Nhớ tiếng quạt nan của bà

Lê Phương Liên| 11/07/2020 07:02

Nhớ tiếng quạt nan của bà

Thủa nhỏ chúng tôi thường cùng ngủ chung trên một chiếc sập gụ. Nói "chúng tôi" tức là gồm nhiều đứa trẻ cùng là cháu nội, cháu ngoại của bà. Thường là bốn, năm, sáu, bảy, tám... đứa đều có thể cùng ngủ ngon lành trên "cái đệm cả gối dài"(*) đó.

Trong ký ức của tôi về những đêm hè nóng nực chỉ có tiếng quạt nan của bà tôi đều đều nhè nhẹ tạo ra một làn gió thoang thoảng khiến tôi có thể ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Có lúc chợt tỉnh dậy, tôi lại vẫn nghe thấy tiếng quạt của bà...

- "Sao bà không ngủ à? Bà để cháu quạt cho nào!". Tôi cầm lấy chiếc quạt từ tay bà. Nhưng cứ mỗi lần tôi tranh lấy quạt thay bà thì cả đàn cháu nhao nhao dậy tức thì... í ới ngay, nóng, nóng quá. Hóa ra tôi quạt rất vụng, có khi đánh cả vào... anh, chị, em bên cạnh... thế là một cuộc xô đẩy bấu chí nhau xảy ra... Khi tình hình nhốn nháo, các cháu không chịu ngủ thì bà tôi thường kể chuyện...

Bà tôi không biết chữ Quốc ngữ, thế mà Kinh Phật và cả Truyện Kiều bà thuộc làu làu. Không chỉ đọc Kiều, kể chuyện Kiều mà bà tôi còn giảng giải y như muốn truyền lại tất cả những nỗi niềm tâm sự của bà với thân phận cô Kiều. Nào là cảnh đi chơi xuân gặp Kim Trọng, nào là cảnh tai họa giáng xuống gia đình, nào là cảnh gặp Mã Giám Sinh, Tú Bà... Câu thơ nào cũng rung động tâm hồn thơ bé của tôi, mặc dù lúc ấy tôi hiểu lơ mơ vô cùng...

Cho đến mãi mãi về sau tôi vẫn nhớ trong tiếng muỗi bay vo ve, trong xa xa âm thanh chuỗi nhạc ve sầu nổi lên khi trầm khi bổng là tiếng bà tôi kể Kiều thổn thức... Đó là đoạn Thúy Kiều trao duyên cho em:

"Cậy em, em có chịu lời
Ngồi lên cho chị lạy 
rồi sẽ thưa..."

Cứ mỗi lần kể đến đó, bà tôi lại lần lần túi áo cánh lấy ra cái khăn nhỏ thấm thấm nước mắt... Ôi chao tâm sự của người thiếu nữ phải thốt lên trước khi xa nhà dấn thân vào gió bụi trầm luân lại được bà tôi diễn tả thấu tình đến vậy...

"Mai sau dù có bao giờ
Đốt lò hương ấy, 
so tơ phím này.
Trông ra ngọn cỏ lá cây,
Thấy hiu hiu gió 
thì hay chị về..."

Trong tiếng kể Kiều khi trầm khi bổng của bà, đàn cháu nhỏ phần nhiều đã ngủ say, riêng tôi có lẽ đã có phận văn bút về sau nên vẫn thức chong chong chăm chú nghe đến tận lúc cao trào nhất:

"Ôi Kim lang! Hỡi Kim lang!

Thôi thôi! thiếp đã phụ chàng từ đây!"...

Kể đến đây, xúc động quá, bà tôi không đọc thơ tiếp được nữa, chỉ thều thào nói:

"Thế là... đến lúc ấy cô Kiều... ngất đi!"

Nghe thế, tôi ngồi nhỏm dậy rồi ngã lăn ra sập: "Có phải như thế này không hả bà?". Bà tôi phì cười, cười chảy cả nước mắt... Bà ôm lấy tôi, thế là tôi được nằm cạnh bà và ngủ say lúc nào không biết.
Bà không chỉ kể chuyện buồn mà còn hay kể chuyện vui, chuyện thanh, chuyện tục... Chuyện vui nhất là chuyện Trạng: Trạng Quỳnh, Trạng Lợn, Trạng Vật, Trạng Cờ… Những câu chuyện của bà kể từ thủa ấu thơ đã mãi mãi đi theo tôi, thấm trong máu thịt của tôi như món bánh đúc ngô, món mắm tép, món rau muống luộc chấm tương... đã nuôi tôi lớn lên mạnh khỏe. Thế rồi ra đi dấn thân trong đời sống, học hành và lao động trở thành một con người như hôm nay. 

------------
(*) "Anh em đệm cả gối dài" - Đại Nam quốc sử diễn ca - Lê Ngô Cát - Phạm Đình Toái. Đoạn nói về đời nhà Trần, anh em trong hoàng tộc vương triều Trần khi họp mặt thường ngủ chung trên một chiếc gường có gối dài. 
(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tuyên truyền sâu rộng kỷ niệm 120 năm Ngày sinh đồng chí Phạm Văn Đồng
    Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Hướng dẫn số 18-HD/BTGDVTU, ngày 5/2/2026 về tuyên truyền kỷ niệm 120 năm Ngày sinh đồng chí Phạm Văn Đồng (01/3/1906 – 01/3/2026). Hướng dẫn nhằm tôn vinh những cống hiến to lớn của đồng chí Phạm Văn Đồng đối với sự nghiệp cách mạng của Đảng và dân tộc, đồng thời góp phần củng cố niềm tin của Nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng trong giai đoạn phát triển mới của đất nước.
  • Happy Tết 2026: Điểm đến văn hóa – du lịch đặc trưng dịp xuân về của Hà Nội
    Tối 6/2, tại Khu Trung tâm Hoàng thành Thăng Long (phường Ba Đình, TP. Hà Nội), Sở Du lịch Hà Nội phối hợp với Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội, Liên hiệp các Tổ chức Hữu nghị Thành phố Hà Nội đã khai mạc Chương trình Happy Tết năm 2026 với chủ đề “Tết là hạnh phúc”.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Mưa xuân
    Tôi mười bảy tuổi, ở “rừng” về vội vã hít lấy, hít để cái không khí của phố xá như người ta hay gọi là “giải ngố”. Sáng mồng một, trước khi xuất hành đầu năm, mợ tôi nhìn tôi một lượt rồi bảo: “Mày chỉ cần bớt thật đi. Thật quá thành vô tâm đấy Thanh ạ!”...
  • Nền tảng bảo đảm môi trường giáo dục an toàn, thân thiện, đổi mới, sáng tạo
    Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo vừa ban hành Thông tư số 03/2026/TT-BGDĐT quy định về quy tắc ứng xử của nhà giáo trong cơ sở giáo dục thuộc hệ thống giáo dục quốc dân.
  • Nhà báo Vương Minh Huệ tiếp tục giữ chức Tổng Biên tập Tạp chí Người Hà Nội
    Chiều 9/2, tại trụ sở Tạp chí Người Hà Nội, Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật (VHNT) Hà Nội tổ chức Lễ công bố trao Quyết định bổ nhiệm lại Nhà báo Vương Minh Huệ tiếp tục giữ chức Tổng Biên tập Tạp chí Người Hà Nội.
Đừng bỏ lỡ
Nhớ tiếng quạt nan của bà
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO