Ai đã từng đi qua những mùa thu hẳn cũng là đi qua những mùa nhớ. Làm sao không nhớ khi gió thu thì thầm, hơi thu se sẽ, trời thu lặng thinh như dỗi hờn ai lơ đãng.
Và giữa đất trời thu, có một loài hoa cỏ nhỏ bé nhưng đã chạm khắc vào miền nhớ của biết bao người, đi cả vào thơ ca như một nỗi niềm thao thức. Đó chính là hình ảnh hoa cỏ may!
Hoa cỏ may, thật không khó bắt gặp trên quê hương mình, nhất là chốn hương đồng gió nội. Nơi đường quê ngõ xóm, theo vòng xe chầm chậm, ta dễ dàng nhận ra hai bên đường là những hàng cỏ may như đón chào. Cánh đồng quê sau vụ mùa, chỉ còn lại gió heo may với cỏ may dàn dạt khắp nẻo bến bờ, cồn bãi. Con đê làng nghiêng nghiêng ôm lấy cánh đồng cũng khoác lên mình chiếc áo choàng cỏ may dịu dàng…
Cỏ may, mỏng manh là vậy nhưng có sức sống mãnh liệt vô cùng. Thân cỏ bò ngang trên mặt đất, bám chặt trên cả đất đá cỗi cằn, đan kết với nhau như tấm thảm êm. Chúng cũng thật khéo léo khi biết gửi từng bông cỏ theo gió hay bám vào quần áo ai khi ngang qua để có thể góp mặt khắp nơi trên mọi miền đất nước. Chỉ một buổi đi làm đồng, thả bò hay mãi đuổi theo cánh diều trên đê, có khi quần áo ta dệt kín bông may lúc nào chẳng biết. Để rồi có khi, ta mất hàng giờ nhọc nhằn chỉ để ngồi gỡ những bông may ấy!
Trong những màu tím thiên nhiên ban tặng, chẳng hiểu sao tôi lại nặng lòng với những bông may đến thế. Những bông may tím long lanh bên những hạt sương sớm treo lửng lơ. Một màu tím tinh khôi, thủy chung, đợi chờ. Chợt một ngày cuối thu, ta lại thấy màu áo tím của những bông may ấy bỗng trở nên nhạt dần, bàng bạc, xao xác cả cõi lòng. Những bông may khẽ lay giữa làn gió se diệu vợi dễ gợi lòng ta man mác buồn xa xăm.
Cỏ may, với một thời tuổi thơ chân đất đầu trần chốn đồng quê rơm rạ thật không dễ gì quên. Có những tháng ngày, trên đê sông, lũ trẻ trâu thích thú cầm từng cọng cỏ may non thả xuống hang mối, hả hê cười khi kéo lên được những chú mối háu ăn béo mẫm. Rồi đợi mùa cỏ may chín, lại dạo quanh bờ ruộng, chọn lấy cọng cỏ may già cứng cáp để xâu cào cào, châu chấu, cá tôm. Có đứa hẳn là sẽ nhớ đời khi bị nhóm bạn lừa ngậm bông cỏ may. Tưởng rằng chỉ cần nhắm mắt lại ngậm chặt một bó bông may là sẽ biết bơi. Ai ngờ vừa mới nhắm mắt đã bị một đứa trong nhóm bạn giật mạnh ngay bó cỏ, để lại trong miệng ta biết bao bông cỏ may! Ta chỉ biết mếu máo, tức giận. Còn đám bạn thì chạy tán loạn, cười sặc sụa.
Nhớ một thời cắp sách đến trường, những bông cỏ may cứ thế theo ta suốt quãng đường đi học. Đến cái thuở biết yêu, ta biết mượn những bông may gần gũi trong những vần thơ quen thuộc để thổ lộ tâm tình: “Hồn anh như hoa cỏ may/ Một chiều gió cả bám đầy áo em” (Nguyễn Bính). Nhưng rồi tình đầu mấy khi trọn vẹn. Để rồi ai mà chẳng khắc khoải lòng khi nhớ về những lời thề cỏ may: “Trăng vàng đêm ấy bờ đê/ Có người ngồi gỡ lời thề cỏ may” (Phạm Công Trứ). Và thế là ta băn khoăn: phải chăng hoa cỏ may gắn liền với tình duyên trắc trở…
Xa quê đến chốn thị thành đã lâu. Vậy mà những bông may tím biếc vẫn chập chờn đâu đó trong tâm trí ta. Những triền cỏ may phất phơ trong gió thu vẫn như mảnh hồn làng khơi dậy trong ta dòng ký ức cũ xưa năm nào. Trong màu tím bông may gọi về có tiếng cười trẻ thơ và có cả niềm bâng khuâng, nhung nhớ!
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Báo.
Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Kiến trúc không chỉ định hình diện mạo đô thị mà còn lưu giữ ký ức, phản ánh bản sắc văn hóa và trình độ phát triển của mỗi thời đại. Đối với Hà Nội - thành phố ngàn năm văn hiến, việc kiến tạo những công trình mới hài hòa với không gian lịch sử, đồng thời phát huy vai trò của đội ngũ kiến trúc sư trong bảo tồn và sáng tạo, là yêu cầu quan trọng để xây dựng Thủ đô "Văn hiến - Văn minh - Hiện đại", đáp ứng yêu cầu phát triển trong thời kỳ mới.
Tiếp nối thành công của 9 lần trước, năm 2026, Chương trình "Khúc quân hành” lần thứ X do Tạp chí Người Hà Nội tổ chức, đã diễn ra từ ngày 18 đến 21/7 tại các xã Đông Khê, Trường Hà - tỉnh Cao Bằng và Thủ đô Hà Nội. Chương trình là hoạt động thiết thực kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026); hướng tới 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến (19/12/1946 - 19/12/2026). Chương trình Khúc quân hành năm 2026 đánh dấu một thập kỷ vun đắp và lan tỏa truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”, “Đền ơn đáp nghĩa” tốt đẹp của dân tộc.
Chiều 25/7, Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam tổ chức Lễ trao Giải thưởng Victor Tardieu 2026, vinh danh những sinh viên có tác phẩm tốt nghiệp xuất sắc. Ở mùa giải thứ hai, giải thưởng tiếp tục khẳng định vai trò là bệ phóng cho các tài năng mỹ thuật trẻ.
Bia Saigon tiếp tục là đối tác độc quyền ngành bia của các đội tuyển bóng đá quốc gia Việt Nam trong giai đoạn 2026 - 2029, sau khi SABECO và Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) gia hạn hợp tác chiến lược. Hai bên kỳ vọng tạo thêm nguồn lực cho bóng đá Việt Nam và lan tỏa tinh thần thể thao tới cộng đồng.
Đến năm 2028, thành phố phấn đấu kết nối 500 chủ thể, công khai 1.000 sản phẩm với ít nhất 80% có truy xuất nguồn gốc, đồng thời giải quyết hiệu quả các phản ánh và khiếu nại. Để thực hiện, Hà Nội xây dựng quy chế phối hợp liên ngành, tận dụng hạ tầng công nghệ sẵn có như ứng dụng iHanoi để mở "Gian hàng số Thủ đô" và giao Chi cục Quản lý thị trường làm đầu mối chống hàng giả...
Trải qua thăng trầm thời gian, người Hà Nội vẫn luôn biết gìn giữ những món ăn truyền thống từ công thức gia truyền, đồng thời họ còn nâng niu những giá trị văn hóa được gửi gắm trong từng món ăn, từ cách chọn nguyên liệu, chế biến đến cách thưởng thức. Và canh dải khoai là một món ăn như thế.
Trong hai đêm 30 và 31/7/2026, Nhà hát Hồ Gươm, khán giả yêu nghệ thuật hàn lâm tại Hà Nội sẽ được hòa mình vào không gian âm nhạc đỉnh cao với sự xuất hiện của vở opera kinh điển “La Traviata”.
Làng Viên Nội thuộc tổng Tuân Lệ, huyện Đông Anh, tỉnh Phúc Yên trước năm 1945. Sau đó thuộc xã Liên Hiệp, huyện Đông Anh, tỉnh Phúc Yên (từ năm 1950 thuộc tỉnh Vĩnh Phúc). Năm 1961, làng được sáp nhập vào Hà Nội. Năm 1965, Viên Nội thuộc xã Vân Nội; từ ngày 1/7/2025 thuộc xã Phúc Thịnh, Hà Nội. Viên Nội thờ hai vị thần là Đống Băng và Uông Tá (thời Hùng Vương thứ 18) cùng Diệu La công chúa, nữ tướng thời Hai Bà Trưng.
Trong không gian Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội), chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 26/7 không chỉ mang đến những giai điệu Jazz đặc sắc mà còn mở ra một cách cảm nhận mới về Hà Nội. Điểm nhấn của chương trình là ca khúc “Hà Nội mùa thu” của nhạc sĩ Vũ Thanh đã đưa hình ảnh Thủ đô hiện lên bằng vẻ đẹp tinh tế, giàu chiều sâu văn hóa, qua đó khẳng định vai trò của nghệ thuật trong việc kiến tạo không gian văn hóa cộng đồng và lan tỏa những giá trị bền vững của thành phố.
Cuộc thi là cơ hội khuyến khích đội ngũ văn nghệ sĩ và các tầng lớp Nhân dân phát huy sáng tạo, tìm kiếm những nhân tố mới nhằm bổ sung nhiều tác phẩm có giá trị tư tưởng, nghệ thuật cao phục vụ đời sống văn hóa tinh thần của tỉnh.
Các nghệ nhân, đầu bếp và chuyên gia ẩm thực đến từ 3 miền Bắc - Trung – Nam chế biến 300 tô Bún bò Huế cùng một lúc theo quy trình truyền thống đã lập Kỷ lục Việt Nam.
Cuộc thi "Sáng tạo IP văn hóa từ di sản Phở Hà Nội" đánh dấu bước chuyển mình trong cách tiếp cận di sản, giúp lan tỏa các giá trị truyền thống, kích cầu du lịch và phát triển công nghiệp văn hóa. Đồng thời, đây cũng là khởi đầu quan trọng giúp thành phố chuẩn bị các nguồn lực tư liệu cần thiết, phục vụ thành phố xây dựng hồ sơ khoa học trình UNESCO ghi danh Phở.
Có những ca khúc đã vượt qua giới hạn của thời gian để trở thành một phần ký ức của thành phố. Mỗi lần giai điệu ấy cất lên, Hà Nội như hiện diện gần hơn trong cảm nhận của người nghe. Chiều 26/7, chương trình "Âm nhạc cuối tuần" tại Nhà Bát Giác sẽ đưa công chúng bước vào hành trình âm nhạc nơi những bản tình ca về Hà Nội gặp gỡ tinh thần jazz thế giới, góp thêm một sắc màu cho đời sống văn hóa của Thủ đô.