Bình Nguyên Trang: Bạn đọc có quyửn quên nhà  thơ dở

evan| 14/02/2012 12:09

(NHN) Mấy năm gần đây Bình Nguyên Trang khá im ắng, nhưng những ngà y đầu 2012, chị bất ngử trình là ng một lúc 2 đầu sách. Chị vẫn âm thầm nuôi dườ¡ng tình yêu với thi ca một cách bửn bỉ, lặng thầm nhưng quyết liệt.

 Kể từ giải nhất Tác phẩm tuổi xanh năm 1997, đã 15 năm trôi qua, giử chị thấy mình ở tuổi... mà u gì?

- Аã có những lúc tôi muốn tự ruồng bử mình, thì tôi vẫn luôn đợi mà u Xanh, nhưng trong một tinh thần khác, có thể là  không ồn à o như những năm tuổi 20. Giống như những câu thơ tôi viết gần đây nhất: Rất thật lòng tôi muốn ruồng bử tôi/ Ruồng bử những vui buồn như trái táo/ Im lặng đợi Xanh trong góc một khu vườn....

- Cũng có người nói cái tên Bình Nguyên Trang thuở Hoa Học Trò "hot" hơn bây giử, chị thấy sao?

- Tôi thực sự đã viết và  xuất hiện nhiửu trên các báo dà nh cho tuổi trẻ như Hoa Học Trò, ào Trắng, Tuổi xanh, Mực Tím, Sinh Viên, Tiửn Phong... Những năm trung học và  đại học phải sống xa nhà , tôi đã sống ung dung bằng tiửn nhuận bút mà  không cần đến viện trợ của gia đình. Sau nà y, tôi chọn nghử báo và  trở thà nh một nhà  báo, đầu tư thời gian và  tâm huyết cho nghử nghiệp của mình, việc sáng tác đã nằm trong một tư duy khác. Dưới nhãn quan của người là m báo, tôi có thể quan tâm đến rất nhiửu thứ hot trong đời sống, nhưng chỉ ý nghĩ phải là m cho cái tên của mình trở nên hot, dù ở nghĩa nà o đó, tôi cũng đửu thấy sợ.

- Nhìn lại mốc thời gian in thơ của chị thì từ tập thơ đầu tiên năm 1995, tập thứ hai năm 2003, cho đến tập thơ mới nhất đầu năm nay, tính ra khoảng... 8 năm một tập. Liệu khoảng thời gian ấy có thể khiến người ta quên mất một cái tên?

- Bạn thống kê, nhìn lại tôi mới nhận ra đúng là  mỗi 8 năm qua đi tôi mới in một tập thơ, kể cũng hơi chậm chạp so với một số bạn là m thơ trẻ khác. Thế nhưng có lúc in sách ra rồi tôi vẫn hoà i nghi tự hửi, liệu mình có vội và ng không? Liệu những câu thơ mình viết có thể chia sẻ được cùng ai đó hay không? Sự lãng quên, như cách mà  tôi cảm nhận ngay từ lúc còn là  học trò bắt đầu viết những bà i thơ đầu tiên, thì nó luôn luôn đứng đợi mình ở phía trước. Gần 20 năm cầm bút tôi ngộ ra rằng con đường đến với thơ ca chính là  con đường gần với sự vô tăm tích nhất. Аó là  con đường mà  một khi ta đã chọn để đi là  đã sẵn sà ng để trở thà nh vô tăm tích trong đời sống.

Trò chơi chữ nghĩa nghiệt ngã ở chỗ nó chả đoái hoà i đến những con số đếm bao giử. Sự ruồng rẫy của nó với bạn vẫn có thể diễn ra ngay khi bạn đã miệt mà i lao động, đã viết rất nhiửu. Cố nhiên tôi không biện hộ cho những người viết ít hay không viết, vì như thế thì chả có gì để bà n. Sự lãng quên như bạn hửi, tôi không sợ, vì tôi đã luôn sẵn sà ng cho việc đó. Bạn đọc có quyửn quên đi những bà i thơ dở và  những nhà  thơ dở.

- Аầu năm nay chị bỗng dưng in liửn một tập thơ và  một tập ký chân dung, và  còn một tập truyện ngắn cũng sẽ in trong năm, có phải chị muốn chứng minh một điửu, Bình Nguyên Trang là m báo, và ... vẫn là m thơ viết văn?

- Xuất bản một cuốn sách chưa bao giử dễ dà ng như hôm nay, nên nó chẳng là  vấn đử với bất kử³ ai cầm bút cả. Аối với tôi cũng vậy. Аến một thời điểm tôi cảm thấy mình cần phải là m một điửu gì đó đánh dấu vử quãng đường mình vừa đi qua, thì ý tưởng xuất bản một và i cuốn sách ập đến. Аó là  một công việc tương đối cá nhân, tôi không định chứng minh điửu gì cả.

Tác giả Bình Nguyên Trang.
Tác giả Bình Nguyên Trang.

- Chị có nghĩ rằng, với mỗi người sáng tác thì tác phẩm sau gử­i đến bạn đọc cần có gì đó mới mẻ hơn tác phẩm trước?

- Tôi cho rằng tất cả người cầm bút đửu nghĩ vậy, nếu họ còn muốn ở trong lòng bạn đọc.

- Những bông hoa đang thiửn có gì mới hơn 2 tập thơ trước?

- Khi tôi xuất bản một tập thơ, nghĩa là  tôi có nhu cầu được trình bà y trước bạn đọc một Tà”I ít nhiửu khác so với Tà”I của ngà y hôm qua. Còn khác như thế nà o, với thơ, nói ra e rằng chủ quan quá. Vậy hãy để bạn đọc trả lời giùm tôi câu hửi nà y.

- Аọc Những bông hoa đang thiửn thấy một Bình Nguyên Trang bướng bửn bỉ và  bình thản một cách tự tin, đó có phải là  tính cách của chị gử­i trong thơ?

- Hình như điểm yếu nhất của thơ ca là  nhà  thơ không thể giấu được con người thật của mình trong đó. Vì thế nếu bạn thấy như vậy thì có lẽ đúng như vậy.

- Như nhà  thơ Mai Linh viết ở lời tựa, nhẹ dạ, cả tin và  nông nổi là  bản chất của thi ca, chị thấy mình có đủ những đặc điểm ấy?

-Аó là  khi nhà  thơ Mai Linh nhìn thơ ca à‚m tính - như người đà n bà . Những người đà n bà  chúng tôi khác cánh mà y râu khi chọn thơ ca bầu bạn ở chỗ, chúng tôi không đắm đuối nhau như tình nhân, mà  chúng tôi thương nhau. Những vui buồn của của chúng tôi mang khuôn mặt giống nhau. Bởi vậy thơ ca chỉ nhẹ dạ, cả tin, nông nổi khi đến với phụ nữ thôi, còn với đà n ông thì chưa chắc đâu nhé... (cười)

- Аâu là  thứ mà  Bình Nguyên Trang vẫn giữ lại từ thời tuổi trẻ?

- Không phải tôi cố tình giữ lại mà  chắc chắn là  không bao giử mất đi trong tôi một vùng ký ức đẹp của những năm tháng tuổi trẻ. Ở đó là  mái nhà  tuổi ấu thơ với mùi rơm rạ, khói bếp, là  cánh đồng mướt xanh, là  tháng ba mưa phùn gió bấc được sưởi ấm bằng mà u hoa gạo đử, là  hình ảnh bà  tôi, mẹ tôi, chị tôi, là  ngôi là ng nhử vùng đồng bằng Bắc Bộ nơi tôi sinh ra, những phận đời lam lũ mà  suốt đời tôi cảm thấy mình mắc nợ... Và  tất nhiên là  cả những lấm lem thị thà nh mà  một đứa trẻ nhà  quê như tôi đã ra đi và  trải nghiệm, để rồi biết rằng hạnh phúc nhất là  khi mình có nguồn cội để quay vử trong những lúc bay lưng chừng một cơn buồn chán.

(0) Bình luận
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Triển lãm "Sĩ tử 3 – Chuyện sĩ tử": Không gian nghệ thuật tôn vinh đạo học Việt Nam
    Hướng tới kỷ niệm 950 năm ra đời Văn Miếu - Quốc Tử Giám, trường Quốc học đầu tiên của Việt Nam (1076 - 2026), chiều 27/5, triển lãm nghệ thuật “Sĩ tử 3 – Chuyện sĩ tử” đã khai mạc tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, Hà Nội.
  • [Podcast] Tản văn: Phố cũ
    Chiều. Làn gió se lạnh vời vợi dọc theo những con phố. Gió về cuốn đi cái oi nồng của những ngày nắng hanh hao. Bỗng vòng xe vô tình rẽ vào phố cũ. Lâu lắm không về phố, hình như đã không còn cảm giác thân thuộc ngày nào. Phố cũ hiện ra trước mặt là lạ, quen quen…
  • Hà Nội khơi dậy sức mạnh văn hóa, kiến tạo động lực phát triển Thủ đô trong thời kỳ mới
    Việc triển khai Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam đang được Hà Nội thực hiện với tinh thần khẩn trương, bài bản và quyết liệt. Từ công tác quán triệt, tuyên truyền đến xây dựng chương trình hành động, xác lập các mục tiêu chiến lược và đầu tư nguồn lực, Thủ đô từng bước khẳng định quyết tâm đưa văn hóa trở thành nguồn lực nội sinh, sức mạnh mềm và động lực phát triển bền vững.
  • Đá ong, hồn quê xứ Đoài
    Mỗi lần lang thang về “miền mây trắng”, đi dọc dải đất từ Quốc Oai, Thạch Thất lên Sơn Tây rồi đến Ba Vì, ấn tượng trong tôi không chỉ có những ngôi đình vững chãi, bề thế; những ngôi chùa cổ kính, rêu phong với những mái ngói, đầu đao uốn lượn như rồng bay, phượng múa mà còn có cả những ngôi nhà, những bức tường rào nhuốm màu thời gian được cất lên từ những viên gạch đá ong xù xì, thô ráp trong sắc màu nâu đỏ (còn gọi là màu vàng thổ) trải qua năm tháng phơi nắng, dầm mưa.
  • Trường THCS Chương Dương tiếp sức học sinh lớp 9 trước kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 năm học 2026–2027
    Sáng 28/5, trường THCS Chương Dương (phường Hồng Hà, Hà Nội) đã tổ chức một chương trình gặp mặt đầy ấm áp, dặn dò, động viên và tặng quà cho toàn thể học sinh khối 9 trước khi các em chính thức bước vào Kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 THPT năm học 2026–2027. Buổi gặp mặt diễn ra vô cùng giản dị, nhưng đọng lại trong tim mỗi người tham dự là những giọt nước mắt xúc động, là tình thầy trò thiêng liêng và những giá trị nhân văn sâu sắc.
Đừng bỏ lỡ
Bình Nguyên Trang: Bạn đọc có quyửn quên nhà  thơ dở
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO