Аọc lại một bà i Phan Khôi viết 80 năm trước: Thơ tình trong kinh điển

TTVH| 14/02/2011 11:12

(NHN) Nhân ngà y lễ Tình yêu, nhà  nghiên cứu Lại Nguyên à‚n xin giới thiệu với bạn đọc một bà i viết vử thơ tình cách nay trên 80 năm của nhà  phê bình văn học Phan Khôi.

Аúng thế, ở bà i nà y Phan Khôi hiện diện như một nhà  phê bình; ông vạch ra bản sắc thực của những sáng tác dân gian sơ khởi của nhân loại là  những bà i thơ tình, vử sau được tập hợp và o những bộ kinh điển của các tôn giáo, chúng bị giải thích khác đi, bị thần thánh hóa, bị gán những hà m nghĩa phù hợp các giáo điửu; tuy thế, vẫn có thể chỉ ra được thuộc tính ban đầu của nó là  những bà i thơ tình.

Là  người tiếp nhận Hán học từ nhử, Phan Khôi biết rõ Kinh Thi. Phan Khôi cũng từng dà nh nhiửu năm để dịch Kinh Thánh của đạo Thiên Chúa. Bản chất tình thi ở một số tác phẩm được đưa và o kinh điển, dù của Nho giáo phương Аông hay Thiên Chúa giáo phương Tây, mà  ông chỉ ra, đửu có căn cứ chắc chắn, không phải những ấn tượng thoáng qua.

Xin giới thiệu với bạn đọc bà i Thơ tình trong kinh điển của Phan Khôi đã đăng trên Hà  Nội báo ngà y 20/5/1936 (trang 2-4):

Văn học của một thứ tiếng nà o cũng vậy, bắt đầu phát sinh ra bằng vận văn, mà  trong những bà i vận văn ấy thường lấy ái tình là m tà i liệu. Ấy tức là  thơ tình, cũng gọi là  tình thi. Trong đám sơ dân, trai gái yêu nhau rồi đem sự yêu nhau ấy ra mà  ca vịnh nên lời, hoặc để gử­i sự nhớ nhung, hoặc để tử niửm khăng khít.

Mở đầu Kinh Thi là  một bà i thơ tình

Vả, trai gái yêu nhau là  bởi tính tự nhiên. ài tình, theo đúng bản chất của nó mà  nói, là  một vật cao thượng và  thanh khiết. Thế thì những tác phẩm lấy nó là m tà i liệu, vử mặt nghệ thuật, khéo vụng thế nà o chưa nói, chứ vử mặt đạo đức, chẳng có gì là  đáng chê. Cho nên đời xưa, những dân tộc nà o đã góp tác phẩm của mình lại là m ra sách kinh điển là  thứ sách coi như khuôn phép cho đời nà y sang đời khác, cũng đửu đem ít nhiửu thơ tình mà  để và o trong đó.

Kinh Thi của người Trung Hoa và  Cựu Ước của dân Hê-bơ-rơ cũng đửu vậy cả.

Trong Kinh Thi, nhất là  vử sách Quốc Phong, có rất nhiửu thơ tình. Mà  chẳng những thơ tình, rất đỗi có những bà i như bà i Tang Trung, người ta đã gọi ngay nó là  thơ dâm bôn nữa kia.

Thơ tình cho đến thơ dâm bôn đã được để và o Kinh Thi, sự đó người đời xưa coi là  sự đương nhiên, không có ái ngại gì cả.

Nhưng vử sau cái quan niệm vử đạo đức của người đời mỗi ngà y một thay đổi, bởi bó mình trong lễ giáo thái quá nên người ta đã coi ái tình như là  một sự phạm tội và  tình thi như là  một thứ tác phẩm bất chính. Vì đó, bọn hậu Nho mới tìm cách để giải thích cho những bà i thơ tình trong Kinh Thi thà nh ra không còn phải là  thơ tình.

Kinh Thi mở đầu ra là  sách Quốc Phong, sách Quốc Phong mở đầu ra là  thiên Châu Nam, thiên Châu Nam mở đầu ra là  bà i Quan Thư, và  bà i Quan Thư là  một bà i tình thi. Thế là  ông Thánh đời xưa dọn bộ Kinh Thi mà  mở đầu ra đã cho chúng ta đọc một bà i thơ tình, chẳng có khem cữ chút nà o hết. Ấy vậy mà  khi nó bị trải qua dưới cặp mắt có mang kính mà u của hậu Nho, nó phải biến hình đi, thà nh ra một nghĩa khác.

Quan quan thư cưu

Tại hà  chi châu

Yểu điệu thục nữ

Quân tử­ hảo cầu

(Quan quan chim thư cưu kêu/ Ở nơi doi sông hà / Dịu dà ng gái là nh/ Xứng đôi cùng người quân tử­).

Аó chẳng qua một người con trai một người con gái yêu nhau thì thốt ra như thế. Có tâng bốc nhau những là  thục nữ, quân tử­ thì mới mạnh mẽ, mà  hạ được cái ý dan díu nhau và  gắn bó nhau.

Châu Nam là  phần đất cai trị của vua Văn Vương nhà  Châu. Hậu Nho tin vua Văn Vương là  thánh, miửn ngà i cai trị phải có phong hóa tốt đẹp, chắc không có đâu sự trai gái ve nhau và  do đó có những bà i hát hoa tình. Thế nhưng bà i thơ Quan Thư đã nghiễm nhiên đứng đầu Kinh Thi, không có thể nà o xóa bử đi được, họ chỉ có một cách là  giải thích nó ra nghĩa khác.

Quân tử­ đó là  vua Văn Vương, thục nữ đó là  bà  hậu phi, vợ ngà i; một đằng là  thánh nhân, một đằng là  trang khuê các, có đức u nhà n trinh tĩnh, hai đằng phối hợp cùng nhau, nhử đó mà  gây nên cái công hiệu tử gia trị quốc, nên thi nhân mới là m bà i thơ nà y để khen. Аó là  lời giải thích của các bậc hậu Nho, và  lời giải thích thật là  quanh co quá!

Nhưng cái bản sắc của bà i Quan Thư là  một bà i thơ tình thì không vì lời giải thích ấy mà  mất đi được. Vì cuối bà i ấy có những câu (dịch ra là ): So le rau hạnh/ Tả hữu thuận dòng theo đó/ Dịu dà ng gái là nh/ Thức ngủ tìm đó/ Tìm đó chẳng đặng/ Thức ngủ nhớ nhung/ Thảm thay! Thảm thay/ Trằn trọc tráo trở!

Những câu thơ tử ra cái tình ái luyến rất nồng nà n và  nói ra một cách rất giản dị ấy không có thể hợp với cái thuyết đạo đức đứng đắn của hậu Nho được; nó đã là  thơ tình thì bao giử nó cũng vẫn là  thơ tình.

Cũng như sách Nhã Ca trong Kinh Thánh Cựu Ước vốn cũng là  những bà i thơ tình, tả tình lại còn suồng sã xốc nổi hơn Quốc Phong nữa, thế mà  cũng đã bị người ta thay đổi mặt mà y của nó.

Nhã Ca mở đầu có những câu:

Nguyện người hôn tôi bằng cái hôn của miệng người,

Vì ái tình chà ng ngon hơn rượu (*)

Như thế còn ai chối được rằng thơ ấy không phải bởi sự trai gái âu yếm nhau mà  ra?

Suồng sã xốc nổi như những câu:

Hãy lấy bánh nho uống đỡ lòng tôi,

Dùng trái bình bát bổ sức tôi lại,

Vì tôi có bịnh bởi ái tình,

Tay tả người kê dưới đầu tôi,

Còn tay hữu người ôm lấy tôi...

Trong Kinh Thi có bà i tả cái đẹp của các chi thể người đà n bà  như cái đầu, cái cổ, chân mà y, con mắt... thì Nhã Ca lại còn tả đủ hơn nữa, như đoạn nà y:

Chơn nà ng mang già y, xinh đẹp biết bao,

Vế nà ng béo mướt, khác nà o như ngọc,

Rốn nà ng giống như cái ly tròn,

Bụng nà ng dường một đống lúa mạch,

Hai vú nà ng như hai con sanh đôi của hoà ng dương,

Cổ nà ng như một cái tháp ngà ,

Mắt nà ng khác nà o cái ao tại Hết-bôn,

Mũi nà ng như ngọn tháp Li-ban ngó vử hướng Аa-mách,

Аầu trên mình nà ng khác nà o núi Cạt-mên,

Và  tóc nà ng như sắc tía...

Tả sắc đẹp của đà n bà  mà  tả đến những cái vú, cái rốn, cái đùi (vế) thì thật là  bạo quá. Không ai ngử được rằng trong kinh điển của một tông giáo lại có được thứ văn chương như vậy. Thấy nói đương hồi thế kỷ thứ nhất có nhiửu dòng đạo nghiêm chính không chịu nhìn những sách Nhã Ca là  Kinh Thánh. Nhưng vử sau, ai ai cũng nhìn nó cả, là  vì nhử cách giải thích của các học giả bên đạo, nó trở nên có một nghĩa rất cao và  rất hay.

Người ta nói những bà i thơ trong sách Nhã Ca đó là  mượn sự yêu nhau giữa trai gái để ngợi khen sự quan hệ giữa Аức Chúa Trời với dân ngà i. Theo văn học, đó là  một nghĩa vử tượng trưng chứ không phải là  tả thực.

Sự giải thích quanh co ấy cũng giống như hậu Nho đối với Kinh Thi mà  trên đây đã nói. Thực ra thì Nhã Ca có thể là  một thứ sách vử văn học của quốc dân Hê-bơ-rơ đời Thượng cổ, trong đó chỉ nói vử sự trai gái yêu nhau cũng được, chứ không dính dấp gì với việc Аức Chúa Trời.

Ngà y nay nhử khoa học xương minh, trong xã hội nà o cũng thấy bớt sự đè ép nặng nử của tông giáo và  đạo đức cổ; nên những thơ tình trong kinh điển mới được phục lại cái bản sắc của nó. Ngà y nay các nhà  học giả tân tiến bên Trung Quốc và  các nhà  tông giáo khai thông ở khắp cả thế giới đửu chịu coi thơ Quan Thư và  thơ Nhã Ca là  những bà i thơ tình.

(*) Những câu thơ ở Nhã Ca trên đây theo bản dịch Kinh Thánh của Hội Tin Là nh và  theo cả bản chữ Nho nữa (nguyên chú của P.K)

(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Bảo vệ và phát huy giá trị di sản “Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ” và “Dân ca Quan họ Bắc Ninh”
    Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch đã ban hành Công văn số 65/BVHTTDL-DSVH gửi UBND tỉnh Bắc Ninh về việc bảo vệ và phát huy giá trị di sản “Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ” và “Dân ca Quan họ Bắc Ninh”.
  • Phát động Cuộc thi sáng tác truyện ngắn “Cây Bút Xanh” lần thứ I
    Ngày 12/1/2026, tại Hà Nội, Thời báo Văn học Nghệ thuật phối hợp cùng Quỹ Hỗ trợ Sáng tạo Văn học Nghệ thuật Việt Nam, Công ty Cổ phần BOOKAS và Công ty Cổ phần Tập đoàn Truyền thông Tri Thức Số (TTS) tổ chức phát động Cuộc thi sáng tác truyện ngắn “Cây Bút Xanh” lần thứ I - năm 2026.
  • Hà Nội rực rỡ cờ hoa chào mừng Đại hội XIV của Đảng
    Những ngày này, Hà Nội rực rỡ cờ hoa, pano, áp phích chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng. Không khí trang trọng lan tỏa trên khắp các tuyến phố, thể hiện niềm tin, kỳ vọng của nhân dân Thủ đô hướng về đại hội.
  • Đón xuân mới cùng “Hà Nội – Niềm tin và hy vọng” trong chương trình "Âm nhạc cuối tuần"
    Vào đúng 15h30 chiều Chủ nhật hàng tuần, không gian Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục trở thành điểm hẹn văn hóa quen thuộc của người dân Thủ đô khi chương trình “Âm nhạc cuối tuần” diễn ra trong sự quan tâm của đông đảo khán giả.
  • Chiêm ngưỡng vẻ đẹp các tỉnh thành qua triển lãm “Chất Địa Phương”
    Trong khuôn khổ chương trình "Tụ hội Sáng tạo" - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, triển lãm “Chất Địa Phương” trưng bày 89 tác phẩm xuất sắc nhất của 98 nghệ sĩ trong cuộc thi vẽ minh họa cùng tên được phát động vào tháng 5/2025.
  • Khởi động Đề án khảo sát tiềm năng phát triển không gian sáng tạo và trung tâm công nghiệp văn hóa Hà Nội
    Ngày 10/1, trong khuôn khổ Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, Tọa đàm “Giới thiệu Đề án Khảo sát các không gian tiềm năng trở thành Không gian Sáng tạo và Trung tâm Công nghiệp Văn hóa trong Thành phố” đã được tổ chức tại Nhà Bát Giác và không gian Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội). Sự kiện là một trong những hoạt động trọng điểm, mở đầu cho tiến trình xây dựng hạ tầng sáng tạo đô thị của Thủ đô theo định hướng dài hạn.
  • “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác” - Mở hướng tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến Việt Nam
    Vào ngày 30/1/2026, bộ phim điện ảnh “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác” chính thức khởi chiếu tại các cụm rạp trên toàn quốc. Được ấp ủ suốt một thập kỷ, bộ phim hành động - võ thuật - phá án này đã mở ra hướng tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến Việt Nam khi lần đầu tiên đưa môn phái Votado lên màn ảnh rộng.
  • [Podcast] Âm nhạc cuối tuần - Số 1
    “Âm nhạc cuối tuần” là chương trình nghệ thuật đặc biệt do Sở Văn hóa – Thể thao Hà Nội tổ chức thường niên vào Chủ nhật hàng tuần tại Nhà Kèn Bát Giác. Podcast “Âm nhạc cuối tuần” của Tạp chí Người Hà Nội sẽ tuyển chọn, giới thiệu lại những giai điệu, những bản nhạc đặc sắc của chương trình trên nền tảng của Tạp chí điện tử.
  • 950 năm thành lập Quốc Tử Giám - Tôn vinh giá trị của Đạo học Việt Nam
    Tối 9/1, tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, chương trình nghệ thuật “Đạo học” đã diễn ra, trở thành điểm nhấn đặc biệt trong chuỗi hoạt động chào mừng 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076–2026) – Trường Quốc học đầu tiên của Việt Nam, đồng thời mở đầu cho một năm mới đầy ý nghĩa.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Tiếng “tút tút” cuối cùng (Kỳ 1)
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
Аọc lại một bà i Phan Khôi viết 80 năm trước: Thơ tình trong kinh điển
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO