Tâm sự vử đời của người già 

Đặng Hiển| 07/09/2011 16:25

(NHN) Người ta chỉ sống có một lần thôi, cuối cùng ai cũng vử với đất, đến " hai năm mươi" là  cùng, cà ng vử già  thì cà ng cảm thấy cái mốc ấy đến gần, vì thế cà ng có nhiửu tâm sự vử đời người. Hãy nghe tâm sự của Tiến Аường (Câu lạc bộ thơ Việt Nam - Chi hội Bắc Ninh) trong bà i "Chén rượu xuân".

  CHà‰N RƯử¢U XUà‚N

  Chén nà y xin hãy uống đi

                              Kiếp sau nà o đã chắc gì gặp nhau

                              Mỗi người giấu một nỗi đau

                              Vui thì trẻ mãi, buồn lâu chóng già 

                              Sang hèn rồi cũng thà nh ma

                              Ngự trên nóc tủ ngắm gà  khửa thân

                              Dại khử, thớ lợ, nhanh chân

                              Chẳng ai thua thiệt, trời phần một ngôi

                              Tiếng thơm hãy thả vử trời

                               Аể vầng trăng cũ mỉm cười đêm đêm.

Tiến Аường

                                                                     (Bắc Ninh)

Mở đầu là  câu mời rượu, nhưng câu sau mới là  quan trọng "Kiếp sau nà o đã chắc gì gặp nhau". Chắc gì gặp nhau vì đã chắc gì có kiếp sau mà  có kiếp sau thì biết đâu mỗi người lại đầu thai ở một xứ khác, ở một thời khắc khác và  lại có một số phận khác. Trái đất có 7 tỉ người, hửi mỗi người quen biết được bao nhiêu người, mấy trăm, mấy ngà n là  cùng. Vậy riêng cái việc chúng ta tình cử biết nhau, gần nhau trong cõi đời nà y đã là  quý hiếm, vậy hãy yêu nhau đi, hãy mừng cho nhau đi, hãy uống cạn chén vui, chén đời với nhau đi.

Аã đi gần hết cuộc đời, có nhiửu trải nhiệm mà  một trong những trải nghiệm chung giống nhau, đó là  đời có vui, buồn, sướng khổ nhưng hình như buồn nhiửu hơn vui và  khổ nhiửu hơn sướng. Và  ai cũng có một nỗi đau riêng nhưng cố giấu đi, giấu đi đó để là m gì? để khửi là m phiửn người khác (vì đời có mấy tri ân), mặt khác để chính mình vui sống: Vui thì trẻ mãi, buồn lâu chóng giࠝ.

Triết lí vui sống vốn là  triết lí là nh mạnh của con người từ xưa. àŠpiquya, nhà  triết học cổ đại Hy Lạp từng đã bị hiểu lầm vử chủ nghĩa hưởng lạc của ông, thực ra hướng lạc của Eepiquya không đồng nghĩa với đồi phế hay sống gấp mà  là  vui sống. Ở ta có câu Cổ nhân bỉnh chúc tức là  người xưa đốt đuốc (chơi đêm). Phu Xích, chiến sĩ cộng sản, anh hùng dân tộc Tiệp Khắc, trước giá treo cổ của phát xít, đã để lại câu văn bất hủ Chúng ta sinh ra vì niửm vui, sống vì niửm vui và  cũng vì niửm vui mà  chết. Người ta ai rồi cũng già , cà ng nhiửu tuổi cà ng già , nhưng rõ rà ng vui sống thì trẻ lâu hơn và  nhất là  trẻ trong trái tim.

 Rượu xuân(ảnh minh họa)

Các nhà  thơ thường trẻ lâu hơn mọi người vì họ yêu đời, yêu thơ mà  thơ là  hoa của người (mà  người là  hoa của đất), Xuân Diệu gần 70 vẫn là m nhiửu thơ tình, Gốt tơ 70 tuổi vẫn được một cô gái 18 yêu... Sống vui vì nắm được quy luật của sự sống, nên nhìn cái chết một cách thanh thản, thậm chí có thể cười cợt Sang hèn rồi cũng thà nh ma/ Ngó trên nóc tủ ngắm gà  khửa thân Từ khửa thân chỉ gà  luộc, là  một từ rất vui, nó gợi lên nhiửu thứ khửa thân ...

Tác giả phát hiện một mặt bằng của đời, của tạo hóa là  cái chết Sang hèn rồi cũng thà nh ma, Аại khử, thế lợ nhanh chưa/ Chẳng sợ thua thiệt, trời phần một ngôi. Hai câu nà y có thể dẫn đến hai cách ứng xử­ tiêu cực hoặc tích cực. Tiêu cực: Nếu hòa cả là ng thì tất phấn đấu là m gì. Tích cực không tranh lợi, đua danh vì cuối cùng còn lại là  tiếng thơm tức là  thực chất tà i đức và  cống hiến của con người được mọi người tin mến.

Từ thả vừa gợi hình ảnh khói hương vừa gợi ý thanh cao, không vụ lợi. Câu thơ tiếp theo là  lời giải của vấn đử đã đặt ra ở hai câu trên. Và  đó là  lời giải đúng, lời giải đẹp, là  giải bằng hình tượng của thơ Tiếng thơm hãy thả vử trời/ Аể vầng trăm cứ mỉm cười đêm đêm. Thực ra tiếng thơm đó cũng là  sự thanh thản của linh hồn. Sự thanh thản đó không chỉ có sau khi chết mà  trong khi sống và  đó là  điửu hạnh phúc nhất của con người. Ba chữ thả vử trời là m ta nhớ đến câu hát của Trịnh Công Sơn Sống ở trên đời, cần có một tấm lòng, để là m gì , để gió cuốn đi. Gió cuốn đi là  sự vô tư, sự thanh thản của tâm hồn, còn vầng trăng cứ mỉm cười đêm đêm là  sự vĩnh hằng, là  niửm vui vĩnh hằng, sự chứng giám chia sẻ của trời đất, của thế gian muôn đời.

Vậy hãy sống khửe, sống vui, sống có ích suốt cuộc đời. Yêu thơ, là m thơ cũng là  để sống khửe, sống vui, sống có ích...

Chén rượu xuân chỉ là  cái cớ để nhắc nhau, nhắc mình, chúc nhau, chúc mình điửu đó.

(0) Bình luận
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
  • Tiếng “tút tút” cuối cùng
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • 10 cuốn sách nổi bật năm 2025 của Nhà xuất bản Kim Đồng
    Năm 2025 đánh dấu một chặng đường nỗ lực bền bỉ của NXB Kim Đồng trong việc mang đến cho bạn đọc những ấn phẩm có giá trị. Với định hướng đầu tư nghiêm túc cho sáng tác trong nước, mở rộng hợp tác quốc tế và làm mới hình thức thể hiện, NXB Kim Đồng tiếp tục khẳng định vai trò là đơn vị xuất bản hàng đầu trong lĩnh vực sách thiếu nhi và sách văn hóa tại Việt Nam. Mười cuốn sách được NXB lựa chọn là ấn phẩm nổi bật trong năm 2025 đã phần nào thể hiện rõ những nỗ lực ấy.
  • Hội Mỹ thuật Hà Nội: Nhìn lại thành quả hoạt động trong năm 2025
    Sáng 30/12, tại trụ sở Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội, Hội Mỹ thuật Hà Nội đã tổ chức lễ tổng kết hoạt động năm 2025 và phương hướng hoạt động năm 2026. Đây là dịp để đội ngũ nghệ sĩ tạo hình Thủ đô nhìn lại kết quả hoạt động trong một năm nhiều biến động, đồng thời xác định những nhiệm vụ trọng tâm trong năm 2026.
  • Nhà văn Trần Bảo Định: Tri ân đất mẹ bằng trang viết
    Nhà văn Trần Bảo Định sinh năm 1944. Ông lấy tên dòng sông chảy qua quê hương thị xã Tân An, tỉnh Long An làm tên khai sinh. Tên ấy cũng là bút danh chính cho các tác phẩm của ông. Ngoài ra, ông còn có một số bút danh khác như Cao Thị Hoàng, Lê Kim Phượng.
  • Báo chí triển khai tuyên truyền Đại hội XIV của Đảng với tư duy mới, cách làm mới, phương thức mới
    Đó là phát biểu chỉ đạo của đồng chí Phan Xuân Thủy - Phó Trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, Phó Giám đốc Thường trực Trung tâm Báo chí Đại hội XIV của Đảng tại Hội nghị tập huấn báo chí tuyên truyền Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, diễn ra chiều 30/12 theo hình thức trực tiếp tại Hà Nội, kết hợp trực tuyến đến 34 Tỉnh ủy, Thành ủy trên cả nước.
  • [Podcast] Canh bóng thả - Nét thanh tao trong bức tranh ẩm thực Hà thành
    Canh bóng thả là một món canh truyền thống trứ danh của làng Bát Tràng – vùng đất nổi tiếng của nghề gốm sứ truyền thống. Đặc biệt, canh bóng thả không chỉ nổi tiếng bởi sự tinh tế và cầu kỳ trong cách chế biến mà còn gây ấn tượng sâu sắc với hương vị thanh tao, độc đáo.
Đừng bỏ lỡ
Tâm sự vử đời của người già 
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO