Những chân trời ở lại

HNMCT| 24/02/2022 19:12

Những năm tháng ở xóm Chùa Cuối, ngày đẹp trời tôi thường ngồi cạnh rệ cỏ xanh rì sát con mương chạy dọc cánh đồng. Từ đó tôi tha hồ phóng tầm mắt, háo hức tìm kiếm đường chân trời xa tít tắp với những quầng mây ảo diệu xếp thành những khối hình lộng lẫy, kích thích trí tưởng tượng của tôi.

Tôi hình dung ở đó những lâu đài cổ kính, những cánh rừng mùa thay lá sáng rực trong ánh mặt trời, những ngọn núi biết biến hình, những vị thần đùa vui cùng muông thú ẩn hiện trong những đám mây...

Mỗi ngày, chân trời luôn vẽ ra thật nhiều câu chuyện kỳ diệu, bí ẩn, chỉ tôi mới hiểu được. Lũ trẻ trong xóm thường bảo chơi nhảy dây, ô ăn quan, bịt mắt bắt dê còn dễ hơn ngồi nhìn và đoán hình thù từ các đám mây. Có đứa còn cười, bảo tôi lẩn thẩn, “tâm hồn treo ngược cành cây”. Mặc kệ, tôi vẫn ký thác tâm hồn cho những đám mây vô định luôn vận động, luôn khiến tôi bất ngờ, xúc động đến ngộp thở trước vẻ đẹp siêu nhiên, kỳ vĩ mở ra trước mắt rồi biến mất trong tích tắc. Tôi ngồi mường tượng nếu đi hết cánh đồng trước mặt, đi mãi về phía trước, liệu có thể chạm được vào đường chân trời, chạm vào những đám mây ảo diệu ấy không? Liệu tôi có thể gặp được tòa lâu đài của mình, với những vị thần, những cánh rừng sẽ đợi tôi ở đó? Ý nghĩ ấy đeo đuổi tôi ngày này qua ngày khác. Và tôi không ngừng mơ tưởng mỗi khi ngồi bên rệ cỏ, thả hồn vào đường chân trời lộng lẫy đang chờ đợi, mời gọi, thôi thúc tôi dấn bước.

Có lẽ vì thế tôi luôn háo hức với những chuyến đi vượt ra ngoài xóm nhỏ của mình. Từ năm lớp 7 tôi đã theo Phượng bạn cùng lớp chuyên văn về nhà nó ở Bình Lục. Đó cũng là lần đầu tiên tôi trải nghiệm đi xe khách liên tỉnh. Con đường từ Nam Định lên Bình Lục ngày ấy nhỏ hẹp, đầy “ổ gà”, “ổ trâu”, bụi cuốn mù mịt mỗi khi có ô tô phóng qua. Chúng tôi bẹp rúm giữa đám người lớn chen vai đứng dọc lối đi giữa hai hàng ghế. Nhà xe nhồi khách, càng đông càng tốt, bởi vậy xe đang phi như trâu vào xới, thoáng thấy khách vẫy dọc đường liền phanh khựng lại, làm khách đứng trên xe đổ dạt về phía sau. Mùi hơi người, mùi dầu máy khét lẹt trộn vào nhau. Cửa sổ xe mở toang, đón thêm mùi bụi đường nồng nực. Tôi giương mắt, tò mò, lạ lẫm trước những gì đang diễn ra.

Bố mẹ không hay biết chuyện ấy, chỉ đơn giản nghĩ tôi vào ký túc xá ở với bạn một hai hôm cho vui. Tôi không dám kể sự thật vì sợ bố mẹ không cho đi. Từ bé đến lớn tôi chỉ quanh quẩn trong thành phố nhỏ như lòng bàn tay. Có lang thang từ bệnh viện chỗ bố mẹ làm đến vườn hoa thành phố, hay la cà quán sách cũ phố Cửa Đông, lượn ra bờ sông Đào, vào chợ Rồng ngắm nghía hàng hóa thì tôi cũng vẫn có thể tự đi về nhà, và dù sao vẫn trong tầm kiểm soát của bố mẹ. Nhưng nhảy xe khách, đi mấy chục cây số thì không còn là chuyện nhỏ nữa.

Tôi thì không sợ. Phượng bằng tuổi tôi, tháng nào cũng theo xe đi về giữa Nam Định và Bình Lục thì sao tôi không làm được. Và quả thực chuyến đi ấy đã cho tôi dũng khí ban đầu để nuôi khát vọng khám phá chân trời của chính mình.
Chân trời ấy luôn vẫy gọi tôi tìm đến.

Năm lớp 11, tôi theo Ngọc - cũng là một bạn học cùng lớp, nhảy xe khách lên Hà Nội thăm chị gái Ngọc đang học Trường Đại học Y. Hai ngày ở Thủ đô, chúng tôi lấy xe của chị đạp quanh thành phố. Cần đi đến đâu thì hỏi đường. Nào hồ Hoàn Kiếm, nào Lăng Bác, hồ Tây... Có khi chẳng cần đích đến cụ thể, chúng tôi cứ nhẩn nha dạo chơi, cảm nhận một cuộc sống thật khác lạ. Hai đứa con gái tỉnh lẻ chở nhau trên chiếc xe đạp khô dầu kêu lọc xọc, háo hức ngắm nhìn Hà Nội. Hôm đầu, gần 10h tối vẫn chưa tìm thấy đường về ký túc xá nhưng chúng tôi không hề lo sợ. Cảm giác được tự mình vẽ nên “bản đồ khám phá” của riêng mình khiến tôi vô cùng phấn khích.

Những chuyến đi ấy, mãi sau này tôi mới dám kể với bố mẹ. Không nằm ngoài dự đoán, bố mẹ sợ chết khiếp vì sự liều lĩnh của tôi. Và mặc dù bảo tôi không được như vậy nữa, nhưng bố mẹ cũng thừa hiểu rằng không thể ngăn được khát vọng của tôi.

Tôi thì không quá bận lòng về nỗi lo âu của bố mẹ. Bởi với tôi người lớn luôn cả nghĩ và phức tạp hóa vấn đề. Trong khi tôi nghĩ mình có thể tự tin bước chân ra ngoài rệ cỏ chạy dọc con mương, tự tìm đến những chân trời thay vì ngồi hình dung, tưởng tượng và ước ao. Chính vì vậy nhiều năm sau và cho đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn bị thôi thúc dấn bước vào những cuộc khám phá mới, để lại phía sau lưng những chân trời đã qua.

Nhưng rồi đến một lúc, tôi sực nhận ra rằng những chân trời cũ vẫn ở ngay phía sau tôi, vẫn dõi theo tôi. Nếu không có những chân trời cũ mở rộng vòng tay đón nhận, khích lệ tôi dấn bước, hẳn sẽ không có tôi như ngày hôm nay.

Những gì tôi đã trải nghiệm, những vùng đất tôi đã đi qua, những câu chuyện tôi đã nặng lòng, những người bạn tôi đã gắn bó..., đó chính là phù sa của chân trời cũ, bồi đắp nên chính tôi bây giờ, để tôi tự tin bước tiếp.

Gần hai năm qua trải nghiệm cuộc sống trong bối cảnh dịch bệnh, không được rộng chân bay nhảy đến những vùng đất mình khao khát, không được làm những điều mình yêu thích, cuộc sống đơn điệu trong bốn bức tường nhà, tận mắt chứng kiến nhiều mất mát đau thương diễn ra quanh mình..., nhưng chính nhờ vậy tôi đã tìm ra một chân trời khác cho mình. Ở đó, tôi được sống chậm lại, nhìn sâu vào bản thể, có thời gian lý giải cuộc sống quanh mình một cách cặn kẽ hơn. Ở đó, tôi học được niềm vui khi mỗi sáng nhìn thấy những bông hoa mới nở khoe sắc trên ban công nhà mình, bình yên khi nghe tiếng trẻ nô đùa trong ngõ nhỏ, hạnh phúc khi thấy tiếng mẹ vang lên trong điện thoại, nhắc về món cháo bí đỏ ngày bé mẹ hay nấu cho chị em tôi ăn...

Tôi không oán trách hay căm ghét con vi rút hình vương miện, bởi quy luật sinh tồn và phát triển, thiên tai, dịch bệnh sẽ luôn hiện diện trong cuộc sống của nhân loại. Chúng ta phải tự học cách để đối mặt và vượt qua.

Những điều xảy ra, bởi vậy chẳng có gì là vô nghĩa.

Với tôi, những chân trời ngày cũ vẫn luôn hiện diện ở đó, như đang thầm thì cất tiếng...

(0) Bình luận
  • Khát vọng mùa hè
    Mùa hè, cũng đến từ một nơi xa, nhưng chẳng bao giờ chung đường với mùa xuân, mùa thu hay đông giá rét. Mùa hè đến từ những k ức thanh xuân nồng nàn, hồ hởi của mỗi con người chúng ta. Lạ thế chứ, sao ta đón bao mùa hè mà dường như vẫn chưa hề quen…
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • “Những lớp phù sa” kể chuyện văn hóa Bắc Bộ trên sân khấu đương đại
    Từ hình tượng một giọt nước bắt đầu hành trình theo dòng sông Hồng, “Những lớp phù sa” mở ra câu chuyện về đất, người và những lớp ký ức văn hóa Bắc Bộ. Kết hợp múa dân gian đương đại với âm nhạc truyền thống, nghệ thuật thị giác và công nghệ đa phương tiện, chương trình hướng tới một cách kể mới về những giá trị văn hóa đã được bồi đắp qua nhiều thế hệ.
  • Hà Nội áp dụng chính sách đãi ngộ với nghệ sĩ để phát triển sân khấu truyền thống
    Theo chiến lược toàn diện nhằm bảo tồn và phát huy các giá trị nghệ thuật sân khấu truyền thống tiêu biểu của Thủ đô giai đoạn 2026 - 2030, Hà Nội đẩy mạnh chuyển đổi số thông qua việc thiết lập cơ sở dữ liệu số trước năm 2028, đồng thời gắn kết chặt chẽ công tác bảo tồn nghệ thuật với phát triển sản phẩm du lịch đặc trưng và kinh tế đêm...
  • "Lễ hội Văn hóa Thế giới tại Hà Nội lần thứ hai" 2026: Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai
    Lễ hội mang chủ đề "Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai", dự kiến chính thức diễn ra từ ngày 01/10 đến ngày 04/10/2026 tại không gian Hoàng thành Thăng Long. Sự kiện quy tụ nhiều hoạt động phong phú như Lễ hội âm nhạc “Hòa nhạc năm châu”, Làng Văn hóa Thế giới, Lễ hội đường phố “Sắc màu năm châu”, Lễ hội “Ẩm thực năm châu”, chương trình chiếu phim, cùng khu vực trải nghiệm sáng tạo từ di sản với Festival Games Quốc tế...
  • [Podcast] Tản văn: Quán cóc
    Gọi là “quán trà/ quán cóc” theo thói quen chứ thực ra hầu hết là các hàng trà chén ngồi ghé đầu hè, đầu ngách, nép bên cột điện, gốc cây..., chứ chẳng có lều có quán gì! Không nhẽ gọi là “quán trà - không quán”!
  • Trao giải cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”
    Vào 19h30, ngày 4/9 tại Thái Học, Văn Miếu – Quốc Tử Giám sẽ diễn ra Đêm Chung kết và Lễ trao giải Cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”.
  • Chương trình nghệ thuật “Giai điệu Tổ quốc” lan tỏa tình yêu quê hương, đất nước
    Tối 31/8, tại xã Bát Tràng, Nhà hát Cải lương Hà Nội tổ chức chương trình nghệ thuật đặc biệt với chủ đề "Giai điệu Tổ Quốc", chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (02/9/1945 - 02/9/2026).
  • Cận cảnh lăng mộ vị vua thứ 6 triều Nguyễn trị vì 130 ngày
    Trị vì được 130 ngày thì mất, vị vua thứ 6 triều Nguyễn có lăng mộ nằm giữa rừng thông khá khiêm tốn nhưng vẫn đảm bảo tính uy nghiêm về khu lăng mộ của một bậc hoàng đế.
  • Người dân thích thú với "bữa tiệc" ánh sáng quanh hồ Hoàn Kiếm
    Trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9, hồ Gươm là một trong những điểm đến thu hút đông đảo người dân và du khách với không gian cảnh quan được chỉnh trang, khoác lên diện mạo mới cùng hệ thống chiếu sáng nghệ thuật hiện đại, giàu tính thẩm mỹ.
  • Nhiều tiết mục xiếc đặc sắc trong kỳ nghỉ lễ 2/9 bên hồ Hoàn Kiếm
    Tối 30/8, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” tiếp tục diễn ra tại Nhà Bát giác (Hoàn Kiếm, Hà Nội). Chương trình mang đến cho khán giả nhiều tiết mục xiếc, tạp kỹ, ảo thuật đặc sắc tạo nên những phút giây thư giãn, đồng thời mở ra một cách tiếp cận nghệ thuật gần gũi đối với khán giả nhỏ tuổi.
  • Thúc đẩy phát triển văn hóa Hà Nội qua các sản phẩm nghệ thuật
    Chiều 30/8, tại Nhà Bát giác, những giai điệu về Hà Nội và các tác phẩm jazz kinh điển đã mang đến cho công chúng một buổi biểu diễn nhiều cung bậc cảm xúc trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9. Qua phần thể hiện của NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club, âm nhạc mở ra những cách cảm nhận mới về một Hà Nội thân thuộc.
Những chân trời ở lại
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO