Hà Nội với tôi trong mùa thu này bắt đầu từ một con số: 101. Gần đúng những ngày này một năm trước, tôi đã đi tìm con số ấy trong một trận mưa tầm tã. Bác ruột chở tôi đến số 101 Trần Hưng Đạo để dự tuyển nghiên cứu sinh. Quanh đó đang có những đoạn đường thi công, lối vào bị chắn, hai bác cháu cứ vòng đi vòng lại giữa mưa. Hà Nội sau màn nước nhòe đi. Tôi ngồi sau xe, ôm túi hồ sơ trước ngực, vừa sợ muộn giờ, vừa thấp thỏm trước một ngưỡng cửa mà khi ấy chưa biết có mở ra cho mình hay không. Một địa chỉ giữa lòng Hà Nội, hôm ấy, sao mà khó tìm đến thế.