Nhạc sĩ Phú Quang: Anh bỗng thấy thân phận mình bé nhử

ANTGCT| 29/02/2012 12:17

(NHN) Аang tiếp tục ở trên đỉnh cao của cuộc đời và  sự nghiệp, nhạc sĩ lại thấy da diết xót xa với những tâm sự từ gần bốn mươi năm trước: Anh bỗng thấy thân phận mình bé nhử, suốt nử­a cuộc đời không viết nổi bản tình ca....

Xuân Nhâm Thìn 2012, cuộc gặp gỡ (diễn ra trong hai đêm liửn, mùng 1 và  2/2) đã trở thà nh thông lệ từ nhiửu năm nay của nhạc sĩ Em ơi Hà  Nội phố với khán giả thủ đô tại Nhà  hát Lớn mang một tiêu đử rất giản dị Cho Em và  cho Anh. Bên cạnh những tác phẩm mà  nhiửu bà i đã trở thà nh quen thuộc của tác giả chương trình, tại đây đã vang lên cả những giai điệu của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Tham gia chương trình có nhiửu ca sĩ quen thuộc như NSƯT Quang Lý, Ngọc Anh, Tấn Minh, Mử¹ Tâm, Tam ca Con gái...

Thế nhưng, một trong những tiết mục để lại nhiửu nỗi niửm nhất lại là  ca khúc Chuyện bình thường số 1 do chính Phú Quang vừa tự đệm đà n piano vừa hát. Аang tiếp tục ở trên đỉnh cao của cuộc đời và  sự nghiệp, nhạc sĩ lại thấy da diết xót xa với những tâm sự từ gần bốn mươi năm trước: Anh bỗng thấy thân phận mình bé nhử, suốt nử­a cuộc đời không viết nổi bản tình ca....

Nhạc sĩ Phú Quang đã có lần thổ lộ với người viết bà i nà y rằng, người đời cứ đánh giá thế nà y thế nọ nhưng bây giử tôi nhìn lại thì tôi thấy, nếu như mình có được thà nh công thì đó chẳng qua là  do mình lao động cần cù. Аúng thật, người đích thực tà i năng không bao giử nệ và o những gì thiên phú. Dĩ nhiên, viết nhạc không phải là  phát minh ra bóng đèn nhưng Edison vĩnh viễn đúng khi nói vử tỉ lệ 1% trí thông minh và  99% mồ hôi...

Với Phú Quang, các tác phẩm không chỉ là  âm nhạc mà  còn là  chính những trải nghiệm rất nhiửu khi đắng đót, có lẽ chủ yếu là  đắng đót, mà  anh đã từng nếm trải trong đời. Anh là  người từng phải bử mảnh đất Hà  Nội thân thương từ tấm bé, hát khúc hà nh phương Nam với hy vọng sẽ thoát được khửi những trì trệ, ngưng đọng để tìm ra dòng chảy mới cho chính cuộc sống và  sáng tạo của mình. Nhưng trong những năm đầu ở Sà i Gòn, đã không ít lần Phú Quang phải tự hửi mình rằng, ta là m thế có là  vội vã hay không? Thậm chí đã có không ít lần anh đã định hồi hương: Hà  Nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ,/ Tôi vội vã trở vử,/ Lấy cho mình dù chỉ là  chút bóng đêm, trên đường phố quen/ Dù chỉ là  một chiửu sương giăng lối cũ.... Thế nhưng, bằng bản lĩnh rất lớn của mình, anh đã vượt qua không ít trở ngại đối với một nhạc sĩ Bắc Hà  và o nhập cuộc ở Sà i Gòn để vẫn bảo toà n được cá tính rất riêng biệt của mình mà  vẫn thà nh công. 

Anh tâm sự: Sau những bỡ ngỡ ban đầu, dần dà  tôi cũng thấy quen với Sà i Gòn và  hiểu ra một điửu là : Sà i Gòn có cái dễ thương khác mà  Hà  Nội không có. Và  vấn đử là , con người đã sinh ra cuộc đời nà y thì phải chiến đấu thôi, muốn tồn tại thì phải chiến đấu thôi, không bằng cách nà y thì bằng cách khác. Và  chả ở đâu có thể tìm được một chỗ, một cái gì mình bao giử cũng hà i lòng cả.... Phú Quang cũng là  người đã trải qua bao nhiêu giông tố của tình yêu nghệ sĩ, những phút đầy sung mãn kiêu hãnh, nhưng cũng không ít khi phải một mình độc ẩm trong đêm, cố mãi vẫn không ngăn được giọt nước mắt giận dữ của một trái tim nam nhi bị tổn thương, xúc phạm đến tột cùng.

Và  cũng để rồi khi gặp những câu thơ thực ra là  rất giản dị của Hồng Thanh Quang Mẹ/ Người đà n bà  đầu tiên/ Người đà n bà  sau cuối/ Không bao giử phản bội/ Ngay cả nếu ta bao lần ngu dại/ Vì ai/ Còn mãi với ta chăng mơ ước một ban mai/ Uống giọt nước mắt đêm/ Hạt sương vương trên cử/ Ta lại một lần/ Bé nhử/ Trong vòng tay mẹ trẻ trung..., anh đã nối lời và  viết nên được ca khúc rất tuyệt vời Mẹ mà  chính tôi chứng kiến, trong đêm Cho Em và  cho Anh, khi ca sĩ Ngọc Anh cất lời lên trong nước mắt, cả khán phòng cũng đửu rơi nước mắt...

Những mất mát riêng tư trong quá khứ đã giúp Phú Quang nâng niu trân trọng hơn những gì anh đang sở hữu, có chăng chỉ đôi khi vân vi tự hửi mình: Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế?/ Phía cuối con đường anh kịp nhận ra em./ Em à o tới chợt xôn xao lá đổ/ Xóa cô đơn lạnh giá bên thửm....

Là  nghệ sĩ, nhưng anh cũng là  một con người rất có ý chí thép, rất tỉnh táo và  sắc sảo trong mọi rối lẫn của trường đời. Ngay cả cơn bạo bệnh thập tử­ nhất sinh cách đây gần chục năm cũng không thể bẻ gãy được tình yêu cuộc sống ở trong lòng tác giả Khúc mùa thu (cũng phổ thơ của Hồng Thanh Quang), để đến hôm nay mỗi lần anh tấu lên những giai điệu của ca khúc quen thuộc nà y trên đà n piano thì ca sĩ nà o cũng có thể là m cho người nghe cùng thăng hoa tới nghẹt thở: Tôi đã yêu đã yêu như chết là  hạnh phúc,/ Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ vử em./ Người đà n bà  giấu đêm và o trong tóc,/ Còn điửu chi em mải miết đi tìm.... Trong hai đêm Cho Em và  cho Anh, Ngọc Anh đã thể hiện rất thà nh công ca khúc nà y và  như thường lệ, đêm nà o cũng phải hát lại tới ba lần trong tiếng vỗ tay không muốn dứt của khán giả...

Trong mắt đại bộ phận xã hội, nhạc sĩ Phú Quang hôm nay là  một hình mẫu của sự thà nh đạt cả trong nghệ thuật lẫn trong đời thường. Tôi đã từng nghe từ không ít đồng nghiệp của anh câu ca ngợi rất trầm trồ nhưng thực ra không khửi nhuốm mà u tị nạnh: Phú Quang là  nhạc sĩ rất biết tự bán mình!. Anh là  người có thể là m từ A tới Z tất cả các công đoạn truyửn bá những gì mà  anh đã sáng tác: có thể tự phối âm phối khí, có thể tự tổ chức thu băng thu đĩa, có thể tự tổ chức chương trình độc diễn hoà nh tráng (mà  chương trình nà o cũng giá vé rất đắt mà  vẫn đông nghịt người!)... Thậm chí anh có thể tự trả nhuận bút cho các đồng tác giả mà  chẳng cần phải qua bất cứ một cơ quan trung gian nà o... Anh tử­ tế nhưng không dễ dãi, thậm chí rất nguyên tắc... Và  rất tự biết giá trị của cá nhân anh nên không bao giử cho phép ai hạ giá mình...

Trong giai đoạn hiện nay, ngay đời tư của anh cũng có vẻ như rất ổn: một người vợ trẻ, đằm thắm, yêu anh nhất mực; một ngôi nhà  tuy không lớn lắm so với tên tuổi của anh, nhưng rất đẹp và  ấm cúng... Dường như sau nhiửu thử­ thách và  sóng gió của số phận, Phú Quang đã cập được bến bử hạnh phúc... Thế nhưng, xuân Nhâm Thìn nà y, khi gặp anh, trò chuyện cùng anh, nghe những lời bộc bạch hà o sảng mà  không ít điửu cũng đã trở thà nh quen thuộc với tôi, không hiểu sao tôi vẫn mơ hồ cảm thấy có điửu gì đó còn chưa chịu trầm tích yên ổn trong trái tim nghệ sĩ luôn đầy cảm xúc và  xốn trộn của anh...

Cứ như thể tôi đang được chứng kiến khoảng vắng lặng của trùng dương trước khi lại bắt đầu bùng lên một đợt sóng thăng hoa, hứa hẹn những điửu có thể là  bất ngử trong ca khúc của Phú Quang. Khi người nhạc sĩ đã ở tuổi ngoại lục thập hát lại lời tâm sự cũ như trong Chuyện bình thường số một thì có lẽ là  chính anh cũng hiểu mình cần phải lại bắt đầu một hà nh trình sáng tạo mới... Ai đó như nhà  thơ Nga lừng danh Evgueni Evtushenko từng viết, đại ý, những đau khổ vật chất thì có thể xóa bử được, nhưng hãy tiếp tục bắt chúng tôi phải trải qua những khổ đau sáng tạo... Có thể trên phương diện đời thường, mọi sự đang yên ổn với Phú Quang nhưng trong âm nhạc, trái tim anh lại bắt đầu xối lên những tìm tòi chắc chắn không thể chỉ là  êm dịu...

Аúng ngà y rằm tháng Giêng, tôi đã được nhạc sĩ Phú Quang rủ đi cùng vợ anh và  một số bạn bè thân thiết lên nghĩa trang Thanh Tước viếng mộ cố NSND Lê Dung, người mà  anh đã luôn coi như một cô em gái, đã có rất nhiửu gắn bó và  giúp đỡ nhau trong nghử. Anh biết Lê Dung từ lúc người nữ ca sĩ nà y còn chân ướt chân ráo bước và o là ng ca nhạc Hà  thà nh. Anh đã là  người hiểu và  có những hỗ trợ quan trọng đối với Lê Dung trên con đường nghệ thuật bằng những tuyệt phẩm của anh. Và  Lê Dung cũng là  người đã hát rất đạt một số ca khúc của Phú Quang, như Khúc mùa thu, Chiửu phủ Tây Hồ (thơ Thái Thăng Long), Nỗi nhớ mùa đông (phửng thơ Thảo Phương)... 

Phú Quang đã mang lên Thanh Tước CD mới nhất mà  anh sản xuất Mới thôi... Mà  đã một đời, một xuất phẩm âm nhạc mà  anh rất ưng ý, tập hợp một số những ca khúc thà nh công nhất của anh, qua sự thể hiện của những ca sĩ hát nhạc Phú Quang thà nh công nhất, được thu ở những thời điểm mà  họ đã hát hay nhất những tác phẩm nà y.

Theo lời Phú Quang, anh là m album nà y như một lời cảm ơn đến những người nghệ sĩ, ca sĩ đã từng đến với âm nhạc của tôi. Dù bây giử có người đã vử bên kia thế giới nà y, có những người đã rử­a tay gác kiếm, có những người vẫn đang chơi đà n, đang hát cho cuộc đời nhưng đã từng hát đến đỉnh cao bà i hát mà  mình đã viết. Trong CD Mới thôi... Mà  đã một đời có hai ca khúc mà  Lê Dung thể hiện, bà i Khúc mùa thu và  bà i Nỗi nhớ mùa đông. Tôi không rõ Phú Quang đã khấn gì trước ngôi mộ của Lê Dung, nhưng tôi thấy đôi mắt anh ngân ngấn nước khi hóa và ng CD Mới thôi... Mà  đã một đời. Nhìn những vòng khói mử ảo bay lên đầy ý niệm, anh nói với mọi người: Nếu thực sự có tâm linh thì hôm nay hẳn Lê Dung sẽ rất vui, vì lên với mộ của Dung toà n là  những người yêu quý Dung hết mực....

Tình yêu theo đúng nghĩa của nó không chỉ là  gặp gỡ; đôi khi để gìn giữ tình yêu đã có, ta cần phải chia tay. Lại nhớ một câu trong ca khúc của Phú Quang: Và  ta biết một điửu thật giản dị,/ Cà ng xa em, ta cà ng thấy yêu em.... Аúng là  cuộc đời vẫn thế, hội ngộ rồi chia ly. Nhưng cũng như câu thơ của nhà  thơ Hồng Thanh Quang đã viết: Thế kỷ mới cần những con người mới/ Ta chỉ còn khi vẫn nhớ vử nhau...

(0) Bình luận
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Khát vọng mùa hè
    Mùa hè, cũng đến từ một nơi xa, nhưng chẳng bao giờ chung đường với mùa xuân, mùa thu hay đông giá rét. Mùa hè đến từ những k ức thanh xuân nồng nàn, hồ hởi của mỗi con người chúng ta. Lạ thế chứ, sao ta đón bao mùa hè mà dường như vẫn chưa hề quen…
  • Trưng bày “Tâm son, chí thép”: Lan tỏa các giá trị cao đẹp về lực lượng Công an nhân dân Việt Nam
    Kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa XHCN Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), 81 năm Ngày truyền thống Công an nhân dân Việt Nam (19/8/1945 - 19/8/2026), Ban quản lý Di tích Nhà tù Hỏa Lò tổ chức trưng bày chuyên đề “Tâm son, chí thép” tại Di tích Nhà tù Hỏa Lò (phường Cửa Nam, TP Hà Nội).
  • Nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát: Quen mà lạ trong tự truyện cuộc đời “Đi theo một quầng sáng”
    Khi biết nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát đang lao tâm khổ tứ với những đêm thức giấc, những ngày miệt mài viết tự truyện cuộc đời mình, tôi thầm nghĩ trong thời kỳ công nghệ số lên ngôi, còn mấy ai muốn đọc một cuốn tự truyện dày gần 500 trang nữa dù tôi biết cuộc sống của chị cũng có nhiều khúc quanh, khúc rẽ mà không ít người tò mò muốn biết... Thế mà trái với ý nghĩ ban đầu, khi cầm trên tay cuốn tự truyện “Đi theo một quầng sáng” (NXB Văn hóa Dân tộc, 2026) của chị, tôi đã đọc say sưa, hào hứng, thậm chí đọc miệt mài quên cả thời gian. Chỉ hai ngày, tôi đã “ngốn” xong cả dòng chảy ký ức cuộc đời tác giả.
  • Trao giải Cuộc thi “Đến với Con đường tương lai”
    Chiều 19/8, tại Hà Nội, Thời báo Văn học nghệ thuật phối hợp với Viện Khoa học Giáo dục và Môi trường, tổ chức Lễ trao thưởng Cuộc thi “Đến với Con đường tương lai” nhằm ghi nhận, biểu dương tâm huyết và trí tuệ của bạn đọc dự thi, truyền cảm hứng tiếp tục lan tỏa giá trị phát triển văn hoá đọc trong xã hội; đồng thời phát động Cuộc thi “Lan tỏa tri thức Con đường tương lai”.
  • Phim mới ‘Đội bóng nữ làng Xuân’ nối sóng ‘Lửa trắng’ trên VTV3
    Phim ‘Đội bóng nữ làng Xuân’ sẽ lên sóng lúc 20h thứ 5, 6 hàng tuần trên VTV3 trong tháng 9/2026.
Đừng bỏ lỡ
  • “Từ mùa thu độc lập” - Giai điệu của lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc
    Trong không khí phấn khởi, tự hào của những ngày tháng Tám lịch sử, hướng tới kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, tối 19/8, tại Công viên Cầu Giấy, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Cầu Giấy tổ chức chương trình nghệ thuật "Từ mùa thu độc lập".
  • Quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội điện Huệ Nam trong đời sống đương đại
    Các chuyên gia thảo luận, trao đổi “Quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa phi vật thể Lễ hội điện Huệ Nam trong đời sống đương đại” và hướng tới mục tiêu ghi danh vào Danh sách Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại theo Công ước UNESCO năm 2003.
  • Liên hoan Phim Quốc tế Hà Nội lần thứ VIII: Điện ảnh - Kết nối - Phát triển
    Liên hoan Phim Quốc tế Hà Nội lần thứ VIII (HANIFF VIII) là sự kiện văn hóa – điện ảnh mang tầm quốc tế được tổ chức định kỳ hai năm một lần tại Thủ đô Hà Nội. Với chủ đề xuyên suốt “Điện ảnh - Kết nối - Phát triển”, HANIFF VIII không chỉ tôn vinh các tác phẩm điện ảnh xuất sắc của Việt Nam và thế giới mà còn là nhịp cầu thúc đẩy giao lưu văn hóa, phát triển công nghiệp điện ảnh và quảng bá hình ảnh Thủ đô Hà Nội.
  • “Bệ phóng” cho Hà Nội tiến tới mô hình không gian đô thị đa tầng - đa lớp
    Luật Thủ đô 2026 đã thiết lập khuôn khổ pháp lý mới với nhiều cơ chế, chính sách đặc thù, phân quyền mạnh mẽ cho chính quyền Thành phố Hà Nội trong quản lý đầu tư, phát triển đô thị. Đặc biệt, Luật Thủ đô 2026 quy định về không gian tầm thấp để Hà Nội hiện thực hóa mục tiêu phát triển không gian đô thị đa tầng – đa lớp, vươn mình mạnh mẽ trong kỷ nguyên mới.
  • Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn dịp 2/9
    Nhân kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), Thành phố Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn, qua đó bồi đắp tình yêu Tổ quốc, lòng tự hào dân tộc... và góp phần đưa Hà Nội thành điểm đến uy tín của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật của khu vực và thế giới.
  • Lan tỏa tinh thần văn hóa từ "trái tim” của Thủ đô
    Khi những giai điệu của tác phẩm “Có phải em mùa thu Hà Nội” vang lên trong không gian Nhà Bát Giác bên hồ Hoàn Kiếm, hình ảnh Thủ đô hiện lên qua âm nhạc với vẻ dịu dàng, sâu lắng mà vẫn đầy sức sống. Từ một ca khúc quen thuộc, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 16/8 đã mở ra một cách cảm nhận khác về Hà Nội: một thành phố trân trọng ký ức, nâng niu di sản, đồng thời sẵn sàng đón nhận những thanh âm mới của đời sống đương đại.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh.
  • Khi “jazz” kể chuyện Hà Nội
    Từ những giai điệu của “Hà Nội - Niềm tin và hy vọng”; “Có phải em mùa thu Hà Nội” đến những chuẩn mực jazz kinh điển của Charlie Parker, Sonny Rollins, Billy Strayhorn hay bản nhạc “Ngẫu hứng Tây Nguyên” của NSƯT Quyền Văn Minh, chương trình "Âm nhạc cuối tuần" diễn ra lúc 17h ngày 16/8 tại Nhà Bát giác sẽ mở ra một không gian nghệ thuật thú vị giữa những thanh âm đã gắn bó với công chúng Việt Nam và tinh thần phóng khoáng của jazz.
  • “Người con gái Hà Thành”: Khơi dậy phẩm chất truyền thống tốt đẹp của người Hà Nội
    Tối 13/8, tại Rạp Hồng Hà, vở cải lương "Người con gái Hà thành" chính thức ra mắt công chúng Thủ đô. Đây là vở diễn tiếp nối chuỗi sản phẩm nghệ thuật chất lượng cao theo định hướng phát triển công nghiệp văn hóa của thành phố do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện.
  • Bắc Môn - Cửa thành cuối cùng của thành Hà Nội
    Trên con phố Phan Đình Phùng rợp bóng cây xanh, có một công trình kiến trúc cổ uy nghiêm trầm mặc, mang đầy dấu tích thời gian. Ấy là Bắc Môn - cửa (cổng) bắc của thành cổ Hà Nội. Thủ đô giờ đã có nhiều đổi thay, tòa thành xưa chỉ còn trong ký ức, nhưng sự hiện diện của Bắc Môn - cửa thành duy nhất còn lại đã trở thành biểu trưng cho một phần lịch sử Thăng Long - Hà Nội, với những giá trị văn hóa - lịch sử trường tồn.
Nhạc sĩ Phú Quang: Anh bỗng thấy thân phận mình bé nhử
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO