Ai đã từng đi qua những mùa thu hẳn cũng là đi qua những mùa nhớ. Làm sao không nhớ khi gió thu thì thầm, hơi thu se sẽ, trời thu lặng thinh như dỗi hờn ai lơ đãng.
Và giữa đất trời thu, có một loài hoa cỏ nhỏ bé nhưng đã chạm khắc vào miền nhớ của biết bao người, đi cả vào thơ ca như một nỗi niềm thao thức. Đó chính là hình ảnh hoa cỏ may!
Hoa cỏ may, thật không khó bắt gặp trên quê hương mình, nhất là chốn hương đồng gió nội. Nơi đường quê ngõ xóm, theo vòng xe chầm chậm, ta dễ dàng nhận ra hai bên đường là những hàng cỏ may như đón chào. Cánh đồng quê sau vụ mùa, chỉ còn lại gió heo may với cỏ may dàn dạt khắp nẻo bến bờ, cồn bãi. Con đê làng nghiêng nghiêng ôm lấy cánh đồng cũng khoác lên mình chiếc áo choàng cỏ may dịu dàng…
Cỏ may, mỏng manh là vậy nhưng có sức sống mãnh liệt vô cùng. Thân cỏ bò ngang trên mặt đất, bám chặt trên cả đất đá cỗi cằn, đan kết với nhau như tấm thảm êm. Chúng cũng thật khéo léo khi biết gửi từng bông cỏ theo gió hay bám vào quần áo ai khi ngang qua để có thể góp mặt khắp nơi trên mọi miền đất nước. Chỉ một buổi đi làm đồng, thả bò hay mãi đuổi theo cánh diều trên đê, có khi quần áo ta dệt kín bông may lúc nào chẳng biết. Để rồi có khi, ta mất hàng giờ nhọc nhằn chỉ để ngồi gỡ những bông may ấy!
Trong những màu tím thiên nhiên ban tặng, chẳng hiểu sao tôi lại nặng lòng với những bông may đến thế. Những bông may tím long lanh bên những hạt sương sớm treo lửng lơ. Một màu tím tinh khôi, thủy chung, đợi chờ. Chợt một ngày cuối thu, ta lại thấy màu áo tím của những bông may ấy bỗng trở nên nhạt dần, bàng bạc, xao xác cả cõi lòng. Những bông may khẽ lay giữa làn gió se diệu vợi dễ gợi lòng ta man mác buồn xa xăm.
Cỏ may, với một thời tuổi thơ chân đất đầu trần chốn đồng quê rơm rạ thật không dễ gì quên. Có những tháng ngày, trên đê sông, lũ trẻ trâu thích thú cầm từng cọng cỏ may non thả xuống hang mối, hả hê cười khi kéo lên được những chú mối háu ăn béo mẫm. Rồi đợi mùa cỏ may chín, lại dạo quanh bờ ruộng, chọn lấy cọng cỏ may già cứng cáp để xâu cào cào, châu chấu, cá tôm. Có đứa hẳn là sẽ nhớ đời khi bị nhóm bạn lừa ngậm bông cỏ may. Tưởng rằng chỉ cần nhắm mắt lại ngậm chặt một bó bông may là sẽ biết bơi. Ai ngờ vừa mới nhắm mắt đã bị một đứa trong nhóm bạn giật mạnh ngay bó cỏ, để lại trong miệng ta biết bao bông cỏ may! Ta chỉ biết mếu máo, tức giận. Còn đám bạn thì chạy tán loạn, cười sặc sụa.
Nhớ một thời cắp sách đến trường, những bông cỏ may cứ thế theo ta suốt quãng đường đi học. Đến cái thuở biết yêu, ta biết mượn những bông may gần gũi trong những vần thơ quen thuộc để thổ lộ tâm tình: “Hồn anh như hoa cỏ may/ Một chiều gió cả bám đầy áo em” (Nguyễn Bính). Nhưng rồi tình đầu mấy khi trọn vẹn. Để rồi ai mà chẳng khắc khoải lòng khi nhớ về những lời thề cỏ may: “Trăng vàng đêm ấy bờ đê/ Có người ngồi gỡ lời thề cỏ may” (Phạm Công Trứ). Và thế là ta băn khoăn: phải chăng hoa cỏ may gắn liền với tình duyên trắc trở…
Xa quê đến chốn thị thành đã lâu. Vậy mà những bông may tím biếc vẫn chập chờn đâu đó trong tâm trí ta. Những triền cỏ may phất phơ trong gió thu vẫn như mảnh hồn làng khơi dậy trong ta dòng ký ức cũ xưa năm nào. Trong màu tím bông may gọi về có tiếng cười trẻ thơ và có cả niềm bâng khuâng, nhung nhớ!
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Báo.
Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Một chiều đi ngang qua lũy tre già xôn xao trong gió, tôi lại thấy trong lòng mình dậy lên một nỗi nhớ mơ hồ về những ngày cũ. Như thể đâu đó ngoài bãi đất sau ngôi nhà xưa, tiếng cành chổi lách cách, tiếng mẹ thở nhẹ mỗi lần rút từng sợi đót, từng sợi tre mảnh mai lại ngân lên, đánh thức cả một miền thương yêu đã mất dấu giữa bao mùa vội vã.
Tháng Tư Hà Nội thật đẹp! Có người nói tháng Tư như người con gái mới biết yêu, cũng dỗi hờn, đỏng đảnh. Cũng có người lại bảo tháng Tư như người phụ nữ mặn mà, đằm thắm nét duyên. Có lẽ đều đúng cả. Bởi tháng Tư Hà Nội như mang trong mình đủ đầy tiết trời của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.
Hà Nội những ngày hè tháng Năm, tháng Sáu, cùng với nắng vàng, hương sen bách diệp từ đầm Tây Hồ cũng theo gió len lỏi vào từng ngõ nhỏ, báo hiệu một thức quà thanh nhã đã đến. Người Hà Nội vốn cầu kỳ trong chuyện ăn uống. Từ những nguyên liệu quen thuộc như hạt sen, nhãn lồng, đường phèn hay vài cánh hoa nhài, các bà các mẹ Hà thành xưa đã tạo nên món chè nhãn lồng bao sen - thức quà từng xuất hiện trong những dịp lễ, ngày rằm hay những buổi tiếp khách. Bát chè trong veo, ngọt thanh, ngan ngát hương sen ấy đến nay vẫn được xem như một biểu tượng của nét ẩm thực thanh lịch đất kinh kỳ.
Ngày 15/6, tại kỳ họp thứ tư HĐND Thành phố Hà Nội đã thông qua Nghị quyết Quy định cơ chế, chính sách hỗ trợ tổ chức, cá nhân bảo tồn, tôn tạo và phát huy giá trị di sản văn hóa gắn với di tích; khu vực có giá trị văn hóa, lịch sử; công trình kiến trúc có giá trị trên địa bàn thành phố Hà Nội (thực hiện Điểm a, Khoản 1, Điều 15 Luật Thủ đô).
Hàng nghìn khán giả tại sân khấu bờ sông Hương (TP Huế) cùng hòa mình vào những giai điệu bất hủ, nổi tiếng trong chương trình nghệ thuật 25 năm nhớ Trịnh Công Sơn “Huế - Sài Gòn – Hà Nội.
Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu bài phát biểu của Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Phan Tâm tại Hội nghị giao ban báo chí nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.
Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
Ngày 15/6, tại kỳ họp thứ tư HĐND Thành phố Hà Nội đã thông qua Nghị quyết phê duyệt chủ trương đầu tư Dự án bảo quản, tu bổ phục hồi điện Kính Thiên - Di tích Khu trung tâm Hoàng thành Thăng Long.
Nhà xuất bản Kim Đồng vừa ra mắt bạn đọc tác phẩm “Mắt và nhiệm vụ bất khả thi” (The Eyes and the Impossible) của nhà văn Dave Eggers, bản dịch tiếng Việt của Nguyễn Xuân Hồng. Tác phẩm từng giành Huy chương Newbery 2024 - giải thưởng danh giá hàng đầu của văn học thiếu nhi Mỹ dành cho tác phẩm xuất sắc nhất năm.
“Ngự Liên Thức Thủy” là sự kết hợp giữa nghệ thuật trình diễn, âm nhạc, ánh sáng và ẩm thực từ sen để kể câu chuyện về chiều sâu văn hóa, phong vị ẩm thực và nét thanh lịch của người xứ Huế.
Đông đảo khán giả được thưởng thức, trải nghiệm chương trình nghệ thuật đa sắc màu bên dòng sông Hương trong đêm khai mạc Tuần lễ Âm nhạc Quốc tế Huế 2026.
Trong nhóm kỹ thuật được lãnh đạo Sở Địa chất quyết định cho đi khảo sát vùng đất địa đầu Tổ quốc có ba người. Nhận nhiệm vụ, xuất hành từ phố cổ Phạm Ngũ Lão, gần nhà Bác Cổ rồi đi qua cầu Long Biên là ngược chiều lên phía Bắc. Đi tới bốn ngày đường, ba chàng địa chất mới tới phố núi Hà Giang...
Sở Văn hóa, Thể thao Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 484/KH- SVHTT ngày 3/6/2025 về việc tổ chức “Liên hoan sân khấu Hà Nội mở rộng, năm 2026”. Sự kiện này đóng vai trò quan trọng trong việc giáo dục, phát huy truyền thống yêu nước, cách mạng vẻ vang của dân tộc và của Hà Nội ngàn năm văn hiến, đồng thời khẳng định bản lĩnh, trí tuệ cùng những đóng góp to lớn của Đảng bộ, chính quyền, quân và dân Thủ đô trong sự nghiệp xây dựng, phát triển đất nước.
Nhằm lan tỏa tình yêu quê hương, đất nước, tinh thần đại đoàn kết dân tộc, khơi dậy khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc, Công an thành phố Hà Nội đã chính thức phát động cuộc thi "Đại sứ Văn hóa đọc năm 2026" với chủ đề đầy cảm hứng mang tên “Sách và Ước mơ vươn xa”.
Nhân dịp tết Đoan ngọ năm 2026, với mục tiêu cao đẹp nhằm bảo tồn, phát huy các giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc nói chung và văn hóa phi vật thể cung đình Thăng Long nói riêng, Trung tâm Bảo tồn di sản Thăng Long – Hà Nội đã trang trọng tổ chức trưng bày chuyên đề với tên gọi “Tết Đoan ngọ xưa và nay”.
Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh vừa chính thức thông tin về việc tổ chức Cuộc vận động sáng tác ca khúc và bài bản đờn ca tài tử, vọng cổ với chủ đề “50 năm Thành phố Hồ Chí Minh - Rạng rỡ tên Người”.
Tuần lễ Áo dài Huế 2026 với chuỗi hoạt động văn hóa, nghệ thuật, du lịch đặc sắc trải dài trên nhiều không gian di sản, danh thắng và địa điểm văn hóa tiêu biểu của TP Huế sẽ diễn ra từ ngày 3 - 10/7.