Khu vườn của người đàn bà góa

Thanh Ba| 14/03/2020 11:23

Cô ơi, cô có thể cho cháu xin một bông hồng được không ạ? Nghe Lân hỏi, người đàn bà vẫn cúi mặt lúi húi làm vườn và không quên hỏi Lân đang đứng phía ngoài

Khu vườn của người đàn bà góa
Minh họa của Nguyễn Văn Đức
- Cô ơi, cô có thể cho cháu xin một bông hồng được không ạ? Nghe Lân hỏi, người đàn bà vẫn cúi mặt lúi húi làm vườn và không quên hỏi Lân đang đứng phía ngoài:

- Cháu xin bông hồng để làm gì? Câu hỏi của người đàn bà làm Lân bỗng chốc bối rối. Nó định rút lại ý định xin xỏ của mình nhưng suy nghĩ một hồi, giọng nó bỗng lí nhí:

- Cháu… muốn tặng mẹ. Hôm nay… là sinh nhật của mẹ cháu. Mẹ cháu rất thích hoa hồng. Người đàn bà quay mặt lại nhìn Lân bằng cái nhìn im lặng. Gương mặt cô đầy những vết thẹo loang lổ, choán lấy hai má. Lân run run. Nó cúi xuống nhìn đôi bàn tay đang vân vê rối rít của mình với vẻ sợ hãi. Không thấy người đàn bà cười nói gì nữa. Nó nghĩ chắc cô sẽ không đồng ý. Nó luống cuống chào, định quay bước đi thì người đàn bà đặt vào tay nó bông hồng nhung đẹp nhất:

- Đây. Cháu hãy đem về tặng mẹ đi!

- Cháu… cháu cảm ơn cô… Lân nhận lấy bông hoa, khẽ hé môi cười, vòng tay chào người đàn bà rồi lặng lẽ bước về phía con đường toàn cỏ tranh, cỏ xước mọc um tùm. Người đàn bà mải mê đứng nhìn theo bóng dáng của thằng bé nhỏ thó, gầy yếu lại bị khoèo chân. Con cái nhà ai? Sao thằng bé lại biết khu vườn của mình? Cô khẽ lắc đầu, nghĩ bụng.

Người đàn bà nhẹ nhàng dạo quanh khu vườn. Cô nhìn ngắm những bông hoa tự tay mình trồng và chăm sóc với đủ sắc màu, kiểu dáng. Cô khẽ ngồi xuống bên những bông hồng phấn, tay vuốt nhẹ mấy cánh hoa, lòng thổn thức về một điều gì cơ hồ đã hằn sâu trong tâm trí. Nước mắt cô chảy xuống hai gò má đầy những vết thẹo đỏ hỏn.

Lân đi cà nhắc, nhìn cách đi có thể hiểu nó khó nhọc như thế nào. Nó luôn lủi thủi một mình vì đám bạn chẳng ai muốn chơi với nó. Người gì bị khoèo chân. Lại gầy đét. Mỗi lần nhắc đến tên Lân, đám bạn trong làng cứ phải kèm theo từ “khoèo” mới hả, nào là “Lân khoèo”, “nhóc khoèo” hay “thằng khoèo”. Bọn nó thường tụ họp nhau dưới gốc cây gạo đầu làng chơi bắn bi, đánh đáo. Lân muốn được nhập hội, khổ nỗi, lần nào xin rát cả họng, bọn nó cũng lắc đầu nói “đủ người rồi”. 

Nhà của mẹ Lân ở bìa rừng, nơi ít ai qua lại. Lân đặt lên ngôi nhà của mẹ một bông hồng đỏ. Thằng bé ngồi bệt bên cạnh, đôi mắt trong sáng vui tươi. Nó khoe: 

- Mẹ ơi, tuần trước, ba đi làm về, mua cho con cái áo ấm mới này.  Mẹ ơi, mẹ nhớ hôm nay là ngày gì không? Ngày sinh nhật của mẹ đấy. Bông hoa này con xin được và đem tặng mẹ. Mẹ có thích không? Thằng bé huyên thuyên toàn chuyện vui. Nó mải miết kể, rồi gục đầu bên nhà mẹ ngủ thiếp đi một lúc lâu. Khi tỉnh dậy, mặt trời đã lấp ló sau ngọn cây gạo, nó chào mẹ rồi lủi thủi đi về. 

Một ngày đi ngang qua khu vườn của người đàn bà mình đã xin hoa, Lân dừng lại bên ngoài khu vườn, tần ngần ngắm những bông hoa đủ màu đang khoe sắc. Thằng bé tò mò muốn vào thăm thú bên trong khu vườn dù rằng chưa biết gì về người chủ của khu vườn của nó. Nó nghĩ đến gương mặt của người đàn bà và nhớ có lần nghe bọn thằng Khang, thằng Cường cùng xóm từng xì xầm với nhau:

- Nghe nói chủ khu vườn là một người đàn bà góa bị một căn bệnh hiếm. Bà ta ít khi ra khỏi nhà, ít khi giao tiếp, trò chuyện với ai. Người làng mình đã gặp bà ấy, thấy bảo khuôn mặt bà đáng sợ lắm. Bởi thế, chẳng ai dám đến gần. Lân đang bâng quơ nghĩ ngợi thì giọng người đàn bà cất lên khiến Lân giật mình:

- Cháu có muốn vào thăm khu vườn không?

- Cháu… cháu… Lân ấp úng nhưng rồi cũng gật đầu theo chân người đàn bà vào khu vườn. Lân rất ngạc nhiên vì bên trong khu vườn không chỉ có hoa mà còn có nhiều rau quả khác.

- Cháu ăn đi! Người đàn bà đưa cho Lân miếng đu đủ chín và giục thằng bé ăn.

- Cháu… cháu cảm ơn cô! Chẳng hiểu sao, khi nhìn vào khuôn mặt của người đàn bà lần này, Lân không còn cảm giác run run như lần đầu, cũng không cảm thấy sợ như bọn thằng Khanh, thằng Cường đã nói.

- Cô ơi… Lân ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của người đàn bà ngồi bên rồi bỏ lửng câu nói.

- Cháu tò mò vì khuôn mặt của cô, đúng không?

- Cháu… Lân ngập ngừng. Người đàn bà buông ánh nhìn ra khoảng nắng giữa khu vườn. Cô chậm rãi kể cho Lân nghe về cuộc đời của mình. 

Người đàn bà tên Linh. Năm nay tròn 40 tuổi. Cô từng có một gia đình hạnh phúc với người chồng hiền lành và cậu con trai kháu khỉnh. Cậu con trai của cô nếu còn sống thì nay cũng lên 9 như Lân. Hai vợ chồng cô vốn làm việc trên phố. Tuy ở nhà thuê trọ nhưng tổ ấm của cô luôn vui vẻ và ngập tràn tiếng cười. Có ai ngờ biến cố lại xảy ra. Chồng cô qua đời chỉ sau ba tháng phát hiện mình mắc phải một căn bệnh lạ. Nỗi đau chưa nguôi ngoai thì con trai cô cũng bỏ đi tức tưởi khi vào tiệm hoa bên đường mua hoa tặng mẹ và bị một gã say rượu đi xe máy tông phải. Đau khổ chất chồng khiến cô Linh muốn kết liễu đời mình đi theo chồng con. Ý định tự tử chưa thành, một lần nấu bếp ga mi ni, chẳng may bếp nổ. Cô bị bỏng nặng. Người trong xóm trọ đưa cô tới bệnh viện.

Các bác sĩ đã kịp thời cứu cô từ lưỡi hái tử thần. Tuy nhiên, toàn thân cô bị bỏng nặng, nhiều nhất là ở khuôn mặt. Người thân khuyên cô mãi, cô mới từ bỏ ý định tìm đến cái chết. Sức khỏe yếu một phần, phần nữa là cô không muốn mọi người nhìn mình với đôi mắt thương hại, thế nên cô về lại ngôi nhà gia đình người cậu ruột của mình ngày xưa (nay đã chuyển lên phố sống) và sống thui thủi một mình đã ba năm nay. Thời gian trôi qua, cô cải tạo khu đất hoang đầy cỏ dại quanh ngôi nhà và tự tay trồng những cây, những hoa mình thích, để lòng khuây khỏa. Cô ít khi ra khỏi nhà. Có người loáng thoáng thấy khuôn mặt cô một đôi lần đã cho rằng cô bị bệnh hiếm. Họ xì xào, rỉ vào tai nhau hãy tránh xa ngôi nhà ấy. Ngay cả trẻ con trong làng cũng đều được gieo rắc nằm lòng ý nghĩ nếu đến gần người đàn bà góa ở cuối làng thì sẽ có khuôn mặt giống như bà ấy. Bởi vậy, đứa nào cũng sợ. Chỉ có Lân là khác.

- Cô ơi, từ nay cháu có thể đến đây chơi được không ạ? 

- Được chứ cậu bé! Cháu có thể đến chơi bất kỳ lúc nào. Người đàn bà hé môi cười. Lần đầu tiên Lân thấy cô cười. Như nhớ ra điều gì, người đàn bà chợt hỏi Lân:

- À, hôm trước cháu tặng mẹ bông hoa, mẹ vui không?

- Dạ… mẹ vui… Nhưng…

- Nhưng sao vậy?

- Mẹ cháu… mất rồi cô ạ. Cháu xin cô bông hoa đem đến mộ tặng mẹ.

- Mẹ cháu… Cô xin lỗi. 

- Dạ. Không sao cô ạ. Tại cháu không nói cho cô biết. Rồi Lân rủ rỉ kể cho người đàn bà nghe về gia đình mình. Cách đây 4 năm, vì trượt chân ngã xuống suối nên mẹ Lân đã mất. Anh Thành, ba Lân ngày nào cũng phải ra khỏi nhà từ khi sớm bửng đến tối mịt mới về. Anh đi làm cùng mấy người thợ hồ, thợ đụng ở làng bên. Cơm nước ở nhà, tự thằng bé lo cả. Khi thì cơm nguội với nước mắm, khi thì mì gói thay cơm. Kể từ ngày mẹ mất, ba nó ít nói hẳn. Nhiều lúc buồn, chẳng biết trò chuyện cùng ai, nó chỉ còn cách đến bên mộ mẹ ngồi.

- Ê Lân khoèo, mày đi đâu đấy? Đừng nói với bọn tao là mày đến chỗ khu vườn của người đàn bà góa bị bệnh hiếm đấy nhé! Thằng Cường nghểnh cổ hỏi rồi nhoẻn miệng cười.

- Cô Linh không phải bị bệnh hiếm. Lân thanh minh. 

- Sao mày biết tên bà ấy là Linh? Bà ấy nói cho mày nghe hả? Thằng Khanh thắc mắc.

- Ừ. Cô ấy kể cho mình nghe rất nhiều chuyện. Cô ấy tốt lắm. Không như mọi người nghĩ đâu. Không tin mọi người đi cùng mình. 

- Được không? Hay là bọn mình thử nghe thằng Lân khoèo, đến đó một lần thử xem sao? Cường quay sang Khanh và mấy đứa còn lại, giọng rủ rê.

- Ừ… đi thì đi, sợ gì. Cả bọn đồng thanh.

- Đây là… Người đàn bà vừa ngạc nhiên khi thấy mấy cậu bé đứng khép nép phía sau Lân, lấm lét nhìn mình. Lân vui vẻ:

- Cô ơi, đây là mấy người bạn của cháu cùng ở trong làng. Cháu đã kể với các bạn về khu vườn của cô. Các bạn rất hào hứng muốn được tận mắt đến xem.

- Không sao, các cháu vào đây! Người đàn bà dẫn những đứa trẻ đi quanh khu vườn, giới thiệu cho chúng biết về từng loài hoa, loại cây, loại quả. Cô còn đem ra bao nhiêu là trái cây hái được ngoài vườn đãi lũ trẻ. Trước còn lạ, còn sờ sợ. Sau, đứa nào cũng vui vẻ, cũng thích thú. Những ngày sau, chúng rủ nhau đến khu vườn của người đàn bà nhiều hơn. Qua những câu chuyện mấy đứa trẻ kể lại, người làng ngày một lân la trò chuyện, trở thành hàng xóm bình thường với người đàn bà góa ở cuối làng. Người trong làng mỗi lần đi vào rừng đều dừng lại trước khu vườn của cô, khi xin miếng nước uống, khi chuyện trò. Mỗi lần như thế, họ không chỉ thấy những vết sẹo quen thuộc vẫn đỏ hằn trên khuôn mặt người đàn bà luống tuổi mà còn thấy cả nụ cười hiền hậu của cô.

Hôm nay Lân cùng ba đi viếng mộ của mẹ. Ngang qua khu vườn của người đàn bà ở cuối làng, Lân ríu rít chào hỏi cô và được cô hái tặng cho cả một bó hồng. Lân sung sướng cười, cảm ơn cô. Anh Thành, ba Lân cũng khẽ mỉm cười, ngập ngừng:

- Cô… cô tốt với thằng bé quá! Khi nào cần tôi giúp gì, cô cứ nói với tôi.

- Cảm ơn anh! 

Người đàn bà cứ thế đứng dõi theo anh Thành và Lân đang dắt tay nhau đi khuất dần trên con đường làng rợp bóng cây xanh. Bỗng nhiên cô thấy hình bóng ba con Lân thân thuộc đến lạ… 
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Khai hội Gióng đền Sóc năm 2026
    Ngày 22/2 (tức mùng 6 Tết Xuân Bính Ngọ 2026), tại Khu di tích lịch sử đền Sóc, xã Sóc Sơn, Hà Nội đã diễn ra lễ khai hội đền Sóc. Lễ hội nhằm tưởng nhớ và ngợi ca người anh hùng Thánh Gióng có đánh thắng giặc Ân dưới thời Vua Hùng Vương dựng nước, đem lại thái bình cho đất nước.
  • Thánh Gióng đánh giặc Ân và Hội Gióng
    Sự kiện Thánh Gióng đánh giặc Ân và Hội Gióng lâu nay vẫn là hai mảng đề tài đặt ra những câu hỏi không dễ giải đáp. Chẳng hạn, giặc Ân là có thật hay chỉ là truyền thuyết? Nguyên Viện trưởng Viện Khảo cổ học Hà Văn Tấn cho rằng việc phát hiện một loại nha chương bằng ngọc khuê/đá quý trong quá trình khai quật tại di chỉ văn hóa Phùng Nguyên ở Việt Nam (khoảng thế kỷ XV trước Công nguyên) giống hệt loại nha chương đã tìm được trong một số di chỉ có niên đại Ân - Thượng ở Trung Quốc cho thấy chắc chắn giặc Ân đến từ phương Bắc.
  • Điên điển cánh chim quê
    Bộ đôi tác phẩm “Đất mẹ” của nhà văn Trần Bảo Định do NXB Hà Nội ấn hành tháng 11/2025 là tấm lòng tri ân sâu nặng ông dành cho quê hương Long An. Không chỉ gợi nhớ công sức gìn giữ và trao truyền di sản của các bậc tiền nhân, “Đất mẹ” còn khắc họa vẻ đẹp hiền hòa, nhân hậu, nghĩa tình của người dân Nam Bộ. Qua từng trang viết, tác giả đưa người đọc trở về không gian văn hóa lịch sử giàu bản sắc, nơi hiện lên khí chất và chiều sâu tinh thần của con người miền đất phương Nam. Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu “Điên điển cánh chim quê” - một trong 60 bài viết được giới thiệu trong bộ sách “Đất mẹ” của tác giả Trần Bảo Đình.
  • Bài 1: Hành trình kết nối quá khứ - hiện tại - tương lai
    Hướng tới dấu mốc tròn 60 năm xây dựng và phát triển (18/3/1966- 18/3/2026), Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội đang rộn ràng chuẩn bị cho kỷ niệm ngày truyền thống. Đây là một hành trình đầy tự hào của nhà trường trong kỷ nguyên mới - hành trình kết nối quá khứ - hiện tại - tương lai.
Đừng bỏ lỡ
  • Di sản Huế Hạ Tiêu, khai ấn “Phú, Thọ, Khang, Ninh” Xuân Bính Ngọ 2026
    Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế Hạ nêu và khai ấn “Phú, Thọ, Khang, Ninh” Xuân Bính Ngọ 2026.
  • Đánh đu xuân truyền thống Gia Viên cầu may đầu năm mới
    Người dân và du khách reo hò cổ vũ đánh đu xuân truyền thống tại tổ dân phố Gia Viên (phường Phong Thái, TP Huế) cầu may đầu Xuân năm mới.
  • “Âm nhạc cuối tuần”: Âm hưởng mùa xuân trong từng giai điệu
    Chiều ngày 22/2, trong tiết trời mưa phùn của những ngày đầu xuân, Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội) tiếp tục trở thành điểm hẹn quen thuộc của người yêu nhạc khi chương trình “Âm nhạc cuối tuần” được diễn ra. Chương trình thu hút đông đảo người dân Thủ đô và du khách dừng chân thưởng thức.
  • Sắc xuân Thăng Long trong những câu vọng cổ
    Tối ngày 22/2, khi sắc xuân còn vương trên khắp phố phường Hà Nội, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ đã mang đến cho công chúng một đêm nghệ thuật đậm chất truyền thống.
  • Đông đảo nhân dân, du khách dự Khai hội chùa Hương 2026
    Sáng 22/2, (tức mùng 6 tháng Giêng ), tại sân chùa Thiên Trù, Khu di tích và danh thắng Hương Sơn (chùa Hương), Đảng ủy, UBND xã Hương Sơn (Hà Nội) đã tổ chức khai mạc Lễ hội chùa Hương xuân Bính Ngọ 2026.
  • Độc đáo lễ rước “nữ tướng” trong hội Gióng
    Lễ hội Gióng đền Sóc (xã Sóc Sơn, TP Hà Nội) là sự kiện văn hoá - tín ngưỡng quan trọng bậc nhất của người dân xã Sóc Sơn nói riêng và TP Hà Nội nói chung. Một trong những nghi lễ quan trọng và được đông đảo người dân, du khách mong chờ nhất là lễ cung tiến 8 lễ phẩm của nhân dân các thôn, làng dâng lên tạ ơn Đức Thánh Gióng. Trong đó, phần rước nữ tướng của thôn Yên Tàng (xã Đa Phúc) luôn thu hút được sự quan tâm đặc biệt của du khách.
  • Tặng mùa Em mười tám
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Tặng mùa Em mười tám của tác giả Giang Đăng.
  • “Hà Nội 5 cửa ô-The Hanoi Train” chính thức khởi động chương trình mang tên “Chở mùa xuân về”
    Từ cảm hứng Tết - mùa của đoàn viên, của tri ân và hướng về cội nguồn, đoàn tàu Hà Nội 5 Cửa ô với năm toa tàu mang tên Ô Cầu Dền, Ô Quan Chưởng, Ô Cầu Giấy, Ô Chợ Dừa và Ô Đống Mác, được trang hoàng như phòng khách của các gia đình Hà Nội xưa, bắt đầu hành trình Thăng Long - Kinh Bắc, từ ngày 17/2 - 8/3/2026 (tức từ ngày mùng 1 Tết đến ngày 20 tháng Giêng âm lịch).
  • Nhiều hoạt động văn hóa, thể thao tại Lễ hội Cổ Loa Xuân Bính Ngọ 2026
    Trong không khí hân hoan những ngày đầu Xuân Bính Ngọ 2026, sáng 21/2 (tức ngày mùng 5 tháng Giêng âm lịch) tại Khu di tích quốc gia đặc biệt Cổ Loa (xã Đông Anh, Hà Nội), lễ khai mạc các hoạt động văn hóa – thể thao thuộc Lễ hội Cổ Loa Xuân Bính Ngọ 2026 đã chính thức diễn ra, mở đầu cho chuỗi sự kiện sôi nổi, đậm đà bản sắc truyền thống dân tộc.
  • Hà Nội "bội thu" khách du lịch dịp nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ
    Sở Du lịch Hà Nội cho biết, trong 9 ngày Tết Nguyên đán Bính Ngọ (từ ngày 14 - 22/2, tức ngày 27/12/2025 - 6/1/2026 Âm lịch), Hà Nội đón khoảng 1,34 triệu lượt khách, tăng 36,3% so với cùng kỳ năm 2025. Tổng thu từ khách du lịch ước đạt 4,87 nghìn tỷ đồng, tăng 40,2% so với cùng kỳ năm 2025, đây là kết quả cao nhất từ trước đến nay của du lịch Hà Nội trong kỳ nghỉ Tết Nguyên đán.
Khu vườn của người đàn bà góa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO