Cho nỗi buồn, cô đơn, gọi tên thà nh hạnh phúc...

ANTG| 29/05/2013 17:29

(NHN) Hạnh phúc, hai nốt ấy vang lên bất ngử trong tĩnh lặng, bằng một giọng hát đẹp của Trọng Bắc, ở một âm vực tròn, gọn nhưng mở rộng, ấm nhưng gai người, sâu nhưng ôm trọn lấy người nghe đối diện nó... đã khiến tôi khẽ rùng mình trong căn phòng nhử của mình.

Dưới ánh đèn và ng dịu dịu, tôi nhìn sang Trí. Anh ngồi đó. Lặng. Khoan khoái. Sững lại. Bất động. Tôi không thốt ra được lời nà o và  để bà i hát cũ ấy trôi đi. Chầm chậm. Mướt mát. à’a vỡ đôi khi. Và  chỉ đến khi thanh âm ngừng hết lại, chỉ còn tiếng lạo xạo của chiếc kim máy đĩa chạy trên những vòng tròn đen vinyl, tôi mới có thể quay sang anh, lần nữa.

Vẫn biết Bắc nó hát hay mà  em không ngử nó có thể hát bà i nà y hay đến thế.

Khi anh chọn key cho bà i nà y, Bắc nó cũng không ngử nó có thể hát được ở key đó, Trí cười sảng khoái, và  anh biết, ở quãng giọng nà y, Bắc sẽ hát bà i nà y đẹp nhất.

Tôi hiểu câu trả lời ấy của Trí. Nó là  sự thửa mãn vô cùng của một người sản xuất âm nhạc khi đã khám phá ra được một điửu gì đó khác, ở một lãnh địa đã rất cũ đối với quá nhiửu người. Và  trong một phút chững lòng mình lại, tôi nhẹ nhà ng hửi anh: Chú nghe chưa anh?.

Câu hửi đó lặp lại ở một đêm sau; khác, khi không chỉ có tôi và  Trí cùng ngồi nghe lại album Lặng lẽ tiếng dương cầm mà  anh bắt tay và o sản xuất suốt thời gian qua. Chúng tôi vẫn có thói quen như thế. Trước khi ra mắt một sản phẩm nà o, chúng tôi hay ngồi nghe cùng nhau và i lần, ở cả nhà  tôi lẫn trong phòng nghe nhạc trên căn hộ của Trí. Không phải nghe để thẩm định lại điửu gì cả, mà  là  nghe ở tâm thức của những người khán giả, như muôn ngà n người nghe bình thường; với tất cả những thứ đi kèm bình thường với những thanh âm ấy như một chai rượu nhử; một điếu cigar thơm; dăm ba người bạn hiửn là nh, đồng cảm...

Nhạc sĩ Nguyễn ành 9.

Chú vẫn chỉ được nghe qua một cái CD anh chép cho chú. Chú không có máy nghe đĩa vinyl em ạ, Trí khẽ nói. Và  anh nhìn tôi, mắt chợt sáng lên: Mai chú Minh đăng cai địa điểm nhé. Anh sẽ góp và i chai vang ngon. Mình đón chú lên nghe.

Cuộc hẹn đã khởi đi ngẫu hứng như thế, trong một đêm như thế...

Chú bước chân và o căn phòng của tôi, lần đầu tiên, vẫn đúng như những gì tôi từng hình dung và  nhìn thấy ở chú. Một đêm ngồi lại cùng nhau chỉ để nghe đĩa nhạc mới với chúng tôi vốn dĩ cũng chỉ là  một đêm bình thường, xuử xoà  và  có thể nhiửu khi là  bỗ bã.

Suy cho cùng, nó chỉ là  một đêm vui chơi đầu tuần, khi anh em đửu rảnh rang cả. Nhưng chú vẫn đóng bộ vest nghiêm chỉnh, mang cà  vạt đà ng hoà ng và  chẳng ai trong chúng tôi nghĩ rằng đó là  một nghệ sử¹. Nhìn chú giống như một nhà  giáo thì đúng hơn, với sự mô phạm, nghiêm cẩn trong từng hà nh động nhử.

Thật ra, tôi cũng đã quen với hình ảnh đó của chú từ lâu rồi nhưng tôi vẫn không khửi ngỡ ngà ng khi nhìn thấy chú trong bộ dạng ấy. Và  hửi ủa, chú mới đi là m vử sao chú? để rồi nhận được câu trả lời trong nụ cười hiửn đâu có, chú từ nhà  tới. Trí qua rước chú mà  con... Аể rồi lại tự mình nhủ mình ừ nhỉ, chú là  như thế. Vì chú là  chú Nguyễn ành 9 mࠝ...

Tôi còn nhớ mấy năm trước, sau một đêm say thật say, sau một đêm chém gió lử đường thật phần phật, cái cổ họng đã khản đặc của tôi bỗng nhận một nhiệm vụ bất ngử từ người anh thân, đạo diễn Lưu Huử³nh. Em chạy qua đây giúp anh một việc nhé, anh Lưu đã huy động tôi như thế, trong một sáng chủ nhật biếng lười. Hóa ra, anh nhận lời là m một đoạn tư liệu vử chú Nguyễn ành 9 cho Trung tâm Thúy Nga và  anh muốn tôi viết lời bình cho đoạn tư liệu đó. Rồi viết xong, viết khi mà  tôi chưa từng một lần gặp chú, anh kêu tôi vô studio đọc lời bình luôn.

Những tưởng đó chỉ là  ví dụ để sau nà y Trung tâm Thúy Nga dựng lại, chọn giọng một ai đó đọc thay nhưng tôi đã lầm. Họ tôn trọng, và  giữ nguyên phần đọc lời bình ấy của tôi, với cái giọng khà o khà o như người hút thuốc là o mất ngủ. Những gì tôi viết ngà y đó, những gì tôi đọc ngà y đó hoà n toà n chỉ là  những hình dung rỗng không, cảm tính, chủ quan và  áp đặt của mình vử chú. Nhưng không ngử, sau nà y, trong lần đầu gặp chú, chú đã nói với tôi rằng: Những gì con viết trong cuốn tư liệu đó, chú rất thích và  nó không sai lệch đâu con.

Cái duyên giữa tôi và  chú đã bắt đầu như vậy, kéo theo nó là  những lần gặp chẳng thể gọi tên. Nhưng tôi khó có thể quên 2 lần tái ngộ để lại nhiửu trăn trở trong tôi sau đó. Một lần, ngẫu nhiên đưa bạn từ Hà  Nội đi café nghe nhạc, ở Phú Nhuận, trong một cái quán mang tên Nghê Thường, nơi chú vẫn chơi piano hằng đêm.

Gặp chú, và  trò chuyện, và  biết rằng chú cùng bè bạn đứng ra là m Nghê Thường với sự trợ giúp của một và i người là  bởi chú còn Thương Nghử. Cái nghử với những phím trắng đen; với những hợp âm và  những nốt bán cung đã mang lại cho chú được những gì sau cả mấy chục năm dai dẳng đeo đuổi? Vậy mà  chú vẫn thương nghử, một tình thương của tận hiến, một tình thương không hử tính toán, một tình thương không bao giử cảm thấy xót phận mình.

Và  một lần khác, ở quầy bar của khách sạn Sofitel, khi tôi và  Trí ngồi với khách của mình và  ngẫu nhiên gặp chú bước và o, lặng lẽ. Chú cười với chúng tôi nhưng không lại gần. Chú đi là m. Chú lại với cây dương cầm của chú. Tôi đã không biết nói gì lúc đó cùng Trí khi cách chỗ chúng tôi không xa, khi chúng tôi đang nâng ly và  bà n luận vử những dự định tốt đẹp hơn trong tương lai, thì người nghệ sử¹ già  đã từng một phần khiến chúng tôi yêu thêm âm nhạc nhử và o những thang âm của ông lại đang ngồi đó, đệm đà n cho chúng tôi uống rượu. Tôi thấy mình như có lỗi với chú. Tại sao chúng tôi không chọn một nơi khác, một nơi thuộc vử những âm thanh khác.

Lúc nà y, chú ngồi đó, dựa và o chiếc ghế sofa nhà  tôi, bên cạnh chiếc piano và  tấm bìa đĩa Lặng lẽ tiếng dương cầm. Chú mừng lắm, chú nói với Trí rằng chưa bao giử chú có một sinh nhật vui như tuổi nà y, khi những sáng tác của chú nằm trong một tuyển lựa lại mà  Trí đã cất công sản xuất để kịp ra mắt và o mùa Phục sinh. Tấm đĩa vinyl mang tính hoà i cổ của hôm nay có lẽ gợi nhắc nhiửu đến những đĩa nhạc chú từng góp phần từ những ngà y đầu tiên thương nghử.

Chú lặng lẽ, đôi mắt nhìn đâu đó rất xa qua cặp kính trắng đã hơi mử. Dáng ngồi nhử bé nhưng chứa chất tất cả những nỗi niửm nà o? Phải chăng nó là  nỗi buồn mà  chú đã vẫy tay đón chà o, nỗi buồn khác hẳn với những gì tôi đã hình dung nó từ lăng kính của Franà§ois Sagan? Phải chăng nó là  niửm hạnh phúc như đôi chim quyên đậu cà nh lá thắm bỗng chốc vụt bay trong phút không ngử?

Tôi không hiểu nổi. Tôi không lý giải nổi. Nhưng tôi đã nhìn thấy từ trong dáng ngồi ấy chà ng trai trẻ Nguyễn ành 9 ngà y nà o hăm hở và o tình; cậu bé thơ Nguyễn ành 9 ngà y nà o ngồi một mình trước biển Nha Trang và  chà ng thiếu niên Nguyễn ành 9 ngà y nà o lặng lẽ ngồi bên cây dương cầm giữa chiửu lạnh mử sương Đà  Lạt. Thời cuộc đã nhà o nặn tất cả những hình ảnh đó trở thà nh chú của ngà y hôm nay, lầm lũi; nhẹ nhà ng và  lúc nà o cũng nở một nụ cười rất hiửn như tạ ơn cuộc đời đã cho mình được yêu, được buồn, được cô đơn cùng những nốt nhạc...

Chú nhìn và o bản chép tay bà i Quê xa mà  Trí viết tặng tôi và  nói chú bây giử cũng vẫn viết tay. Và  điửu đó khiến tôi sực nhớ tới những người hiếm hoi còn viết tay từng bản nhạc của mình trong thời đại máy tính có thể giúp người ta ghi lại một văn bản thật rõ rà ng và  sạch đẹp. ửª nhỉ, dù sao, dù thế nà o đi nữa, chú vẫn còn viết tay, còn nâng niu từng nốt nhạc như những tà i sản trân quý nhất của đời mình mà  nhử và o một ân điển nà o đó, cuộc đời chú đã được hội ngộ chúng. Sự nâng niu ấy, chúng tôi đã lần lượt bử qua, như sự từ khước một lần được minh định chính mình trong con đường mình đang đi, con đường mình đã chọn.

Chúng tôi không thể thoát khửi  những vùng tiện lợi của chính mình thì là m sao chúng tôi có thể có được cảm nhận như chú, cảm nhận đi qua tất cả, đi qua những nỗi buồn-niửm vui; những đầm ấm-cô đơn; những ngây thơ-ngử vực; những hân hoan-xót xa; những ồn à o-lặng lẽ; những bùng nổ-cam chịu... để rồi cuối cùng vẫn gọi tên cả một mớ hỗn độn trộn lẫn hết cùng nhau kia bằng một cái tên: HẠNH PHàšC...

(0) Bình luận
  • Nắng mơ trong biệt thự hoang
    Tôi bị nàng hút đi từ lần thấy hình đại diện Facebook trôi đến. Khoảnh khắc lúc nắng rây xuống những ngón tay thon cầm lọn tóc che nửa phần môi đỏ khiến cho bức selfie ấy đẹp huyền hoặc.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Khu di sản Hoàng thành Thăng Long: Điểm đến hấp dẫn tạo lực phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô
    Theo tinh thần Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, Thủ đô Hà Nội có nhiều tiềm năng và lợi thế để phát triển công nghiệp văn hóa. Trong đó Khu di sản văn hóa thế giới Hoàng thành Thăng Long đã, đang từng bước được Hà Nội định hướng, phát triển thành điểm đến hấp dẫn với du khách trong nước và quốc tế.
  • Trưng bày chuyên đề "Thời thanh xuân từ đường Trường Sơn đến đường 1C huyền thoại"
    Ngày 25/8, Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam phối hợp với Ban Liên lạc Cựu cán bộ Đoàn Thanh niên Việt Nam phía Nam và Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh tổ chức khai mạc trưng bày chuyên đề "Thời thanh xuân từ đường Trường Sơn đến đường 1C huyền thoại".
  • Gìn giữ những giá trị làm nên bản sắc văn hóa, lịch sử của Thủ đô
    Nhằm cụ thể hóa chính sách khuyến khích, hỗ trợ bảo vệ và phát huy giá trị các khu vực có giá trị văn hóa, lịch sử, công trình kiến trúc có giá trị trên địa bàn, Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Vũ Thu Hà vừa ký ban hành Quyết định số 119/QĐ-UBND ngày 20/8/2026. Quy định được xem là cơ sở để nhận diện, bảo vệ và phát huy những giá trị góp phần tạo nên bản sắc văn hóa, kiến trúc và ký ức đô thị của Thủ đô.
  • Quy hoạch Hà Nội và khát vọng 100 năm
    Ngày 29/6/2026, UBND thành phố Hà Nội đã tổ chức sự kiện Hội nghị công bố Quy hoạch tổng thể thủ đô và khai mạc triển lãm quy hoạch Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Đây là sự kiện được quan tâm không chỉ trong giới nghề mà còn là của những người Hà Nội và cả xã hội. Quy hoạch Thủ đô với tầm nhìn 100 năm không chỉ là câu chuyện mở rộng không gian hay xây dựng những công trình hiện đại. Với Hà Nội – đô thị duy nhất của Việt Nam mang chiều sâu hơn một nghìn năm lịch sử – mỗi quyết sách hôm nay còn là lời cam kết với các thế hệ mai sau.
  • Hà Nội bước ra từ trang sách
    Mừng sinh nhật 11 tuổi của Minh Nhật - con trai tôi, hai mẹ con hẹn nhau một chuyến chinh phục đỉnh Fansipan, ngọn núi cao nhất Việt Nam. Trên hành trình ấy, chúng tôi dừng lại 3 ngày ở Hà Nội để chàng trai miền Nam có dịp tận mắt nhìn thấy những ngôi nhà cổ, những công trình lịch sử mà trước đó con chỉ biết qua sách vở và hình ảnh.
Đừng bỏ lỡ
  • Nhạc sĩ Tuấn Phương: Lưu luyến những mảnh hồn quê
    Trong suốt cuộc đời sáng tác của mình, nhạc sĩ Tuấn Phương có khoảng 400 tác phẩm. Dù sáng tác ở đa dạng thể loại, nhưng khi nhắc đến ông, người yêu nhạc thường nhớ đến những ca khúc trữ tình như “Tình đất”, “Biển chiều”, “Bến sông xưa”, “Người ơi hãy về”… Có lẽ, điều gần gũi với người nghe hơn cả chính là những lời ca thủ thỉ về quê hương xứ sở, về nỗi nhọc nhằn của con người, về tình yêu đôi lứa. Tình đất và cũng là tình người, tình quê luôn thường trực trong các sáng tác của nhạc sĩ Tuấn Phương.
  • "Ký ức những năm tháng không quên" được tái hiện qua các tác phẩm mỹ thuật tiêu biểu
    Nhân dịp Quốc khánh 2/9, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (số 66 Nguyễn Thái Học, Ba Đình, Hà Nội) đã chính thức khai mạc triển lãm chuyên đề "Ký ức những năm tháng không quên". Triển lãm kéo dài từ nay đến ngày 08/9/2026, mở ra một hành trình trở về quá khứ qua góc nhìn mỹ thuật hiện đại.
  • Nhiều hoạt động “Vui Tết Độc lập” tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 29/8 đến 30/9/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (xã Đoài Phương, Hà Nội) tổ chức chuỗi hoạt động với chủ đề “Vui Tết Độc lập”, chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2026).
  • Để những giá trị di tích được gìn giữ và lan tỏa
    Di tích là những dấu tích vật chất và tinh thần gắn với lịch sử, văn hóa và đời sống cộng đồng. Trên cơ sở đó, Hà Nội vừa ban hành quy định mới về quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di tích, trong đó nhấn mạnh yêu cầu quản lý thống nhất, phân cấp rõ trách nhiệm, phát huy vai trò của cộng đồng và đẩy mạnh ứng dụng khoa học, công nghệ, chuyển đổi số trong công tác quản lý di tích.
  • Nâng cao kỹ năng làm du lịch cộng đồng tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Ngày 24/8, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội tổ chức Hội nghị triển khai về ứng xử văn minh du lịch và du lịch cộng đồng năm 2026.
  • Ra mắt phim điện ảnh “Hộ linh tráng sĩ - Bí ẩn mộ vua Đinh”
    "Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh" lần đầu ra mắt khán giả tại Ninh Bình, vùng đất gắn với câu chuyện và quá trình thực hiện bộ phim.
  • Đưa nghệ thuật cải lương đến gần công chúng Thủ đô
    Tối 23/8, tại sân khấu Nhà Bát Giác, phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội), chương trình “Biểu diễn nghệ thuật cộng đồng” của Nhà hát Cải lương Hà Nội đã mang đến cho người dân và du khách một đêm diễn đậm đà bản sắc văn hóa.
  • Những tác phẩm âm nhạc góp phần lan toả văn hóa Hà Nội
    Từ các ca khúc “Hà Nội mùa thu”, “Hoa sữa” đến những giai điệu của Charlie Parker, Miles Davis, Duke Ellington, Antonio Carlos Jobim... chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 23/8 tại Nhà Bát Giác đã đưa những thanh âm quen thuộc của Hà Nội bước vào không gian âm nhạc cộng đồng đầy tinh thần phóng khoáng và ngẫu hứng của jazz. Qua tiếng kèn của các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club và giọng hát của hai ca sĩ Thuỷ Bùi, Minh Thu, hình ảnh Thủ đô hiện lên vừa lãng mạn, vừa trẻ trung, cởi mở trong nhịp sống văn hóa đương đại.
  • Hà Nội chuẩn bị chuỗi hoạt động văn hóa, nghệ thuật chào mừng những ngày lễ lớn
    Thường trực Thành ủy Hà Nội thống nhất chủ trương tổ chức các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, tuyên truyền, chăm lo các đối tượng chính sách nhân dịp kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; đồng thời tổ chức 02 chương trình nghệ thuật đặc biệt chào mừng kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô, hướng tới tạo không khí phấn khởi, vui tươi và khơi dậy niềm tự hào, khát vọng phát triển Thủ đô.
  • [Infographic] Chuỗi hoạt động đặc sắc tại Hanoi Jazztival
    Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 được kỳ vọng trở thành lễ hội nhạc Jazz thường niên của Thủ đô, góp phần thúc đẩy phát triển công nghiệp văn hóa, quảng bá hình ảnh Hà Nội sáng tạo, hội nhập và giàu bản sắc.
Cho nỗi buồn, cô đơn, gọi tên thà nh hạnh phúc...
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO