Nhớ bát canh rau muối

Hanoimoicuoituan| 08/05/2022 08:49

Khi những hạt mưa xuân bắt đầu rơi xuống cũng là khi những mầm cây rau muối ngoi lên. Đấy là khi những bãi đất pha cát ngoài bãi sông Hồng mấy tháng trời nằm phơi cằn khô dưới gió đông giờ được mưa xuân tắm tưới bất ngờ lao xao những bụi cây nho nhỏ lá xanh nõn. “Rau muối! Rau muối đấy!”, không nhớ ai đã thốt lên như vậy.

Nhớ bát canh rau muối
Cây rau muối.

Tôi thần người đứng nhìn. Đã lâu lắm rồi, dễ đến hơn 50 năm tôi mới có cảm giác sững sờ trước một loài rau dại. Lần đầu tiên tôi được nghe đến cái tên “rau muối” là bữa lũ trẻ chúng tôi, năm ấy chừng 8 - 9 tuổi, rủ nhau ra bãi sông Hồng chơi, đi từ chân cầu Long Biên phía nội thành ra.

Đó là một ngày cuối tháng Giêng, mưa xuân lất phất. Bờ bãi sông Hồng mờ mờ ảo ảo trong làn sương cùng mưa bụi. Vẻ mờ ảo ấy dường như làm tăng thêm sự hiếu kỳ cho lũ choai choai. Lò dò những bước chân khật khưỡng bởi đất cát gặp mưa nên nhão nhoét, chúng tôi lò dò tiến vào khu ruộng ngô mới nảy hạt.

Không gian tuyệt nhiên vắng lặng, chỉ có tiếng gió thổi vọng từ ngoài mặt sông tới và tiếng chân của lũ trẻ. Bất chợt có giọng phụ nữ cất lên, giọng nói vừa như cảnh báo vừa như hỏi xem chúng tôi cần gì. Cả bọn đứng im ngơ ngác, rồi từ vạt sương mù trước mặt xuất hiện một người phụ nữ. Cô bước lại gần chúng tôi, trên tay còn cầm nắm lá xanh tựa nắm cỏ. Cô cất tiếng hỏi: “Các cháu đi đâu? Cẩn thận trời mù không nhìn thấy gì dễ sa chân vào hố sụt đấy”. Rồi cô lại gần hơn, giảng giải: “Ngoài bãi sông là đất mới bồi qua những tháng ngập nước nên thường xuất hiện những hố sụt. Hố sụt rất nguy hiểm, nếu hố nhỏ thì bị mắc chân, còn nếu hố to có khi nguy hiểm đến tính mạng". Cô tự giới thiệu mình tên là Thắm. Nghe cô Thắm giảng giải như thế, chúng tôi bỗng thấy hú hồn.

Dường như chiều lòng bọn trẻ ngốc nghếch, cô Thắm dẫn chúng tôi đi thăm ruộng ngô của mình. Cô bảo quê cô ở Hưng Yên. Hằng năm, cứ vào dịp cuối thu đầu đông, khi nước sông Hồng bắt đầu cạn làm lộ ra những bãi phù sa đậm đỏ là lúc cô cùng một số người trong thôn đi thuyền ngược sông Hồng rồi cập vào bãi sông bên hữu, chỗ giáp với nội thành, để trồng rau, khoai, ngô. Cho đến đầu hè, các cô lại xuôi thuyền về quê, chờ vài tháng lại ngược sông mưu sinh.

Tôi hỏi chen ngang: “Cô Thắm ơi! Cô cầm trên tay cây gì vậy?”. Cô Thắm như sực tỉnh, trở về với công việc đang làm trước khi gặp chúng tôi: “Cây rau muối đấy”. Tôi lại hỏi: “Cô ơi, rau muối là gì? Chắc rau này mặn như muối ấy cô nhỉ?”. Cô cúi xuống, nhổ lên một cây nhỏ có những chiếc lá xanh nhưng bề mặt lá lại được phủ một lớp mỏng trắng như bụi phấn. Cô bảo: “Dân ngoài bãi gọi đây là cây rau muối vì nó có vị mằn mặn và hơi chát”. Tôi lại tò mò: “Có ăn được không mà cô hái nhiều thế?”. Cô Thắm cười: “Rau này ăn ngon lắm. Nấu canh suông cũng ngon. Người ngoài bãi gọi là rau nhà nghèo”.

Nhớ bát canh rau muối
Người dân thu hoạch rau tại bãi giữa sông Hồng.

Rau muối là loại cây thân thảo, trông gần giống thân hoa mười giờ, có lá nhỏ li ti nằm sát đất. Người hái rau phải tỉ mẩn ngắt từng mầm rau nhỏ và mất vài giờ mới có đủ để nấu nồi canh cho cả nhà. Cô Thắm cho hay, cây rau muối mọc tự nhiên ở khắp nơi, nhiều nhất là ở ngoài bãi sông. Đất phù sa rất thích hợp cho cây rau muối sinh trưởng. Người dân thu hái các ngọn non và lá non của loài cây hoang dại này làm rau ăn, chế biến bằng cách luộc, xào hoặc nấu canh. Chơi ngoài bãi và cùng cô Thắm đi hái rau muối chừng hơn một tiếng thì cô giục bọn tôi về nhà kẻo bố mẹ mong. Chúng tôi chào cô để về nhà. Cô Thắm nói với theo: “Nhớ đưa rau muối cho mẹ nấu canh ăn trưa nay nhé”.

Bữa trưa hôm ấy, cả nhà tôi được ăn bát canh "rau nhà nghèo”. Hình như mẹ tôi cũng đã biết về cây rau muối nên chỉ nói: “Lần sau các con không được tự do ra bãi sông Hồng nhé. May hôm nay có cô Thắm, chứ không thì...”, rồi lẳng lặng đi nấu canh. Tới bữa, mẹ bảo tôi múc canh ra bát tô đặt vào mâm. Bát canh bốc hơi nghi ngút, nhìn phát thèm. Bấy giờ mẹ mới cẩn thận mở nắp lọ Penicillin đựng mỳ chính - thứ gia vị xa xỉ thời đó, chấm nhẹ đầu đũa rồi nhúng vào bát canh rau muối. Đó là bữa cơm trưa với bát canh rau muối ngon nhất với tôi cho đến bây giờ...

Sáng nay mưa xuân. Tôi cùng với ông bạn hưu thong thả đạp xe vài vòng quanh nơi tôi đang ở. Khu đô thị mới được hình thành độ chục năm trên khu đất ngày trước là ruộng rau. Bất chợt tôi phanh khựng xe lại sau tiếng ông bạn: “Rau muối! Rau muối đấy!”. Trên bãi đất hoang ngay bên cạnh đường là vô vàn những cây rau muối đang đua nhau từ đất chui lên, hớn hở khoe những chiếc lá nhỏ màu xanh nõn được phủ một lớp trăng trắng như bụi phấn.

Từ trong xa thẳm, ký ức về bát canh rau muối, thứ “rau nhà nghèo” chợt ùa về náo nức.

(0) Bình luận
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Nâng cao nhận thức về Đảng trong kỷ nguyên phát triển mới
    “Tài liệu bồi dưỡng nhận thức về Đảng” (xuất bản lần thứ 24, có sửa chữa, bổ sung theo Văn kiện Đại hội XIV) cập nhật toàn diện các quan điểm chỉ đạo mới, đáp ứng yêu cầu bồi dưỡng lý luận trong kỷ nguyên phát triển của dân tộc. Nội dung tài liệu tập trung làm rõ tầm nhìn về xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh, đồng thời khơi dậy khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ. Đây là hành trang chính trị quan trọng, góp phần hình thành bản lĩnh, tư duy để học viên lớp đối tượng kết nạp Đảng sẵn sàng đứng vào hàng ngũ của Đảng.
  • Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): Đưa nền giáo dục và đào tạo Hà Nội vươn tầm cao mới
    Để hiện thực hóa khát vọng trở thành trung tâm giáo dục và đào tạo hàng đầu cả nước và châu lục, Điều 16 về “Phát triển giáo dục, đào tạo” trong Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) khẳng định sự đổi mới mới tư duy, trao quyền tự chủ và tạo bệ phóng để giáo dục, đào tạo Hà Nội thực sự vươn tầm.
  • Định vị “vũ khí tư tưởng” trong kỷ nguyên mới
    Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về “Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới” có thể xem là “kim chỉ nam” thể hiện tầm nhìn chiến lược toàn diện của Đảng để mở đường cho ngành xuất bản Việt Nam bứt phá, trở thành một ngành công nghiệp văn hóa - công nghệ mũi nhọn trong kỷ nguyên số, vươn tầm khu vực và thế giới.
  • [Podcast] Vịt om sấu – Món ngon ngày hè của người Hà Nội
    Giữa nhịp sống hiện đại, đôi khi chỉ một hương vị quen thuộc cũng đủ kéo người ta chậm lại. Và, với nhiều người Hà Nội, vịt om sấu là một món ăn như thế. Không cầu kỳ trong cách gọi tên, không phô trương trong cách trình bày, nhưng lại có sức gợi rất riêng, thứ hương vị mà chỉ cần thoáng qua cũng đủ nhận ra mùa hè đã về.
  • Hà Nội công bố kết quả Chỉ số cải cách hành chính năm 2025
    Sáng 31/3, UBND thành phố Hà Nội tổ chức Hội nghị công bố kết quả Chỉ số cải cách hành chính năm 2025 và Chỉ số hài lòng của người dân đối với sự phục vụ của cơ quan hành chính nhà nước.
Đừng bỏ lỡ
Nhớ bát canh rau muối
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO