“Thơ & Truyện đời”- mỗi vần thơ như một dòng cảm xúc, mỗi câu chuyện là một sự trải nghiệm

Minh Huệ| 07/10/2019 08:24

Tôi thật sự bất ngờ khi anh chia sẻ: “Sắp tới anh sẽ xuất bản một cuốn sách nữa”. Tôi đã trộm nghĩ: tình yêu trong anh chắc lớn lao lắm thì mới có thể “thai nghén” hai tập thơ tình trong một thời gian ngắn, bởi khi đọc tập thơ “Tình em biển đảo Trường Sa” của anh được xuất bản vào tháng 5/2019 tôi đã nghĩ, anh sinh ra chỉ để viết thơ về tình yêu. Nhưng không, cái tên tập sách anh chuẩn bị xuất bản tới đây làm tôi không khỏi khắc khoải, đợi chờ. Khi cầm trên tay bản thảo tập “Thơ & Truyện đời” của Đào Thịnh

“Thơ & Truyện đời”- mỗi vần thơ như một dòng cảm xúc, mỗi câu chuyện là một sự trải nghiệm


Tôi không phải là một là văn, một nhà thơ, cũng tự cảm thấy mình còn quá non nớt, chưa đủ từng trải trong cuộc đời để có thể bình phẩm hay nói bất cứ điều gì về tập “Thơ & Truyện đời” của anh. Mà đơn giản tôi chỉ muốn viết ra những suy nghĩ, những cảm nhận của mình khi đọc tập “Thơ & Truyện đời” của Đào Thịnh. Từ “Nhà mình thời bao cấp”, “Tết xưa” đến “Nhớ quê” rồi “Bão xưa”... khiến dòng suy nghĩ trong tôi cứ trôi về một miền hoài niệm xa xăm nào đó. Một ký ức xa vời của những ngày quần nâu áo vá, nhà tre mái dạ cứ dần hiện hữu: Nhà tre, mái dạ, vách rơm/ Nền nhà đất mịn, mát êm, trưa hè/ Khoai kia với bát nước chè/ Ấm tình làng xóm, bạn bè thôn quê (Nhà mình thời bao cấp). Tôi đã đọc nhiều thơ xưa, thơ về thời bao cấp, nhưng thơ của Đào Thịnh có điều đặc biệt riêng, là tiếng nói của đáy lòng, là cảm nhận, là tự hào, là ước ao, đôi khi là chút chạnh lòng của những ai đã sống trong thời bao cấp. Tập “Thơ & Truyện đời” của Đào Thịnh vẽ lên bức tranh tổng hợp của quá khứ và hiện tại, đặc biệt là trước và sau thời bao cấp. “Khoai khô, chiếm cả nồi cơm/ Xót xa ngao ngán, đong đơm, vơi đầy” (Nhà mình thời bao cấp). Khi đó, đất nước vừa ra khỏi chiến tranh, miền Bắc trước đó là hậu phương vững chắc, tất cả mọi nguồn lực đều dành hết cho chiến trường miền Nam. Mặc dù đói cơm thiếu áo nhưng với tình yêu quê hương đất nước, những người nông dân vẫn cần mẫn lao động sản xuất với khí thế hừng hực: “Dân quân, súng chắc trên vai/ Bắn máy bay Mỹ thi tài lập công/ Nông dân vẫn quyết ra đồng/ Tăng gia sản xuất thêm bông lúa vàng/ Thanh niên tư thế sẵn sàng/ Phụ nữ phấn đấu, đảm đang thay chồng (Nhớ quê).

Thơ viết về cha mẹ có rất nhiều, bởi lẽ những lời hay, ý đẹp viết về công ơn mẹ cha sẽ không bao giờ là thừa, cũng giống như tình thương yêu bất tận giữa cha mẹ và con cái sẽ mãi mãi không có giới hạn về không gian và thời gian. Trong thơ Đào Thịnh ta bắt gặp hình ảnh người cha, người mẹ yêu thương con, thậm chí cả một đời vất vả, nặng nhọc, hi sinh tất cả vì con. Hàng ngày, mẹ tảo tần sớm hôm ngoài đồng ruộng, để đêm về lại thức cùng con “Đêm con học, mẹ ngồi chờ/ Quạt mo xua muỗi, đèn mờ, bấc hoa/ Tất bật bao tháng ngày qua/ Đồng ruộng khuya sớm, tăng gia tối ngày” (Mẹ); hay những giọt mồ hôi ướt sũng trên chiếc áo nâu đã sờn vai của cha: “Mẹ cấy, bố dắt trâu bừa/ Mồ hôi đẫm áo, nắng trưa oi nồng/ Bao vất vả, vẫn như không/ Lo toan, tất bật, ấm lòng vì con” (Công cha nghĩa mẹ). 

Đọc tập “Thơ & Truyện đời” Đào Thịnh đưa người đọc trải qua nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, có khi là hoài niệm về một thời xưa cũ; có khi là giọt nước mắt rưng rưng trong lòng khi nghĩ về mẹ, về cha; có khi lại là những kỉ niệm của tuổi học trò cắp sách đến trường “Mũ rơm, chân đất ân tình quê hương/ Tình làng, nghĩa xóm thân thương/ Áo nâu, bụng đói đến trường vẫn vui” (Kỉ niệm 50 năm lớp 5A); có khi lại là niềm tự hào, tự tôn dân tộc trước vẻ đẹp, sự hùng vỹ thiên nhiên quê hương, đất nước (Thăm đảo Phan Vinh, Thăm Đồng Văn, Khúc ca hành trình Đoàn 11 thăm Trường Sa, Biển đảo thiêng liêng); có khi lại là những trăn trở về cuộc sống đang diễn ra hàng ngày: Đất có đẻ được đâu?/ Đường đẻ thêm trên đất/ Bao tòa nhà cao ngất/ Mọc nhanh hơn nấm rừng (Tắc đường - Đường khổ); có khi lại là những suy tư về con người, số phận của những mảnh đời trong xã hội trong những truyện ngắn (Đời của Hạnh, Đời của Phượng...). Có lẽ đó chính là điều thú vị trong tập “Thơ & Truyện đời” - bạn cầm trên tay một cuốn sách, nhưng bạn lại nhận được một “tri thức lớn” về con người, về cuộc đời qua thơ, qua truyện.

 Điều đặc biệt trong tập “Thơ & Truyện đời” của Đào Thịnh chính là những bài thơ viết về ngành Thương binh - Xã hội, một nghề gắn bó với anh trong suốt những năm qua. Thơ về ngành là khó viết nhất, nhưng Đào Thịnh đưa được vào thơ. Trong thơ thể hiện được cả sự chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ về xóa đói giảm nghèo, về công bằng xã hội: “Xóa đói, giảm nghèo, dân đang mong đợi/ No ấm mọi nhà, “không ai bỏ lại sau”/ Bảo trợ xã hội, làm kịp, làm mau/ Giúp sức mình, cho dân giàu nước mạnh” (Ngành Lao động chào Xuân Kỷ Hợi 2019); thể hiện sự dốc sức, đồng lòng của chính quyền và nhân dân để xây dựng Thủ đô tươi đẹp - Thành phố vì hòa bình “Cầu Nhật Tân, giải dây văng/ Trăm màu kết lại, Đông Anh - Tây Hồ/ Văn Miếu, gương học sáng ngời/ Thủ đô nước Việt muôn đời xứng danh” (Hà Nội xưa và nay).

Đọc “Thơ & Truyện đời” tôi không chỉ bị lôi cuốn bởi những câu thơ giản dị, mà còn bị hấp dẫn bởi những câu chuyện về cuộc đời của những người con gái trong xã hội đương đại. Qua mỗi câu chuyện anh kể về Hạnh, Huệ, Hạ, Phượng... ta như thấy hiện ra trước mắt về số phận của mỗi con người với những bộn bề lo toan của cuộc sống, với những toan tính tình - tiền, được - mất. Lời văn giản dị, gần gũi, lối dẫn dắt chuyện tự nhiên, bốn câu chuyện đều kể về cuộc đời của bốn cô gái nhưng không hề tạo cảm giác nhàm chán mà rất lôi cuốn người đọc. Mỗi mảnh đời như đang hiện hữu, đang “sống” trên từng trang sách. 

Đọc tập “Thơ & truyện đời” của Đào Thịnh, chắc chắn mỗi người sẽ có một cảm nhận khác nhau, có bình luận khác nhau, nhưng hy vọng rằng mỗi vần thơ sẽ như một dòng cảm xúc, mỗi câu chuyện sẽ là một sự trải nghiệm, một bài học cho chúng ta trong cuộc sống hàng ngày.
Mẹ
Mẹ chẳng được học chữ nào,
Dạy con qua khúc ca dao tháng ngày,
Lời ru vang tận hôm nay,
Con sao quên được những ngày ấu thơ. 
Đêm con học, mẹ ngồi chờ,
Quạt mo xua muỗi, đèn mờ, bấc hoa. 
Tất bật bao tháng ngày qua,
Đồng ruộng khuya sớm, tăng gia tối ngày. 
Khoai khô bát mẹ thêm dầy,
Còn chút cơm trắng, gạt đầy bát con. 
Chăn chiên con ngủ thêm ngon
Mẹ đắp chiếu rách, trên còn đắp nong. 
Ngày ngày lưng mẹ thêm còng,
Mẹ mong con được thành công trong đời. 
Giờ đây nhiều lúc thảnh thơi,
Nhớ thương mẹ khổ cả đời vì con.

Nhớ quê
Đi xa ai chẳng nhớ quê
Vườn cây, ao cá xum xuê bóng dừa
Nhà tranh, mái ngói rào thưa
Lời ru vang vọng, võng đưa trưa hè
Khoai lang, ấm tích nước chè
Ân tình làng xóm bạn bè quê hương
Tình quê giàu nghĩa thân thương
Đói cơm, thiếu áo, đến trường vẫn vui
Đánh cù, đánh đáo xong rồi
Lại sang ẩn nấp, trò chơi trốn tìm
Súng cao su, thú bắn chim
Nơm kia bắt cá, đó tìm bắt tôm
Đến trường nhớ mãi mũ rơm
Túi bông băng thuốc, sớm hôm bên mình
Tiếng bom Mỹ nổ ùng uỳnh
Máy bay nhào lượn, rít gầm đinh tai
Dân quân, súng chắc trên vai
Bắn máy bay Mỹ thi tài lập công
Nông dân vẫn quyết ra đồng
Tăng gia sản xuất thêm bông lúa vàng
Thanh niên tư thế sẵn sàng
Phụ nữ phấn đấu, đảm đang thay chồng
Tin vui tiền tuyến lập công
Đón tin thống nhất non sông một nhà
Toàn dân vang rộn tiếng ca
Hòa bình thống nhất bài ca muôn đời. 
Ngấp ngó
Con gái nhà bên, lớn thật rồi
Để cho trai ngõ khát khao thôi
Mẹ lo con gái nghề chưa có
Mà đã có trai ngấp ngó dòm. 
Thăm Đồng Văn
Đầu xuân tới Đồng Văn
Đường quanh co uốn lượn
Vách đá cao sừng sững
Mây lững lờ bao quanh
Em bất ngờ hỏi anh
Đá kia bao nhiêu tuổi?
Cổng Trời tên ai đặt? 
Ai nặn nên Núi Đôi?
Mã Pì Lèng ai gọi?
Đến chợ tình Khau Vai?
Thịt treo dài trên bếp?
Tiếng Khèn đang gọi ai?
Câu hỏi như đêm dài 
Vang vọng Cờ Lũng Cú
Gặp trưởng bản các cụ
Em sẽ rõ nguồn cơn. 
(0) Bình luận
  • Trao giải 11 tác phẩm xuất sắc “Truyện ngắn Sông Hương 2024”
    Ban tổ chức đã trao giải 11 tác phẩm xuất sắc cho cuộc thi “Truyện ngắn Sông Hương 2024” do Tạp chí Sông Hương phát động.
  • Thiền đào
    Chàng vẫn âm thầm dõi theo những bài viết của nàng và không bỏ sót bất kỳ phóng sự nào về nàng. Đôi mắt nàng khi bảy tuổi hay của bây giờ vẫn vậy. Xoáy xiết, ám ảnh. Nhấn chàng xuống đỉnh vực. Vẫy vùng. Ngộp thở. Toàn thân không trọng lượng. Đôi vực sâu đồng tử đã xoáy chàng đến một nơi quen thuộc. Là dinh đào, khi ấy chàng đang ở tuổi mười ba.
  • Ăn Tết nay yêu Tết xưa
    Đợt rét ngọt đầu tiên của tháng Chạp đã luồn qua khe cửa, bà Ngân thoáng rùng mình khi trở dậy vào sáng sớm. Loẹt quẹt đi xuống bếp, rót đầy một cốc nước gừng nóng sực đã ủ sẵn trong bình, bà vừa xuýt xoa uống vừa nhẩm tính xem Tết năm nay nên sắm sửa những thức gì. Kỳ thực, quanh đi quẩn lại, năm nào bà cũng bày biện từng ấy món quen thuộc. Nhưng cái việc nôn nao nghĩ suy về cái Tết sắp đến mới ngọt ngào làm sao, nhất là khi năm nay gia đình bà có thêm cô con dâu mới.
  • Lễ phạt vạ
    Ba ngày nữa là đến giao thừa mà Cầm Bá Cường chưa thể về nhà. Đã vậy anh còn mắc vạ trưởng bản, phải chịu phạt. Ký túc xá giáo viên ở Mường Lôm giờ đây còn mỗi mình anh. Ôi chao là buồn! Cầm Bá Cường nhìn ra khoảng sân ký túc xá.
  • Họp lớp
    Tôi bước vào lớp, có lẽ tôi là người đến cuối cùng, bởi trong lớp đã kín gần hết chỗ ngồi, chỉ còn trống một chỗ ở cuối dãy bàn bên phải. Hơi ngượng vì đến muộn nên tôi ngần ngừ trước cửa mấy giây.
  • Sen quán
    Loay hoay mãi chị mới cởi nổi bộ khuy áo. Cái áo cánh nâu bà ngoại để lại. May sao áo của bà không chỉ vừa mà như muốn vẽ lại những đường cong đẹp nhất của chị. Chị là người Hà Nội. Mẹ không biết cụ tổ đến Hà Nội từ bao giờ mà chỉ biết và kể chuyện từ đời ông bà ngoại. Rằng ông ngoại từng là nhà buôn vải lụa còn bà là ca nương ca trù nổi tiếng ở đất kinh kỳ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tìm kiếm kịch bản điện ảnh kỷ niệm 100 năm Ngày thành lập Đảng
    Hướng tới kỷ niệm 100 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3/2/1930 - 3/2/2030), Cục Điện ảnh triển khai chương trình đầu tư chiều sâu nhằm tạo nguồn kịch bản phim truyện điện ảnh.
  • Khám phá hành trình nghệ thuật của họa sĩ Huỳnh Phương Đông
    Sáng ngày 11/4/2025, tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam sẽ diễn ra lễ khai mạc triển lãm chuyên đề “Hành trình Huỳnh Phương Đông”. Triển lãm do Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam phối hợp với Hội Mỹ thuật Việt Nam và gia đình họa sĩ tổ chức nhân dịp kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2025) và 100 năm ngày sinh chiến sĩ - họa sĩ Huỳnh Phương Đông (22/4/1925 – 22/4/2025), .
  • Đặc sắc phim tài liệu “Vượt sóng: Câu chuyện về thành phố 50 năm mùa hoa nở”
    Chào mừng kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2025), Đài truyền hình Thành phố Hồ Chí Minh vừa ra mắt, giới thiệu đến khán giả series phim tài liệu “Vượt sóng: Câu chuyện về thành phố 50 năm mùa hoa nở”.
  • [Podcast] Chùa Non Nước – Nơi hội tụ giá trị tâm linh, lịch sử của Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội không chỉ nổi tiếng với những công trình cổ kính nơi phố thị mà còn ẩn chứa những ngôi chùa linh thiêng giữa núi rừng xanh ngát. Một trong những ngôi chùa mang đậm dấu ấn tâm linh, gắn liền với truyền thuyết Thánh Gióng và lịch sử dân tộc chính là Chùa Non Nước – một danh thắng tọa lạc trên núi Sóc, huyện Sóc Sơn. Chùa Non Nước được hình thành từ thời Đinh, sư trụ trì chùa đầu tiên là Khuông Việt Đại sư Ngô Chân Lưu (933 - 1011) - hậu duệ của Ngô Quyền và là vị Quốc sư được triều đình nhà Đinh, Tiền Lê và Hậu Lý kính trọng.
  • Hai bệnh viện lớn nhất Việt Nam ký kết hợp tác y tế giai đoạn 2025 - 2030
    Bệnh viện Trung ương Huế và Bệnh viện Bạch Mai ký kết hợp tác hướng đến nâng cao chất lượng chăm sóc, điều trị bệnh nhân và phát triển vươn tầm khu vực, quốc tế.
Đừng bỏ lỡ
“Thơ & Truyện đời”- mỗi vần thơ như một dòng cảm xúc, mỗi câu chuyện là một sự trải nghiệm
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO