Chuyện tình lúc hoàng hôn

Trần Văn Mỹ| 13/03/2020 07:39

Vào một sáng thứ hai đầu tuần, khi tôi vừa bước vào cửa văn phòng thường trực của Hội Nhà văn thành phố thì thấy có một người đã đứng tuổi đến trước mặt

Chuyện tình lúc hoàng hôn
Minh họa của Lê Huy Quang

Vào một sáng thứ hai đầu tuần, khi tôi vừa bước vào cửa văn phòng thường trực của Hội Nhà văn thành phố thì thấy có một người đã đứng tuổi đến trước mặt:

- Thưa ông, tôi đợi ông đã lâu. Tôi muốn hỏi, ông có phải là M, vừa viết văn, vừa viết báo phải không ạ?

- Dạ phải.

Ông dáng người thanh nhã, vẻ mặt, cách nhìn lộ dáng vẻ của một người có đời sống phong lưu, đặc biệt giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn. Tôi hỏi:

- Vậy có chuyện gì xin ông cứ nói thẳng, xét khả năng phù hợp, tôi sẵn sàng giúp đỡ ông.

Ông khách nhìn tôi, giọng trầm hẳn xuống:

- Tôi có thằng nghịch tử, tôi không sợ xấu hổ, tôi muốn kể lại chuyện này để thiên hạ cùng nghe, nghe mà cảnh giác, đừng đặt niềm tin toàn diện vào con cái, tin như tôi rồi có ngày ra đứng đường đấy ông ạ.

Câu chuyện như đã có đà, tôi bảo ông cứ kể chuyện đi, tôi chăm chú lắng nghe. Biết đâu đây là đề tài cho một truyện ngắn tương lai.

Tổ tiên tôi là người Hà Nội, đến đời ông nội, rồi ông thân sinh và tôi đều kinh doanh vàng bạc. Ở cái phố chuyên bán vàng ở Hà Nội, ai cũng biết cửa hàng vàng Phúc Hậu. Ông tôi đặt tên hiệu như thế là mong sự sống cửa hàng luôn được vững bền, dài lâu. Mà thật thế ông ạ, nhà tôi buôn bán vàng bạc chỉ giữ chữ tín làm đầu, không lừa lọc ăn gian tuổi vàng, bán đủ cân đủ lạng, và chỉ lấy lãi đúng mức để nuôi sống gia đình. Cứ thế làm ăn, năm dồn tháng chứa, nhà tôi khá giả dần.

Một căn hộ ở phố cổ bảy tám mươi mét vuông, mặt tiền rộng, lúc nào cũng đầy ắp hàng, người mua kẻ bán tấp nập. Hiềm một nỗi, nhà tôi đời nào cũng độc đinh. Vì vậy khi sinh thằng Hiếu, vợ chồng tôi còn quý nó hơn cả vàng. Từ nhỏ đến lớn, tôi đều bắt nó phải tập trung học. Học đến khi tốt nghiệp Đại học Kinh tế Quốc dân Khoa Quản trị kinh doanh mới thôi. Vì tôi nghĩ, làm ăn mỗi ngày mỗi khó, nếu con không có nghề cho chín thì chỉ lều bều như củi rều trên sông mà thôi. Cuộc đời tưởng cứ thế êm trôi, nào ngờ, khi người vợ hiền thục của tôi bỗng lăn ra ốm, rồi nằm liệt mấy năm liền. Thuốc thang đủ kiểu cũng không thuyên giảm. Chăm vợ ốm, rồi tiền bạc hao mòn dần, tôi suy nghĩ, người sọp đi.

Một buổi chiều, tôi lang thang dạo bờ hồ, thì bỗng gặp một bà đi cùng chiều. Bà ấy ăn mặc giản dị, mái tóc uốn đơn giản, đặc biệt bà có vẻ mặt hết sức ưa nhìn: đầm ấm và hiền dịu. Tự nhiên, trong tôi lóe lên ý nghĩ, nếu được quen người này kể cũng thú vị đấy. Tim đập hồi hộp, tôi tiến lên mấy bước và nói:

- Nếu không phiền, tôi muốn được đi dạo cùng bà một vòng bờ hồ được không?

Bị bất ngờ, bà ấy dừng mấy giây rồi nói rất nhỏ, tưởng như tiếng gió vừa lướt qua mặt hồ:

- Được thế còn gì bằng, có người trò chuyện đi càng vui chân ông ạ.

Đi dạo lâu dần thành quen, chúng tôi thân nhau từ lúc nào không biết. Nhưng bà ấy là một người ý tứ và dịu dàng, tôi hỏi xin số điện thoại mấy lần bà ấy mới cho. Khi cho số, bà ấy còn dặn: “Con nhà em đều đã trưởng thành, chúng ngoan và biết vâng lời mẹ, nhưng khi cần ông hẵng gọi nhé”.

Sự đời thật oái ăm ông M ạ, cái sự phiền toái lại xảy ra ở thằng Hiếu nhà tôi. Nó biết tôi hằng ngày đi dạo, nó kiên nhẫn dò tìm và biết tôi quen bà ấy. Từ đó, Hiếu nhìn tôi với vẻ mặt khác thường. Một lần, khi vừa ăn cơm xong, nó lựa lời hỏi tôi: 

- Bố quen bà ấy lâu chưa?

Tôi chối:

- Quen biết gì đâu? Chỉ là người dưng cùng đi chung một đoạn đường.

- Thôi, bố đừng có giấu con. Chỉ cần nhìn một lần là con biết chuyện rồi. Những người có tình ý với nhau, dù vờ vịt thế nào thì người ta cũng biết đấy bố ạ. 

Chúng tôi quen nhau được hơn một năm thì vợ tôi mất. Tôi lo việc cho vợ thật chu đáo và không ai chê trách được một lời. Thú thật với ông, những ngày đầu vợ mất, tôi buồn lắm, buồn vì người mình yêu thương cả đời, buộc phải về thiên thu. Nhưng sự đời, nỗi đau như bát nước nóng nguôi dần. Tâm trạng tôi dần về với cõi sống thực. Tôi nhớ đến người phụ nữ năm trước, lúc gặp lại, khi chuyện đã có đà, tôi từ tốn:

- Hoàn cảnh của tôi, bà đã biết, từ nay, khi trò chuyện với bà, tôi được xưng bằng anh có được không?

Người ấy vẫn im lặng bước đi, mấy lần sau, vẫn câu hỏi đó, người ấy nói:

- Đàn bà có linh cảm nhạy bén lắm. Anh đối với em thế nào, em đều cảm nhận được hết. Em cảm ơn anh đã chú ý tới em.

Chúng tôi đến với nhau chỉ đơn giản có thế. Qua các lần trò chuyện, kiểu mưa dầm thấm lâu, chúng tôi  xưng hô là anh em đã quen tai. Hôm nào không gặp là nhớ nhung. Tôi biết bà ấy là giáo viên văn về hưu. Bà ấy có ba con được nuôi dạy chu đáo, cả ba đều đã dựng vợ gả chồng. Chồng bà ấy mất đã bảy tám năm vì tai nạn. Còn hoàn cảnh nhà tôi, bà ấy biết khá tường tận nên khi ngỏ lời, bà ấy chỉ lưỡng lự mấy ngày rồi gật đầu. Tôi nhớ, hôm ấy trời đẹp lắm, đứng từ xa cũng nhìn rõ mặt hồ Gươm gợn sóng lăn tăn. Cảnh vui, người cũng vui lây, tôi không về hiệu vàng của nhà mà đường đột dắt tay bà ấy vào hiệu vàng đối diện tháp Hòa Phong, và nói:

- Anh sẽ không bao giờ quên được ngày hôm nay, anh mua tặng em một cái nhẫn, tùy em chọn nhé.

Cái tình trong lòng người đàn bà chìm lắng từ lâu, giờ được yêu thương chợt sống dậy. Khi hai người ngồi trên ghế đá ven hồ, người ấy ngồi nép vào tôi. Lòng tôi cũng xúc động không kém, mắt nhìn vào Tháp Rùa ở phía trước, miệng tôi bật ra tiếng nói:

Hôm nay là ngày… tháng... năm Canh Tý, trên là trời, dưới là mặt hồ Gươm, chúng con là Trần Đức Hạnh và Nguyễn Thị … thề trước thần linh sông núi, trong đoạn đời còn lại, dù sông có cạn đá có mòn thì chúng con vẫn thương yêu nhau đến trọn đời. 

Ông M ạ, chuyện tình của tôi chỉ đơn giản có thế. Tôi nghĩ suy và sống cũng đơn giản, vì chúng tôi đến với nhau hoàn toàn tự nguyện và hợp pháp. Nhưng thưa ông, cuộc đời không bao giờ đơn giản như mình nghĩ đâu. Khi tôi đem chuyện nói với thằng Hiếu thì nó dẫy lên:

- Bố có thể biện bạch nhưng hai vợ chồng con không bao giờ đồng ý. Không bao giờ, ông nghe rõ chưa - Nó mặt đỏ tía tai cãi lại.

Tôi bình tĩnh:

-  Con nói vì sao?

- Vì sao à? Nó đập bàn - Ông có biết nhà này, cửa hàng này bây giờ là bao nhiêu tỷ không? Nó là mồ hôi tích cóp mấy đời, là công sức của mẹ, giờ không thể bỗng dưng rơi vào tay kẻ khác. Mụ ấy là rắn độc, mưu mô cướp tài sản này.

Lần đầu nói, thằng Hiếu sợ tôi chưa nghe ra, từ hôm đó, tối nào thằng Hiếu cũng đem chuyện đó ra nói. Từ nhẹ đến nặng, cuối cùng nó bảo tôi:

- Người già thì khôn ra, đằng này càng nói ông càng... ông muốn được tự do thì ông hãy giao cả cơ ngơi này cho tôi rồi ông muốn làm gì thì làm.

Năm ngày, rồi mười ngày qua đi, ngày nào tôi cũng suy nghĩ, có lúc tưởng phát điên lên. Nhưng rồi cuối cùng, để mọi việc được êm thấm và khỏi ảnh hưởng đến danh dự của người vợ mới, tôi cùng vợ chồng thằng Hiếu dắt nhau ra phòng công chứng làm thủ tục cho vợ chồng nó toàn bộ tài sản, hy vọng sau này nó bình tâm nghĩ lại, nó sẽ dành cho tôi một phần tài sản đó. Tôi nhớ hôm xách cái va li ra đi, mái phố rêu phong thân quen như mờ đi trong nước mắt. Thấy vậy, người vợ mới an ủi:

- Giờ thì em tin anh yêu em thật lòng. Lòng anh như thế, em không thể phụ. Hai chục năm qua, em dành dụm được vài trăm triệu, tích cóp từ tiền lương, tiền các con biếu, tiền đó em để dưỡng già, nhưng anh em mình đã trót thề bồi với nhau. Em có ý định dành hẳn số tiền đó để mua một căn nhà nhỏ, trong ngõ nhỏ cũng được, để hai chúng ta cùng ở, không phải phiền đến các con em.

Câu chuyện người khách mới gặp kể đến đó phải tạm dừng, vì mấy anh em nhà văn đến tề tựu…

Tôi nói lời chia tay, trong lòng đã cảm hứng với một chuyện tình cảm động, tôi hứa với ông là sẽ đưa câu chuyện của ông lên mặt báo.

Vào cuối năm đó, khi có việc qua phố Định Công, trên con đường không lấy gì làm rộng, tôi thấy có một cửa hàng vàng, hiệu là Hạnh Mỹ. Cửa hàng độ hai mươi mét vuông, mặt tiền rộng khoảng ba mét. Mấy tủ hàng được bày biện khá bắt mắt. Ông chủ trông quen quen, lòng chợt hỏi: “Hay là ông khách đến gặp mình ở trụ sở Hội Nhà văn năm trước nhỉ?”. Nghĩ thế, nhưng sợ phiền phức lại thôi không hỏi nữa. Thấy tôi tò mò nhìn vào cửa hàng vàng, một bà đã đứng tuổi nhà liền cạnh nói:

- Ông quen ông Hạnh cửa hàng vàng à? Ông bà mới chuyển từ phố về đây được hơn một năm, sống với nhau hạnh phúc lắm. Ông bà ấy có ba người con ngoan quá. Biết bố mẹ có tuổi, tuần nào các con cũng về thăm. Này, tôi nói kín với ông nhé, khi mua cái nhà này, ông bà thiếu tiền, mỗi đứa góp cả trăm triệu đấy. Thật phúc cho bà giáo biết dạy con.

Lời nói của bà hàng xóm ông Hạnh có thể đã thay lời tác giả kết thúc thiên truyện ngắn này. Nói thêm, tại khu phố cổ, người ta kháo nhau, sau ngày ông Hạnh ra đi, thằng Hiếu đã bán hiệu vàng Phúc Hậu với giá mấy nghìn cây vàng. Người đời lại bảo, khi biết con bán nhà, ông Hạnh có tìm gặp thằng Hiếu, hy vọng nó dành một khoản tiền nào đó cho ông, nhưng ông đã lầm. Nhà này sổ đỏ tên của Nguyễn Trung Hiếu cơ mà, hơn nữa ông nên hiểu, nhà của bố mẹ tức là nhà của các con; còn nhà của con không phải là nhà của bố mẹ. Ấy là người ta cứ đồn thổi lúc buôn dưa lê cho có chuyện, chứ tôi tin ông Hạnh là người trọng tình, hiểu luật pháp không bao giờ ông lại tự hạ mình như thế.
(0) Bình luận
  • Nắng mơ trong biệt thự hoang
    Tôi bị nàng hút đi từ lần thấy hình đại diện Facebook trôi đến. Khoảnh khắc lúc nắng rây xuống những ngón tay thon cầm lọn tóc che nửa phần môi đỏ khiến cho bức selfie ấy đẹp huyền hoặc.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Hành trang tháng Chín
    Tháng Chín, ánh nắng nhẹ nhàng lướt qua khung cửa sổ, báo hiệu một mùa tựu trường nữa đã đến. Những cô cậu học trò lại háo hức chuẩn bị hành trang cho một năm học mới. Ở quê, những đứa trẻ lớn lên từ bùn đất, lấm lem...
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám: "Đánh thức" nguồn lực di sản trong dòng chảy sáng tạo
    Từ trường đại học đầu tiên của Việt Nam, nơi đào tạo nhiều nhân tài cho đất nước qua hàng thế kỷ, ngày nay, Văn Miếu - Quốc Tử Giám (TP Hà Nội) trở thành không gian văn hóa sáng tạo hấp dẫn, là nguồn lực quan trọng để phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô. Tại Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026, nguồn lực ấy tiếp tục được đánh thức bằng nhiều cách tiếp cận khác nhau, để di sản bước vào đời sống đương đại bằng nghệ thuật, công nghệ và những trải nghiệm văn hóa đa dạng.
  • Bát Tràng khơi dòng di sản, kiến tạo giá trị công nghiệp văn hóa
    Trong dòng chảy phát triển công nghiệp văn hóa của Thủ đô, Bát Tràng đang chuyển mình từ một làng nghề gốm truyền thống thành không gian sáng tạo đa giá trị, nơi di sản được kết nối với nghệ thuật, công nghệ, du lịch và kinh tế đêm. Việc trở thành điểm nhấn của Festival Thăng Long – Hà Nội năm 2026 không chỉ mở ra cách thức mới để kể câu chuyện về đất, lửa và nghề gốm, mà còn khẳng định sức sống của di sản trong đời sống đương đại, góp phần hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam; Chương trình hành động số 08-CTr/TU của Thành ủy Hà Nội .
  • Triển lãm quốc tế về kỹ thuật, phương tiện phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ năm 2026
    Ngày 9/9 tại Hà Nội, Triển lãm quốc tế về kỹ thuật, phương tiện phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ (PCCC và CNCH) năm 2026 được khai mạc.
  • Trao tặng Huy hiệu 35 năm tuổi Đảng cho NSND Trần Quốc Chiêm
    Sáng ngày 9/9, Đảng ủy MTTQ Việt Nam Thành phố Hà Nội đã tổ chức Lễ trao tặng Huy hiệu Đảng đợt 2/9 cho NSND Trần Quốc Chiêm, Bí thư Chi bộ, Chủ tịch Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật (VHNT) Hà Nội.
Đừng bỏ lỡ
  • Chùm thơ của tác giả Lê Hồng Thiện
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Lê Hồng Thiện.
  • Hứa hẹn “quả ngọt” từ việc điều chỉnh cục bộ Quy hoạch khu vực hồ Gươm và vùng phụ cận
    UBND phường Hoàn Kiếm và UBND phường Cửa Nam (TP Hà Nội) đang phối hợp tổ chức lấy ý kiến cộng đồng dân cư đối với phương án điều chỉnh cục bộ Quy hoạch phân khu đô thị H1-1B, H1-1C, kết hợp giải pháp quy hoạch chi tiết tỷ lệ 1/500 nhằm cải tạo, chỉnh trang, tái thiết, tái cấu trúc không gian khu vực hồ Gươm và vùng phụ cận.
  • Phường Hồng Hà lấy ý kiến Nhân dân về Điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng
    UBND phường Hồng Hà (TP Hà Nội) tổ chức lấy ý kiến Nhân dân về điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng, tỷ lệ 1/5000 (đoạn từ cầu Hồng Hà đến cầu Mễ Sở), thông qua hình thức trực tuyến và trực tiếp tại 5 điểm niêm yết trên địa bàn phường. Thời gian phường Hồng Hà lấy ý kiến Nhân dân từ ngày 7/9 – 26/9/2026.
  • Ngành Văn hóa, Thể thao và Du lịch đẩy mạnh cải cách hành chính qua cuộc thi tìm hiểu Nghị quyết 76/NQ-CP
    Nhằm tăng cường công tác tuyên truyền các chủ trương của Đảng cùng chính sách, pháp luật của Nhà nước về cải cách hành chính đến toàn thể cán bộ, công chức, viên chức và người lao động trong ngành văn hóa, thông tin, thể thao và du lịch, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã chính thức phát động Cuộc thi tìm hiểu về cải cách hành chính.
  • Hà Nội: Khi văn hóa trở thành nguồn lực kiến tạo tương lai
    Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 100-KH/TU ngày 28/8/2026 về chỉ đạo triển khai “Ngày Văn hóa Việt Nam” trên địa bàn thành phố Hà Nội giai đoạn 2026-2030. Không chỉ là một hoạt động văn hóa thường niên, Kế hoạch đặt “Ngày Văn hóa Việt Nam” trong một tầm nhìn rộng hơn: trở thành điểm hội tụ để tôn vinh, lan tỏa các giá trị văn hóa, khơi dậy sức sáng tạo và từng bước đưa văn hóa trở thành nguồn lực nội sinh cho sự phát triển của Thủ đô.
  • Hà Nội lấy ý kiến người dân về điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng
    Hà Nội chuẩn bị lấy ý kiến người dân, chuyên gia và các cơ quan liên quan về điều chỉnh tổng thể quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng, đoạn từ cầu Hồng Hà đến cầu Mễ Sở.
  • Nhà thơ Cao Ngọc Thắng: Cần mẫn cày ải trên cánh đồng chữ…
    Tôi biết Cao Ngọc Thắng khá sớm, quãng những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ XX. Lần đầu tôi gặp ông tại 58 Quán Sứ, Hà Nội, trụ sở của Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV). Khi ấy, ông mới vào cuộc đời làm báo, còn tôi cũng vậy. Cao Ngọc Thắng nguyên là giảng viên Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2, đóng chân ở Xuân Hòa (Vĩnh Phú cũ), còn tôi thì nguyên là kỹ sư canh nông ở mãi vùng biên giới Tây Nam, Bảy Núi, An Giang. Vì những duyên do khác nhau, cả hai đều bỏ nghề chuyên môn, chọn Thủ đô để theo nghề báo chuyên nghiệp.
  • “Những lớp phù sa” kể chuyện văn hóa Bắc Bộ trên sân khấu đương đại
    Từ hình tượng một giọt nước bắt đầu hành trình theo dòng sông Hồng, “Những lớp phù sa” mở ra câu chuyện về đất, người và những lớp ký ức văn hóa Bắc Bộ. Kết hợp múa dân gian đương đại với âm nhạc truyền thống, nghệ thuật thị giác và công nghệ đa phương tiện, chương trình hướng tới một cách kể mới về những giá trị văn hóa đã được bồi đắp qua nhiều thế hệ.
  • "Lễ hội Văn hóa Thế giới tại Hà Nội lần thứ hai" 2026: Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai
    Lễ hội mang chủ đề "Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai", dự kiến chính thức diễn ra từ ngày 01/10 đến ngày 04/10/2026 tại không gian Hoàng thành Thăng Long. Sự kiện quy tụ nhiều hoạt động phong phú như Lễ hội âm nhạc “Hòa nhạc năm châu”, Làng Văn hóa Thế giới, Lễ hội đường phố “Sắc màu năm châu”, Lễ hội “Ẩm thực năm châu”, chương trình chiếu phim, cùng khu vực trải nghiệm sáng tạo từ di sản với Festival Games Quốc tế...
  • Người dân hồ hởi góp ý kiến điều chỉnh Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng
    Việc lấy ý kiến Nhân dân về Điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng, tỷ lệ 1/5000 (đoạn từ cầu Hồng Hà đến cầu Mễ Sở) đang nhận được sự quan tâm của người dân tại các địa bàn trong vùng quy hoạch.
Chuyện tình lúc hoàng hôn
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO