng hộ tôi ra ứng cử­ chức Thống Аốc bang New York, nhưng tôi không đáp ứng được những yêu cầu của chiến dịch tranh cử­, nên xin rút lui. Tôi ký tên dưới bà i viết trong nỗi cay đắng, và  thừa nhận rằng, Mark Twain nà y chỉ có thể gây cười, và  vốn là  một người đà ng hoà ng, vậy mà  bây giử...

(0) Bình luận
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Ký ức chắt lọc qua nhịp điệu màu sắc
    Họa sĩ Trần Nguyên Dũng (1942-2023) là một gương mặt âm thầm, bền bỉ của mỹ thuật Hà Nội. Sau ba năm ngày ông ra đi, một triển lãm cá nhân giới thiệu những sáng tác lúc sinh thời của Trần Nguyên Dũng được tổ chức tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam từ ngày 2 đến 10/6/2026. Triển lãm “Trần Nguyên Dũng - Những ngày thảnh thơi” giới thiệu 60 tác phẩm trên nhiều chất liệu như một lát cắt tương đối đầy đủ về hành trình nghệ thuật của ông, cho thấy một đời sống nội tâm phong phú, gắn liền với truyền thống văn hóa dân tộc.
  • Phát huy vai trò báo chí trong tuyên truyền Văn kiện Đại hội XIV của Đảng
    Chiều 17/6, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, Tạp chí Cộng sản tổ chức Hội thảo khoa học quốc gia “Báo chí cách mạng với nhiệm vụ tuyên truyền Văn kiện Đại hội XIV của Đảng”. Sự kiện diễn ra nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2026), thu hút sự tham gia của đông đảo nhà khoa học, chuyên gia, nhà quản lý, đại diện các cơ quan báo chí, xuất bản và cơ sở đào tạo trên cả nước.
  • Chính sách đặc thù tạo động lực cho đội ngũ văn nghệ sĩ sáng tạo, cống hiến
    Tại kỳ họp thứ 4, HĐND thành phố, đa số đại biểu đã nhất trí tán thành, thông qua Nghị quyết quy định một số nội dung, mức chi trong lĩnh vực văn hóa, nghệ thuật của thành phố Hà Nội. Theo Nghị quyết, việc ban hành cơ chế, chính sách đặc thù này sẽ kịp thời tháo gỡ các nút thắt về thể chế, tạo động lực mạnh mẽ khuyến khích đội ngũ nghệ sĩ sáng tạo, cống hiến, thu hút các chuyên gia uy tín, nâng cao chất lượng nghệ thuật chuyên nghiệp và thúc đẩy ngành công nghiệp văn hóa của Thủ đô phát triển hội nhập sâu
  • Thời trang gia đình VT ra mắt BST mới “Phố Nhẹ Tênh”
    Đón nhu cầu mua sắm trang phục mùa hè tăng cao, Thời trang gia đình VT triển khai chương trình ưu đãi lớn trong tháng 6, đồng thời giới thiệu bộ sưu tập “Phố Nhẹ Tênh” với các thiết kế phù hợp mặc nhà, dạo phố và du lịch hè.
  • [Podcast] Gìn giữ hương trà sen của người Hà Nội
    Nhắc đến thú chơi tao nhã, tinh tế, thanh tao của người Hà Nội, không thể không nhắc đến cách thưởng trà sen Tây Hồ. Vừa là một loại thức uống, trà sen còn là nét văn hóa đặc biệt, kết tinh sự khéo léo, tinh tế và tâm hồn của người Tràng An thanh lịch. Trà sen Tây Hồ nổi tiếng bởi hương thơm đặc trưng, dịu dàng mà sâu lắng, gắn liền với vùng hồ Tây mênh mang sóng nước, nơi sen nở ngát hương vào mỗi mùa hè. Người Hà Nội xưa thường ví trà sen như “hồn của đất trời, cốt cách của người thanh lịch”. Thưởng một chén trà sen đúng điệu là thưởng thức cả sự tinh túy của thiên nhiên và sự khéo léo của bàn tay con người.
Đừng bỏ lỡ
Chạy chức Thống đốc
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO