Tâm sự vử đời của người già 

Đặng Hiển| 07/09/2011 16:25

(NHN) Người ta chỉ sống có một lần thôi, cuối cùng ai cũng vử với đất, đến " hai năm mươi" là  cùng, cà ng vử già  thì cà ng cảm thấy cái mốc ấy đến gần, vì thế cà ng có nhiửu tâm sự vử đời người. Hãy nghe tâm sự của Tiến Аường (Câu lạc bộ thơ Việt Nam - Chi hội Bắc Ninh) trong bà i "Chén rượu xuân".

  CHà‰N RƯử¢U XUà‚N

  Chén nà y xin hãy uống đi

                              Kiếp sau nà o đã chắc gì gặp nhau

                              Mỗi người giấu một nỗi đau

                              Vui thì trẻ mãi, buồn lâu chóng già 

                              Sang hèn rồi cũng thà nh ma

                              Ngự trên nóc tủ ngắm gà  khửa thân

                              Dại khử, thớ lợ, nhanh chân

                              Chẳng ai thua thiệt, trời phần một ngôi

                              Tiếng thơm hãy thả vử trời

                               Аể vầng trăng cũ mỉm cười đêm đêm.

Tiến Аường

                                                                     (Bắc Ninh)

Mở đầu là  câu mời rượu, nhưng câu sau mới là  quan trọng "Kiếp sau nà o đã chắc gì gặp nhau". Chắc gì gặp nhau vì đã chắc gì có kiếp sau mà  có kiếp sau thì biết đâu mỗi người lại đầu thai ở một xứ khác, ở một thời khắc khác và  lại có một số phận khác. Trái đất có 7 tỉ người, hửi mỗi người quen biết được bao nhiêu người, mấy trăm, mấy ngà n là  cùng. Vậy riêng cái việc chúng ta tình cử biết nhau, gần nhau trong cõi đời nà y đã là  quý hiếm, vậy hãy yêu nhau đi, hãy mừng cho nhau đi, hãy uống cạn chén vui, chén đời với nhau đi.

Аã đi gần hết cuộc đời, có nhiửu trải nhiệm mà  một trong những trải nghiệm chung giống nhau, đó là  đời có vui, buồn, sướng khổ nhưng hình như buồn nhiửu hơn vui và  khổ nhiửu hơn sướng. Và  ai cũng có một nỗi đau riêng nhưng cố giấu đi, giấu đi đó để là m gì? để khửi là m phiửn người khác (vì đời có mấy tri ân), mặt khác để chính mình vui sống: Vui thì trẻ mãi, buồn lâu chóng giࠝ.

Triết lí vui sống vốn là  triết lí là nh mạnh của con người từ xưa. àŠpiquya, nhà  triết học cổ đại Hy Lạp từng đã bị hiểu lầm vử chủ nghĩa hưởng lạc của ông, thực ra hướng lạc của Eepiquya không đồng nghĩa với đồi phế hay sống gấp mà  là  vui sống. Ở ta có câu Cổ nhân bỉnh chúc tức là  người xưa đốt đuốc (chơi đêm). Phu Xích, chiến sĩ cộng sản, anh hùng dân tộc Tiệp Khắc, trước giá treo cổ của phát xít, đã để lại câu văn bất hủ Chúng ta sinh ra vì niửm vui, sống vì niửm vui và  cũng vì niửm vui mà  chết. Người ta ai rồi cũng già , cà ng nhiửu tuổi cà ng già , nhưng rõ rà ng vui sống thì trẻ lâu hơn và  nhất là  trẻ trong trái tim.

 Rượu xuân(ảnh minh họa)

Các nhà  thơ thường trẻ lâu hơn mọi người vì họ yêu đời, yêu thơ mà  thơ là  hoa của người (mà  người là  hoa của đất), Xuân Diệu gần 70 vẫn là m nhiửu thơ tình, Gốt tơ 70 tuổi vẫn được một cô gái 18 yêu... Sống vui vì nắm được quy luật của sự sống, nên nhìn cái chết một cách thanh thản, thậm chí có thể cười cợt Sang hèn rồi cũng thà nh ma/ Ngó trên nóc tủ ngắm gà  khửa thân Từ khửa thân chỉ gà  luộc, là  một từ rất vui, nó gợi lên nhiửu thứ khửa thân ...

Tác giả phát hiện một mặt bằng của đời, của tạo hóa là  cái chết Sang hèn rồi cũng thà nh ma, Аại khử, thế lợ nhanh chưa/ Chẳng sợ thua thiệt, trời phần một ngôi. Hai câu nà y có thể dẫn đến hai cách ứng xử­ tiêu cực hoặc tích cực. Tiêu cực: Nếu hòa cả là ng thì tất phấn đấu là m gì. Tích cực không tranh lợi, đua danh vì cuối cùng còn lại là  tiếng thơm tức là  thực chất tà i đức và  cống hiến của con người được mọi người tin mến.

Từ thả vừa gợi hình ảnh khói hương vừa gợi ý thanh cao, không vụ lợi. Câu thơ tiếp theo là  lời giải của vấn đử đã đặt ra ở hai câu trên. Và  đó là  lời giải đúng, lời giải đẹp, là  giải bằng hình tượng của thơ Tiếng thơm hãy thả vử trời/ Аể vầng trăm cứ mỉm cười đêm đêm. Thực ra tiếng thơm đó cũng là  sự thanh thản của linh hồn. Sự thanh thản đó không chỉ có sau khi chết mà  trong khi sống và  đó là  điửu hạnh phúc nhất của con người. Ba chữ thả vử trời là m ta nhớ đến câu hát của Trịnh Công Sơn Sống ở trên đời, cần có một tấm lòng, để là m gì , để gió cuốn đi. Gió cuốn đi là  sự vô tư, sự thanh thản của tâm hồn, còn vầng trăng cứ mỉm cười đêm đêm là  sự vĩnh hằng, là  niửm vui vĩnh hằng, sự chứng giám chia sẻ của trời đất, của thế gian muôn đời.

Vậy hãy sống khửe, sống vui, sống có ích suốt cuộc đời. Yêu thơ, là m thơ cũng là  để sống khửe, sống vui, sống có ích...

Chén rượu xuân chỉ là  cái cớ để nhắc nhau, nhắc mình, chúc nhau, chúc mình điửu đó.

(0) Bình luận
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Về nhà
    Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
  • "Thép dưới cỏ": Bản anh hùng ca về người lính và lịch sử
    Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
  • Phường Phú Lương tổ chức "điểm" ngày hội toàn dân bảo vệ an ninh tổ quốc năm 2026
    Chào mừng kỷ niệm 81 năm Ngày truyền thống Công an nhân dân Việt Nam (19/8/1945 - 19/8/2026) và 21 năm Ngày hội Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc (19/8/2005 - 19/8/2026), ngày 14/8, Ban Chỉ đạo phong trào “Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc” phường Phú Lương đã tổ chức điểm Ngày hội Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc năm 2026 tại Tổ dân phố Trinh Lương.
  • Bệnh viện Tim Hà Nội khai mạc Hội thao năm 2026: Sức trẻ, kết nối và lan tỏa năng lượng tuổi 25
    Ngày 15/8, trong không khí vô cùng sôi nổi, Bệnh viện Tim Hà Nội đã chính thức khai mạc Hội thao truyền thống năm 2026 tại Nhà thi đấu Trường Đại học sư phạm Hà Nội. Sự kiện năm nay mang ý nghĩa đặc biệt khi diễn ra đúng vào dịp kỷ niệm 25 năm thành lập và phát triển của bệnh viện.
Đừng bỏ lỡ
Tâm sự vử đời của người già 
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO