Lời ru trên sông

Cảnh Linh| 14/07/2017 17:04

Làn gió lạnh trở về, sóng nước trên sông khẽ rùng mình. Tôi chợt thấy gai chân tóc và xao xuyến với những ký ức tuổi thơ luôn luôn thôi thúc trong những lời mẹ hát xưa…

Lời ru trên sông
Ảnh minh họa

Đó là những ngày thu hanh hao cuối cùng mất hút tận cuối trời. Những cánh buồm no căng với những làn gió đông cùng với dòng lũ muộn đang cuồn cuộn trôi từ trên thượng nguồn đổ về. Mặc dù lập đông muộn với những trận mưa ngâu, nhưng gió đông chợt về vội vã như chợt bừng tỉnh sau những ngày ngủ quên trên đỉnh núi.

Bè chở gỗ của nhà tôi ì ạch trôi không biết do sóng ru hay gió đẩy. Tiếng máy nổ xình xịch mệt mỏi vì dòng sông đỏ ngầu phù sa. Một làn gió lạnh lùa tới, tôi ôm lấy mẹ ngồi khuất sau cánh liếp. ấm nước đang reo trên ngọn lửa ở giữa sàn tàu. Con vện vàng ngồi lỳ ở đầu mạn tàu để ngắm dòng nước trôi. Mẹ tôi chợt hát những câu hát tôi đã nghe mòn mấy năm nay rồi. Nhưng sao hôm nay tôi thấy buồn. Hình như tôi nghe những giọt nước mắt rơi trong câu ca:

Một đời lận đận sông sâu
Thời gian bạc trắng mái đầu sương thu
Đông về thăm thẳm sương mù
Rừng xanh rụng lá bói tru nỗi buồn

Có lẽ lời ru khóc vì biết rằng suýt nữa bố tôi lên bờ kiếm miếng đất dựng nhà để cho tôi được cắp sách đến trường. Bán mãi cái bè chở gỗ và con tàu nát đã ba chục tuổi mà không được. Họ trả rẻ, vì đầu máy đã già cõi. Bố tôi buồn lắm nhưng vẫn quyết định bán. Thế rồi suốt đêm hôm đó bố tôi ngồi ở giữa con tàu với bình trà nóng thở dài. Bất động… ấy lại là thêm một lần lỡ hẹn của tôi. Lòng tôi nặng trĩu.

Thế là tôi lại lênh đênh trên sông nước. Bố tôi vẫn dạy chữ cho tôi bằng cách nghe mẹ tôi đọc lại những lời hát rồi viết lại và bắt tôi tập đọc và tập viết. Nét bút chì khi mờ khi tỏ bồng bềnh dưới ngọn đèn dầu. Tôi ham học nên thuộc rất nhanh và viết khá đẹp. Theo bố tôi nói rằng tôi đã viết được chữ đẹp hơn chữ viết của bố tôi bởi nét tròn trịa và mềm mại. Chỉ riêng chuyện tôi viết tay trái thì bố tôi không tài nào sửa được. Đành thế…

Giờ đây tôi đã trở thành một thiếu nữ với mái tóc dài giống mẹ và là niềm vui cho cả xóm bãi. Là niềm vui bởi lẽ cả xóm bãi này có một mình tôi đỗ đại học. Bố tôi gày gò khô đét, chỉ có đôi mắt rực sáng tinh anh, nhìn tôi mà rơi lệ. Vậy là ước nguyện ngày nào của tôi đã được thực hiện mặc dù hơi muộn màng. Tôi học chậm hơn các bạn hai tuổi nhưng được cái khao khát học hành nên tiến bộ nhanh. Được bố mẹ chăm nom, được thầy cô bạn bè giúp đỡ. Mọi người đều thương tôi nên việc tôi thi đỗ đại học đã nằm ngoài sự ước vọng của gia đình. Riêng xóm bãi lan tin, các bạn bè cùng chi đoàn phường đã tụ họp ở sân kho hát suốt đêm. Tôi chẳng thể nào hát được mà chỉ đọc những câu ca dao xưa mẹ tôi đã hát trên con tàu ngày xưa ấy.

Mẹ ngồi ở bậc cửa gỗ chờ tôi. Đêm đã muộn, không hiểu sao thấy sốt ruột chạy về thì mẹ tôi bỗng òa khóc. Tôi ngơ ngác không hiểu sao thì bố tôi từ trong căn nhà lá bước ra nói:

- Mẹ con mừng quá đấy thôi. Vào với mẹ đi con. Có quả bưởi vừa thắp hương trên bàn thờ đấy.

Tôi chạy vào ôm chầm lấy mẹ. Tôi lại nép vào vai mẹ như cái ngày nào còn bé tẹo trên bè gỗ. Tôi đòi mẹ hát lại những câu ca xưa mà tôi được học. Mẹ vuốt mái tóc dài của tôi rồi chậm chạp cất lời:

Mai ngày con sẽ đi xa
Nhớ về mái rạ mẹ cha ngóng chờ
Con đi để lại tuổi thơ
Ngày ngày mẹ hát trên bờ sông xưa
Tôi nhìn mẹ mà rưng rưng nước mắt… 
(0) Bình luận
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Về nhà
    Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
  • "Thép dưới cỏ": Bản anh hùng ca về người lính và lịch sử
    Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
  • Phường Phú Lương tổ chức "điểm" ngày hội toàn dân bảo vệ an ninh tổ quốc năm 2026
    Chào mừng kỷ niệm 81 năm Ngày truyền thống Công an nhân dân Việt Nam (19/8/1945 - 19/8/2026) và 21 năm Ngày hội Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc (19/8/2005 - 19/8/2026), ngày 14/8, Ban Chỉ đạo phong trào “Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc” phường Phú Lương đã tổ chức điểm Ngày hội Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc năm 2026 tại Tổ dân phố Trinh Lương.
  • Bệnh viện Tim Hà Nội khai mạc Hội thao năm 2026: Sức trẻ, kết nối và lan tỏa năng lượng tuổi 25
    Ngày 15/8, trong không khí vô cùng sôi nổi, Bệnh viện Tim Hà Nội đã chính thức khai mạc Hội thao truyền thống năm 2026 tại Nhà thi đấu Trường Đại học sư phạm Hà Nội. Sự kiện năm nay mang ý nghĩa đặc biệt khi diễn ra đúng vào dịp kỷ niệm 25 năm thành lập và phát triển của bệnh viện.
Đừng bỏ lỡ
Lời ru trên sông
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO