Bồ đề sinh tim lá

Hoàng Liên Sơn| 21/12/2022 08:00

Khi cầm tập thơ đầu tay “Hiển thị ngày xanh” (NXB Hội Nhà văn 2022) của Lê Kim Phượng, ấn tượng của tôi là hơi ngợp bởi độ dày trăm bài, lại còn được gia cố thêm bằng cặp bìa cứng.

Tập thơ mở đầu bằng những bài thơ mà bạn sẽ nhận ra là dân khoa văn sau khi liếc cái tiêu đề: “Sói và Thỏ”, “Meggie” hoặc lướt qua tên nhân vật: Kiều, Sở Khanh…với thủ pháp tạm gọi là “liên hệ bản thân” kiểu học trò.
Tuy nhiên cũng ở ngay những trang đầu của tập thơ, khi đọc bài “Bỏ héo lòng lá dâu”, tôi đã giật mình:
Khi chúng mình bên nhau
Những mong thành đôi lứa
Khi chúng mình xa nhau
Mới sợ tình dang dở
Chỉ trong một khổ thơ bốn câu ngũ ngôn, “chuyện” đã diễn tiến nhanh đến chóng mặt, với hai câu đầu nghiêng sang phía lạc quan thì hai câu sau liền đổ về chiều tiêu cực!
Mộng mơ và hãi sợ
Theo chân nhau từng giờ
Tiết tấu “phân kỳ” còn đi nhanh hơn nữa, không cần đến các dấu mốc “bên nhau, xa nhau” mới sinh sự mà đã đổ trước hướng sau ngay trong từng giờ! Những câu thơ khiến tôi nhớ lời của thiền sư Ajahn Chah (Thái Lan): Bất hạnh đi theo hạnh phúc không khác gì cảnh sát đi theo tên trộm.
Trong tâm thức ấy, thật dễ hiểu thơ lại là nơi chịu trận:
Như sướng, vui, buồn, khổ
Đay nghiến từng vần thơ
Tình và thơ cùng tung lên vật xuống, để đến một cái kết có hậu thì kể cũng đáng, nhưng tiếc là:
…Rồi có nghĩa gì đâu
Rất may, dù cái kết thật bất công và thiệt thòi nhưng là một hình ảnh đẹp để bù đắp lại, cho thấy sự hi sinh của lá dâu không hoàn toàn vô nghĩa, thậm chí có vẻ khá xứng đáng:
Nong tằm vàng tơ kén
Bỏ héo lòng lá dâu
Năm 1990, Lê Kim Phượng hình như mới tròn đôi chục xuân xanh? Trong bản hòa tấu vĩ đại của thơ sinh viên thời đó, Phượng có bài “Can đảm tội tình” với những câu thơ đầy tâm trạng: “Em gào lên uất hận, Nguyền rủa đẩy đưa, Sòng phẳng ái ân…”. Và mọi nỗ lực thì “mưa cũng chỉ góp sôi dòng con lũ”. Nhưng thú vị và may mắn là, sau những cái chết chóc lâm sàng ấy, Phượng vẫn “Can đảm tội tình đem hoang tưởng đầu thai” nên chúng ta lại tiếp tục có thơ Phượng để đọc. Trong những bài thơ Phượng viết sau này, dễ nhận thấy chị đã tìm thấy tâm sự của mình trong thiên nhiên hiền hòa “Thảm lá vàng lót rải những đầy vơi”.
Bởi chị đã biết học từ thiên nhiên:
Nó lột xác trút niềm đau sâu nặng
(Con đường mùa lá rụng)
Đã gọi được bất toại nguyện bằng cái tên nhẹ nhàng:
Những búp tình chưa nở
Xin gửi vào ban mai
Và đã xác quyết một thái độ nhún nhường:
Chưa bao giờ giằng giật
Chưa bao giờ hơn thua
(Bắt đầu)
Đã nhận ra tình yêu không phải thứ có thể ăn sống nuốt tươi:
Chạm khẽ khàng là nắm được tay nhau
Anh không dám ư? Và em cũng thế
Chấp nhận tính “cút bắt” của nó:
Bàn tay đợi đã xô mùa nghiêng lệch
Hai đường ray song tấu mãi lưng trời…
Và không quên thiên chức của mình, sáng tạo được khái niệm mới “phố sóng”:
Dòng Tam Bạc rưng rưng tình phố sóng
(Khóc lời hoa phượng)
Trong sự trưởng thành của cả cảm xúc lẫn kỹ thuật, Phượng trở nên có lý hơn, biết “tiên trách kỷ” hơn kể cả đang bối rối băn khoăn vì “Mắc kẹt”:
Không rõ mình khát mưa hay mong bão giông
Thế nào là buông khi đang muốn cầm?”
“Giận mình không thể tự thiêu
Thế là đang đi hay ở?
(Mắc kẹt)
Câu kết đã cứu cả một bài thơ vốn đầy màu sắc tuyệt vọng!
May cho Phượng, bản năng sinh tồn vẫn mách người thơ rằng:
Niềm vui sống mải trốn tìm đâu đó
Thì vùng trời vẫn rộng cánh bồ câu
(Tựa vai)
Và một dấu mốc đặc biệt đã đến với đời sống, đời thơ của chị: Hai đứa con cùng có tên đệm là Kỳ.
Vì sao là hoa của mẹ
Vì sao không chê cây buồn
(Tạ ơn)
Vẫn là câu “con không chê cha mẹ khó” thôi, nhưng chị đã sáng tạo được hình thức diễn đạt đẹp và thơ! Một niềm hạnh phúc tưởng chừng cổ điển và đương nhiên lắm, nhưng vẫn làm Phượng lạ lẫm.
Cũng từ đây, với Phượng cuộc đời này không chỉ có tình yêu lứa đôi đầy “đỏ đen” mà còn có tình yêu với thiên nhiên. Chị lịch lãm triết lý:
Chỉ nỗi buồn tới được bến tự do
Và nhận xét tinh tế:
Sự sống không chờ cấp phép để sinh sôi
(Như xuân)
Và nghệ thuật thơ cộng hưởng với tình yêu quê hương đã tạo ra một bài thơ khá toàn bích “Biến mất rồi - Sa Pa!!!”. Bài thơ là sự luân phiên trình hiện vẻ đẹp từng có:
ngây ngất nõn nường biển khói mây bay
Và cả niềm day dứt trước thực tại đáng buồn:
Đại công trình toang vết thương
vô phương cứu chữa
Biệt thự cổ lún chìm trong huyên náo
Cảnh sắc thiên nhiên là thế còn con người thì:
Tay tước sợi nhuộm chàm thành phu đánh vữa
Sơn nữ tẩm nhựa đời, mát xa hóng cửa
Và sau những liệt kê có phần rườm rà, Phượng đã cao tay khi nâng tầm bi kịch của đại cảnh:
Fanxipan đỉnh chẳng còn cao nữa
Rồi đau đáu:
Vô định sắc màu Sa Pa có hiện ra?
Ở chặng đời/ thơ tiếp theo, Phượng “đã đổi thay như lá cần thay cuống”, trở nên bớt cầu toàn, bỏ lý tưởng hóa:
Không nhìn thấy những chiếc lồng chim
bên hiên hàng xóm
Ta vẫn nghe âm thanh ríu ran nâng bổng
không gian
(Cho những khởi đầu)
Chị trân trọng nâng niu những niềm vui dung dị:
Nếu phải chọn đạp xe tìm hạnh phúc
Ai cấm mình lúng liếng những vòng quay
(Đã…)
Chị điềm đạm và … hiệu quả hơn, biết đâu đấy? Phượng lưỡng lự:
Giật mình thấy tự tình đon đả quá
Len lén thơm như ngại thấu giãi bày
(Lặng lẽ… thu)
Trong một cấu trúc câu là lạ, chữ lạ:
Em điềm tĩnh thêm anh làm chờ đợi
Với vàng thu đang quạt cánh trước thềm…
(Lặng lẽ… thu) 

Phượng chắt chiu những cơ hội mơ hồ, như màu của bong bóng xà phòng lại còn ở trong đêm:
Trong lòng đêm bọt xà phòng reo múa
Bong bóng lên trời… Óng ánh có vỡ tan?
(Muốn gọi tên…)
Thậm chí về sự thản nhiên đã ngang tầm nhà thơ đàn chị “thản nhiên em nhặt bã trầu về têm” (Đoàn Thị Lam Luyến):
Tránh dưa đâu ngán gặp dừa
Ai bỏ vỏ, cứ nhặt bừa khôn khuây
(Chứa chan - chán chưa)
Và cứ thế, chị sáng tạo và gặt hái những thành tựu nho nhỏ trong cách dùng chữ:
Nhẹ phào ta sẽ ủy quyền yêu thương
(Niệm khúc gánh gồng)
Trong cách lập ý:
Tiễn mình ra khỏi tàn tro
Sao trút bỏ cả chuyến đò khôn kham
(Tiễn)
Trong cách tả:
Thèm chen chân trong biển người rung rinh
(Hà Nội bình yên)
Và trong tự sự:
Tắt rồi khoan nhặt tiếng thưa
Sao còn dụi mắt như vừa hụt chân
(Thức với bây giờ)
Trong chơi chữ:
Bây giờ chắc đủ phân thân
Phù vân phù phiếm họ gần hay xa?
Trong tự giễu nhại:
Anh thì mải thuộc người ta
Đương kim tôi mãi luôn là của tôi
(Thức với bây giờ)
Ta thường chỉ nghe mải ăn mải làm! Cũng chỉ nghe đương kim nguyên thủ!
Sống sâu và kỹ trong đời sống phố thị, trong ngôi nhà và những đứa trẻ, Phượng đã tạo ra nhiều thành tựu, tuy nhiên sự phóng khoáng bay bổng chỉ xuất hiện khi chị đến với thiên nhiên cao rộng:
“Xanh ngùn ngụt, mùa nôn nao rừng rực”
“Hỏa diệm sơn đâu dễ tắt âm thầm”
(Những mùa réo gọi)
Phượng xuất sắc kéo các điểm vô cực về cùng một chỗ:
Chớp bể mưa nguồn đồng vọng
Cúi đầu lạy bến tâm linh
(Lạc trôi)
Và sẵn sàng tạo ra một bản đại giao hưởng “Tình khúc ruộng bậc thang” của danh từ riêng: Tú Lệ, Cú Lo, Khau Phạ… cùng danh từ chung: ruộng bậc thang, đèo, đồi, dốc… với hình ảnh sống động:
Lúa ngược đồi La Pán Tẩn
Lồng ghép cường điệu và giễu nhại:
Sạt lở con tim kiếm tìm
Quan sát tinh tế để thấy thiên nhiên trở nên thật người:
Ô kìa bấy nhiêu thửa ruộng
Hiển thị vân tay của trời
Và trong bản giao hưởng ấy, Phượng nhận ra vị thế - tính chất của cá nhân mình:
Buông dù lượn cùng bơ vơ
Bơ vơ chẳng bao giờ là một trạng thái thoải mái dễ chịu, nhưng đã là nhà thơ thì phải sống được với nó, lượn bay cùng và tái tạo ra những giá trị từ nó. Chúc chị thành công. Và tôi tin chị sẽ thành công bởi say vẫn say mà ngộ thì vẫn ngộ: “Sao bồ đề sinh tim lá đắm say”.

(0) Bình luận
  • Ra mắt sách tranh “Finneas trong thế giới rộng lớn”
    Chiều 4/7, tại VNU Bookstore (Đại học Quốc gia Hà Nội), Công ty Cổ phần Xuất bản và Giáo dục Quảng Văn tổ chức ra mắt cuốn sách tranh “Finneas trong thế giới rộng lớn”. Thông qua hành trình của một chú voi nhỏ, cuốn sách gửi gắm những thông điệp ý nghĩa về tình yêu thiên nhiên, ý thức bảo vệ môi trường và trách nhiệm với thế giới xung quanh.
  • Nhà thơ Hữu Thỉnh ra mắt tiểu thuyết “Thép dưới cỏ”
    Nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt độc giả tiểu thuyết đầu tay có tên "Thép dưới cỏ". Đây là cuốn sách viết về sự kiện Tà Mây - Làng Vây của binh chủng Tăng thiết giáp. Cuốn tiểu thuyết ra mắt đầu tháng 7, như món quà tri ân không chỉ độc giả, mà còn dành tặng cho những người lính đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ, cùng những cựu chiến binh, những thương bệnh binh đã có một thời thanh xuân “hoa lửa” đáng tự hào của mình.
  • Truyện tranh “Thần Giấy Hlabar”: Đưa lịch sử chữ viết Bahnar đến với thiếu nhi
    Hơn ba năm sau “Hành trình sáng tạo chữ Quốc ngữ”, bộ đôi tác giả Phạm Thị Kiều Ly - Tạ Huy Long tiếp tục giới thiệu truyện tranh “Thần Giấy Hlabar - Sử thi nhỏ về chữ viết Bahnar”. Tác phẩm được chuyển thể từ một công trình nghiên cứu về lịch sử chữ viết Bahnar, qua đó góp phần đưa đề tài ngôn ngữ học đến gần độc giả nhỏ tuổi.
  • Tiểu thuyết “Phi công” - kiệt tác văn học đương đại Nga ra mắt độc giả Việt
    Công ty Cổ phần Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam vừa giới thiệu tới bạn đọc tiểu thuyết “Phi công” của nhà văn Nga đương đại Evgeny Vodolazkin, do dịch giả Phan Xuân Loan chuyển ngữ. Tác phẩm được đánh giá là một trong những tiểu thuyết Nga nổi bật nhất của thập niên 2010.
  • Lan tỏa những điển hình trong học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh
    Nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2026), Ban Chuyên đề - Báo Nhân Dân phối hợp Ban sách Lý luận, Kinh điển - Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật xuất bản cuốn sách “Hoa vườn Bác” (Những điển hình tiêu biểu trong học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh). Cuốn sách tuyển chọn 70 bài viết về những cá nhân tiêu biểu trong học tập và làm theo Bác Hồ, tích cực lao động, sản xuất, học tập, nghiên cứu, sáng tạo và cống hiến trên nhiều lĩnh vực của đời
  • Thế giới tuổi thơ và hình tượng người mẹ trong tập thơ “Trắng mây tóc mẹ” của Trương Anh Tú
    Tập thơ “Trắng mây tóc mẹ” (NXB Kim Đồng, 2024) của tác giả Trương Anh Tú viết về thế giới trẻ thơ, song lại chứa đựng bề sâu cảm xúc mà cả người lớn lẫn trẻ nhỏ đều có thể cảm nhận. Với 24 bài thơ, được sắp xếp theo nhịp thời gian bốn mùa và những khoảnh khắc đời thường, tập thơ đã dệt nên một thế giới trong trẻo. Xuyên suốt tập thơ, bóng dáng người mẹ hiện lên với sự yêu thương, che chở.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Quy định mới về tiền bản quyền trong các lĩnh vực biểu diễn nghệ thuật, báo chí và xuất bản
    Trong Nghị định số 287/2026/NĐ-CP do Chính phủ ban hành ngày 17 tháng 7 năm 2026, các quy định về tiền bản quyền đối với lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn, báo chí và xuất bản đã được cụ thể hóa minh bạch với nhiều khung định mức chi tiết, đáp ứng tính đặc thù của từng hoạt động sáng tạo và khai thác tác phẩm.
  • Văn học nghệ thuật góp phần bồi đắp hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Hà Nội tự hào là nơi hội tụ, kết tinh và tỏa sáng của vùng đất địa linh nhân kiệt, hội tụ nhân tài của đất nước, một "Thủ đô của lương tri và phẩm giá con người" và là "Thành phố anh hùng, Thành phố vì hòa bình". Đây chính là nguồn sức mạnh nội sinh, động lực tinh thần to lớn để phát triển Thủ đô hôm nay và thời gian tới. Từ ngàn xưa, nơi đây luôn luôn khơi dậy tinh thần tự hào, tình yêu, trách nhiệm; xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh, hiện đại, tôn trọng pháp luật và lối sống nhân ái, nghĩa tình, trong sáng: "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An".
  • [Podcast] Tản văn: Mùa hoa vông nem
    Mỗi lần xe bus dừng lại ngay con dốc để tôi rẽ vào xóm nhỏ, bao giờ cũng vậy tôi thường đi bộ thật chậm, bởi trong mỗi bước đi là cả một vùng trời ký ức. Tôi đi giữa hai hàng vông, đã chứng kiến bao sự đổi thay trên chính cuộc đời của chúng. Ban đầu chúng chỉ là những đoạn thân gỗ được vạt trụi lá rồi cắm dọc theo hai bên con đường nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, được làn mưa phùn tẩm ướt, từng chồi xanh bắt đầu nhú lên. Những chiếc lá kết chụm nhau tạo thành ché xanh mơn mởn.
  • Cầu truyền hình "Sao sáng dẫn đường" hướng đến kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    Nhân kỷ niệm 79 năm ngày Thương binh-Liệt sĩ (27/7/1947-27/7/2026), Đài Truyền hình Việt Nam phối hợp với các bộ, cơ quan, địa phương tổ chức Cầu truyền hình trực tiếp “Đi tìm đồng đội-Sao sáng dẫn đường” tại 4 điểm cầu trên địa bàn các tỉnh, thành phố: Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Tuyên Quang và Quảng Trị.
  • Phát huy vai trò Người cao tuổi Thủ đô góp phần tạo đồng thuận xã hội vì một Hà Nội văn hiến, văn minh, hiện đại
    Sự đồng thuận của Nhân dân luôn là yếu tố quyết định thành công của mọi chủ trương lớn. Trong dòng chảy phát triển của Thủ đô Hà Nội, mỗi công trình trọng điểm không chỉ được xây dựng bằng nguồn lực đầu tư mà còn được kiến tạo từ niềm tin, sự sẻ chia và tinh thần trách nhiệm của người dân. Với uy tín, kinh nghiệm và sức ảnh hưởng trong cộng đồng, đội ngũ người cao tuổi Thủ đô đang tiếp tục khẳng định vai trò là "cầu nối" giữa Đảng, chính quyền và Nhân dân, góp phần củng cố khối đại đoàn kết toàn dân, tạo nền tảng vững chắc để Hà Nội phát triển theo hướng văn hiến, văn minh và hiện đại.
Đừng bỏ lỡ
Bồ đề sinh tim lá
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO