Ký ức Trường Sơn Tây

arttime| 14/06/2022 08:53

Chia tay học trò và đồng nghiệp, tạm biệt mái trường thân yêu, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ngày 27/. 1/. 1982 tôi khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Chiếc xe đò cũ mèm nổ như máy cày đưa chúng tôi vượt qua chặng đường dài. Con đường nhấp nhô bởi ổ gà, ổ voi, đất đá lởm chởm vòng vèo qua sườn núi. Gió tràn vào cửa xe mang theo hơi nóng của bụi đường phả vào mặt khô khốc, mồ hôi nhớp nháp. Những cây săng lẻ, những rừng le, rừng nứa… dần dần xuất hiện phía trước cho biết đã đến đất bạn Lào.

Chúng tôi được đưa về đơn vị huấn luyện tại bản Cha Ki. Cái nóng mùa khô ở đây thật khó chịu. Con suối cạn cất tiếng róc rách, tiếng chim bìm bịp, tiếng tắc kè thảng thốt trong đêm thanh vắng càng làm tăng thêm nỗi nhớ nhà. Cầu Cha Ki vừa mới đổ xong, bê tông đang còn nham nhở. Ván cốp pha, cọc chống ngổn ngang cạnh những chiếc xe tăng, xe bọc thép nòng gãy dập xuống đất gợi lại cảnh ác liệt chiến trường xưa.

Ký ức Trường Sơn Tây - 1

Nhà văn Nguyễn Đại Duẫn (Nguồn Văn chương Phương Nam)

Những ngày đầu mới biên chế đơn vị thật bỡ ngỡ, thiếu thốn trăm bề. Chúng tôi vào rừng chặt gỗ, nứa, cắt tranh… làm doanh trại. Mỗi buổi nghỉ, chúng tôi sảng khoái ngụp lặn trên dòng Sê Pôn trong xanh, tận hưởng cái mát mẻ của dòng nước lững lờ. Rồi chuyền tay nhau những lá thư nhà như truyền cho chúng tôi thêm sức mạnh.

Chúng tôi tham gia huấn luyện hai tháng thì bắn đạn thật. Đồng chí chỉ huy cho biết, nếu bắn trúng ba vòng mười thì đơn vị cho nghỉ phép mười ngày về thăm nhà. Tôi được hai mươi chín. Vậy là không có hy vọng. Tôi cứ trách mình vì không tham gia luyện tập tốt, những bài tập trong khóa huấn luyện năm nào ở trường tôi cũng được học, bài bắn súng tôi thuộc lòng, tôi còn hướng dẫn cho đồng đội, nào là “áp má, kề vai, nín thở, bóp cò…”.

Tôi được điều về đơn vị làm cầu, đóng cách Bản Đông (huyện Sê Pôn, tỉnh Savanakhet, Lào) khoảng chừng cây số. Gọi là Bản Đông nhưng dân cư ở đây thưa thớt, tuy nhiên so với các bản xung quanh thì Bản Đông sầm uất hơn vì ở đây có chợ, cửa hàng tạp hóa, có quán cà phê nên ngày đêm rộn ràng, nhộn nhịp. Các cô gái dân bản quanh vùng váy đỏ, váy hồng rực rỡ đi mua sắm làm cho chúng tôi thấy đỡ nhớ nhà hơn.

Rồi một ngày dân bản đốt rẫy. Lửa bốc ngùn ngụt, lửa tràn qua mỏm đồi, lửa thốc vào doanh trại. Đơn vị đều đi công trường gần hết, chỉ còn lại nuôi quân và một số chiến sĩ nghỉ ốm. Tiếng kẻng báo động inh ỏi vang lên. Lửa bò lên mái nhà… hừng hực hung dữ. Nhà bốc cháy. Đơn vị ở công trường hối hả chạy về tranh nhau với lửa, người xách ba lô, người xách súng… Tiếng hò hét cứu cháy làm huyên náo cả một góc rừng. Gió thông thốc làm cho “thần lửa” thêm sức mạnh, cả dãy nhà trong chốc lát chỉ còn đống tro tàn.

Suốt một tuần sau đó tôi sốt li bì. Đơn vị tất bật dựng lại doanh trại. Vừa mới hết sốt, tôi cũng cố “xung phong” đi bứt tranh, mấy ngày đầu không sao, đến ngày thứ ba tôi lại lên cơn sốt không kịp gánh tranh về, người nóng hầm hập, run bần bật.  Đồng đội đã về hết chẳng còn ai để “cứu trợ”. Tôi gồng mình cho cơn sốt qua đi. Khát, mệt tôi bò đến ruộng dưa của đồng bào để may ra còn gặp ai đó… vắng vẻ.

Tôi vừa đưa tay chuẩn bị hái quả dưa thì có tiếng người: “Ê! Bộ đội xấu lắm, lấy của đồng bào mình mà không xin”. Tôi ngoảnh lại cất tiếng: “Xăm-bai-đi-phò” (chào bố)! Con bị sốt nên khát quá, chẳng thấy có ai mà xin cả”. Hai người đàn ông lực lưỡng, một già một trẻ đen nhẻm đi về phía tôi, tay sờ trán, miệng kêu lên: “Bộ đội pên-khậy (sốt rét) thật rồi!”. Người trẻ gánh tranh, người già dìu tôi về đơn vị. Mọi người chạy ra mừng rỡ đưa tôi vào doanh trại và không quên “khop chay-phò” (cảm ơn bố). 

Sau đợt hỏa hoạn, mọi nền nếp sinh hoạt nhanh chóng vào guồng trở lại. Đại đội trưởng đơn vị tôi nghiêm lắm, anh em thường gán là “ông hắc xì dầu”. Ông người Hà Nội gốc, thư sinh nhưng rắn rỏi, toát lên tính kế hoạch công việc của người từng trải. Nói chung ông bố trí công việc hợp lý, hợp lý đến mức anh em lính không thể ngồi chơi được. Tháng nào Đại đội cũng hoàn thành nhiệm vụ và vượt kế hoạch. Hôm nào giao ban về, bếp có thêm thịt hộp, cá khô… là anh em biết Đại đội được khen.

Tôi được điều động về Ban tham mưu Trung đoàn bộ, phụ trách nuôi quân kiêm quản lý bếp ăn. Tôi tích cực tăng gia cải thiện bếp ăn, chịu khó chăn nuôi, hái măng… Được làm bạn bếp núc với mấy “chị nuôi” là tôi vui lắm rồi. Chị em nữ giới dù sao họ vẫn có những tình cảm đặc biệt, họ quan tâm chúng tôi lắm. Tôi cứ nhớ mãi cái hôm đi nhận nhu yếu phẩm cho đơn vị về, một cô chạy ra hỏi: “Kin khậu lẹo bò?”. Nghe đến đây tôi nổi đóa lên, nhưng cô cũng kịp giải thích là muốn hỏi tôi đã ăn cơm chưa. Tôi thành thật xin lỗi vì vốn tiếng Lào của mình ít ỏi.

Ký ức Trường Sơn Tây - 2

Quân dân Lào chào đón quân tình nguyện Việt Nam (Nguồn: Sách Ảnh quan hệ đặc biệt Việt Nam-Lào/Nhà xuất bản Thông tấn)

Mùa mưa đến, mấy búp măng le, măng nứa đội đất ngoi lên. Hôm chủ nhật, tôi và mấy anh chị em trong tổ nuôi quân cùng  đi lấy măng. Lấy măng phải sang bên kia sông Sê Pôn thì măng mới ngon, mới nhiều. Tôi vào nhà dân gần bến để mượn thuyền sang sông. Thuyền độc mộc nhỏ chòng chành không đủ sức chứa cho 5 người. Dòng sông dạo này mưa nhiều nên nước chảy mạnh hơn. “Không sao đâu” - Tôi động viên mọi người và lấy hết sức bình sinh giữ tay chèo.

Con sóng cuộn lên, một cô giật mình đứng dậy, chiếc thuyền đảo qua đảo lại rồi lật úp, mọi người chới với. Mấy đứa trẻ khoảng mười ba, mười bốn tuổi ngồi trên ngọn cây gần đó cười rộ lên. Bỗng có tiếng ông lão quát: “Nặn! xúc-ca-xởn-tha hán” (Này! Cấp cứu cho bộ đội). Mấy đứa trẻ nhảy tùm trên cây xuống sông, mấy nam thanh niên trong bản hớt hải bơi ra dìu chúng tôi vào bờ. Mọi người ướt sủng, hai cô bị sặc nước mặt xanh tái. Nghỉ một lúc, hoàn hồn, chúng tôi “Khop chay, khop chay” (cảm ơn) rồi dắt nhau về.

Người dân Lào cũng như người Việt, cần cù chịu khó làm ăn. Thời đó dân Lào cũng vất vả lắm, cái ăn, cái mặc luôn thiếu. Chiếc gùi sau lưng lúc nào cũng nặng trĩu những củi, bắp. Nơi chúng tôi đóng quân, người Lào nói tiếng Việt tương đối thành thạo. Họ giao tiếp với bộ đội không cần phải phiên dịch. Bộ đội cũng cố bập bẹ tiếng Lào, có khi vừa nói tiếng Lào xen tiếng Việt nghe ngồ ngộ. Bộ đội và đồng bào sống thân thiết, tình cảm. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng đi vào bản uống rượu, tán gẫu với thanh niên, mua sắm, đổi chác.

Hằng năm, vào giữa tháng Tư dương lịch là người Lào bắt đầu ăn Tết. Những ngày đó đơn vị cho chúng tôi được về bản tham gia vui Tết cùng đồng bào. Tết Lào có nhiều tập tục như: té nước, phóng sinh, buộc chỉ cổ tay. Tôi là thanh niên tích cực, có nhiều thành tích, biết hát, ngâm thơ nên nằm trong diện “đại biểu” đi dự Tết cùng Trung đoàn trưởng và thủ trưởng các Ban.

Tôi chọn bộ quần áo mới nhất, đẹp nhất để mặc. Vừa bước xuống xe, các cô gái Lào chạy ra dùng nước té vào xe, vào mọi người. Người Lào tin rằng nước sẽ giúp gột rửa điều xấu xa, bệnh tật và cầu chúc năm mới sống lâu, sạch sẽ và mạnh khỏe. Ai bị ướt nhiều là hạnh phúc nhiều. Nước được dùng từ hỗn hợp gồm: nước nghệ, bồ kết, hoa, dầu thơm… nên ai bị té nước cũng thấy dễ chịu. Tôi mang quà của đơn vị nên đi sau.

Nước hết, một cô gái Lào nhanh nhảu chạy đi lấy, rồi té vào người tôi. Trời! Thứ nước gì mà đùng đục, hôi hôi. Thì ra cô này “sáng ý” dùng nước vo gạo để té. Người tôi ướt sũng, hôi hám. May sao anh thanh niên bản chạy về nhà lấy cho tôi bộ quần áo thay tạm. Lễ buộc chỉ cổ tay và kết nghĩa truyền thống chứng tỏ sự lưu luyến, mến khách giữa dân bản và bộ đội được tiến hành. Và sau đó là uống rượu cần, sau tiệc rượu cần là lăm-vông (điệu múa Lào).

Đống củi to tướng đặt trước sân nhà rông được trưởng bản châm lửa đốt. Ngọn lửa rừng rực bốc cháy. Bản nhạc lăm-tởi cất lên, tất cả đều hát. Lăm-tởi là loại lăm (có nghĩa là hát) phổ biến nhất ở Lào. Nhịp điệu của lăm-tởi sôi nổi, dồn dập. Loại lăm này được biểu diễn bởi hai người, một trai và một gái hoặc tập thể theo vòng tròn vừa ca vừa múa theo điệu khèn, nhịp trống. Điệu múa rất nhịp nhàng, tình tứ. Lăm-vông với các bài lăm-tởi vang lên da diết, dìu dặt như muốn giữ chân chúng tôi lại.

Năm tháng trôi dần, công việc nối tiếp công việc. Và rồi ngày ra quân cũng đến, đó là một ngày đẹp trời năm 1984. Tôi mừng lắm vì mình đã hoàn thành nghĩa vụ cao cả của Tổ quốc giao cho, vì sắp được về bên bố mẹ, gia đình, trở lại với nghiệp dạy học. Vui vì cầm tấm bằng khen của Bộ Quốc phòng để về khoe với bố mẹ. Nhưng, những cảm xúc xa đơn vị, xa bạn bè cứ trào dâng, lòng tôi nao nao nỗi buồn. Ngày ra quân mọi người tiễn tôi trong tình yêu thương đồng đội. Tôi cảm ơn rất nhiều về những tình cảm bao ngày gắn bó, vui buồn bên nhau.

 Kỷ niệm những năm tháng quân ngũ trên đất bạn Lào đã theo tôi suốt quãng đời dạy học. Vậy mà đã hơn ba mươi lăm năm trôi qua, ký ức Trường Sơn Tây đã theo tôi đi vào từng trang giáo án, từng lời trong bài giảng; gieo vào lòng học sinh tình yêu đất nước thiết tha. Chắp cánh cho tôi đi vào lời thơ, lời văn trong từng trang báo.

Tôi có dịp trở lại Bản Đông, Bản Đông bây giờ đã đổi thay nhiều lắm, nhà cao, người đông đúc tấp nập, có nhà hàng, siêu thị… bán đủ các mặt hàng. Những người dân nước bạn Lào giờ đã có cuộc sống đầy đủ hơn. Trên gùi của các cô gái là những mảnh vải hoa rực rỡ, những bộ quần áo đắt tiền. Tôi gặp lại những người bạn Lào niềm nở thân thương như gặp lại người nhà của mình. Tình cảm hai nước Việt - Lào mãi mãi  ngày càng sâu đậm, bền chặt.

(0) Bình luận
  • Nhìn lại diện mạo văn học thiếu nhi hôm nay
    Sáng 7/5/2026, Nhà xuất bản Kim Đồng phối hợp cùng Khoa Văn học, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn tổ chức tọa đàm “Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ”. Tọa đàm là cơ hội để nhìn lại đời sống văn học thiếu nhi hiện nay; vị trí, vai trò của văn học thiếu nhi trong đời sống đương đại và cách người viết trẻ hiện nay tiếp cận thế giới tâm hồn trẻ thơ.
  • Khi văn học được “đánh thức” bằng sân khấu hóa học đường
    Khi văn học rời trang sách để bước lên sân khấu, những giá trị nghệ thuật không còn xa cách mà trở thành trải nghiệm sống động, giàu cảm xúc đối với học sinh. Những nhân vật, tình huống và thông điệp từng được tiếp nhận qua con chữ nay được tái hiện bằng hình thể, âm thanh và ánh sáng, giúp người học không chỉ “hiểu” mà còn “cảm” sâu sắc hơn giá trị của tác phẩm.
  • Nhà thơ "Màu hoa đỏ" Nguyễn Đức Mậu qua đời
    Nhà thơ Nguyễn Đức Mậu tác giả "Màu hoa đỏ" qua đời sáng 8/4 sau khi đột ngột ngất trên xe buýt, để lại nhiều tác phẩm về chiến tranh và người lính.
  • Giải thưởng Văn học 2025 vinh danh tác giả, dịch giả xuất sắc
    Sáng 10/3, tại Hà Nội, Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức lễ trao Giải thưởng văn học năm 2025 nhằm tôn vinh những tác phẩm có giá trị nghệ thuật và tư tưởng, đồng thời ghi nhận những đóng góp tích cực của các tác giả, dịch giả đối với nền văn học nước nhà.
  • Ngày thơ Hà Nội 2026 với chủ đề "Vươn mình ra biển lớn"
    Trong chuỗi hoạt động của Ngày thơ Việt Nam lần thứ 24 năm 2026 trên phạm vi cả nước, Ngày thơ Hà Nội sẽ được tổ chức vào ngày 1/3/2026 (tức ngày 13 tháng Giêng năm Bính Ngọ) tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám. Với chủ đề “Vươn mình ra biển lớn”, Ngày thơ Hà Nội do Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội và Hội Nhà văn Hà Nội tổ chức tiếp tục thể hiện vị thế của Hà Nội đồng thời góp phần tôn vinh các giá trị của thi ca.
  • Ngày thơ Việt Nam lần thứ 24: Sự kết hợp giữa thi ca và không gian biển cả
    Ngày thơ Việt Nam lần thứ 24 năm 2026 với chủ đề “Trước biển lớn” sẽ diễn ra vào ngày 3/3/2026 (ngày Rằm tháng Giêng năm Bính Ngọ) tại phường Bãi Cháy và phường Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh. Sự kiện do Hội Nhà văn Việt Nam và UBND tỉnh Quảng Ninh đồng tổ chức.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Nhớ một thời xa vắng
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Chúng lặng lẽ nằm lại nơi góc khuất của tâm hồn, chỉ chờ một làn gió, một tiếng mưa hay chút hương rừng cũng đủ khơi dậy tất cả. Với tôi, ký ức ấy mang hình hài một cơn mưa rừng, cơn mưa của những chiều nhập nhoạng, khi núi rừng mờ dần sau lớp bụi nước trắng xóa, và lòng người cũng lặng như sương.
  • Phát huy vai trò tiên phong của văn nghệ sĩ Thủ đô thực hiện Nghị quyết 80-NQ/TW
    Sáng 21/5, tại trụ sở Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội đã diễn ra tọa đàm “Vai trò tiên phong của Văn nghệ sĩ Thủ đô thực hiện Nghị quyết 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam” với sự tham dự của đông đảo văn nghệ sĩ đến từ các hội chuyên ngành. Tọa đàm tập trung làm rõ vai trò của Nghị quyết 80-NQ/TW đối với sự phát triển văn học nghệ thuật trong giai đoạn mới; trách nhiệm tiên phong của đội ngũ văn nghệ sĩ Hà Nội trong việc thực hiện nghị quyết; đồng thời đề xuất nhiều giải pháp nhằm đưa những định hướng lớn của nghị quyết đi vào thực tiễn đời sống sáng tạo.
  • Xây dựng văn hóa liêm chính từ nền tảng đạo đức và trách nhiệm xã hội
    Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 51-KH/BTGDVTU ngày 19/5/2026 về tuyên truyền, giáo dục, thực hành liêm chính trong cán bộ, đảng viên và các tầng lớp Nhân dân, doanh nghiệp trên địa bàn Thành phố. Kế hoạch thể hiện quyết tâm xây dựng nền hành chính liêm chính, văn hóa ứng xử chuẩn mực và môi trường xã hội trong sạch, góp phần tạo dựng nền tảng phát triển Thủ đô văn hiến, văn minh, hiện đại, hạnh phúc.
  • Hà Nội: Khánh thành, gắn biển công trình Trường THCS Giảng Võ 2
    Chiều 21-5, UBND phường Giảng Võ (Hà Nội) tổ chức khánh thành và gắn biển công trình trường THCS Giảng Võ 2, chào mừng kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026).
  • Phường Khương Đình triển khai giải phóng mặt bằng Dự án hồ Rẻ Quạt
    Theo ông Nguyễn Sỹ Đoàn - Phó Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch UBND phường Khương Đình (TP. Hà Nội), dự án đầu tư xây dựng hạ tầng kỹ thuật xung quanh hồ Rẻ Quạt là một trong những nhiệm vụ trọng tâm của phường trong năm 2026, có ý nghĩa quan trọng trong công tác chỉnh trang đô thị, cải thiện môi trường và nâng cao chất lượng đời sống Nhân dân.
Đừng bỏ lỡ
  • 3 diễn viên Nhà hát Cải lương Hà Nội tranh tài tại Cuộc thi Tài năng Diễn viên Cải lương toàn quốc 2026
    Nhà hát Cải lương Hà Nội vừa tổ chức buổi tổng duyệt quan trọng cho các tiết mục dự thi “Cuộc thi Tài năng Diễn viên Cải lương toàn quốc - 2026” tại TP Hồ Chí Minh.
  • TP.Huế tu sửa Di tích kiến trúc nghệ thuật cấp Quốc gia đình Văn Xá
    Đầu tư hơn 1,3 tỷ đồng tu sửa Di tích kiến trúc nghệ thuật đình Văn Xá (phường Hương Trà, TP Huế) dưới thời vua Tự Đức để bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa.
  • Biểu diễn nghệ thuật truyền thống vào chiều thứ Bảy hằng tuần tại khu vực Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh
    Từ nay đến quý IV năm 2026, Nhà hát Ca Múa Nhạc Thăng Long sẽ tổ chức biểu diễn nghệ thuật truyền thống định kỳ vào chiều thứ Bảy hằng tuần tại khu vực Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Mỗi chương trình có thời lượng khoảng 75 phút với nội dung “Nhạc cụ dân tộc truyền thống và các ca khúc dân ca Việt Nam”.
  • Hà Nội tổ chức Liên hoan nhạc Jazz quốc tế 2026: Định vị thương hiệu Thủ đô Sáng tạo
    Thực hiện Kế hoạch số 192/KH-UBND của UBND thành phố Hà Nội, “Liên hoan nhạc Jazz quốc tế Hà Nội” sẽ chính thức được tổ chức từ ngày 17/9 đến ngày 19/9/2026. Đây là sự kiện văn hóa quy mô lớn, quy tụ từ 5 đến 8 ban nhạc Jazz quốc tế cùng 3 đến 5 ban nhạc tiêu biểu trong nước, góp phần thúc đẩy sự phát triển của nền công nghiệp văn hóa Thủ đô.
  • Xã Thanh Oai tổ chức cuộc thi sáng tác biểu trưng quảng bá văn hóa, con người
    Thiết thực chào mừng kỷ niệm ngày thành lập chính quyền xã (1/7/2025 – 1/7/2026), UBND xã Thanh Oai (TP. Hà Nội) tổ chức cuộc thi sáng tác biểu trưng (logo) xã nhằm phục vụ hoạt động thông tin, tuyên truyền, quảng bá và các nhiệm vụ chính trị, phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội, hoạt động liên kết, hợp tác phát triển của địa phương.
  • Chỉ một giây lắng lòng là đủ
    Mỗi người yêu thơ, làm thơ hay đọc thơ đều có một định nghĩa riêng về thơ và cái hay của thơ. Nhưng tôi tin, không một định nghĩa hay khái niệm nào về thơ có thể đạt tới sự toàn bích, bất kể người đưa ra là ai. Bởi nếu có, thơ sẽ không còn mờ ảo như chính bản chất của nó, không còn khoảng dư để người đọc bước vào và tự cảm.
  • Triển lãm “Ngày hội non sông - Lá phiếu của niềm tin và trách nhiệm” nhân kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh
    Nhân kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, Sở Văn hóa và Thể thao TP Huế tổ chức triển lãm “Ngày hội non sông - Lá phiếu của niềm tin và trách nhiệm” tại Bảo tàng Hồ Chí Minh TP Huế.
  • Hà Nội sắc màu trong mùa hoa tháng 5
    Mỗi mùa hè đến, Hà Nội như khoác lên tấm áo mới rực rỡ sắc hoa. Từ sắc tím dịu dàng, đầy lãng mạn của bằng lăng, đến sắc đỏ rực cháy của phượng vĩ, rồi những chùm muồng hoàng yến vàng óng bừng lên giữa bầu trời trong xanh. Tất cả đan cài, hòa quyện tạo nên bức tranh thiên nhiên sống động, làm bừng sáng từng góc phố, mang theo cảm giác dịu mát và ngọt ngào trong những ngày hè oi ả.
  • Hà Nội thành lập Ban Chỉ đạo về phát triển văn hóa Thủ đô
    Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Quyết định số 1857-QĐ/TU ngày 13/5/2026 về việc thành lập Ban Chỉ đạo về phát triển văn hóa Thủ đô Hà Nội. Việc thành lập Ban Chỉ đạo nhằm tăng cường công tác lãnh đạo, chỉ đạo, điều phối triển khai các chủ trương, nhiệm vụ, giải pháp phát triển văn hóa Thủ đô trong giai đoạn mới.
  • Hát Môn lan tỏa tinh thần học và làm theo Bác từ những điều giản dị
    Hướng tới kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), cuộc thi “Tôi kể về tôi trong học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh” lần thứ nhất, năm 2025-2026 do Đảng bộ xã Hát Môn tổ chức đã trở thành hoạt động chính trị, tư tưởng có ý nghĩa thiết thực và sâu sắc. Không chỉ tạo sức lan tỏa trong cán bộ, đảng viên và nhân dân, cuộc thi còn góp phần đưa việc học và làm theo Bác đi vào chiều sâu bằng những việc làm cụ thể, gần gũi trong đời sống hằng ngày.
Ký ức Trường Sơn Tây
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO