Nhớ cỗ Tết thời bao cấp

Vũ Thị Tuyết Nhung| 01/02/2022 09:24

Nhớ cỗ Tết thời bao cấp
Mâm cỗ Tết Hà Nội xưa luôn đủ đầy, rực rỡ.

Bắt đầu là sự nghiệp xếp hàng. Ngày thường xếp hàng đã khổ, giáp Tết còn kinh hoàng hơn. Nhà nào đông con như gia đình tôi thì còn đỡ, phân công người nào việc nấy. Trời chưa kịp sáng, bố mẹ đã hò hét đám chị em tôi trở dậy, chia nhau ăn vội mẻ cơm rang, rồi tỏa đi các ngả xếp hàng. Mua thịt mỡ ra cửa hàng cuối phố Nguyễn Hữu Huân. Than củi ra phố bờ sông Bạch Đằng. Gạo mì vào phố Mã Mây. Túi quà Tết ra Bách hóa Bờ Hồ trên phố Đinh Tiên Hoàng.

Nhà nào neo người, kiểu bố mẹ đi làm nhà máy, con còn nhỏ cả thì chỉ có nước đem tem phiếu mua hàng gửi về nhờ đôi bên nội ngoại. Hoặc là đến cơ quan giả ốm đi khám bệnh, hay bịa ra là đi xin chứng nhận dấu má chi đó. Lãnh đạo nào chả biết. Cứ vờ coi như thật cho xong. Để rồi cùng nhau lao vào trận chiến xếp hàng mua đồ Tết. Chen nhau bật dép, tung mũ chưa xong. Ai rước được gói quà Tết trở về thì mặt mũi hoan hỉ quá như bắt được vàng.

Thời đó, nhà ai mà có được người thân là mậu dịch viên, bán gạo mì, thịt thà, mắm muối, thậm chí than củi, cũng vinh dự lắm. Hàng Tết có các ô phiếu riêng theo các hộ gia đình. Hộ đông người được mua gói hàng to. Hộ ít người được mua gói hàng nhỏ. Nhà nào chả may thất lạc mất mấy ô phiếu hàng Tết, thì coi như mất Tết luôn. Mặc dù toàn những đồ mà nay các gia đình Hà Nội nhìn thấy cũng ngó lơ.

Gạo nếp nhé. Các hộ gia đình được mua theo khẩu. Mỗi khẩu được 2 cân. Thay một phần tiêu chuẩn ăn độn bo bo hay ngô răng ngựa. Nhưng cái dạng gạo thóc được chăm bón, thu hái, xay giã từ những hợp tác xã dong công chấm điểm, đánh kẻng, tính giờ, cho nên nó lẫn đầy gạo tẻ và các loại cỏ rác. Sạn sỏi chả biết ở đâu mà lắm thế? Nên đong về, mẹ tôi phải nhờ bố tôi lấy bộ dần sàng thúng mủng tre cất trên gác bếp xuống. Bà cúi gập người sàng sẩy, phân loại gạo trấu, cỏ rác trông thật không khác gì bà nông dân các làng quê.

Nhưng dần sàng dù kỹ lưỡng, cũng chỉ bớt đi được ít vỏ trấu, hạt cỏ cùng rơm rác, sạn sỏi chứ không làm sao tách riêng được gạo nếp, gạo tẻ. Nên đương nhiên, chị em chúng tôi phải vào vai các nàng Tấm bất đắc dĩ. Cũng chúi mũi, dán mắt vào nhặt đỡ những hạt gạo tẻ khỏi thúng gạo nếp. Mẹ tôi bảo có thế thì đem nếp gói bánh chưng mới dẻo rền, không thì sậm sượng hạt chín hạt sống, còn gì là bánh chưng Tết.

Cuối tháng Chạp, nhà lắm việc, chưa dọn dẹp trang trí hoa cảnh, bố tôi sốt ruột gắt lên với mẹ tôi: 

- Thôi, nếp tẻ có thế nào ăn thế, đừng bắt tội các con nữa. Nhà nào người ta cũng ăn vậy. Phiên phiến đi một tí.

- Ồ, thì tôi cũng chỉ muốn có tấm bánh tử tế để cúng tổ tiên. Chứ nhà mình ăn thế nào chả được.

Tuy nhiên, bố tôi vẫn biết, mẹ tôi không bao giờ chấp nhận kiểu ăn Tết thế nào chả được. 

Cách Tết hàng tháng, bà đã lo đem bớt yến gạo đong sổ mậu dịch đem đổi cho các bà con ngoại thành vào bán hàng tại chợ, lấy dăm cân gạo nếp quê mùa mới. Chỗ nếp ngon ấy, bà dành để thổi xôi gấc, nấu chè con ong hoặc chè bà cốt dâng cúng. Chia đều ra từ ngày Tết ông Công ông Táo 23 - tháng Chạp năm cũ, cho đến tận ngày Tết Thượng nguyên rằm tháng Giêng năm mới. Coi như 5 bữa cúng, mỗi bữa thế mà cũng chỉ là có một cân gạo, thổi được hai đĩa xôi, nấu được dăm sáu bát chè là hết.

Nhưng xa hơn nữa, từ trong năm, từ dịp Tết Trung thu rằm tháng 8, mẹ tôi mỗi lần mua thịt phiếu về kho nấu, đã lo gom hết những miếng bì lợn trong những tấm thịt tem phiếu đem nạo sạch, trần qua rồi xâu chéo bằng những thanh nan hoa xe đạp hỏng, treo lên phơi trên hiên nhà ngang.

Để làm gì vậy? Ấy là để bà tự làm thêm mấy tấm bóng bì. Chứ bóng bì mua trong túi hàng Tết tiêu chuẩn nó vừa quăn, vừa xẹp, vừa mốc. Làm sao mà dám nấu thành bát canh vốn mang danh đặc sắc nhất của mâm cỗ Tết Hà Nội mà đem dâng cúng ông bà.

Chọn một ngày trời hanh khô nắng đẹp, bà hối chị em tôi đem cái bao tải nhỏ sang bờ đê sông Hồng xúc ít cát sạch đem về đãi rửa phơi khô. Giáp Tết, bà bắc một cái chảo gang to lên bếp than quả bàng đỏ lửa, cho đám cát vào rang thực nóng rẫy lên. Rồi bà bỏ những tấm bì khô vùi vào chảo cát. Chả mấy lúc nó nở tung, vàng rộm. Bà để nguội, rồi tháo luôn chiếc túi ni lon đựng gói hàng Tết thập cẩm để bọc kín mấy tấm bóng bì chờ đến bữa cúng tất niên và bữa cúng Nguyên đán mới đem ra ngâm, tẩy, ướp mắm muối hạt tiêu, nấu cùng nước dùng gà, tôm khô, nấm hương, thịt thăn, hoa lơ cà rốt thành món canh bóng thập cẩm đặc sắc nhất trong mâm cỗ Tết Hà Nội. 

Hộp mứt Tết mua phiếu, dù bên trong lỏng chỏng mấy thứ mứt cong queo sơ sài nhưng được cái hộp đựng bên ngoài khá là rực rỡ, nên thường để dâng cúng trên ban thờ qua mấy ngày Tết, bên cạnh chai rượu chanh vàng rực, cũng mua bằng phiếu hàng Tết.

Mứt và ô mai để ăn tráng miệng hoặc đãi khách, đều do chị em gái trong các nhà tự gọt thái, ngâm nấu từ những thức hoa củ quả sẵn có, như khoai tây, cà rốt, dừa nạo, khế ngọt, gừng cay, bí đỏ…

Trong bếp, mẹ và dì tất bật rán nem, luộc gà, đồ xôi. Ngoài sân chị em tôi hối hả sên mứt, xào ô mai. Thật là tíu tít, rộn ràng.  

Và thêm vào bàn nước tiếp khách, chính là những hộp bánh quy gai, bánh vừng vòng do các chị em tự chế biến. Từ bột mì mua bằng sổ gạo, với đường sữa tiêu chuẩn của mẹ và em bé, trứng gà nhà nuôi cạnh bếp dành dụm suốt tháng. Bánh được làm ngay tại các cửa hàng bánh mỳ rải rác trên các phố Hà Nội. Phải xếp hàng chờ lượt, có khi đến đêm hôm mới xong. Mà chả thấy buồn ngủ mệt nhọc gì cả. Cảm giác lúc được nếm thử mấy mảnh bánh vỡ mới ra lò  tuyệt vời làm sao. Nó giòn tan, thơm phức. Tưởng như trên đời chẳng có thứ bánh kẹo nào ngon hơn thế nữa. 

Cỗ Tết Hà Nội truyền thống những năm thanh bình, trù phú thì đầy đặn lắm. Bốn bát, sáu đĩa đã là gì. Còn hơn ấy chứ. Giò nem ninh mọc ê hề. Nhưng cỗ Tết thời bao cấp thì đơn sơ hơn thế. Tuy nhiên, đó vẫn là bữa cỗ mơ ước so với những bữa ăn thường ngày đa phần chỉ lạc rang, cá khô, rau luộc, dưa muối, cà kho mặn chát.

Gà, lợn, măng miến bánh chưng, xôi chè, thịt đông, nem rán, dưa hành thì thể nào cũng có. Nhưng chim hầm, nấm thả, long tu, vây cá thì lấy đâu ra. Các bà nội trợ dù bí bách, vẫn xoay xỏa thay bằng bát canh khoai tây, su hào, cà rốt nấu đầu cánh gà. Hoặc là bát canh rau cải nấu xương lợn. Giò lụa, chả quế không có, thì mỗi nhà đều cố gắng gói lấy cây giò xào thịt thủ, mộc nhĩ. Đĩa xào hạnh nhân chả sao chuốc nổi, thì thay bằng đĩa xào giả hạnh nhân bằng lạc rang vàng rộm.

Với tài nấu nướng khéo léo, đảm đang của các bà nội trợ, trông mâm cỗ Tết Hà Nội thời bao cấp cũng vẫn thật là đủ đầy, rực rỡ. Và điều đáng quý nhất, vẫn là cái không khí đón xuân ấm áp, ngập tràn niềm vui đoàn tụ gia đình sau những ngày chia xa bởi những kỳ sơ tán tránh bom Mỹ. Trẻ già, ai ai cũng phấn chấn hy vọng ở tương lai tươi đẹp, khi nước nhà thống nhất, Nam - Bắc một nhà. Chúng ta sẽ cùng chung tay xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn như lời Bác Hồ căn dặn. Và những kỳ Tết sung túc, những mùa xuân tươi đẹp thế nào rồi cũng đến.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
  • Ông cháu Chích Chòe
    Chích Chòe rũ mình, rỉa lông, rỉa cánh. Nó thích thú chải chuốt bộ trang phục bóng bẩy của mình. Khoái chí, anh chàng ngẩng cao đầu, cất tiếng hót trong vắt giữa trời xuân.
  • Nhớ một thời xa vắng
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Chúng lặng lẽ nằm lại nơi góc khuất của tâm hồn, chỉ chờ một làn gió, một tiếng mưa hay chút hương rừng cũng đủ khơi dậy tất cả. Với tôi, ký ức ấy mang hình hài một cơn mưa rừng, cơn mưa của những chiều nhập nhoạng, khi núi rừng mờ dần sau lớp bụi nước trắng xóa, và lòng người cũng lặng như sương.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tuyên truyền sâu rộng kỷ niệm 120 năm Ngày sinh đồng chí Phạm Văn Đồng
    Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Hướng dẫn số 18-HD/BTGDVTU, ngày 5/2/2026 về tuyên truyền kỷ niệm 120 năm Ngày sinh đồng chí Phạm Văn Đồng (01/3/1906 – 01/3/2026). Hướng dẫn nhằm tôn vinh những cống hiến to lớn của đồng chí Phạm Văn Đồng đối với sự nghiệp cách mạng của Đảng và dân tộc, đồng thời góp phần củng cố niềm tin của Nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng trong giai đoạn phát triển mới của đất nước.
  • Happy Tết 2026: Điểm đến văn hóa – du lịch đặc trưng dịp xuân về của Hà Nội
    Tối 6/2, tại Khu Trung tâm Hoàng thành Thăng Long (phường Ba Đình, TP. Hà Nội), Sở Du lịch Hà Nội phối hợp với Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội, Liên hiệp các Tổ chức Hữu nghị Thành phố Hà Nội đã khai mạc Chương trình Happy Tết năm 2026 với chủ đề “Tết là hạnh phúc”.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Mưa xuân
    Tôi mười bảy tuổi, ở “rừng” về vội vã hít lấy, hít để cái không khí của phố xá như người ta hay gọi là “giải ngố”. Sáng mồng một, trước khi xuất hành đầu năm, mợ tôi nhìn tôi một lượt rồi bảo: “Mày chỉ cần bớt thật đi. Thật quá thành vô tâm đấy Thanh ạ!”...
  • WeChoice Awards 2025: Đêm tôn vinh những niềm cảm hứng “Viết tiếp câu chuyện Việt Nam”
    Tối 7/2/2026, Gala Vinh danh và Trao giải WeChoice Awards 2025 đã diễn ra trong không gian trang trọng, giàu cảm xúc, khép lại hành trình một tháng lan tỏa những câu chuyện truyền cảm hứng trên khắp cả nước.
  • Lan tỏa những giá trị truyền thống, nhân văn sâu sắc đến học sinh
    Trong không khí se lạnh của những ngày cuối năm, sân Trường Tiểu học Thanh Xuân Nam (phường Thanh Liệt, Hà Nội) rộn ràng hơn bao giờ hết khi Lễ hội Xuân 2026, ngày hội truyền thống được mong đợi nhất trong năm chính thức diễn ra. Không chỉ là dịp để thầy và trò cùng vui chơi, trải nghiệm không khí Tết cổ truyền, Lễ hội Xuân còn là nơi lan tỏa những giá trị nhân văn sâu sắc: yêu thương, sẻ chia và trách nhiệm cộng đồng.
Đừng bỏ lỡ
Nhớ cỗ Tết thời bao cấp
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO