Hàng cây trứng cá

Đặng Trung Thành| 14/09/2017 14:47

Ngày ấy, đường làng quê tôi mọc rất nhiều cây trứng cá. Không biết tự bao giờ chúng đã có mặt ở nơi này. Chắc là do lũ chim mang đến. Hoặc ai đó trồng cây đầu tiên rồi sau đó trứng cá tự thụ phấn theo gió bay, hay do loài ong, bướm hút mật. Cây trứng cá cao chừng 3m với nhiều cành lá đan xen nhau như hình tay nấm, tỏa mát cả con đường.

Cứ mỗi lần đi học về, trẻ con chúng tôi thường lấy bịch nilon trong cặp rồi trèo lên cây hái trái chín. Những quả trứng cá chín mọng, thơm ngát kích thích vị giác trẻ con. Điểm nổi bật ở quả trứng cá là màu sắc. Trái cây chín thường chỉ một màu đặc trưng, nhưng với trứng cá như hoa chấm bi trên áo. Dù đỏ tươi là màu chủ đạo nhưng cũng có trái màu vàng nhạt, vàng đậm, đỏ sẫm, xanh vàng… Tùy theo mức độ chín, quả trứng cá có màu khác nhau. Chúng tôi vừa hái vừa ăn, say mê đến mức quên cả giờ về. Mẹ xách roi đến tìm, buộc phải “tự thú” vì tang chứng là những chiếc cặp để dưới gốc cây.

Những ngày cuối tuần, được nghỉ học, trẻ con họp thành nhóm, vác thanh tre nhỏ đi hái trứng cá. Chúng tôi kéo đi thành hàng như quân đội duyệt binh danh dự. Đứa nào thích mạo hiểm thì leo cao, hái được nhiều quả chín. Đứa nào sợ độ cao, muốn an toàn thì đứng dưới đất dùng thanh tre hái quả. Ở một đoạn đầu thanh tre, chúng tôi chẻ dọc đều ra và dùng kẽm gia cố là có ngay một công cụ hái quả độc đáo. Sau hơn một giờ tinh nghịch, mỗi đứa thu được vài bịch trứng cá to. Đã vậy, bọn tôi còn hái quả sống để chơi trò “xe trái”. Quả trứng cá sống được trẻ con cầm ở cuống và dùng tay xe cho xoay trên bàn. Quả nào ngã sớm hoặc văng ra khỏi bàn là bại. Phần thưởng cho người thắng cuộc là những quả trứng cá chín, tùy theo số lượng đã được giao kèo trước khi chơi.

Không giống như những loại quả chín khác, trứng cá chín rất nhanh, nhanh đến không ngờ. Chỉ sau một đêm sương ướt đẫm, sáng, chúng tôi đến trường đã thấy cây trứng cá rợp màu đỏ tươi và thơm ngát. Có nhiều trái chín muồi nên rụng ngập trên mặt đất. Đã bao lần tôi nán lại nhặt quả ăn đến nỗi suýt trễ giờ vào lớp. Quả trứng cá chín cũng là bữa ăn sáng thường ngày của tôi. Vì nhà tôi nghèo, nên những ngày cơm nguội hết sạch, tôi buộc lòng phải ăn trứng cá. Nhờ có vị ngọt lịm ấy, bụng tôi cầm cự được đến trưa.

Thích nhất là vào mùa mưa. Cứ qua một đêm mưa (thậm chí là ban ngày) trứng cá chín rợp trời. Trẻ con chúng tôi hớn hở mang bịch nylon, hộp, chai nước rỗng đi hái quả ăn. Dù sau một đêm mưa tầm tã, đường làng trơn trượt, sình lầy quẩn quanh nhưng chúng tôi cứ mặc kệ. Đứa nào cũng xăn ống quần qua khỏi đầu gối, chân trần bám chặt xuống đất để khỏi té ngã, nhanh nhẩu leo lên các cây trứng cá để giành những quả chín mọng. Cả một vùng thơm lừng vì mùi hương trứng cá thoảng đưa. Chao ôi, chỉ cần hít thật sâu thôi đã thấy thèm. Dù đã cẩn thận lắm nhưng cũng nhiều đứa “chụp ếch” đến nỗi mông ê ẩm, dính đầy bùn đất. Riêng tôi, chỉ một lần té từ trên cao xuống đất đã khiến lòng tởn tới già, chẳng bao giờ dám leo trèo tinh nghịch nữa. Dù cành trứng cá rất dẻo dai, không giòn, nhưng do ham hái những quả chín ở tận đọt, khiến tôi hụt chân, rơi từ trên cao xuống. Cũng may tôi ngã xuống mé sông, nếu không…

Tôi lớn lên cùng sự phát triển của quê hương. Những con đường làng giờ không còn sình lầy như ngày xưa nữa. Chúng đã được thay áo là những tảng bê tông to. Tuy nhiên những hàng cây trứng cá vẫn được người dân trồng xanh mát. Trẻ con bây giờ có nhiều quà bánh và những viên kẹo ngọt ngào nên chẳng màng đến những quả trứng cá đỏ au nằm khiêu khích trên tán lá xanh rì. Vì vậy, quả của chúng rơi đầy cả con đường làng. Những lần đi dưới hàng cây trứng cá, tôi và những người bạn cùng trang lứa như sống lại cái thời tuổi thơ gian khó. Cả bọn kể cho nhau nghe cái thời trèo cây tét đáy quần rồi phá lên cười giòn giã. Nụ cười đã làm chúng tôi xua tan đi những lo toan đời thường. 
(0) Bình luận
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Để sân khấu Thủ đô trở thành động lực của công nghiệp văn hóa
    Trong chiến lược phát triển các ngành công nghiệp văn hóa, nghệ thuật biểu diễn được xác định là một lĩnh vực trọng điểm. Đối với Hà Nội, dư địa phát triển còn lớn hơn khi Thủ đô vừa là trung tâm văn hóa lớn nhất cả nước, vừa là thành viên Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO. Hội thảo "Sân khấu Thủ đô với công nghiệp văn hóa" do Hội Sân khấu Hà Nội tổ chức mới đây đã đặt ra yêu cầu nhìn nhận lại tiềm năng, những điểm nghẽn và cơ hội phát triển của sân khấu Hà Nội trong giai đoạn mới.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Về nhà
    Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
  • Hà Nội - một ngày thu tháng Tám
    Tháng tám về, lòng tôi bỗng rưng rưng náo nức. Chợt nhớ những ngày thu chưa xa của một năm về trước.
  • Hà Nội, lời hẹn của ông
    Hà Nội đến với tôi từ những câu chuyện của ông. Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Trung, nơi mùa hạ bỏng rát và mùa đông thường đi qua cùng những trận giông bão. Tuổi thơ tôi là những buổi chiều đứng trên triền đê nhìn ra phía biển, nghe gió thổi hun hút qua những mái nhà thấp, mùi muối mặn bám vào tóc. Còn Hà Nội, khi ấy, là một thành phố ở rất xa, nằm trong những câu chuyện của người ông từng đi qua hai cuộc chiến tranh.
Đừng bỏ lỡ
Hàng cây trứng cá
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO