Cho nỗi buồn, cô đơn, gọi tên thà nh hạnh phúc...

ANTG| 29/05/2013 17:29

(NHN) Hạnh phúc, hai nốt ấy vang lên bất ngử trong tĩnh lặng, bằng một giọng hát đẹp của Trọng Bắc, ở một âm vực tròn, gọn nhưng mở rộng, ấm nhưng gai người, sâu nhưng ôm trọn lấy người nghe đối diện nó... đã khiến tôi khẽ rùng mình trong căn phòng nhử của mình.

Dưới ánh đèn và ng dịu dịu, tôi nhìn sang Trí. Anh ngồi đó. Lặng. Khoan khoái. Sững lại. Bất động. Tôi không thốt ra được lời nà o và  để bà i hát cũ ấy trôi đi. Chầm chậm. Mướt mát. à’a vỡ đôi khi. Và  chỉ đến khi thanh âm ngừng hết lại, chỉ còn tiếng lạo xạo của chiếc kim máy đĩa chạy trên những vòng tròn đen vinyl, tôi mới có thể quay sang anh, lần nữa.

Vẫn biết Bắc nó hát hay mà  em không ngử nó có thể hát bà i nà y hay đến thế.

Khi anh chọn key cho bà i nà y, Bắc nó cũng không ngử nó có thể hát được ở key đó, Trí cười sảng khoái, và  anh biết, ở quãng giọng nà y, Bắc sẽ hát bà i nà y đẹp nhất.

Tôi hiểu câu trả lời ấy của Trí. Nó là  sự thửa mãn vô cùng của một người sản xuất âm nhạc khi đã khám phá ra được một điửu gì đó khác, ở một lãnh địa đã rất cũ đối với quá nhiửu người. Và  trong một phút chững lòng mình lại, tôi nhẹ nhà ng hửi anh: Chú nghe chưa anh?.

Câu hửi đó lặp lại ở một đêm sau; khác, khi không chỉ có tôi và  Trí cùng ngồi nghe lại album Lặng lẽ tiếng dương cầm mà  anh bắt tay và o sản xuất suốt thời gian qua. Chúng tôi vẫn có thói quen như thế. Trước khi ra mắt một sản phẩm nà o, chúng tôi hay ngồi nghe cùng nhau và i lần, ở cả nhà  tôi lẫn trong phòng nghe nhạc trên căn hộ của Trí. Không phải nghe để thẩm định lại điửu gì cả, mà  là  nghe ở tâm thức của những người khán giả, như muôn ngà n người nghe bình thường; với tất cả những thứ đi kèm bình thường với những thanh âm ấy như một chai rượu nhử; một điếu cigar thơm; dăm ba người bạn hiửn là nh, đồng cảm...

Nhạc sĩ Nguyễn ành 9.

Chú vẫn chỉ được nghe qua một cái CD anh chép cho chú. Chú không có máy nghe đĩa vinyl em ạ, Trí khẽ nói. Và  anh nhìn tôi, mắt chợt sáng lên: Mai chú Minh đăng cai địa điểm nhé. Anh sẽ góp và i chai vang ngon. Mình đón chú lên nghe.

Cuộc hẹn đã khởi đi ngẫu hứng như thế, trong một đêm như thế...

Chú bước chân và o căn phòng của tôi, lần đầu tiên, vẫn đúng như những gì tôi từng hình dung và  nhìn thấy ở chú. Một đêm ngồi lại cùng nhau chỉ để nghe đĩa nhạc mới với chúng tôi vốn dĩ cũng chỉ là  một đêm bình thường, xuử xoà  và  có thể nhiửu khi là  bỗ bã.

Suy cho cùng, nó chỉ là  một đêm vui chơi đầu tuần, khi anh em đửu rảnh rang cả. Nhưng chú vẫn đóng bộ vest nghiêm chỉnh, mang cà  vạt đà ng hoà ng và  chẳng ai trong chúng tôi nghĩ rằng đó là  một nghệ sử¹. Nhìn chú giống như một nhà  giáo thì đúng hơn, với sự mô phạm, nghiêm cẩn trong từng hà nh động nhử.

Thật ra, tôi cũng đã quen với hình ảnh đó của chú từ lâu rồi nhưng tôi vẫn không khửi ngỡ ngà ng khi nhìn thấy chú trong bộ dạng ấy. Và  hửi ủa, chú mới đi là m vử sao chú? để rồi nhận được câu trả lời trong nụ cười hiửn đâu có, chú từ nhà  tới. Trí qua rước chú mà  con... Аể rồi lại tự mình nhủ mình ừ nhỉ, chú là  như thế. Vì chú là  chú Nguyễn ành 9 mࠝ...

Tôi còn nhớ mấy năm trước, sau một đêm say thật say, sau một đêm chém gió lử đường thật phần phật, cái cổ họng đã khản đặc của tôi bỗng nhận một nhiệm vụ bất ngử từ người anh thân, đạo diễn Lưu Huử³nh. Em chạy qua đây giúp anh một việc nhé, anh Lưu đã huy động tôi như thế, trong một sáng chủ nhật biếng lười. Hóa ra, anh nhận lời là m một đoạn tư liệu vử chú Nguyễn ành 9 cho Trung tâm Thúy Nga và  anh muốn tôi viết lời bình cho đoạn tư liệu đó. Rồi viết xong, viết khi mà  tôi chưa từng một lần gặp chú, anh kêu tôi vô studio đọc lời bình luôn.

Những tưởng đó chỉ là  ví dụ để sau nà y Trung tâm Thúy Nga dựng lại, chọn giọng một ai đó đọc thay nhưng tôi đã lầm. Họ tôn trọng, và  giữ nguyên phần đọc lời bình ấy của tôi, với cái giọng khà o khà o như người hút thuốc là o mất ngủ. Những gì tôi viết ngà y đó, những gì tôi đọc ngà y đó hoà n toà n chỉ là  những hình dung rỗng không, cảm tính, chủ quan và  áp đặt của mình vử chú. Nhưng không ngử, sau nà y, trong lần đầu gặp chú, chú đã nói với tôi rằng: Những gì con viết trong cuốn tư liệu đó, chú rất thích và  nó không sai lệch đâu con.

Cái duyên giữa tôi và  chú đã bắt đầu như vậy, kéo theo nó là  những lần gặp chẳng thể gọi tên. Nhưng tôi khó có thể quên 2 lần tái ngộ để lại nhiửu trăn trở trong tôi sau đó. Một lần, ngẫu nhiên đưa bạn từ Hà  Nội đi café nghe nhạc, ở Phú Nhuận, trong một cái quán mang tên Nghê Thường, nơi chú vẫn chơi piano hằng đêm.

Gặp chú, và  trò chuyện, và  biết rằng chú cùng bè bạn đứng ra là m Nghê Thường với sự trợ giúp của một và i người là  bởi chú còn Thương Nghử. Cái nghử với những phím trắng đen; với những hợp âm và  những nốt bán cung đã mang lại cho chú được những gì sau cả mấy chục năm dai dẳng đeo đuổi? Vậy mà  chú vẫn thương nghử, một tình thương của tận hiến, một tình thương không hử tính toán, một tình thương không bao giử cảm thấy xót phận mình.

Và  một lần khác, ở quầy bar của khách sạn Sofitel, khi tôi và  Trí ngồi với khách của mình và  ngẫu nhiên gặp chú bước và o, lặng lẽ. Chú cười với chúng tôi nhưng không lại gần. Chú đi là m. Chú lại với cây dương cầm của chú. Tôi đã không biết nói gì lúc đó cùng Trí khi cách chỗ chúng tôi không xa, khi chúng tôi đang nâng ly và  bà n luận vử những dự định tốt đẹp hơn trong tương lai, thì người nghệ sử¹ già  đã từng một phần khiến chúng tôi yêu thêm âm nhạc nhử và o những thang âm của ông lại đang ngồi đó, đệm đà n cho chúng tôi uống rượu. Tôi thấy mình như có lỗi với chú. Tại sao chúng tôi không chọn một nơi khác, một nơi thuộc vử những âm thanh khác.

Lúc nà y, chú ngồi đó, dựa và o chiếc ghế sofa nhà  tôi, bên cạnh chiếc piano và  tấm bìa đĩa Lặng lẽ tiếng dương cầm. Chú mừng lắm, chú nói với Trí rằng chưa bao giử chú có một sinh nhật vui như tuổi nà y, khi những sáng tác của chú nằm trong một tuyển lựa lại mà  Trí đã cất công sản xuất để kịp ra mắt và o mùa Phục sinh. Tấm đĩa vinyl mang tính hoà i cổ của hôm nay có lẽ gợi nhắc nhiửu đến những đĩa nhạc chú từng góp phần từ những ngà y đầu tiên thương nghử.

Chú lặng lẽ, đôi mắt nhìn đâu đó rất xa qua cặp kính trắng đã hơi mử. Dáng ngồi nhử bé nhưng chứa chất tất cả những nỗi niửm nà o? Phải chăng nó là  nỗi buồn mà  chú đã vẫy tay đón chà o, nỗi buồn khác hẳn với những gì tôi đã hình dung nó từ lăng kính của Franà§ois Sagan? Phải chăng nó là  niửm hạnh phúc như đôi chim quyên đậu cà nh lá thắm bỗng chốc vụt bay trong phút không ngử?

Tôi không hiểu nổi. Tôi không lý giải nổi. Nhưng tôi đã nhìn thấy từ trong dáng ngồi ấy chà ng trai trẻ Nguyễn ành 9 ngà y nà o hăm hở và o tình; cậu bé thơ Nguyễn ành 9 ngà y nà o ngồi một mình trước biển Nha Trang và  chà ng thiếu niên Nguyễn ành 9 ngà y nà o lặng lẽ ngồi bên cây dương cầm giữa chiửu lạnh mử sương Đà  Lạt. Thời cuộc đã nhà o nặn tất cả những hình ảnh đó trở thà nh chú của ngà y hôm nay, lầm lũi; nhẹ nhà ng và  lúc nà o cũng nở một nụ cười rất hiửn như tạ ơn cuộc đời đã cho mình được yêu, được buồn, được cô đơn cùng những nốt nhạc...

Chú nhìn và o bản chép tay bà i Quê xa mà  Trí viết tặng tôi và  nói chú bây giử cũng vẫn viết tay. Và  điửu đó khiến tôi sực nhớ tới những người hiếm hoi còn viết tay từng bản nhạc của mình trong thời đại máy tính có thể giúp người ta ghi lại một văn bản thật rõ rà ng và  sạch đẹp. ửª nhỉ, dù sao, dù thế nà o đi nữa, chú vẫn còn viết tay, còn nâng niu từng nốt nhạc như những tà i sản trân quý nhất của đời mình mà  nhử và o một ân điển nà o đó, cuộc đời chú đã được hội ngộ chúng. Sự nâng niu ấy, chúng tôi đã lần lượt bử qua, như sự từ khước một lần được minh định chính mình trong con đường mình đang đi, con đường mình đã chọn.

Chúng tôi không thể thoát khửi  những vùng tiện lợi của chính mình thì là m sao chúng tôi có thể có được cảm nhận như chú, cảm nhận đi qua tất cả, đi qua những nỗi buồn-niửm vui; những đầm ấm-cô đơn; những ngây thơ-ngử vực; những hân hoan-xót xa; những ồn à o-lặng lẽ; những bùng nổ-cam chịu... để rồi cuối cùng vẫn gọi tên cả một mớ hỗn độn trộn lẫn hết cùng nhau kia bằng một cái tên: HẠNH PHàšC...

(0) Bình luận
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
  • Tiếng “tút tút” cuối cùng
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Khẩn trương phục hồi di sản bị hư hại sau mưa lũ
    Để khẩn trương khắc phục hậu quả thiên tai, bảo vệ di sản văn hoá trên địa bàn 04 tỉnh, Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch đề nghị Ủy ban nhân dân các tỉnh Gia Lai, Đắk Lắk, Khánh Hoà, Lâm Đồng tổ chức kiểm tra, rà soát hiện trạng kỹ thuật, đánh giá mức độ hư hại của các công trình di tích, bảo tàng trên địa bàn tỉnh.
  • Khai mạc Festival quốc tế Âm nhạc mới năm 2025 tại Hà Nội
    Diễn ra từ ngày 27/11 đến 1/12/2025 tại Hà Nội, Festival Quốc tế Âm nhạc mới lần thứ IV quy tụ sự tham gia của gần 30 nhạc sĩ, nghệ sĩ quốc tế đến từ: Liên bang Nga, Tatarstan, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Cộng hòa Adygea, Đan Mạch, Bỉ, Đức, Thụy Sĩ, Tây Ban Nha, Nhật Bản, Trung Quốc, Australia, Lào.
  • “Lửa cháy Phiên Ngung” và “Chìm trong vòng xoáy” đoạt Huy chương vàng tại Liên hoan Tuồng và Dân ca kịch toàn quốc 2025
    Ban tổ chức trao 2 huy chương vàng cho vở diễn "Lửa cháy Phiên Ngung" của Nhà hát Sân khấu truyền thống Quốc gia Việt Nam và kịch hát dân ca "Chìm trong vòng xoáy" của Trung tâm Nghệ thuật truyền thống Nghệ An.
  • Nhà thơ Hữu Loan và nhà văn Tô Hoài qua bút ký của Lê Xuân Sơn
    Ngày 9/10/2025, nhà báo Lê Xuân Sơn (từng là biên tập viên Báo Người Hà Nội, Tổng Biên tập Báo Tiền Phong) ra mắt ba tập sách mới, gồm hai tập bút ký và một tập thơ. Đọc tập bút ký “Mây trắng còn bay” (Nxb Hội Nhà văn, 2025), có thể nhận ra ở anh tình yêu văn chương mê đắm, phong cách riêng và bản lĩnh của một cây bút ký giàu trải nghiệm. Là một nhà báo kỳ cựu, chăm đi, chăm viết, đồng thời cũng là người có nền tảng văn chương vững vàng, Lê Xuân Sơn đã có điều kiện tiếp xúc với nhiều văn nghệ sĩ đương đại.
  • Càng sống đời càng đầy đặn yêu thương
    “Trước hoàng hôn” (Nxb Hội Nhà văn, 2025) là tập thơ thứ 19 của Quang Hoài. Tập thơ ra đời vào thời điểm đặc biệt: nhà thơ - đại tá của chúng ta vừa bước sang tuổi 80 và đang chiến đấu với trọng bệnh. Nhưng như chưa hề biết đến tuổi già và như để quên đi sự thách đố nghiệt ngã của số phận, nhà thơ Quang Hoài vẫn bình thản yêu và sống, bình thản yêu và làm thơ một cách bản lĩnh, đầy nhân bản.
  • Triển lãm “Con đường Cách mạng - Đồng chí Hồ Chí Minh tại Trung Quốc”
    Tiếp nhận tư liệu, hiện vật và triển lãm “Con đường Cách mạng - Đồng chí Hồ Chí Minh tại Trung Quốc” nhân kỷ niệm 45 năm thành lập Bảo tàng Hồ Chí Minh Thành phố Huế.
  • Di sản văn hóa Hồ Chí Minh trong lòng nhân dân TP Huế
    Nhân kỷ niệm 45 năm thành lập, Bảo tàng Hồ Chí Minh Thành phố Huế tổ chức Hội thảo “Di sản văn hóa Hồ Chí Minh trong lòng nhân dân Thành phố Huế”.
  • Hà Nội tổ chức nhiều động văn hóa – nghệ thuật chào mừng Đại hội XIV và Tết Nguyên đán
    Hà Nội yêu cầu xây dựng chuỗi hoạt động phụ trợ cho Chương trình Countdown 2026 đảm bảo nội dung phong phú, hấp dẫn, hiện đại đáp ứng nhu cầu hưởng thụ văn hóa, nghệ thuật của Nhân dân và du khách trong thời khắc đón chào năm mới...
  • “Người giữ hồn di sản” giành Bông sen Vàng cho phim tài liệu xuất sắc
    Tại Liên hoan Phim Việt Nam 2025, bộ phim tài liệu “Người giữ hồn di sản” do đạo diễn Lê Thanh Lịch và Đặng Minh Hùng (Trung tâm Điện ảnh Văn hóa, Thể thao và Du lịch Việt Nam) thực hiện đã xuất sắc giành giải Bông sen vàng - hạng mục Phim tài liệu.
  • "Giai điệu tự hào" trở lại với chủ đề “Vang mãi bài ca người lính”
    Chương trình “Giai điệu Tự hào” sẽ trở lại lúc 20h10 ngày 7/12/2025 trên VTV1 với chủ đề “Vang mãi Bài ca người lính”, nhân kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12.
Cho nỗi buồn, cô đơn, gọi tên thà nh hạnh phúc...
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO