Với tôi, thơ tình giử chỉ là  hồi ức

skđs| 04/04/2012 11:56

(NHN) Nhà  thơ Phan Thị Thanh Nhà n đã nói như thế khi tôi bảo những bà i thơ tình của chị sao buồn thế, những câu thơ không trong trẻo như chuyện tình của Hương thầm.

Cũng phải thôi, Hương thầm là  mối tình trong sáng của những tâm hồn chưa tì vết, còn những bà i sau nà y là  câu chuyện muôn thuở của những trải nghiệm. àã có lúc chị tự thú nhận: Thơ mình mình đọc câu nà o cũng thương. Nhưng với chị bây giử, thơ tình chỉ là  hồi ức mà  thôi.

Tôi nghe tên nhà  thơ Phan Thị Thanh Nhà n đã lâu, từ khi đọc và  thích Hương thầm của chị. Hồi đó chỉ nghĩ người phải khéo và  tinh tế lắm mới diễn tả được cái tình ý nhị như vậy. Cái hay không phải ở câu chuyện mà  ở cái tình và  những ngôn từ đằm thắm, thanh lịch.Không phải là  bà i thơ đầu tiên (chị có thơ in trên báo Văn nghệ từ năm 1965), nhưng Hương thầm là  bà i thơ đã là m nên tên tuổi chị khi mới là  cô gái 26 tuổi. Trẻ trung thế là m sao lời thơ không trong trẻo: Giấu một chùm hoa trong chiếc khăn tay/Cô gái ngập ngừng sang nhà  hà ng xóm/Bên ấy có người ngà y mai ra trận.../Nà o ai đã một lần dám nói/Hương bưởi thơm cho lòng bối rối/Anh không dám xin Cô gái chẳng dám trao/Chỉ mùi hương đầm ấm thanh tao/Không giấu được cứ bay dịu nhẹ/Cô gái như chùm hoa lặng lẽ/Nhử hương thơm nói hộ tình yêu. Аọc những tình cảm như vậy, ai cũng nghĩ đích thị là  mối tình đầu trong sáng của chị. Mới thấy văn thơ có sức rung động trái tim con người mãnh liệt, nó có thể hóa giải tình riêng thà nh tình chung và  có sức sống lâu bửn. Bà i thơ viết tặng cho người em ra trận đã khiến chị trở thà nh một cái tên đáng nhớ trong lịch sử­ văn học Việt Nam. Cuộc đời một phụ nữ là m thơ như thế là  hạnh phúc lắm rồi, đi dến đâu, dù rất xa tận Côn Аảo, Hà  Tiên hay Cà  Mau... cũng có người nhắc đến, chưa gặp nhau nhưng như đã quen nhau từ lâu.

Có lẽ Hương thầm đã trùm một cái bóng quá lớn, có người bảo nó đã đóng đinh và o sự nghiệp sáng tác của chị nên những bà i thơ sau nà y cũng có nhiửu bà i hay, một số bà i cũng rất phổ biến và  còn được đưa và o sách giáo khoa, nhưng dường như người ta quên nó là  của chị. Bà i Là m anh đượchọc sinh mẫu giáo thuộc là u là u, nhưng người ta cứ bảo là  của nhà  thơ Trần Аăng Khoa. Còn bà i Truyửn thuyết trên đảo Côn Sơn in trên báo Văn nghệ năm 1976, sau đưa một phần và o sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 1, tập 2 viết vử chị Võ Thị Sáu: Người con gái trẻ măng/Giặc đem ra bãi bắn/Аi giữa hai hà ng lính/Vẫn ung dung mỉm cười thì ở chương trình Chơi chữ của Аà i truyửn hình Hà  Nội lại được giới thiệu là  của nhà  thơ Tố Hữu.

Nhà  thơ Phan Thị Thanh Nhà n nhận Giải thưởng Nhà  nước vử văn học nghệ thuật năm 2007.

Số phận đã không cho chị cuộc sống bình yên. Cái thuở hương thầm, chị có một gia đình hạnh phúc. Chồng chị là  cán bộ nghiên cứu, nhưng lại yêu văn chương. Anh chị đã quen nhau từ lớp bồi dườ¡ng viết văn ở Quảng Bá. Аọc thơ nhau, là m bạn với nhau rồi yêu nhau. Kỷ niệm ngọt ngà o những tháng ngà y hạnh phúc bên người chồng nuôi dườ¡ng tâm hồn chị khiến chị có những lời thơ trong trẻo. Vậy mà  đã 30 năm có lẻ, chị phải một mình nuôi con. Người chồng yêu thương ra đi khi chị còn quá trẻ, một mình vật lộn trong thời bao cấp để nuôi con khôn lớn. Аã có lúc chị thầm mơ: Ước gì gặp lại anh/Dù chỉ trong phút cuối/Аể nói một lời thôi/Em đã yêu anh nhất. Tôi bảo, nếu không có nỗi bất hạnh ấy, người đa cảm như chị chắc sẽ có nhiửu bà i thơ tình hay ca ngợi hạnh phúc? Nhưng chị lại bảo rằng, có khi phải buồn mới có thơ hay.

Không phải đã không có lúc chị muốn tìm một bử vai để nương tựa, sẻ chia, nhưng việc đi tìm một người đà n ông cho riêng mình thật khó. Với người đà n bà  là m thơ, tìm được người đồng cảm và  sẻ chia đã khó, huống hồ với chị đã yêu là  đam mê và  trọn lòng cho tình yêu ấy. Bởi thế mà  chị dễ bị  thương tổn khi động chạm và o kỷ niệm, biết là  không thể mà  chị vẫn nhắn gử­i với người ấy: Nếu anh đi với người yêu/Chỉ xin anh nhớ một điửu nhử thôi/Con đường ta đã dạo chơi/Xin đừng đi với một người khác em.

Nghe người ta bảo, chị là  người đa tình. Cũng phải thôi, người yêu tha thiết đến vậy, với tấm lòng hồn hậu thì đa tình cũng là  lẽ đương nhiên. Аọc những bà i thơ sau nà y, biết chị cũng có những mối tình nặng lòng lắm, nhưng dường như luôn không tìm được nơi nà o đó thật sự để sẻ chia nên nhiửu câu thơ nhẹ nhà ng nhưng có gì đó như hửn giận, trách cứ.

Bất ngử ai bỗng gọi em/Cho tôi bối rối lặng im mỉm cười. Thế mà  Anh đã đi cùng cô gái khác/Xinh hơn tôi và  trẻ hơn tôi/Cũng đưa đón chiửu thương chăm sóc/Y như ngà y hai đứa chung đôi/Tôi nghĩ mãi mà  không sao hiểu được/Sự thủy chung vô lý của mình/Sao tôi chẳng thể nà o yêu nổi/Một chà ng trai nà o khác ngoà i anh. Vô lý ư? Không, phải nói là  trọn lòng với tình yêu mới đúng. Và  cái nữ tính trong thơ Phan Thị Thanh Nhà n cũng có những đòi hửi thật đáng yêu: Nếu anh thật yêu em/Sao anh không tặng hoa/Nếu anh thật yêu em/Sao anh không giúp đỡ/Nếu anh thật yêu em/Sao anh không bử vợ. Khi yêu, đà n bà  thường nhẹ dạ và  chân tình nên hay cầu toà n, có thể chỉ trong một chút khoảnh khắc của cuộc sống thôi mà  cũng khó được toại nguyện.

Аã có lúc chị phải trăn trở: Hay là  yêu một chút/Cho đỡ buồn rồi thôi/Hay cưới xin nghiêm túc/Аỡ đần nhau cuối đời. Thiên chức đà n bà  có lúc khiến chị muốn bến đỗ bình yên, nhưng sự nhạy cảm và  tinh tế của người phụ nữ là m thơ dường như khiến chị luôn thấu hiểu tận cùng cái thói phong tình của kẻ khác giới. Ngoảnh nhìn lại họ, chị đã viết những câu thật hà i hước, dí dửm: Tôi bây giử chỉ là m bạn với ma thôi/Có kẻ bảo ta là  đồ ngu/Coi ta như đứa ở/Có người sà m sỡ như ta là  ca ve/Có người khen ta bốc trời như ta là  con ngốc/Có thằng nói yêu ta rồi đem gái đến khoe. Chị bảo, nói chung, những bà i thơ chị là m cho những cuộc tình đửu với những tình cảm và  suy nghĩ rất đẹp, luôn coi họ như thần tượng của mình. Nhưng còn đâu nữa thơ ơi/Lời thơ tan giữa bụi đời lấm lem/Với tôi thuở ấy thiêng liêng/Câu thơ đập giữa nhịp tim bất ngử/Nay còn ai được như xưa/Còn ai xứng với bà i thơ tôi cầm.Ai trong cuộc đời chả có nỗi bất hạnh nà o đó. Buồn, cô đơn cũng là  lẽ thường tình. Thôi thì cứ biết bằng lòng với những cái mình có. Hơn những người phụ nữ khác, chị có người bạn lớn là  thơ. Những vui buồn, hửn giận, oán trách chị có thể trút và o đấy, ít ra cũng vơi đi nỗi lòng. Có lúc chị từng bảo: cuộc đời bao nhiêu bất hạnh nhưng tôi thấy vẫn còn nhiửu điửu đáng yêu. Tình yêu chỉ là  một khía cạnh của cuộc đời. Tôi hiểu trong thăm thẳm niửm đau/Tôi vẫn còn yêu đời lắm.

Quả thực, cái sự yêu đời sống của chính mình thì chả mấy ai tuổi nà y theo kịp được chị. Có lẽ đấy cũng là  cách nhà  thơ Phan Thị Thanh Nhà n nuôi dườ¡ng tâm hồn mình. Аửu đặn hà ng tuần chị chơi tennis, đi bơi và  duyên dáng trên sà n khiêu vũ. Khen chị tuổi nà y mà  dáng thon gọn, nhanh nhẹn, chị cười hóm hỉnh: bí quyết của bà  giࠝ chỉ có thế, cuộc sống vui vẻ sẽ mang đến cho ta nhiửu điửu bất ngử. Thỉnh thoảng nhóm nhà  thơ, nhà  văn nữ với những gương mặt đình đám như Nguyễn Thị Hồng Ngát, Trần Thị Trường, Tuyết Nga, Bảo Chân... lại tụ tập mà  trụ sở chính thường là  nhà  chị. Cho dù đã và i ba lần chị di chuyển nhà , nhưng sự xởi lởi của bà  chủ nhà , sự chu đáo của bà  chị cả và  đặc biệt sự tinh nghịch, hồn hậu của Hương thầm khiến họ cứ gặp nhau là  vui quên vử. Rồi những chuyến đi thực tế, đi dự trại sáng tác của Hội Nhà  văn, những chuyến du lịch bằng tiửn túi...

Bây giử, hà ng ngà y chị vẫn viết. Khi nà o có cảm xúc thì dùng thơ để diễn đạt chứ không để ý đến hình thức thể hiện, thế nên chị cũng chẳng bận tâm đến chuyện phải cách tân trong thơ. Viết với chị là  niửm vui để giãi bà y, viết những gì mình trăn trở chứ không bao giử cố có một cái gì để mọi người phải nhớ. Nhưng ít ra tên chị bây giử đã là  một thương hiệu. Năm 2007, chị đã được tặng giải thưởng Nhà  nước với chùm 3 tác phẩm: Hương thầm, Chân dung người chiến thắng và  Nghiêng vử anh. Có người đã đặt cho chị biệt danh: Phan Thị Thanh Bận. Quả đúng như vậy.  

(0) Bình luận
  • Nắng mơ trong biệt thự hoang
    Tôi bị nàng hút đi từ lần thấy hình đại diện Facebook trôi đến. Khoảnh khắc lúc nắng rây xuống những ngón tay thon cầm lọn tóc che nửa phần môi đỏ khiến cho bức selfie ấy đẹp huyền hoặc.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Tản văn: Dịu dàng Hà Nội vào thu
    Phố trở mình giã từ mùa hạ. Tháng nghiêng mình nhẹ bước vào thu. Bàn chân muốn chùng chình nhịp bước. Gió se se chút lạnh giao mùa.
  • Nhạc sĩ Tuấn Phương: Lưu luyến những mảnh hồn quê
    Trong suốt cuộc đời sáng tác của mình, nhạc sĩ Tuấn Phương có khoảng 400 tác phẩm. Dù sáng tác ở đa dạng thể loại, nhưng khi nhắc đến ông, người yêu nhạc thường nhớ đến những ca khúc trữ tình như “Tình đất”, “Biển chiều”, “Bến sông xưa”, “Người ơi hãy về”… Có lẽ, điều gần gũi với người nghe hơn cả chính là những lời ca thủ thỉ về quê hương xứ sở, về nỗi nhọc nhằn của con người, về tình yêu đôi lứa. Tình đất và cũng là tình người, tình quê luôn thường trực trong các sáng tác của nhạc sĩ Tuấn Phương.
  • "Ký ức những năm tháng không quên" được tái hiện qua các tác phẩm mỹ thuật tiêu biểu
    Nhân dịp Quốc khánh 2/9, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (số 66 Nguyễn Thái Học, Ba Đình, Hà Nội) đã chính thức khai mạc triển lãm chuyên đề "Ký ức những năm tháng không quên". Triển lãm kéo dài từ nay đến ngày 08/9/2026, mở ra một hành trình trở về quá khứ qua góc nhìn mỹ thuật hiện đại.
  • Nhiều hoạt động “Vui Tết Độc lập” tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 29/8 đến 30/9/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (xã Đoài Phương, Hà Nội) tổ chức chuỗi hoạt động với chủ đề “Vui Tết Độc lập”, chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2026).
  • Để những giá trị di tích được gìn giữ và lan tỏa
    Di tích là những dấu tích vật chất và tinh thần gắn với lịch sử, văn hóa và đời sống cộng đồng. Trên cơ sở đó, Hà Nội vừa ban hành quy định mới về quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di tích, trong đó nhấn mạnh yêu cầu quản lý thống nhất, phân cấp rõ trách nhiệm, phát huy vai trò của cộng đồng và đẩy mạnh ứng dụng khoa học, công nghệ, chuyển đổi số trong công tác quản lý di tích.
  • Nâng cao kỹ năng làm du lịch cộng đồng tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Ngày 24/8, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội tổ chức Hội nghị triển khai về ứng xử văn minh du lịch và du lịch cộng đồng năm 2026.
  • Ra mắt phim điện ảnh “Hộ linh tráng sĩ - Bí ẩn mộ vua Đinh”
    "Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh" lần đầu ra mắt khán giả tại Ninh Bình, vùng đất gắn với câu chuyện và quá trình thực hiện bộ phim.
  • Đưa nghệ thuật cải lương đến gần công chúng Thủ đô
    Tối 23/8, tại sân khấu Nhà Bát Giác, phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội), chương trình “Biểu diễn nghệ thuật cộng đồng” của Nhà hát Cải lương Hà Nội đã mang đến cho người dân và du khách một đêm diễn đậm đà bản sắc văn hóa.
  • Những tác phẩm âm nhạc góp phần lan toả văn hóa Hà Nội
    Từ các ca khúc “Hà Nội mùa thu”, “Hoa sữa” đến những giai điệu của Charlie Parker, Miles Davis, Duke Ellington, Antonio Carlos Jobim... chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 23/8 tại Nhà Bát Giác đã đưa những thanh âm quen thuộc của Hà Nội bước vào không gian âm nhạc cộng đồng đầy tinh thần phóng khoáng và ngẫu hứng của jazz. Qua tiếng kèn của các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club và giọng hát của hai ca sĩ Thuỷ Bùi, Minh Thu, hình ảnh Thủ đô hiện lên vừa lãng mạn, vừa trẻ trung, cởi mở trong nhịp sống văn hóa đương đại.
  • Hà Nội chuẩn bị chuỗi hoạt động văn hóa, nghệ thuật chào mừng những ngày lễ lớn
    Thường trực Thành ủy Hà Nội thống nhất chủ trương tổ chức các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, tuyên truyền, chăm lo các đối tượng chính sách nhân dịp kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; đồng thời tổ chức 02 chương trình nghệ thuật đặc biệt chào mừng kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô, hướng tới tạo không khí phấn khởi, vui tươi và khơi dậy niềm tự hào, khát vọng phát triển Thủ đô.
Với tôi, thơ tình giử chỉ là  hồi ức
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO